Hóa Huyết Thần Công

Chương 112: Chương 112: Vương Hồng Phạm Cứu Ngô Đinh Hương




Lý Ích càng nói càng xúc động. Gã nắm tay lại hỏi :

- Bất luận thế nào, tại hạ cũng phải chiếu cố cho nàng. Nếu để nàng không chịu ô nhục mà phải uổng mạng thì tại hạ liệu có thể sống một mình ở trên thế gian này được chăng ?

Vương Hồng Phạm nghe tới đây mới biết rõ mối quan hệ cực kỳ phức tạp giữa mấy người.

Nhưng y vẫn còn một điểm chưa rõ liền hỏi :

- Trước kia Ngô Đinh Hương đã không giữa phụ đạo thì bây giờ nàng có gặp tình thế bắt buộc mà phải thất thân tưởng chẳng có việc gì nghiêm trọng. Tại hạ tin rằng nàng không vì chuyện này mà tự hủy mình.

Y ngừng lại một chút rồi tiếp ; - Theo lời Lý huynh thì vụ này mới là mối đau thương vô hạn. Nhưng Lý huynh từ nay nên phân ly nàng là xong.

Lý Ích muội đáp :

- Vương tiên sinh lầm rồi. Nàng đã chung tình với tại hạ thì chuyện thất thân không phải như ngày trước.... Hỡi ơi ! Tại hạ không biết nói thế nào cho phải, nhưng đã quan sát con mắt nàng thì biết rằng nàng đã quyết định liều mình tự tử....

Vương Hồng Phạm hỏi :

- Lý huynh đã nhận thấy điểm này thật ư?

Lý Ích đáp :

- Đúng thế ! Đáng tiếc vụ này không có cách nào chứng minh được !

Vương Hồng Phạm quay lại hú lên một tiếng. Hai bóng người nhảy vọt vào.

Hai người này là một nam một nữ. Người đàn ông áo quần xốc xếch ra kiểu một nho sĩ lưu lạc cuồng ngạo. Còn người đàn bà mắt phượng mày liễu, nước da trắng bóng. Tuy mụ đã vào trác tứ tuần nhưng hãy còn phong vân. Như vậy đủ biết hồi thanh xuân mụ có tấm dung nhan lay động lòng người.

Vương Hồng Phạm giới thiệu hai bên. Lý Ích mới biết hai người này là sư đệ và sư muội của y tên gọi là Hà Hồng Văn và Lý Hồng Liên.

Vương Hồng Phạm bảo hai người :

- Hai vị phụ trách đối phó với Tiền Như Mạnh. Yếm Công ghê gớm và tâm thuật độc ác của mụ đều lợi hại, hai vị chớ coi thường.

Hà, Lý nghe xong lập tức hàng động, vọt mình đi biến vào trong bóng tối.

Lý Ích coi động tác mau lẹ của họ, tưởng chừng họ đã thương lượng kỹ càng từ trước. Nhưng thực ra họ chưa bàn bạc câu nào thì đủ tỏ những người này tâm ý đã cảm thông nhau.

Lý Ích liền tỉnh ngộ hiểu ngay Vương Hồng Phạm sở dĩ sai khiến hai người là vì giữa cặp này đã nẩy mối tình ái sâu xa có thể kháng cự được Yếm Công của Tiền Như Mạnh.

Vương Hồng Phạm nói :

- Bây giờ Lý huynh hãy đi theo tại hạ.

Y thò tay vào nách Lý Ích rồi không phí chút sức lực nào nhắc gã bổng lên khỏi mặt đất chạy như bạy.

Trong bóng tối, Lý Ích chẳng nhìn rõ vật gì, chỉ nghe bên tai tiếng gió vù vù đủ biết tốc độ cực kỳ mau lẹ.

Lý Ích bây giờ mới biết Vương Hồng Phạm nói đưa gã về thành nhanh hơn chạy ngựa không phải là chuyện giả dối.

Chớp mắt hai người đã dừng lại ở sau một dãy nhà. Vương Hồng Phạm dẫn gã đi quanh ra cửa trước khẽ đẩy một cái, cánh cửa mở ra liền.

Vương Hồng Phạm nói :

- Đây là nhà chứa rơm cỏ. Lý huynh hãy vào ẩn trong này. Lát nữa tại hạ sẽ đến kiếm.

Lý Ích hỏi :

- Phải chăng bây giờ Vương tiên sinh đi kiếm Trương Quân ?

Vương Hồng Phạm đáp :

- Đúng thế !

Lý Ích nói :

- Tại hạ muốn có mặt tại trường để được coi tiên sinh diệt trừ yêu quái, chủ trương chính nghĩa.

Vương Hồng Phạm đáp :

- Nếu có cơ hội, tại hạ sẽ đến dẫn Lý huynh đi. Bây giờ tại hạ cần đi trước để điều tra động tĩnh của đối phương.

Lý Ích kính cẩn thi lễ rồi bước vào trong nhà.

Vương Hồng Phạm trở gót đi ngay. Động tác của y coi rất ung dung mà tốc độ mau lẹ khôn tả. Y chợt ẩn chợt hiện. Nếu là người bình thường thì chẳng thể nào ngó thấy y chạy qua.

Giữa lúc Vương Hồng Phạm và Lý Ích đến Tiền gia trang, thì Ngô Đinh Hương và Trương Quân đã ra khỏi đại sảnh.

Trương Quân dắt tay Ngô Đinh Hương xuyên qua một tầng viện lạc tiến vào trong một gian thượng phòng.

Ngô Đinh Hương đảo mắt nhìn quanh một lượt. Dưới ánh đèn sáng nàng nhận thấy các cần thiết gian phòng này tương đối lịch sự.

Nàng buồn rầu nghĩ thầm :

"Nếu đây chẳng phải là chỗ ta bị dầy xéo thì cũng là nơi ta bị uổng mạng." Nhưng bất luận nàng thương tổn tâm thần cũng vậy, hay nàng quyết định tuẫn tiết cũng vậy, khi nàng vào phòng rồi liền cảm thấy thư thái hơn trước, tựa hồ được cất gánh nặng.

Tay trái Trương Quân ôm chặt tấm lưng thon của Ngô Đinh Hương kéo sát người nàng vào lòng.

Ngô Đinh Hương cảm thấy lửa dục của đối phương cháy lên bùng bùng. Động tác của hắn ngoài việc để cọ xát thân thể còn có ý đề phòng nàng tự tử.

Nói một cách khác thì hiện giờ Ngô Đinh Hương lâm vào tình trạng chỉ có đường riu ríu tuân theo ý muốn của Trương Quân, ngoài ra không còn cách nào khác. Chẳng những nàng hết đường tẩu thoát mà muốn tự sát cũng không được.

Trương Quân lúc chú ý nhìn Ngô Đinh Hương, mắt hắn vọt ra những tia hàn quang đầy tình dục.

Hắn nói :

- Ngô Đinh Hương ! Nàng nhất định giúp ta chứ ?

Ngô Đinh Hương ngạc nhiên hỏi lại :

- Giúp đỡ ngươi ư?

Trương Quân đáp :

- Đúng thế !

Ngô Đinh Hương hỏi :

- Tuy ta đã luyện võ công, nhưng ở trước mặt các ngươi thì chút công phu nhỏ nhặt này hoàn toàn không vào đâu, ta còn giúp gì cho ngươi được ?

Trương Quân đáp :

- Nàng còn có bản lãnh mạnh hơn cả võ công. Đó là nhan sắc xinh đẹp và dáng điệu phong lưu....

Ngô Đinh Hương ngắt lời :

- Hiện giờ ta đã lọt vào tay ngươi thì ngươi muốn mổ sẻ hay làm gì tùy ý, chẳng lẽ ta còn phản kháng được chăng?

Trương Quân đáp :

- Nàng nói thế tuy đúng thật, nhưng nếu nàng không chịu hợp tác với ta thì cuộc hứng thú nhất định giảm đi rất nhiều....

Ngô Đinh Hương nói :

- Cái đó đối với ngươi chẳng phải là điều quan trọng. Bất quá ngươi chỉ cần phát tiết tình dục vào mình ta. Theo ta nhận xét thì Tiền Như Mạnh tất đang quanh quẩn nơi đây để dòm ngó chúng ta. Dù ngươi có giảm chút hứng thú cũng chẳng quan hệ gì.

Ở địa vị Ngô Đinh Hương, nếu nàng chỉ mong thoát chết thì cứ để mặc cho tên đàn ông làm gì thì làm, chẳng cần khích động lòng dục của mình để nghinh tiếp đối phương. Bằng nàng quyết định tuẫn tiết thì lại mong có cơ hội để tự tử. Biện pháp duy nhất của nàng là làm cho đối phương sơ hở một chút mới có cơ hội tự sát.

Vì thế Ngô Đinh Hương giữ thái độ Ôn hòa, không xung đột đối phương.

Trương Quân nói :

- Nếu ta chỉ mong chiếm lấy mình nàng thì dĩ nhiên là một điều giản dị. Ta cứ xé quần áo nàng ra là thỏa mãn lòng dục....

Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Chắc nàng cũng hiểu rằng lửa dục của ta đang bốc lên ngùn ngụt. Đáng lẽ ta cử động ngay, nhưng ta phải kiềm chế tấm lòng rạo rực để nói chuyện với nàng.

Ngô Đinh Hương cũng cảm thấy tình hình này có điều kỳ dị. Nàng không nhịn được hỏi :

- Phải rồi ! Vậy mà sao ngươi chưa động thủ ?

Trương Quân đáp :

- Vì ta biết rõ nếu ta phát tiết dục hoa? vào người nàng thì sau khi liễu sự, lập tức ta lại bị Tiền Như Mạnh kiềm chế. Khi đó chẳng những ngươi khó lòng toàn mạng mà ta cũng không thoát khỏi đại kiếp.

Ngô Đinh Hương hỏi :

- Tiền Như Mạnh không ở gần đây, sao ngươi còn sợ mụ ?

Trương Quân đáp :

- Yếm Công của mụ dùng sức tâm linh làm chủ, còn thủ đoạn là phụ. Vì ta đã bị ám toán nên dù mụ Ở xa vẫn kiềm chế được. Hễ lửa dục của ta yên tĩnh lại là lập tức mụ đắc sách, kiềm chế ta trở lại ngay.

Ngô Đinh Hương thở hổn hển nói :

- Té ra là thế. Ủa ! Ngươi ôm ta chặt quá !

Trương Quân khẽ nới ra một chút nói :

- Ta muốn rằng nàng hãy đem kinh nghiệm của mình phát huy sức quyến rũ đến tột độ để kích thích mãnh liệt lòng ham muốn của ta.

Ngô Đinh Hương không trả lời ngay. Nàng chuyển động cặp mắt xinh đẹp ngắm nghía người đàn ông sắp chiếm lấy thân mình. Nàng thấy hắn trán rộng, cặp lông mày giống hình thanh đao tỏ ra trí lực hơn đời mà là con người cực kỳ cả quyết. Mục quang hắn hung dữ mà không vẫn đục tiêu biểu cho võ công cao minh và tinh thần tập trung vào một việc gì. Cặp môi mõng dính biểu hiện cho sự cơ mưu giảo quyệt.

Nói tổng quát thì tướng mạo Trương Quân hơi xấu một chút, nhưng khí thế kiên trì, tư cách cương liệt. Những điểm này có thể khiến người ta lãng quên nét mặt xấu xa của hắn.

Nhất là lập trường phái nữ không nhất định chú trọng đến đàn ông xinh đẹp mà chỉ muốn có một đặc điểm nào đủ làm rung động trái tim là hay rồi.

Đột nhiên, Ngô Đinh Hương cảm thấy không chán ghét hắn. Bất luận hắn là người tốt hay người xấu, nàng cũng nhận ra hắn là hạng đàn ông có lực lượng đảm đương đại sự.

Nàng tự nhủ :

- Nếu là ngày trước thì không chừng ta chịu đầu hàng hắn rồi, nhưng hiện giờ từ thân hình cho đến trái tim ta đã thuộc về người khác....

Nàng buông tiếng thở dài, rồi bao nhiêu nỗi đau khổ về thân thế, đường chật vật về vận mệnh ào ào kéo đến, hiển hiện lên trong đầu óc nàng.

Trương Quân chấn động tâm thần hỏi :

- Nàng không chịu ưng lời ta chăng ?

Ngô Đinh Hương buồn rầu đáp :

- Xin lỗi các hạ. Tuy tiện thiếp rất ngưỡng mộ các hạ, nhưng bây giờ thì quá chậm mất rồi....

Trương Quân ngắt lời :

- Ta chỉ mong nàng hợp tác với ta một lần là chúng ta có thể đả bại mụ đàn bà chán ghét kia.

Ngô Đinh Hương nói :

- Tiện thiếp không làm gì được nữa rồi ! Trương Quân đáp :

- Nàng không phải là cô gái mới , tuổi. Chẳng lẽ còn có ảo tưởng về ái tình?

Ngô Đinh Hương đáp :

- Đây chẳng phải là ảo tưởng, mà là mối tình rất chân thật.

Trương Quân nói :

- Nàng hày nghĩ kỹ đi ! Có khi nàng nghĩ đến tuổi lớn, hoặc những điều hứng thú nào đó không tương hợp với gã, thêm vào ngày tháng thấy mặt nhau, mối tình đi vào chỗ phai lạt dần dần.

Khi ấy mối tình rực rỡ không trở lại với nàng nữa. Sao nàng không nghĩ đến đời người ngắn ngủi mà cùng nhau vui thú một phen.

Ngô Đinh Hương đáp :

- Những cái hoan lạc tạm thời càng khiến cho người ta cảm thấy trống rỗng. Tiện thiếp không phải là người ham tìm cái đó.

Trương Quân nói :

- Được rồi ! Chúng ta hãy tính về đường lợi hại. Giả tỷ nàng không giúp ta thì người tình của nàng chung quy cũng chẳng đặng bình yên.

Ngô Đinh Hương đáp :

- Tiện thiếp chỉ biết làm cho hết sức, còn việc đời thành công hay không, cái đó khó mà nói trước được.

Trương Quân nói :

- Luận điệu này của nàng dường như không giống những điều nói trước. Ta hiểu rồi ! Nhất định nàng cho là gã đã tới nơi an toàn nên không còn vướng víu gì nữa....

Ngô Đinh Hương ngắt lời :

- Y là một chàng thư sinh chắc Tiền Như Mạnh cũng chẳng tìm đến y gây sự làm quái gì.

Trương Quân nói :

- Đó lại là một chuyện khác. Theo chỗ ta biết thì Tiền Như Mạnh là con người mưu kế sâu xa, tính tình ác độc. Mụ không chịu buông tha Lý Ích đâu. Hơn nữa mụ có hai con ngựa rất hay đã được huấn luyện kỹ càng. Nếu người ngoài rong ruỗi thì chúng chỉ đi vòng quanh trang trại này, đánh chết cũng không chịu đi xa. Vì thế mà Lý Ích hiện giờ nhất định còn quanh quẩn gần đây, Tiền Như Mạnh muốn bắt lúc nào cũng được.

Ngô Đinh Hương giật mình kinh hãi nghĩ thầm :

"Ta nghĩ rằng chàng về thành được thì đã có bọn Cao Thanh Vân giữ cho an toàn. Nếu chàng không về thành được thì tình thế lại khác hẳn.

Nàng cố làm vẻ thản nhiên hỏi :

- Theo lời các hạ thì những con vật kia khó huấn luyện lắm phải không?

Trương Quân khẽ giơ tay, nhắc bổng hai chân Ngô Đinh Hương rời khỏi mặt đất. Hắn đi lại bên giường nói :

- Nếu nàng không tin thì ta cũng chẳng làm thế nào được....

Hắn đặt Ngô Đinh Hương xuống giường. Nàng mềm nhũn nằm ngay xuống không cử động được, vì Trương Quân đã phong tỏa huyệt đạo.

Trương Quân cúi xuống nhìn nàng, mắt chiếu ra những tia ham muốn mãnh liệt. Hắn nói :

- Nếu nàng không hợp tác với ta thì sớm muộn gì vẫn chẳng khỏi mụ ác phụ kiềm chế, vì ta nhất quyết mụ chẳng buông tha nàng.

Cho đến bây giờ, Ngô Đinh Hương chưa có cơ hội nào tự sát, nên lương tâm nàng không chút hối hận mà lòng nàng chỉ thê lương ảo não.

Trương Quân cúi xuống định hôn môi nàng. Hơi thở hắn phun vào mặt nàng, nhưng khi môi vừa chạm tới, hắn đột nhiên dừng lại.

Ngô Đinh Hương rất lấy làm kỳ, ngơ ngác nhìn Trương Quân.

Trương Quân khẽ nói ; - Có người nhảy đến dưới cửa sổ.

Ngô Đinh Hương tính theo thời gian thì dù Lý Ích về thành không gặp trở ngại gì, tìm ngay thấy bọn Cao Thanh Vân cũng chẳng tài nào bây giờ đã tới đây để giải cứu nàng.

Vì thế nàng nghi hoặc, hỏi :

- Người đến đó là ai?

Trương Quân chỉ chờ phản ứng của nàng. Hắn thấy khóe mắt nàng lộ vẻ hoài nghi thì đoán ngay người mới đến không phải cùng phe với nàng.

Hắn khẽ đáp :

- Người này cũng chẳng phải là Tiền Như Mạnh.

Ngô Đinh Hương nói :

- Y cũng không phải là cao thủ của mụ phái đến.

Trương Quân gật đầu. Hắn giữ chặt lấy môi miệng nàng, rồi mới đứng ngay người lên làm bộ cởi áo. Hắn nghĩ bụng :

"Nếu người tới đây cùng phe với Ngô Đinh Hương mà thấy ta toan cởi áo lên giường tất hắn phải xuất hiện ngay. Bằng hắn là người của Tiền Như Mạnh phái đến thì nhất định tạm thời chưa hành động. Hắn còn đợi ta lên giường xong mới quay về báo cáo chứ không xuất hiện để quấy rối." Trương Quân cởi áo ngoài rồi, ngoài cửa sổ vẫn không có tiếng động. Hắn lại bên bàn thổi tắt đèn đi.

Trong phòng tối đen, Trương Quân bước tới bên cửa sổ nhanh như quỷ mỵ. Hắn lắng tai nghe, bên ngoài vẫn chẳng có động tĩnh gì, trong lòng lấy làm kinh dị.

Nên biết Trương Quân đã nghe thấy người đến hạ mình xuống phía dưới cửa sổ mà bây giờ hắn lại gần như vậy thì dù đối phương nín thở, hắn vẫn có thể nghe rõ tiếng tim đập, nhưng lại chẳng thấy gì.

Trương Quân trong lòng nghi hoặc quay đầu nhìn lại, bỗng giật nẩy mình.

Nguyên trước giường Ngô Đinh Hương đã có bóng người xuất hiện.

Trong bóng tối, Trương Quân chẳng những nhìn rõ đối phương, mà còn thấy cặp mắt trong sáng của họ đang nhìn hắn. Bây giờ hắn mới tỉnh ngộ biết người đến đây cố ý phát ra chút tiếng động ngoài cửa sổ dụ cho hắn rời khỏi bên giường, rồi chuồng qua cửa sổ tiến vào phòng.

Tình thế lúc này đã rõ ràng, người kia đến đây để giúp Ngô Đinh Hương.

Trương Quân không hoang mang chi hết, cười chạt hỏi :

- Cơ trí và võ công tôn giá, bản nhân đã nhận ra có đủ tư cách mở cuộc tỷ đấu nhưng chưa hiểu tôn giá là ai?

Lúc hắn hỏi câu này, đồng thời nhìn kỹ đối phương, thấy hai món tóc mai đã đốm bạc, tướng mạo thanh tú, phong độ văn nhã và cũng ra con người thông tình đạt lý.

Người kia hỏi lại :

- Các hạ hãy báo họ tên trước được chăng ?

Trương Quân đáp :

- Bản nhân họ Trương. Tôn giá cứ kêu bằng Trương đại gia là được.

Người kia mỉm cười hỏi :

- Các hạ là ai mà huyênh hoang như vậy?

Trương Quân hỏi lại :

- Tôn giá là hạng người nào mà dám thiện tiện sấn vào trong tư thất của người ta?

Người kia không trả lời, hỏi lại :

- Ngô Đinh Hương là người thế nào với các hạ ?

Trương Quân "ồ" một tiếng, cũng hỏi theo :

- Nàng là người thế nào với tôn giá ?

Người kia hỏi :

- Mối quan hệ thế nào tạm thời chưa cho các hạ hay được. Có điều tại hạ tới đây là để bảo vệ cho y. Các hạ đã hiểu chưa?

Trương Quân đáp :

- Bản nhân chưa hiểu.

Hắn vừa nói vừa giơ tay lên điểm cách không.

Bỗng nghe luồng chỉ lực vọt ra đánh "vù" một tiếng như xé bầu không khí. Luồng chỉ lực này ghê gớm khiến người nghe phải kinh hãi.

Người kia phất tay áo một cái ngăn chặn luồng chỉ lực một cách rất ung dung, nhưng không có chuyện gì.

Trương Quân thấy công lực của đối phương tinh thâm mà không hiểu thủ pháp thuộc gia phái nào. Hắn chấn động tâm thần nói :

- Bản nhân biết rất nhiều tâm pháp bí mật của các gia phái trong thiên hạ, mà không nhận ra được lai lịch của tôn giá....

Lúc này chẳng những Trương Quân không biết đối phương là ai, mà cả Ngô Đinh Hương cũng chưa hiểu rõ lai lịch người đến bảo vệ cho mình. Dù y có xưng tên là Vương Hồng Phạm nàng cũng không hiểu.

Vương Hồng Phạm lạnh lùng nói :

- Võ công của tại hạ so với võ lâm trong thiên hạ bất quá chỉ là ánh lửa lập lòe của con đom đóm. Các hạ đã tinh thông những tuyệt chiêu, bí học của các gia phái, thì dĩ nhiên không chú ý đến môn phái bé nhỏ của tại hạ.

Trương Quân bụng bảo dạ :

- Hắn nói cây này tựa hồ hợp lý nhưng tại không thông, vì nếu hắn ở một môn phái vô danh có thể ta chưa biết tới, nhưng võ công hắn đã đến trình độn thượng thặng thì dù là một gia phái nhỏ bé ít người, cũng đủ nổi tiếng, quyết chẳng phải ba hạng vô danh. Vậy hắn nói câu này dường như hợp lý mà thật ra không phải...." Trương Quân trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Tạm thời chúng ta hãy gác lại chuyện võ công không bàn đến vội. Bản nhân muốn hỏi tôn giá một câu :

Có phải tôn giá đến đây thực tình để bảo vệ cho Ngô Đinh Hương?

Vương Hồng Phạm đáp :

- Đúng thế !

Trương Quân hỏi :

- Tôn giá định đem nàng đi hay bảo vệ cho nàng ngay ở chỗ này?

Vương Hồng Phạm đáp :

- Dĩ nhiên tại hạ đưa y đi.

Trương Quân hỏi :

- Tôn giá đưa nàng đi đâu?

Vương Hồng Phạm đáp :

- Tại hạ đưa y đến gặp một người.

Trương Quân hỏi :

- Người đó ở đâu?

Vương Hồng Phạm đáp :

- Cái đó các hạ bất tất phải quan tâm.

Trương Quân nói :

- Có thể bản nhân không cần biết điểm này. Vấn đề là ở chỗ Ngô Đinh Hương có chịu theo tôn giá hay không?

Vương Hồng Phạm đột nhiên cảm thấy mình ở vào địa vị bất lợi, vì Ngô Đinh Hương tuy bị Trương Quân chiếm lấy, nhưng chung quy nàng đã được hắn trợ giúp để Tiền Như Mạnh phải buông tha Lý Ích. Đồng thời chính nàng cũng thoát khỏi bàn tay mụ ác ma. Do đó giữa Trương Quân và Ngô Đinh Hương chẳng ít thì nhiều đã có mối liên quan hiểu nhau hơn là giữa nàng và Vương Hồng Phạm chưa từng quen biết.

Ngô Đinh Hương chưa gặp mắt Vương Hồng Phạm lần nào thì dĩ nhiên nàng chẳng thể tín nhiệm y một cách dễ dàng. Nàng là người ở giữa có thể nghĩ rằng :

Vạn nhất Vương Hồng Phạm lại là một tên quỷ hiếu sắc thì làm thế nào?

Nếu nói Vương Hồng Phạm đã được Lý Ích nhờ đến đây giúp đỡ nàng thì trừ phi đưa ra chứng cớ nàng mới tin được, vì bất cứ ai cũng có thể nói như vậy.

Vương Hồng Phạm nghĩ tới những điểm này thật lấy làm khó khăn để Ngô Đinh Hương chịu đi theo mình.

Bỗng nghe Trương Quân lại hỏi :

- Giữa Ngô Đinh Hương và bản nhân hoặc giả có ý kiến xung đột, nhưng trên bản chất thì bản nhân với nàng là người cùng một trận tuyến. Bản nhân chỉ cần ưng thuận với nàng một điều là nàng quay lại giúp bản nhân ngay. Tôn giá có tin như vậy không?

Vương Hồng Phạm phải quyết định ngay để đối phó với vấn đề này. Y chẳng nghĩ nhiều cho mệt trí, chỉ đem sự thực nói ra để tùy nàng quyết định.

Trường hợp mà Ngô Đinh Hương nhất quyết không tin Vương Hồng Phạm đứng về phe với Trương Quân để bị hắn làm nhục thì đó là nàng tự rước lấy tội nghiệt, không còn trách ai được nữa.

Thái độ của Vương Hồng Phạm là kết quả sau mấy chục năm tu đạo luyện khí. Bất cứ việc gì, y không giữ thái độ tiêu cực mà cũng không tỏ ra tích cực, chỉ biết hết sức hành động. Còn thành công hay không, y chẳng cần nghĩ tới. Nói một cách khác y có tinh thần "vô vĩ nhi vi".

Vương Hồng Phạm nghe Trương Quân hỏi vậy liền hững hỡ đáp :

- Được rồi ! Chúng ta hỏi Ngô cô nương xem ý kiến của cô như thế nào?

Ngô Đinh Hương dương cặp mắt nghi ngờ lên nhìn hai người. Mục lực của nàng tương đối kém sút, nên không thấy rõ thái độ của đối phương.

Vương Hồng Phạm lại hỏi :

- Ngô cô nương ! Cuộc đối thoại giữa bọn ta cô đã nghe rõ rồi, có đúng thế không?

Ngô Đinh Hương đáp :

- Tiện thiếp nghe rõ cả rồi.

Vương Hồng Phạm hỏi :

- Nếu vậy cô nương nên quyết định đi, một là cô để tại hạ bảo vệ cho, hai là cô muốn tại hạ bỏ đi?

Ngô Đinh Hương hỏi lại :

- Trước khi trả lời, tiện thiếp muốn đưa ra hai điều yêu cầu được chăng ?

Vương Hồng Phạm đáp :

- Dĩ nhiên là được. Cô nương có yêu cầu điều chi?

Ngô Đinh Hương nói :

- Điều thứ nhất là thắp đèn lên đã và cho tiện thiếp khôi phục tự do.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.