Hồ Ly Truyền Kỳ

Chương 89: Chương 89: Đại hội




Ngươi có ý định gì với chúng ta? Bánh Bao cảnh giác nói.

Kiến Nguyệt kinh ngạc nhìn nó dùng địch ý nhìn đối phương, lại quay sang nhìn cô nương kia, thấy nàng vẫn thần sắc lạnh lùng, đối phương một thân sắc đỏ, tô đậm sự kiều diễm của mình, chỉ là đôi mắt mang theo sự vô tâm vô cảm, như thế không còn lưu luyến thứ gì nữa, cũng chẳng còn tạp niệm nào quấy rầy được mình, hàng lông mi cong vút. Nếu như sự lạnh lùng của Bạch Tinh xuất phát từ tính cánh tàn bạo của nàng ấy, thì sự lạnh nhạt của đối phương đến từ sự thăm trầm, trải qua cuộc bể dâu.

Kiến Nguyệt thầm nghĩ thời đại này thật nhiều mỹ nhân, mỹ nữ có, soái ca cũng có vô kể.

Đối phương nghe thấy Bánh Bao hỏi, cũng không hồi đáp một tiếng, thần sắc bất động tiếp tục dõi theo những đội khác.

Kiến Nguyệt tò mò nhìn nàng ấy, tay không nhịn được lại vuốt cái đầu mềm của Bạch Tinh, muốn hỏi nàng, nhưng sợ đối phương nghe thấy.

Bánh Bao thấy đối phương không đáp mình, chỉ giận dữ nhìn theo, Kiến Nguyệt vội an ủi, Được rồi, người ta cũng đâu làm gì chúng ta.

Tuy nghe nàng nói thế, nhưng Bánh Bao vẫn không ngừng dè chừng đối phương, cảm tưởng như ác cẩu muốn lao lên cắn người.

Đến khi cả trận đấu kết thúc, Kiến Nguyệt cũng không thấy đối phương có hành động gì kì lạ, chỉ im lặng quan sát màn chiếu, một tiếng động cũng không gây ra.

Có thể nghỉ ngơi rồi. Lúc này Y Ngọc Thanh không biết từ đâu đi đến, nhắc nhở nàng.

Được, cảm ơn sư tỷ. Nàng gật nhẹ đầu, thấy bảy vị trí giờ đây chỉ còn ba người ngồi, khẽ thở dài.

Các nàng trở về phòng, liền đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, Bánh Bao không ngừng rên rỉ than nóng, đến cả người cứ như sắp bốc hơi đến nơi, lại thấy hai con người kia tiếp tục dính lấy nhau, nó nhìn dần cũng quen, nhưng không nhịn được mà bĩu môi.

Mát quá. Kiến Nguyệt nằm hẳn lên người Bạch Tinh, nhắm mắt sung sướng nói.

Người đọc gì thế? Kiến Nguyệt thấy nàng ấy không có việc gì là lại mở sách ra đọc, không kìm được tò mò, liếc nhìn quyển sách, nhưng nàng đọc không hiểu ngôn ngữ này.

Thập kiếm truyền kỳ, nói không chừng sau này có thể dạy cho em. Bạch Tinh xoa nhẹ đầu nàng nói.

Là về bảo kiếm sao? Kiến Nguyệt tò mò hỏi.

Ừm. Bạch Tinh gật nhẹ đầu.

Mỗi người một việc làm, vì thế cả căn phòng rơi vào im lặng, Kiến Nguyệt đầu óc bay bổng, cuối cùng cũng có thời gian để nàng sắp xếp những việc gần đây, đồng thời nghĩ cách làm gì đó.

Mình có thể thay đổi lịch sử không.

Nàng bất tri bất giác nhớ đến cuộc hội thoại giữa nàng và Thánh Thượng, khi ấy nàng có hỏi qua ý kiến của nàng ấy về cuộc chiến Cửu Vĩ tộc.

Thánh Thượng, liệu Đế Quân sẽ giúp đỡ Cửu Vĩ tộc chúng ta không? Kiến Nguyệt mím môi nói.

An Sinh không nói gì, đặt chén trà xuống, cạch một tiếng, mới mỉm cười nhìn nàng nói, Nếu như là không thì sao?

Câu trả lời nằm ngoài dự đoán của Kiến Nguyệt, nhưng lại lần nằm trong suy nghĩ của nàng, đúng thế a, nàng lặn lội bằng nào lâu, đã từng thấy vị thần nào vươn tay giúp đỡ bọn họ chưa.

Thay vì trông chờ sự giúp đỡ, vì sao không tự cường đại. Lúc nàng nói xong lời này, Bạch Tinh cũng đã trở về.

Nguyệt nhi.

Kiến Nguyệt thẫn thờ suy nghĩ, hoàn toàn không nghe thấy nàng gọi.

Nguyệt nhi. Bạch Tinh lần nữa gọi.

Lần này nàng rốt cuộc cũng nghe thấy, vội vàng ngẩng đầu, Sao thế?

Ta muốn hỏi em đã đói hay chưa?

Kiến Nguyệt nhìn bên ngoài đã rơi vào hoàng hôn, mà nàng cả ngày hôm nay chưa ăn, đối phương không nhắc đến thì thôi, vừa nhắc đến bụng nàng đã réo ầm lên, liền bĩu môi nói, Đói.

Hình như lát nữa sẽ có người mang đồ ăn tới, em ráng chịu chút đi. Bạch Tinh cười nói.

Thế thì người hỏi em làm gì? Kiến Nguyệt hờn dỗi nói, không ngờ mình đã nằm bẹp lên người nàng suốt bằng ấy lâu, lại quay ra nhìn Bánh Bao, thấy nó từ lúc nào đã nhắm mắt bế quan.

Cốc cốc.

Quả đúng như lời của Bạch Tinh, một lúc sau nàng nghe thấy tiếng gõ cửa, sau đó có người gọi nàng để đem đồ ăn tới, Kiến Nguyệt vội vàng bò dậy, chạy ra mở cửa, Làm phiền rồi.

Kiến Nguyệt thấy có món thịt hầm truyền thống, thịt cừu cùng với rau củ ăn cùng bánh mì dẹt, còn có thịt lạc đà nhồi, bởi vì Trường An không phải phái tu tiên, nên các môn phái vì để tiếp đón các nàng, vẫn đem thức ăn về cho, cũng không cần phải ăn chay.

Hai người còn lại ngồi ngáp, nhìn Kiến Nguyệt đang vui vẻ thưởng thức đồ ăn, bọn họ không có hứng thú với ăn uống mấy, đặc biệt là Bạch Tinh, Bánh Bao thỉnh thoảng vẫn sẽ ăn, nhưng chỉ ăn khi là đồ ăn yêu thích.

Sáng sớm hôm sau, nàng lại tiếp tục đi ra đấu trường, thấy mọi người đều đã tập trung lại, Sư tỷ, thực xin lỗi, ta đến muộn.

Không sao, chúng ta vừa mới đến, cuộc thi còn chưa bắt đầu mà. Y Ngọc Thanh lắc đầu.

Sư tỷ, lần này nghe nói là cả bốn đội cùng tỉ thí, ai là người đứng vững được đến cuối cùng thì chính là quán quân sao? Kiến Nguyệt hỏi.

Đúng thế, vì vậy các ngươi không nên xúc động tấn công bừa, lúc nên rút lui thì rút, lúc nên ẩn nấp thì ẩn nấp, càng thể hiện càng dễ bị loại nhanh. Y Ngọc Thanh dùng kinh nghiệm của mình chia sẻ với ba người còn lại, cô đã không ít lần tham dự Tiên kiếm đại hội cùng các cuộc thi khác, lại hết lần này đến lần khác làm khảo hạch quan, người chủ trì.

Đã rõ. Ba người đồng loạt nói.

Người chủ trì vừa xuất hiện, căn dặn một hồi, sau đó đem cánh cổng không gian mở ra, Chúc các ngươi may mắn.

Những môn phái còn lại là Trường An phái, Diễm Liệt phái, Tuyệt Tình phái và Cồ Việt phái. Kiến Nguyệt vừa đi vừa thầm mong, ai cũng được ngoại trừ đệ tử Cồ Việt phái, bởi vì Bạch Tinh còn lâu mới nhúng tay giúp nàng, đối phương chính là muốn đem mình rèn giũa.

Bạch Tinh đang nằm trong lòng nàng, thấy mình đột nhiên bị nhéo, ngẩng đầu lườm đối phương.

Kiến Nguyệt bước vào bên trong, là một vùng thung lũng tuyết, nhiệt độ thay đổi đột ngột này suýt nữa khiến nàng bị sốc, may mà bản thân thích hợp với vùng lạnh hơn.

Nếu như tuyết sụp chúng ta sẽ chết. Bánh Bao nói.

Ngươi hết chuyện để nói rồi sao, bọn họ sẽ không để trường hợp tử vong xảy ra đâu. Kiến Nguyệt dở khóc dở cười nói.

Sao lại không, ngươi không biết trước đây có nhiều người đã tử vong, không phải do đối thủ ra tay thâm độc thì là hoàn cảnh, nên sau này mới phải dùng không gian ảo để bám sát từng thí sinh đấy, đồng thời xuất hiện luật lệ ngầm nào đó. Bánh Bao lắc đầu phản đối.

Kiến Nguyệt bĩu môi, toàn nói chuyện gở.

Nó nói không sai, khi ấy các môn phái thậm chí là phái tu tiên vẫn xuất hiện lòng người ác độc, không hại đồng môn thì chính là hại người khác, thậm chí còn giết hại sư phụ mình để chiếm đoạt vị trí. Bạch Tinh ở một bên nói.

Hiện giờ thì sao? Kiến Nguyệt vội nói.

Hiện giờ, đương nhiên là vẫn có. Ai mà biết được cái thác nước kia có tác dụng thật không, nếu có kẻ cắn răng chịu đựng, vẫn có thể đường hoàng mà trở thành đệ tử. Mà, lòng người khó đoán, trước đây là người vô tư hiền lành, sau này lại xảo quyệt hơn độc xà nữa. Bạch Tinh nhún vai nói.

Ngươi trải qua thật nhiều a, giọng điệu y hệt mẫu thân của ta. Bánh Bao lẩm bẩm.

Ta già hơn cả mẫu thân ngươi. Bạch Tinh nhướn mày, cái lưỡi hồng nhỏ thè ra.

Hành xử lúc này một chút cũng không giống bậc tiền bối a. Kiến Nguyệt phì cười nói, trông hai người này tựa như hài tử, suốt ngày cạnh khoé móc mỉa lẫn nhau.

Bánh Bao bị nàng làm cho chọc tức, chỉ im lặng bực mình, được lắm, ỷ vào sự bênh vực của đối phương.

Mau nấp đi. Bạch Tinh đột nhiên nói, Kiến Nguyệt cũng không nghĩ nhiều, vội trốn ở bụi cây bên cạnh.

Bánh Bao thấy nàng một chút cũng không thắc mắc nghi hoặc, rốt cuộc độ tin tưởng lớn đến thế nào chứ, nhưng cũng chui vào theo.

Ngay lúc đó, nó nghe thấy có tiếng bước chân đang chạy trên tuyết, một lát sau, thấy có một đám người nhảy từ trên trời xuống, là Diễm Liệt phái, cũng là chủ nhà năm nay.

Vì sao đi một vòng đều không nhìn thấy người nào? Một nam nhân to lớn nói, âm thanh ồm ồm như cái trống.

Có lẽ đều đã nấp hết rồi.

Chúng ta trước tiêu diệt Trường An phái ít người nhất, sau đó tấn công đám Cồ Việt. Nam nhân kia tiếp tục nói.

Quả nhiên, các nàng sẽ ngẫu nhiên trở thành mục tiêu chính a.

Đợi bọn hắn đi xa, nàng liền vội vàng chạy ở hướng ngược lại, phải nhanh chóng tìm thấy Mặc Lâm mới có cơ hội sống sót ở lại.

Hừm, không đúng. Nam nhân vừa nãy đột nhiên dừng lại, vuốt cằm nói.

Đại ca, sao thế?

Chúng ta quay lại chỗ vừa nãy, hình như nơi đó có người ẩn nấp. Hắn bỗng nhớ đến dưới đất có vài chỗ hỗn độn, hình như là dấu bước chân, vội kéo mọi người quay trở lại.

Quả nhiên. Lúc hắn dẫn người trở lại, phát hiện ra dấu chân của Kiến Nguyệt đang gấp gáp chạy về hướng ngược lại.

Người này không biết che giấu tung tích của bản thân, có chút hậu đậu, non nớt. Một người ở bên cạnh nói.

Võ công còn non nớt, tự khắc sẽ không biết che giấu, mà ta nhớ, ở đây có một người yếu ớt nhất, nhưng lại có trí tuệ nhanh nhạy.

Mọi người đều nhìn nhau, lập tức nở nụ cười.

Chúng ta bị phát hiện rồi. Bạch Tinh nhìn dấu chân hỗn loạn in trên tuyết, nhướng mày nói.

Hả? Làm sao có thể. Kiến Nguyệt căng thẳng nói.

Dấu chân, Nguyệt nhi, thân làm Cửu Vĩ, thì bước chân nên nhẹ nhàng hơn. Bạch Tinh cười nói.

Quả đúng là có người lại gần, Kiến Nguyệt mau tìm cách trốn đi, ta sẽ giúp ngươi đánh lạc hướng. Bánh Bao nghe tiếng ồn ào ở đằng xa, vội cảnh báo.

Đối phương ít nhiều những năm người, một mình nàng ấy làm sao ứng phó, bản thân nó cũng không thể giúp đỡ nhiều.

Vấn đề nằm ở con hồ ly đen kia không chịu ra tay, chỉ thích đưa lời khuyên mà thôi.

Không kịp đâu, các ngươi chỉ có thể chiến đấu mà thôi. Bạch Tinh nhìn xung quanh không một chỗ để ẩn nấp, liền nói.

Vậy chỉ thế thôi. Kiến Nguyệt nhét Bạch Tinh vào ngực, rút thanh kiếm ở bên hông cau mày nói.

Yêu Kiến Nguyệt, mau đứng lại. Rất nhanh, tiếng ồn ào kéo đến, là bọn hắn đang hô ầm như cả làng đi bắt cướp không bằng.

Ta không chạy, các ngươi hô hào cái gì? Kiến Nguyệt trừng mắt nhìn về bọn họ, giương kiếm hướng đến đầu mũi tên đội trưởng.

Chí khí không tệ, chỉ có một mình ngươi thôi sao? Có chút tội nghiệp. Đội trưởng của phái Diễm Liệt bẻ tay nói.

Ngươi không nhìn thấy ai ở bên cạnh ta sao? Kiến Nguyệt cau mày nói.

Bọn họ nhìn thấy một con chó đang lên tư thế chuẩn bị cắn người, và một con hồ ly đang tròn mắt nhìn bọn họ, chỉ là nơi đó trông rất nhạy cảm, bọn hắn không phải sắc lang, vội nhìn đi chỗ khác cười khan, Ha, chỉ dựa vào hai con linh thú này?

Thử mới biết. Kiến Nguyệt không nhiều lời, ném một cái bình sứ nhỏ về phía bọn hắn, tên đội trưởng lập tức giơ kiếm đỡ lấy.

Choang. Bình sứ vừa nói, khói đen mù mịt cả trời.

Khỉ thật, dính bẫy rồi. Tên đội trưởng vừa dứt lời, Bánh Bao không biết từ lúc nào xuyên qua đám khói vồ ngã hắn, cắn mạnh vào phần mặt mũi của hắn như chó dại.

Đội trưởng. Người bên cạnh hốt hoảng nói, nào ngờ có thứ gì đó kéo chân của mình, dây roi còn có gai nhọn bằng sắt.

Giật. Kiến Nguyệt hô lớn, luồng điện liền đánh tới, giật tung người mặc áo giáp kia, nàng chính là ưu ái những người hay cần đồ kim loại nhất.

A, đồ nhẫn tâm. Đối phương bị giật tung đến điện chạy thẳng vào trong người, vì sao dòng điện này đau đớn đến thế, hét ầm đau đớn.

Kiến Nguyệt thấy ba người còn lại lao lên, giương cung chĩa thẳng lên trời, Cung vũ. Mọi người khó hiểu vì sao nàng lại bắn lên trời, cũng gấp gáp rút kiếm ra tấn công.

Một tên vừa bắn ra, liền tách thành những cung tên khác, rất nhanh một cơn mưa bằng tên giáng xuống, khiến đội hình tán loạn.

Tên đội trưởng cuối cùng cũng vũng vẫy khỏi Bánh Bao, ném nó ra phía xa. Hắn thấy mọi người vì không có chỉ huy mà rối loạn, lập tức trừng mắt hô lớn, Tập trung, đội hình số một.

Kiến Nguyệt thấy bọn hắn tập hợp lại, năm người đại diện cho ngũ hành, trong lòng đổ mồ hôi lạnh, e là lần này nàng khó mà đối phó rồi, chỉ có thể để Bánh Bao đưa mình đi trốn mà thôi.

Ngũ hành luân phiên. Lời vừa dứt, một trận lốc xoáy liền xuất hiện, khuếch tán ngọn lửa đang bốc cháy ở đám cỏ, tia sét đánh giật khiến cho ngọn lửa tựa như mìn nổ, đánh bật Kiến Nguyệt văng ra xa.

Kiến Nguyệt. Bánh Bao sốt ruột nói, lập tức lao đến phía nàng, thấy đối phương lại không việc gì, có lẽ đã được Bạch Tinh đỡ đòn hộ.

E là lần này chúng ta phải chạy thôi. Kiến Nguyệt thấy bọn họ lao đến, cắn môi nói.

Đối phương tận mắt thấy nàng hoàn toàn dính chưởng mà lại không hề hất gì, hoang mang khó hiểu, nhưng lập tức lao lên, tiếng động vừa nãy lớn đến thế, nhất định sẽ kéo các môn phái khác đến đây, nhỡ như là đồng đội của nàng thì rắc rối to.

Chạy đi đâu. Đội trưởng rút đoản đao ra, nhảy vót lên không trung, trợn to mắt về phía nàng.

Bóng của hắn phản chiếu trên đôi mắt màu anh đào, Kiến Nguyệt mở to mắt nhìn hắn, nàng không kịp tránh né mất rồi.

Vút. Một tiếng gió lướt qua tai nàng, khiến tóc bị thổi bay tán loạn.

Tên đội trưởng đang nhắm chuẩn đến nàng, đột nhiên có thứ gì lao đến, đánh văng hắn ra xa, kéo dài khoảng cách với Kiến Nguyệt, ngã oạch xuống đất.

Kẻ nào? Hắn nghiến răng ngồi dậy, thấy một bóng hình màu đỏ đang đung đưa trong gió, vội ngẩng đầu lên nhìn.

Là đội trưởng của Cồ Việt phái.

Năm tên nam nhân bắt nạt một cô nương không có linh lực, có thắng cũng thấy nhục nhã hộ. Nàng lạnh lùng nói.

Tên đội trưởng bị nàng nói đến xấu hổ, nhưng đối phương một mình khiến cả đội hắn hoảng loạn, trên tay lại là bảo kiếm của Tiên Đế, cũng đâu có bất công hoàn toàn.

Kiến Nguyệt ngẩng cao đầu, ngạc nhiên nhìn đối phương đang che chắn cho mình, nàng không nghĩ tới đối phương sẽ thay mình đỡ một đao, Cảm, cảm tạ cô nương.

Yến Thế Huân, có giỏi thì cùng chúng ta đối đầu, xem ai hơn ai. Tên đội trưởng tức giận nói, chĩa đao về hướng nàng.

Bạch Tinh nghe thấy lời hắn nói, lập tức dời mắt lên cô nương kia, sau đó mới nhìn Kiến Nguyệt vẫn đang ngơ ngác kia, thè lưỡi liếm mặt nàng.

Kiến Nguyệt còn đang ngây ngốc nhìn hai người quyết đấu, thấy có thứ gì đó lành lạnh ươn ướt ở trên mặt, lại thấy Bạch Tinh đang liếm mình, vành tai đỏ lên, lúc này vẫn có tâm trạng tình thú.

Bất quá nàng ngờ ngợ về cái tên kia, có phải bản thân đã nghe thấy từ đâu đó rồi không.

Mau giúp nàng ấy đi, chúng ta ngồi đây thì cũng giống kẻ bị bắt nạt quá đi. Bạch Tinh kiêu ngạo nói.

Được, được. Bánh Bao mau giúp nàng ấy. Kiến Nguyệt nhặt thanh kiếm lên, phủi váy đứng dậy.

Hai người kia tranh đấu một hồi, thắng thua nhìn rất rõ, tên đội trưởng nghiến răng nghiến lợi đánh trả, còn đối phương một tay nhẹ nhàng đối phó lại hắn, cuối cùng chuyển mũi kiếm, đẩy mạnh vào lưỡi đao của hắn, một luồng khí mạnh thổi bay mọi thứ xung quanh, khiến đối phương văng ra xa. Những người còn lại thấy đội trưởng hai lần thua thảm thê, cũng vội vàng lao đến tấn công, lại thấy có cái gì trói lấy eo của mình.

Các ngươi quên ta sao? Kiến Nguyệt giật mạnh dây trói, cả đám liền đổ ầm xuống.

Tên đội trưởng lần nữa chật vật đứng dậy, lại bị Bánh Bao vồ đến, giẫm đạp lên người hắn, khiến cả người thụ thương mà ho khan, Dừng, dừng lại.

Chịu thua đi. Kiến Nguyệt hô lớn, bỗng cảm thấy có linh lực truyền đến người, sau đó truyền đến Tiểu Bạc, sét đánh giật tung cả đám người kia, ầm một tiếng, loá cả đất trời và mắt, khiến cả ba người còn lại kinh ngạc.

Mạnh đến vậy sao?

Kiến Nguyệt cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy đám người kia miệng bốc khói, cả người cháy đen, nàng mấp máy nói, Chết, chết rồi sao?

Yên tâm, chưa chết. Yến Thế Huân nhíu mày nhìn nàng nói.

Kiến Nguyệt nghe nàng nói thế, thở phào một tiếng, lúc này có chuyện gì xảy ra, ngơ ngác nhìn tay mình.

Lẽ nào nàng thức tỉnh linh lực rồi?

Lúc này tên đội trưởng căm phẫn, hét ầm lên, Ta phải báo thù. Vì thế dồn sức hất văng Bánh Bao, cầm chặt thanh đao hướng đến các nàng.

Nào ngờ vừa chạy đến, đã bị Yến Thế Huân gạt chân, ngã lăn quay xuống đất, Dục tốc thì bất đạt. Nàng nói xong, liền điểm huyệt hắn bất động.

Ngươi, ngươi. Đối phương trợn to mắt, lại phát hiện bản thân đến mở miệng cũng không thể, chỉ có thể dồn sức cử động, nhưng đến đầu ngón tay cũng không thể nhúc nhích.

Cái này, cảm tạ cô nương. Kiến Nguyệt ngồi dậy nói, thấy đối phương lạnh nhạt với mình, không phải chứ? Lần này đến lượt nàng rồi?

Không có gì. Nào ngờ nàng chỉ nói một câu này, cũng không hạ thủ, liền xoay người rời đi.

Người này, so với Mặc Lâm còn vô tâm hơn. Kiến Nguyệt ngơ ngác nhìn bóng lưng nàng rất nhanh đã biến mất.

Kiến Nguyệt, ngươi không sao chứ? Bánh Bao mặc kệ nàng ấy, chạy trở về bên nàng hỏi.

Ta không sao. Kiến Nguyệt lắc đầu nói.

Trận sét vừa nãy là sao? Ngươi làm sao có thể làm được? Bánh Bao thấy nàng đúng là không việc gì, vội vàng hỏi chuyện khác.

Ta không biết. Nàng ngơ ngác nói, cảm thấy bản thân không có gì khác biệt, lẽ nào...

Là người làm sao? Kiến Nguyệt cúi đầu nhìn Bạch Tinh cũng đang nhìn mình.

Đúng thế, em xem, ta còn chưa làm gì đối phương đã lăn quay ra rồi, còn gì là thú vị. Bạch Tinh đắc ý nói, lại khoe khoang với nàng.

Kiến Nguyệt thấy quả nhiên là như thế, liền vui vẻ bật cười, so với đáp án thức tỉnh linh căn, nàng hy vọng Bạch Tinh chịu giúp đỡ mình hơn. Bánh Bao thấy nàng biểu cảm hạnh phúc, có chút khó hiểu, nhưng vẫn nhìn về phía Bạch Tinh, nghi ngờ nói, Thực là ngươi?

Đúng thế. Bạch Tinh trở mặt nhanh hơn lật sách, lạnh nhạt nói.

Bánh Bao đã quen với thái độ đối đãi này, vì thế bất ngờ không thôi, Kiến Nguyệt có thể không biết, nhưng cơn sét vừa nãy sánh ngang với sét từ trên trời xuống như thế ác liệt, mà đối phương chỉ trong thời gian ngắn đã triệu hồi được cơn sét đấy, ngay cả những người thuộc lôi hệ hoá thành tiên cũng sẽ không nhẹ nhàng được như nàng ấy.

Đột nhiên nó rơi vào trầm tư, bắt đầu nghi ngờ về thân phận của đối phương.

Các nàng mới đi chưa được bao lâu, liền nghe thấy phía trước ồn ào, là những người bị tiếng động vừa nãy kéo đến, Kiến Nguyệt tinh thần căng thẳng như dây cung, nếu là đồng đội của nàng, sẽ không như thế này ồn ào, chỉ có thể là một trong hai phái còn lại. Ngay lúc nàng còn đang cuống cuồng nghĩ cách, lại bị một người kéo lại, dắt nàng đến một ngã rẽ khác, ẩn nấp vào trong bụi cây.

Kiến Nguyệt bàng hoàng nhìn sang bên cạnh, là đồng môn của nàng, hắn kêu suỵt một tiếng, mắt dính chặt nhìn ra bên ngoài.

Rất nhanh, một đám người kéo ngang qua, tổng cộng có sáu người, đây nhất định là phái Tuyệt Tình, vì sao bọn họ nhanh như thế đã tập hợp được đội hình rồi?

Mau lên, tiếng động ở bên này. Một người hô hào, những người khác cũng chạy đến.

Lúc bọn họ chạy tới, đã thấy phái Diễm Liệt bốn người bất tỉnh, còn tên đội trưởng bị điểm huyệt mà bất động, đồng loạt kinh ngạc nhìn nhau.

Có lẽ là do Cồ Việt phái gây nên, Trường An phái không có bản lĩnh này.

Sau đó bọn họ không niệm tình mà đánh ngất tên đội trưởng kia, định đi tiếp, nào ngờ vừa đồng loạt nhìn về phía trước, thấy có ba người từ lúc nào đã xuất hiện.

Chúng ta tìm các ngươi suốt đấy. Đội trưởng của phái Tuyệt Tình cười nói.

Vậy giờ không phải tìm rồi nhé. Một người trong phái Cồ Việt nói.

Đánh bại bọn chúng, rồi tìm đám Trường An đang ẩn náu ở đâu đó là xong. Đội trưởng không hề e dè trước danh tiếng của bọn họ, chỉ liếc về phía đồng đội của mình.

Kiến Nguyệt núp cách đó không xa, âm thầm lén lút nhìn bọn họ, trong lòng lại sốt ruột, Mặc Lâm rốt cuộc đã đi đâu, phải nhân cơ hội bọn họ đấu đá mà đánh lén chính là cách tốt nhất.

Chín người đồng loạt rút kiếm, không nói nhiều lời mà lao đến phía nhau mà tấn công. Yến Thế Huân là mục tiêu khó nhằn nhất, bọn họ đã bàn bạc trước, phải có ba người đối phó với nàng ấy.

Kiến Nguyệt nhìn Yến Thế Huân nhẹ nhàng đỡ đòn lại, như thể ba người kia chẳng thể lay chuyển được nàng, không nhịn được thấp giọng nói, Thái nhi, nàng ấy rốt cuộc là như thế nào a?

Đối phương đúng là rất mạnh, nhưng không thể sử dụng linh lực.

Lời vừa dứt, cả ba người kinh ngạc nhìn về phía nàng, Bánh Bao liếm mũi cho đỡ khô, cũng vội hỏi, Vì sao?

Vì nếu nàng ấy dùng linh lực, sẽ bị phản ngược lại, tự hại chính mình. Bạch Tinh bình tĩnh nói.

Vì sao lại thế? Bánh Bao gấp gáp nói.

Nguyên nhân vì sao, chẳng phải ngươi cũng đã từng nghe qua? Bạch Tinh ung dung nói.

Bánh Bao kinh hoàng, trí óc nhất thời ngưng trệ, nó như nghe hiểu, lại giống như nghe không hiểu, chỉ ngơ ngác nhìn về đối phương sắc mặt vô cảm kia, bây giờ ngược lại có chút quen thuộc.

Vì sao ngươi biết — Ngay lúc Bánh Bao định hỏi tiếp, thì người bên cạnh Kiến Nguyệt đột nhiên lên tiếng cắt ngang, Mặc Lâm, ở đây.

Kiến Nguyệt nghe thấy hắn thấp giọng gọi, cũng quay đầu lại, thấy Mặc Lâm đang đi đến, liền vui mừng, Mau đến đây.

Chuyện gì thế? Mặc Lâm lại gần.

Ngươi không thấy đằng trước có chuyện gì sao? Đối phương chỉ về phía bọn họ đang giằng co kia, tiếng nổ đùng đùng, đầy những dấu vết của các nguyên tố vương vãi, một mảnh hỗn độn, mà đối phương đánh nhau đến sắp bay ra khỏi thung lũng.

Chúng ta nhân lúc bọn họ suy nghĩ, rồi đột ngột tấn công thì thế nào? Kiến Nguyệt ở bên cạnh nói.

Mặc Lâm thấy bọn người đông, cũng gật đầu tán thành, Có lẽ phái Cồ Việt sẽ chiến thắng.

Y nói không sai, vì sáu người Tuyệt Tình đã có hai người gục, một người cũng đã đến giúp Yến Thế Huân đối phó với hai người kia, một trong số đó đã bị nàng gạt bỏ.

Cũng quá mạnh rồi. Kiến Nguyệt không nhịn được mà cảm thán.

Nói không chừng chúng ta tìm được người dạy võ phù hợp cho em rồi. Bạch Tinh gật đầu hài lòng.

Đối phương là kẻ địch của chúng ta a. Kiến Nguyệt bất đắc dĩ nói.

Biết đâu lại trở thành đồng đội sau này. Bạch Tinh ẩn ý nói, lời này chỉ duy nhất một người nghe hiểu.

Kiến Nguyệt nhìn đối phương nhanh chóng loại thêm một người nữa, trong lòng thầm lẩm nhẩm cái tên kia.

Yến Thế Huân. Nàng rõ ràng đã nghe thấy ở đâu đó.

Kiến Nguyệt nhớ đến một nữ nhân trước đây mặc áo đỏ như nàng ấy, ánh mắt căm phẫn.

Đúng rồi, Cố Nghiên Hi từng nhắc đến cái tên này, khi ấy còn phi thường phẫn nộ.

Í, Hi sư tỷ từng đề cập đến đối phương. Kiến Nguyệt vội nói.

Hi sư tỷ, là Nghiên Hi sao? Bánh Bao ngẩng đầu nhìn nàng.

Kiến Nguyệt gật đầu, khi đó đối phương còn nhầm lẫn Bạch Tinh với nàng ấy, nhưng nàng một chút cũng không thấy có điểm nào giống, nàng tuy ít được thấy khí chất lạnh lùng của Bạch Tinh, nhưng mỗi lần nàng ấy đối xử với người ngoài đều phi thường lạnh nhạt, có lẽ cả hai chỉ giống nhau ở khoản này đi, nhưng cho dù là Khương Húc Nguyệt lúc chưa khai mở con mắt cũng sẽ không nhầm lẫn vô cớ như thế này.

Vì sao nàng ấy lại biết người này? Bánh Bao ngạc nhiên nói.

Làm sao ta biết được. Kiến Nguyệt bất lực nói.

Có vẻ trận đấu sắp kết thúc rồi. Đối phương không hiểu các nàng đang nói gì, chỉ có thể dõi mắt theo trận chiến, thấy phe Cồ Việt như thế mà vẫn chưa đuối sức, trước đây bọn họ trải qua hai ngày chiến đấu mà vẫn chưa thấm mệt, thật đáng sợ.

Kiến Nguyệt bị lời nói của hắn làm thu hút sự chú ý, thấy sáu người Tuyệt Tình ban đầu chiếm ưu thế giờ đây chỉ còn lại hai người đang chật vật. Đối phương mạnh thế này, nàng mới đi ra liệu mới bị một nhát mà lăn quay bất tỉnh không? Có thể lắm.

Nguyệt nhi, nên làm thế nào đây? Đối phương mạnh quá, làm ta sợ hãi a. Bạch Tinh dụi vào cổ nàng nói.

Kiến Nguyệt nhíu mày, im lặng không nói gì, chỉ quan sát xung quanh, lát sau quay đầu nhìn về Bánh Bao, Bánh Bao bị nàng nhìn, liền chột dạ, Sao thế?

Ngươi từng nói, đám tuyết này mà rơi trúng người thì sẽ lăn ra chết?

Ha, ta nói đùa thôi. Bánh Bao bị nàng biểu cảm nghiêm túc dị thường doạ sợ, cười nói.

Khiến chúng ta chết, thì ít nhiều cũng sẽ khiến đối phương bị tổn thương đi. Kiến Nguyệt nở nụ cười gian tà, khiến mọi người đổ dồn ánh mắt lại.

Ý của người là? Mặc Lâm ngờ ngợ hỏi.

Đem ta thoát khỏi thung lũng trước đã. Kiến Nguyệt cười nói, nàng nhớ đám Diễm Liệt là từ trên vách núi nhảy xuống, hiển nhiên giới hạn địa hình không chỉ nằm ở thung lũng.

Đồng môn kia tuy không hiểu gì, nhưng cũng cùng bọn họ nhân lúc đối phương mất tập trung mà bay lên trên vách núi, thấy một màn tuyết trắng dày đến loá mắt, như muốn quáng gà.

Mau, nhân lúc sự chú ý bị phân tán, để đám tuyết này rơi xuống. Kiến Nguyệt thúc giục nói.

Nàng vừa dứt lời, mọi người liền gắng sức cắt ngang tuyết thành một khối lớn, sau đó đẩy khối tuyết rơi ào xuống núi.

Năm người đang chiến đấu hăng say kia đột nhiên nghe thấy tiếng ầm ầm, tiếp sau đó là bầu trời tối tăm, lúc ngẩng đầu lên, đã thấy tuyết như đá tảng đổ ầm xuống, mở to mắt kinh ngạc.

Kiến Nguyệt thầm mong bọn họ cùng lắm là bất tỉnh, đừng vỡ đầu gãy cổ mà chết hay dị tật cả đời.

Đùng một tiếng, có tiếng la hét chói tai, sau đó mọi thứ rơi vào im lặng.

Mọi người bốn mắt nhìn nhau, sau đó mới chậm rãi ngó nghiêng, lại không dám thò đầu ra nhìn, sợ có thứ gì bất ngờ lao lên. Nhưng thấy một lúc vẫn chưa có động tĩnh gì, chẳng lẽ tất cả đều bất tỉnh rồi?

Ngay lúc nàng đang định đắc chí, liền thấy hai thân ảnh nhảy vọt lên, Biết ngay là các ngươi mà.

Nàng kinh ngạc nhìn đối phương, thấy Yến Thế Huân vẫn như thế bình an vô sự, còn người bên cạnh trông có chút khó khăn, nhưng trong lòng không nhịn được mà có chút mừng, vì sự im lặng vừa nãy chỉ khiến nàng thấp thỏm bất an, cảm thấy đối phương sẽ không nên như thế này mà bị loại, quá lãng phí nhân tài rồi.

Mặc Lâm không nói không năng, chỉ tiến lên một bước chắn Kiến Nguyệt, giơ kiếm về phía Thế Huân, Ta thách đấu với ngươi.

Hừ, được. Yến Thế Huân cũng giơ kiếm nói.

Vì thế ba người còn lại tự động đối đầu với nhau.

Năm người đánh nhau trên tuyết, khiến cả khung cảnh mờ ảo, còn hai người còn lại chỉ yên lặng quan sát, thấy bên Mặc Lâm vẫn chưa phân thắng thua, bên Kiến Nguyệt tuy có lợi thế, nhưng lại không hề dễ dàng mà đánh bại đối thủ, tuyết trơn trượt khiến người này đến người khác trượt ngã, thoạt trông rất hỗn loạn đúng nghĩa bãi chiến trường.

Tiếng kiếm va chạm vào nhau gây nên tiếng chói tai, tiếng sét nổ ầm ĩ, tiếng kêu la, tiếng kiếm cắt ngang nền đất, Kiến Nguyệt thấy đồng đội mình bị đối phương đánh bật sang một bên, kinh ngạc nhìn hắn tuy đã bị thương nhưng vẫn đủ sức đánh bại cả hai người khoẻ mạnh.

Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.

Kiến Nguyệt vội hoá thành Cửu Vĩ, chạy vút đi, đối phương thấy nàng bỏ chạy, cũng lập tức đuổi theo. Bạch Tinh cùng Bánh Bao đang ngồi xem, thấy hai người chạy đi cũng chạy theo, để lại Mặc Lâm và Yến Thế Huân đang giằng co.

Ngươi tuy không thể sử dụng nội lực, nhưng lại mạnh đến thế, quả là cao thủ hiếm thấy. Mặc Lâm không thể không khen ngợi nói.

Quá khen rồi. Yến Thế Huân lạnh nhạt nói, trán nàng cũng đã thấm mồ hôi.

Bên này Kiến Nguyệt đang chạy đua cùng đối phương, hắn lần đầu được nếm thử tốc độ của ma thần, dù có chạy hết tốc lực cũng không thể kéo gần khoảng cách với nàng, song song là một con chó đang chở con hồ ly chạy theo, ban đầu hắn còn lo lắng sẽ bị chúng tấn công, nào ngờ cả hai chỉ tròn mắt nhìn hắn.

Kiến Nguyệt nhìn thấy trước mắt chính là vách núi, vì thế tăng tốc lao đến, đối phương cho rằng nàng muốn nhảy qua hẻm núi, nên lấy đà bật nhảy trước. Nào ngờ lúc chặn đón đầu, lại thấy Kiến Nguyệt có xu hướng nhảy xuống thung lũng, nghĩ cũng không nghĩ, nhảy theo nàng.

Đúng ngay lúc này, Kiến Nguyệt lại đạp lên vách núi để bật nhảy lên, khiến đối phương hết lần này đến lần khác không kịp chuẩn bị mà đâm đầu vào tường, choáng váng rơi xuống núi.

Hai người ở đằng sau chứng kiến tất cả, không thể không vỗ tay tán thưởng sự lươn lẹo này.

Kiến Nguyệt thấy đối phương rơi xuống nơi cao như thế, bản tính vẫn có chút lương thiện, vì thế vẫn lao đến đỡ lấy hắn rơi xuống lưng mình, sau đó nhẹ nhàng tiếp đất.

Đối phương vốn cho rằng hắn sẽ đập đầu bất tỉnh, nào ngờ lúc mắt thấy sắp chạm đất, lại có thứ gì đó lướt ngang qua, tiếp theo đó là cảm giác mềm mại kéo đến, khiến hắn kinh ngạc đến không dám tin tưởng, đây là giấc mơ sao? Lúc hắn bị thả xuống đất, mới chật vật ngồi dậy, thấy Kiến Nguyệt đang chĩa kiếm về phía mình, cũng không hoang mang sợ hãi.

Ngươi vì sao lại đỡ ta? Không sợ ta trả thù sao? Hắn ôn tồn nói.

Kiến Nguyệt mím môi, lúc đó nàng chỉ là nghĩ đến cảnh một người bình thường rơi ở độ cao như thế, xương thịt sẽ vỡ nát, có sống cũng khả năng là người thực vật, vì thế lại mủi lòng lựa chọn cứu lấy hắn, cũng không kịp suy tính đến đối phương thân thể xuất phàm hay không.

Dù có chiến thắng nhưng thấy người khác thương nặng thậm chí tử vong, lương tâm của nàng vẫn không cho phép đi.

Thấy nàng bối rối do dự, đối phương cũng không làm khó nàng nữa, mới cười nhạt nói, Ta thua rồi, ngươi mau đi giúp đồng đội của mình đi.

Kiến Nguyệt thấy hắn vẫn còn rất trượng nghĩa, không phí công nàng thấy tội nghiệp, vì thế gật nhẹ đầu, bật nhảy thoát khỏi thung lũng, quay trở lại hướng Mặc Lâm.

Lúc nàng trở lại, thấy hai người kia đều đã khoét đất thủng thành một cái hố lớn, tuy nhiên Yến Thế Huân có vẻ đã thấm mệt, cũng hợp lý, nàng ấy không phải đang đối mặt với người thường ngang tài ngang sức, mà là với một con quỷ. Kiến Nguyệt quyết định không giúp đỡ nữa, chỉ mím môi ở một bên nghỉ ngơi.

Tuy nhiên ngay trong lúc nàng dự đoán xong kết quả, lại thấy Mặc Lâm muốn rút kiếm đâm nàng ấy thì đột nhiên rút tay lại, khiến cho Yến Thế Huân trở tay đâm ngược lại hắn, máu đỏ từng giọt lại từng giọt nhỏ xuống tuyết trắng.

Mặc Lâm. Kiến Nguyệt kinh ngạc nói.

Người đừng lại gần đây. Mặc Lâm giơ ngang tay nói, không để tiếp tục nàng tiến thêm bước nào.

Xem ra trận này hoà rồi, chỉ là hắn muốn nhường nhịn đối phương mà thôi. Bạch Tinh không biết từ lúc nào xuất hiện, ở đằng sau lưng nàng nói.

Kiến Nguyệt nhìn Bạch Tinh, lại nhìn hai người kia, một người chân đều đã run rẩy vì cạn sức, một người lại đang ôm vết thương, mím môi suy nghĩ, sau đó mới tiến lên nói lớn, Ngươi thua rồi, để ta tiếp tục.

Mặc Lâm nghe nàng nói, lại liếc nhìn Yến Thế Huân, mới rút lui lùi lại, đến cho Kiến Nguyệt đang nghênh chiến. Kiến Nguyệt giơ kiếm về phía nàng, Kết thúc nhanh chóng đi.

Yến Thế Huân cắn môi, miễn cưỡng đứng dậy, dồn sức lực cuối cùng, lao đến tấn công Kiến Nguyệt, ngay trong lúc lưỡi kiếm sắp chạm đến cổ nàng, đối phương lại rút về, chuyển sang điểm huyệt nàng.

Oài. Kiến Nguyệt ngã oạch xuống đất.

Yến Thế Huân hai chân nhũn xuống, cũng quỳ xuống nằm bên cạnh nàng, Vì sao lại nhường ta?

Vì ngươi xứng đáng. Kiến Nguyệt nở nụ cười nói.

Hừ. Yến Thế Huân cười lạnh một tiếng, sau đó thấy mắt loá lên, cánh cổng không gian xuất hiện.

Đội trưởng, chúng ta thắng rồi. Cô nương trước đây bị thương là người đầu tiên chạy vào, mừng rỡ chạy đến bên Yến Thế Huân.

Ừm. Yến Thế Huân mệt mỏi đến không còn khí lực để nói chuyện nữa.

Ngay sau cô nương đó, Y Ngọc Thanh cũng bước vào, gương mặt nở nụ cười tươi như hoa, Không tệ, không hổ là đệ tử của Trường An phái.

Sư tỷ, xin lỗi, chúng ta không thể đoạt giải quán quân mất rồi. Kiến Nguyệt cười nói.

Haha, thật đáng tiếc. Y Ngọc Thanh ngồi xuống bên cạnh, giải huyệt cho nàng, sau đó đỡ người ngồi dậy. Kiến Nguyệt thấy cả người cứng đờ, dần dần mới lấy lại được cảm giác, thì thấy đối thủ của nàng cũng đã trở về, hắn nhìn thấy nàng, liền chắp tay hành lễ, sau đó cùng đồng môn đỡ Yến Thế Huân đi.

Kiến Nguyệt giang tay để Bạch Tinh nhảy vào trong lòng, cũng cùng mọi người đi ra, vừa bước ra đã nghe thấy tiếng vỗ tay cổ vũ, tiếng hò hét phấn khích ầm ĩ khắp nơi, tựa như đang mở hội. Các nàng vừa rời khỏi cánh cổng không gian, thấy các môn phái khác nhảy ra khỏi khán đài chạy đến.

Chơi tốt lắm.

Đây mới là điều Tiên kiếm đại hội nên có, không phải là sống chết tranh giành mà bất chấp mọi thủ đoạn, Trường An phái các ngươi khiến chúng ta mở mang tầm mắt.

Chúc mừng phái Cồ Việt, các ngươi đã cố gắng hết sức mình rồi.

Nàng bị đám đông vây quanh đến có chút bất lực, nhúc nhích cũng không thể nhúc nhích, chợp thấy Ái Lệ Tây Á bước đến, nàng vui vẻ cười nói, Lần sau ta sẽ đánh ngươi ra trò.

Ta cũng rất mong chờ đấy. Kiến Nguyệt cười nói.

Hai người bật cười, cũng cùng nhau đi lên khán đài, Kiến Nguyệt liền tò mò hỏi nàng ấy rốt cuộc là thuộc nguyên tố gì.

Đây không phải là nguyên tố, là kĩ năng phép thuật của ta. Ái Lệ Tây Á thành thật nói.

Lợi hại vậy sao? Kiến Nguyệt kinh ngạc.

Cũng giống như bảo kiếm của ngươi thôi, nơi đây là Tiên kiếm đại hội, chúng ta sẽ không lợi dụng linh căn quá nhiều, mục đích của cuộc thi chính là không lợi dụng linh căn trời ban, vì cũng có khả năng linh căn bị hỗn loạn đến mất kết nối với bản thân.

Còn có chuyện này sao? Kiến Nguyệt kinh ngạc.

Đúng thế, ngươi không biết là những năm gần đây, số lượng người sở hữu linh căn càng ngày càng suy giảm sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.