Hổ Lang Chi Sư

Chương 164: Chương 164: Tiêu Diệt Mạnh Hổ




Trải qua mười mấy ngày vội vã hành quân, rốt cục đại quân của Thu Vũ Đường đã thuận lợi tới Đao Kiếm hạp.

Thị nữ Thu Ức Nhu nhẹ vén rèm cửa sổ thò đầu ra ngoài nhìn một chút, sau đó quay vào nói với Thu Vũ Đường:

- Điện hạ, phía trước chính là Đao Kiếm hạp.

Thu Hàm Vận cũng nói:

- Hôm qua Tổng đốc Diêu Trường còn phái người báo lại, cánh quân đường Bắc của đế quốc Quang Huy còn chưa qua được Hắc Phong Khẩu.

Thu Dã đang làm bài tập bản đồ nghe vậy ngẩng đầu lên, cau mày nói:

- Hoàng cô mẫu, hiện tại xem ra khả năng của Mạnh Hổ bất quá cũng chỉ có vậy, theo tin tình báo, cánh quân đường Bắc của hắn có bốn sư đoàn bộ binh cộng thêm một sư đoàn kỵ binh, nhưng lại không qua nổi hai sư đoàn tân binh của Diêu Tổng đốc đóng ở Hắc Phong Khẩu, có thể thấy biểu hiện của Mạnh Hổ rất tầm thường!

Thu Vũ Đường vẫn không lên tiếng, chỉ lấy tay chống má chìm sâu vào trầm tư.

Quân đoàn cấm vệ có thể tranh trước cánh quân đường Bắc của Mạnh Hổ chạy tới Đao Kiếm hạp, Thu Vũ Đường cũng chưa chuẩn bị cho tình huống này.

Lúc Thu Vũ Đường biết được tin tức đại quân Tây chinh của đế quốc Quang Huy chia làm ba đường, cánh quân đường Bắc của Mạnh Hổ cũng đã đánh tới thành Liệt Liễu. Từ thành Liệt Liễu tới Hắc Phong Khẩu bất quá chỉ có bốn năm trăm dặm, nếu đi gấp chỉ cần bốn, năm ngày đã có thể chạy tới. Bây giờ đã qua hơn nửa tháng, quân đoàn cấm vệ của mình cũng đã hành quân được hơn ngàn dặm, từ Hổ Khiếu quan đã tới được Đao Kiếm hạp, không ngờ cánh quân đường Bắc của Mạnh Hổ vẫn còn lẩn quẩn ở Hắc Phong Khẩu?!

Như vậy đã có vấn đề khác lạ xảy ra, trong thời gian hơn mười ngày qua Mạnh Hổ đã làm gì?

Chẳng lẽ cánh quân đường Bắc của Mạnh Hổ lạc đường sao, vì vậy cho nên đã chậm trễ vô ích thời gian mười ngày quý giá?! Ý niệm kia vừa hiện lên trong đầu lập tức đã bị Thu Vũ Đường huỷ bỏ. Mặc dù địa thế của Hắc Phong Khẩu chu vi vài trăm dặm về phía Nam có hơi phức tạp, nhưng không có rừng rậm nguyên thuỷ dày đặc, cánh quân đường Bắc của Mạnh Hổ chỉ cần hành quân dọc theo quan đạo tuyệt đối không thể nào bị lạc đường.

Như vậy cũng chỉ còn lại một khả năng, Mạnh Hổ cố ý giảm tốc độ hành quân chậm lại, vì thế cho nên trong vòng nửa tháng qua, cánh quân đường Bắc của hắn tiến về phía trước không được năm trăm dặm. Nói cách khác, chia đều ra mỗi ngày chỉ hành quân được ba mươi dặm mà thôi, nhưng vì sao Mạnh Hổ lại làm như vậy? Có phải là vì muốn bảo toàn thực lực của quân đoàn Tây Bộ hay không?

Thoạt nhìn thì cũng không phải vậy, nếu như Mạnh Hổ muốn bảo toàn thực lực, lựa chọn sáng suốt nhất chính là ở lại thành Liệt Liễu.

Thành Liệt Liễu nằm ở nơi xung yếu, là giao điểm của bốn hướng Nam Bắc Đông Tây. Xuôi Nam có thể hội hợp với đại quân trung lộ của Mông Diễn, đi về hướng Bắc sau đó chuyển sang hướng Đông có thể đi tới pháo đài Thiên Lang rút lui trở về đế quốc Quang Huy. Đi theo hướng Đông cũng có thể theo đường cũ hạp cốc Hà Tây rút lui về hành tỉnh Tây Bộ, tiến có thể công, lui có thể thủ, về mặt chiến lược có thể nói là vô cùng ung dung.

Nhưng hiện tại cánh quân đường Bắc của Mạnh Hổ không ở thành Liệt Liễu mà ở Hắc Phong Khẩu.

Chẳng lẽ Mạnh Hổ đã không có lòng thần phục đối với đế quốc Quang Huy cho nên muốn bảo tồn thực lực, lại muốn thừa cơ hội khó được lần này để huấn luyện quân đoàn Tây Bộ của hắn trở thành một cánh tinh binh, để tương lai chống chọi lại với sự trấn áp của đế quốc Quang Huy?! Nếu quả thật Mạnh Hổ có ý định này, như vậy tất cả những chuyện xảy ra đều đã được giải thích.

Mạnh Hổ cố ý giảm tốc độ hành quân chậm lại là vì không muốn tiến sâu vào vùng trọng địa của đế quốc Minh Nguyệt, tránh bị đại quân của đế quốc Minh Nguyệt bao vây. Mạnh Hổ công kích sư đoàn Vân Châu ở Hắc Phong Khẩu ắt hẳn là để nhân cơ hội luyện binh, mà hai sư đoàn tân binh thủ hạ của Diêu Trường quả thật cũng là đối tượng lý tưởng cho Mạnh Hổ luyện binh, đúng rồi, nhất định chính là như vậy!

Ngoài cửa sổ bỗng vang lên thanh âm của Ngũ Khôi Sơn:

- Điện hạ, Hắc Phong Khẩu cấp báo!

Thu Vũ Đường phục hồi lại từ trong cơn trầm tư, hỏi:

- Nói đi!

Ngũ Khôi Sơn nói:

- Lúc xế chiều hôm kia, cánh quân đường Bắc của Mạnh Hổ phát khởi tấn công mãnh liệt Hắc Phong Khẩu. Kịch chiến kéo dài tới sáng sớm hôm qua, hai sư đoàn Vân Châu đóng ở Hắc Phong Khẩu bị quân địch đánh cho tan tác. May là hai sư đoàn kỵ binh của Tổng đốc Tần Liệt kịp thời chạy tới, nhân cơ hội phát động phản kích quân địch, đánh tan hơn vạn quân của đế quốc Quang Huy.

Thu Vũ Đường chau đôi mày liễu, thấp giọng hỏi:

- Hai sư đoàn Vân Châu của Tổng đốc Diêu Trường thương vong thế nào?

Ngũ Khôi Sơn đáp với giọng trầm trầm:

- Hai sư đoàn Vân Châu thương vong rất nặng nề, số tướng sĩ may mắn còn lại không tới vạn người.

Thu Dã bên cạnh nghe xong không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh, giọng ngưng trọng:

- Hai sư đoàn Vân Châu của Tổng đốc Diêu Trường bằng vào địa hình hiểm trở bên trong Hắc Phong Khẩu không ngờ vẫn không thể chịu nổi sự tấn công mãnh liệt của cánh quân đường Bắc của Mạnh Hổ trong một ngày sao? Hoàng cô mẫu, Dã nhi xin rút lại đánh giá khi nãy của mình về Mạnh Hổ, bây giờ nhìn lại con mãnh hổ kia quả thật rất nguy hiểm.

Thu Vũ Đường nhẹ nhàng gật đầu, lại hỏi:

- Hiện tại tình hình ở Hắc Phong Khẩu ra sao?

Ngũ Khôi Sơn nói:

- Cánh quân đường Bắc của Mạnh Hổ đã chủ động rút lui khỏi Hắc Phong Khẩu, đang nhanh chóng di chuyển về phía thành Liệt Liễu. Đám tàn binh Vân Châu của Tổng đốc Diêu Trường đang ở Hắc Phong Khẩu gia tăng việc bố trí doanh trại, còn khinh kỵ binh Định Châu của Tổng đốc Tần Liệt đang theo đuôi giám thị quân địch.

- Đã rút lui khỏi Hắc Phong Khẩu rồi sao?

Thu Vũ Đường nghe vậy sắc mặt khẽ biến, lẩm bẩm một mình:

- Quả nhiên là như vậy!

Thu Dã rất quan tâm đến việc có săn hổ thành công hay không, đột nhiên hỏi:

- Hoàng cô mẫu, không biết quân đoàn cận vệ của tướng quân Tiêu Lãng có thể chạy tới thành Liệt Liễu trước khi cánh quân đường Bắc của Mạnh Hổ tới đó hay không?

Thu Vũ Đường than nhẹ một tiếng, đột nhiên nói:

- Dã nhi, hiện tại cô cô hy vọng Mạnh Hổ có thể tới thành Liệt Liễu trước Tiêu Lãng.

- Tại sao?

Thu Dã ngạc nhiên không hiểu, hỏi lại:

- Nếu như Mạnh Hổ tới thành Liệt Liễu trước tướng quân Tiêu Lãng, vậy kế hoạch săn hổ của Hoàng cô mẫu đã thất bại hoàn toàn.

Thu Vũ Đường nói:

- Mặc dù kế hoạch săn hổ thất bại, nhưng mười sáu sư đoàn hơn bốn mươi vạn đại quân tụ hợp trong chu vi mấy trăm dặm chung quanh Hắc Phong Khẩu có thể tránh được một trường đại chiến. Nhờ đó có thể nhanh chóng xuôi Nam, bọc ra sau lưng đại quân trung lộ của Mông Diễn, lúc ấy thế cục nghiêm trọng mà đế quốc gặp phải sẽ được giải quyết, trở nên ổn thoả rất nhiều.

- Xuôi Nam bọc ra sau lưng?

Thu Dã ngạc nhiên:

- Hoàng cô mẫu, trước khi chưa giải quyết được cánh quân đường Bắc của Mạnh Hổ mà xuôi Nam e rằng không thoả đáng chút nào! Vạn nhất Mạnh Hổ thừa cơ lại lên phía Bắc đến Hắc Phong Khẩu, sau đó theo Đao Kiếm hạp xuôi Nam đánh thẳng tới Tây Kinh, lúc ấy phụ hoàng sẽ lâm nguy trước mắt, đế đô không còn quân đội có thể ngăn được con mãnh hổ kia.

- Không, sẽ không có chuyện như vậy!

Thu Vũ Đường nói với vẻ ngưng trọng:

- Hiện tại đã có thể khẳng định được, Mạnh Hổ là một kẻ có dã tâm, trong mắt của hắn không hề có đế quốc Quang Huy, chỉ có ích lợi của chính hắn mà thôi. Hiển nhiên hắn hy vọng Mông Diễn bị tiêu diệt toàn quân, càng hy vọng đế quốc Quang Huy và đế quốc Minh Nguyệt chúng ta có thể hai bên cùng chết, chỉ có như vậy hắn mới có thể nhân cơ hội chiêu binh tự lập.

- Chiêu binh tự lập?

Thu Dã ngạc nhiên:

- Hoàng cô mẫu, người nói là Mạnh Hổ không hề thần phục?

- Đúng vậy!

Thu Vũ Đường nói với giọng vô cùng khẳng định:

- Mạnh Hổ tuyệt đối không có lòng thần phục!

Thị nữ Thu Hàm Vận đột nhiên cất tiếng:

- Nếu quả thật như vậy, chỉ cần để cho Mạnh Hổ trở về, đế quốc Quang Huy sẽ nổi loạn ngay.

- Vậy cũng chưa chắc!

Thu Vũ Đường than nhẹ một tiếng, nói với giọng sâu kín:

- Xem ra trước mắt, sự uy hiếp của Mạnh Hổ không lớn bằng đế quốc Quang Huy, nhưng nếu xem về lâu dài, sự uy hiếp của Mạnh Hổ thậm chí còn vượt xa đế quốc Quang Huy. Nếu như tương lai để cho tên Mạnh Hổ đầy dã tâm với bàn tay sắt này nắm quyền ở đế quốc Quang Huy, e rằng cả thế giới Trung Thổ máu chảy thành sông.

- Hay là tiêu diệt Mạnh Hổ đi!

Thu Dã nắm chặt quả đấm, trầm giọng nói:

- Không vì cái gì khác, chỉ vì báo thù cho hoàng cô phụ! (tức là Tư Đồ Hạo)

Thu Vũ Đường lắc lắc đầu, thở dài:

- Nhưng Tư Đồ lão tướng quân không thể phòng thủ được quá lâu ở Hổ Khiếu quan, chúng ta lại không thể nào giằng co quá lâu với cánh quân đường Bắc của Mạnh Hổ. Càng không thể liều mạng hai bên cùng chết với Mạnh Hổ, nếu không cho dù xuôi Nam cũng không thể nào tạo thành uy hiếp với đại quân trung lộ của Mông Diễn. Cho nên đó là một lựa chọn vô cùng khó nghĩ, buông tha Mạnh Hổ sẽ để lại hậu hoạ vô cùng, không buông tha Mạnh Hổ ắt đế quốc sẽ lâm nguy trong sớm tối…

Giọng Thu Dã lộ vẻ cương quyết:

- Hoàng cô mẫu, Dã nhi cho rằng cần phải tiêu diệt Mạnh Hổ trước tiên! Dù sao đi nữa, lần này chúng ta đã điều động đại quân của mười tám sư đoàn, cho dù đã tổn thất hai sư đoàn Vân Châu của Diêu Tổng đốc, cũng vẫn còn đại quân mười sáu sư đoàn bốn mươi vạn đại quân!

- Dã nhi nói cũng rất có lý, vậy làm theo lời ngươi, hãy tiêu diệt Mạnh Hổ trước đã!

Về công mà nói, cho dù Thu Vũ Đường chọn bất cứ một trong hai khả năng, bất luận là dốc toàn lực tiêu diệt Mạnh Hổ, hay để mặc cho cánh quân đường Bắc của hắn rời đi, cái nào cũng có lợi cũng có hại. Nhưng xuất phát từ tình cảm riêng tư, Thu Vũ Đường tuyệt đối không muốn dễ dàng buông tha cho Mạnh Hổ, dù sao Mạnh Hổ cũng giết vị hôn phu của nàng, làm cho nàng chưa kịp thành hôn đã trở thành quả phụ.

o0o

Trên quan đạo từ Hắc Phong Khẩu đi tới thành Liệt Liễu.

Mạnh Hổ đột nhiên cảm thấy sau lưng phát lạnh một trận không hiểu nguyên nhân vì sao, chẳng lẽ bị cảm rồi sao? Không thể nào, với thể chất cường hãn của hắn làm sao có thể trúng gió hay cảm mạo được? Mạnh Hổ hơi nghi hoặc lắc lắc đầu, lúc ngẩng nhìn lên thì một ngọn núi vô cùng hiểm trở đã xuất hiện trong tầm mắt hắn. Một dòng thác bạc từ trên sườn núi đổ thẳng xuống, dưới chân núi là một con sông uốn lượn chảy qua, thì ra đã tới con sông độc ngày trước, uống nước sông vào lập tức chết người!

Phía sau Mạnh Hổ, hơn sáu vạn đại quân của quân đoàn Tây Bộ đang triển khai đội hình phòng ngự nghiêm chỉnh chậm rãi theo quan đạo rút lui về phía sau. Lần rút lui này chính là muốn dẫn dụ khinh kỵ binh Định Châu của Tần Liệt rơi vào bẫy, cho nên Mạnh Hổ không mang ván trượt tuyết ra dùng, bộ binh của quân đoàn Tây Bộ chỉ đi bộ trên mặt tuyết.

Chịu trách nhiệm đoạn hậu là sư đoàn kỵ binh của Mã Tứ Phong, cách sư đoàn của Mã Tứ Phong khoảng một tầm tên, đám khinh kỵ binh Định Châu đang theo sát không nhanh không chậm, tựa như bầy sói theo rình sát bầy dê. Mặc dù bầy sói kia tạm thời chưa lộ ra hàm răng sắc bén lạnh lùng, nhưng một luồng khí tức âm trầm như băng giá đã hoành hành khắp trong trời đất, đè ép đến mức làm cho người ta cảm thấy ngạt thở.

Sắc trời vừa tối, đột nhiên quân đoàn Tây Bộ ngừng lại trên quan đạo.

Tần Phong nhìn nhìn về phía trước một hồi rồi quay đầu lại nói với Tần Liệt:

- Phụ thân, dường như quân địch hạ doanh rồi!

Tần Liệt nghe vậy gật nhẹ đầu, thật ra không cần Tần Phong nói hắn cũng đã nhìn thấy, có khoảng hai liên đội trọng trang bộ binh đã đi đến trước trận của khinh kỵ binh Định Châu, triển khai đội hình cảnh giới. Còn sư đoàn kỵ binh vốn chịu trách nhiệm đoạn hậu đã lướt ngang qua hai liên đội trọng trang bộ binh nọ, đi đến bờ sông uống nước nghỉ ngơi.

- Xem tình hình có vẻ quân địch quả thật muốn lập doanh nghỉ ngơi!

Tần Liệt suy nghĩ một chút rồi nói:

- Chúng ta cũng lập doanh đi, Phong nhi ngươi mang hai liên đội kỵ binh ra chịu trách nhiệm cảnh giới, Vân nhi ngươi dẫn các tướng sĩ còn lại đi đến bờ sông cho ngựa uống nước. Chiến mã chạy cả ngày trời, cũng đã rất khát, thế nhưng đừng cho các tướng sĩ uống nước sông, tiết trời rất lạnh, uống nước chưa nấu chín sẽ rất dễ bị tiêu chảy, một khi tiêu chảy sẽ không có cách nào cỡi ngựa xông trận.

Tần Phong, Tần Vân dạ một tiếng, lĩnh mệnh mà đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.