Họa Mục

Chương 76: Chương 76: Chương 70




Nét mặt Quân Huyền tuy lãnh đạm nhưng ngữ khí đã tố cáo cơn giận dữ của hắn. Bất ngờ qua đi, Mạc Tử Liên đổi tay cầm cần đèn rồi cởi áo ngoài phủ lên vai hắn, cất giọng mềm nhẹ thấm đượm lo lắng nói: “Ca ca, cẩn thận lạnh. Vết thương của huynh không nên dính nước. Người huynh còn nóng quá, hãy trở về nghỉ ngơi đi ạ... Ta lo liệu được mà.”

Bình thường thì Quân Huyền sẽ thấy y thật đáng yêu, thể nào cũng âu yếm một hồi nhưng hiện tại tâm trạng hắn rất không tốt, định chất vấn mà vừa mở miệng thì bị y chặn môi. Y dành tâm tư lấy lòng hắn, chạm nhẹ đến cọ xát, rồi len đầu lưỡi vào khiêu khích, liếm láp. Y học cách hắn thích hôn, vai hơi co, hai tay đặt lên ngực hắn nắm lại như một thú cưng nhỏ muốn sự chú ý của chủ nhân, từng động thái đều khiêm tốn cố lấy lòng hắn.

Nhưng tới tận khi nụ hôn đã kết thúc, Quân Huyền vẫn không ôm y, Mạc Tử Liên rũ mắt, biết là lần này ca ca thật sự giận dữ, hai bàn tay xoắn vặn siết cần đèn.

“Ta xin lỗi, ta còn có việc cần...” Y chỉ nói vậy rồi định cất bước đi nhưng hắn kéo giật y lại. Chỉ một hành động nhỏ mà khiến hắn phải lung lay tựa vào vách đá, nhọc nhằn thở dốc hai hơi, lạnh lùng hỏi: “Đệ muốn biến ta thành kẻ ngốc phải không?”

“Không có.” Mạc Tử Liên lắc đầu, vòng tay ôm eo hắn, san nỗi mệt nhọc của người mình thích qua bản thân: “Không có thật mà. Ca ca của ta rõ ràng thông minh thế này, liếc mắt một cái liền nhận ra ý định của ta. Vì thế nên ta đâu muốn giấu huynh hành động của mình.”

Quân Huyền giận đến nỗi tức ngực, thở ngắt quãng bảo: “Đệ đã thấy thủ đoạn của Phó tướng mà vẫn khiêu khích ông ta ư? Đừng có ngốc như thế, quan trường không phải chốn để giở trò vặt. Chưa kể chuyện này có thể dính líu đến hoàng đế, ắt không tốt lành chút nào.”

“Ca ca, ta biết chừng mực, sẽ không nhúng tay quá sâu. Vả lại nguồn cơn cớ sự hôm nay, suy cho cùng, cũng bắt đầu từ ông cố của ta, ta khó tránh khỏi phần nào trách nhiệm...” Giọng y nhỏ dần, “về Tiết tiền bối.”

“Đồ ngốc.” Quân Huyền nhíu mày bóp mặt y: “Chuyện không liên quan tới đệ thì ta hiển nhiên không để bụng, hay đệ cảm thấy lòng dạ ta hẹp hòi nên sợ bị phá đám?” . Truyện Huyền Huyễn

“Hông có! Hông có, ca hông được nghĩ như vậy.” Mạc Tử Liên bị bóp mặt, phát âm không chuẩn xác, lắc đầu mạnh đến mức ngọn đèn trong tay cũng lay động qua lại. Đang khi y dự định thanh minh cho bản thân thì bị một tiếng gọi to ngắt lời: “Cốc chủ! Ở đằng này!”

Người gián đoạn chính là Mạc Tứ, được y trước đó sai đi cùng với hai người nữa tìm ông nội. Ánh mắt và ngữ khí trầm trọng của Tứ dưới ánh đèn nhoe nhoét làm tâm thần y dâng cao bất an. “Ca ca, ca ca...” Y lo lắng gọi, Quân Huyền giữ tay y, tay kia đỡ chiếc áo y khoác cho đắp lên sải vai thanh mảnh, dựa vào y, để y dắt đi.

Giận thì giận lắm đấy nhưng thương thì vẫn cứ thương.

Thân thể lão nhân nằm ngửa, nửa người nhoài lên bờ đá, nửa người ngâm dưới sông đen, trước ngực bị khoét ra một lỗ sâu lõm vào, từng thớ thịt quanh mép vết thương hiện lên ghê sợ dưới ánh đèn. Hai tấm bài vị hắc diệu thạch vỡ nát nằm im lìm phía trên bàn tay căng cứng lạnh cóng của lão. Bờ đá xộc lên mùi máu tanh tưởi, đan vào với cái buốt giá gai người chứng tỏ hình ảnh này không phải một ảo giác.

“... Ông ơi?” Mạc Tử Liên mất tới một hồi đứng như trời trồng mới tìm lại được tiếng nói của mình, đoạn lập tức giãy khỏi ca ca mà lảo đảo lao đến xác Tru Thiên, sóng nước bắn lên tà áo ướt đẫm. Y không để ý tới cơn lạnh, hai má bàn tay chà xuống bãi đá sần sùi, gục đầu, run giọng gọi: “Ông! Ông ơi ông!”

Y càng gọi, càng nức nở, chỉ gọi đi gọi lại mỗi tiếng 'ông', gió to sông dữ liên tục lấn át giọng nói nghẹn ngào dần khản của y: “Cháu đã nói là sẽ không tha thứ cho ông nếu còn có thêm người chết mà. Cháu chỉ còn mỗi mình ông là người thân...”

Quân Huyền mất đi người đỡ, đứng không vững, phải rút bội kiếm ra chống xuống bờ đá, bước đi giống như người già tiến lại gần. Vài mũi châm trên thân đau nhoi nhói. Hắn nghe tiếng khóc kìm nén của y, lòng nảy ra ý nghĩ: cha hắn cũng vừa mới mất mà hắn đã không có thời gian buồn bã và cho tới hiện tại vẫn chưa muốn rơi dù chỉ một giọt nước mắt, quả thực là lãnh tình. Hắn khuỵu gối đặt tay lên bờ vai run run của y, luồn năm ngón tay vén tóc rồi cắn mạnh cần cổ dưới tai y.

Mạc Tử Liên đau đến giật bắn mình, tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Quân Huyền nhả ra, nếm được vị sắt trên môi, dang tay ôm y vào ngực, dùng thân nhiệt nóng hổi của bản thân rót vào tâm hồn mờ sương của y một dòng suối ấm áp: “Bảo bối, ta vừa mới phát hiện ra là đệ không nhớ đến ta ngay khi buồn nhưng lúc bị đau, đệ sẽ lập tức nhớ về ta, phải không?”

Lúc đau đớn y sẽ nhớ tới ai ư? Dĩ nhiên là ca ca của y, bởi vì...

“Ca ca...” Y quay đầu chạm gò má ướt nhèm vào gò má nóng bừng của hắn, cười ra tiếng khóc: “Huynh chính là, người duy nhất trên đời này chưa từng làm ta tổn thương.”

“Liên Nhi...” Hắn hôn khóe mắt y, sau đó nghiến lấy bờ môi y, nuốt tất cả những tiếng nức nở nhỏ bé vào lòng. Y đè tay hắn xuống, hai tay luồn vào cổ áo hắn, cào ra mười dấu móng đỏ tươi.

“Bảo bối.” Quân Huyền khẽ gọi, để y trèo lên người mình làm càn, tầm mắt chỉ thấy những cử động ám mờ. Y quỳ ngồi trên chân hắn, vùi mặt vào vai ôm lấy hắn, nỉ non hỏi: “Ta muốn để lại dấu vết trên người ca ca, được không ạ?”

Hắn bật cười, xoa dấu vết chủ quyền mình tạo ra hồi nãy, bóp eo y đáp: “Chuyện này cũng phải xin phép ta ư?”

Lập tức, y đè hắn xuống.

“Bảo bối, ai bảo đệ không còn người thân? Ta vẫn đang sống sờ sờ ở ngay đây.” Hắn âu yếm vuốt mái đầu vùi vào dưới cổ.

Kỳ thực, Quân Huyền đã luôn thầm hiểu, rằng y tuy chưa từng gọi hai tiếng 'ông nội' trước Tru Thiên nhưng trước mặt hắn, y luôn gọi Tru Thiên là ông nội. Khúc mắc của y và Tru Thiên chỉ đơn giản là sự giận dỗi của trẻ con đối với người lớn không thấu hiểu mình, mấy đứa trẻ như vậy chỉ muốn người lớn chịu xuống nước nhận sai là sẽ quên hết mọi chuyện liền.

Mạc Tử Liên trong lòng Quân Huyền là bảo bối nhỏ nhạy cảm và giàu cảm xúc như vậy, chân trước y có thể nằng nặc đòi bỏ rơi người khác nhưng chân sau lại thầm bảo vệ người ta.

Họa chăng kiểu người lãnh tình như hắn sống giữa nhân gian xô bồ thực sự dễ dàng hơn một linh hồn sâu nặng như y.

Một lần nữa Quân Huyền tỉnh dậy sau giấc ngủ dài nhất từ khi được hạ sinh trên giường của Xuyên Sơn thì bảy ngày đã trôi qua sau hôm ấy. Kể từ khi biết nhận thức, đây cũng là lần đầu tiên tâm trạng hắn xuống thấp như thế này.

Không ngờ người túc trực chăm sóc hắn lại là Quân Tiêu Mặc, nhóc đó đang ngủ gà ngủ gật trên ghế dựa thì mơ màng thấy người trên giường nhìn mình chằm chằm nên dù Quân Huyền chẳng thấy rõ mặt nó nhưng nhờ nó chộn rộn lắp bắp mà mới biết. Quân Tiêu Mặc xí hổ đến mức mặt đỏ rần rần, chạy biến ra ngoài cửa rồi cứ ở đó ngồi xổm đếm kiến luôn, chẳng theo Dược ông vào xem hắn được khám bệnh.

Dược ông nhìn chằm chặp Quân Huyền trong suốt quá trình khám làm hắn nổi hết da gà lên, sau cùng phun nhả lời vàng ý ngọc hỏi thăm: “Sư phụ ngươi có biết về sở thích đặc biệt của ngươi không?”

Quân Huyền chưa sắp lại trí thông minh của mình vào đúng vị trí: “Ý tiền bối... là gì ạ?”

Dược ông cho rằng hắn giả ngu, đáp: “Ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi rằng sư phụ ngươi ghét đoạn tụ lắm thôi.”

Tại thời điểm này, Quân Huyền vẫn còn chưa biết 'đoạn tụ' là gì, mờ mịt đầy mặt, không kịp thắc mắc Dược ông có quan hệ thế nào với sư phụ mình thì ông đã đâm vào eo hắn ba châm, thản nhiên nói: “Ngươi có luyện song tu phải không? Song tu tầm ba lần thì phải cùng nhau lên giường một lần, biết chưa? Người luyện song tu lúc nào cũng ham muốn mạnh nên luôn cần phải giải tỏa, dĩ nhiên là làm nhiều thì thận hư, không tốt, nhưng mà thận đầy cũng không tốt nốt. Ví như,“ Ông chợt hạ giọng lầm bà lầm bầm, “dục vọng dâng cao chẳng đúng lúc, đúng nơi... ngươi đừng coi thường cửa tinh quan nhỏ xíu, xui xẻo nơi ấy bị dính gì không sạch sẽ thì một đời nam nhân của ngươi đi tong đấy. Giờ ta cắm vài châm vào đây...”

Quân Huyền bị ông nói tới mức hóa thành con tôm luộc chín, vô thức túm lại cổ áo, đỉnh đầu sắp bốc khói rồi, nào có nghe được mấy lời sau nữa, lòng trí chỉ hận không thể đào một cái hố để trốn vào.

Dường như thấy hắn chưa đủ xấu hổ, Dược ông vươn tay đập vai đánh thức hắn, nghiêm giọng dặn: “Ghi nhớ, tình thú lành mạnh.”

Quân Huyền có xúc động muốn đập đầu vào gối tự sát. Dược ông nói xong thì chậm rì rì thu dọn đồ đứng dậy, hắn cố gắng lắm mới nhả ra được hai chữ 'đa tạ' rồi tiếp tục nằm giả chết. Chẳng bao lâu sau Quân Tiêu Mặc gõ cửa, lí nhí nói: “Quân... đại ca, mẹ ta muốn gặp huynh.”

Tin Quân phu nhân hồi tỉnh sau hôn mê là chuyện đủ mừng để Quân Huyền lập tức trèo ra khỏi cái hố chôn nỗi xấu hổ mà Dược ông khơi dậy, đâu ngờ mới tới trước cổng viện thì nghe tiếng cãi cọ.

“Ta chắc chắn lão cố ý! Cứ gặp ta là lão sẽ dùng châm to hơn bình thường. Phí tiền bối nhìn kìa, châm to thế kia mà đâm vô người là định khoan bệnh nhân thành tổ ong luôn à? Lão nhỏ nhen còn ghim ta mười năm trước xúi bé Mặc cắt râu lão phải không? Hành y mà chẳng có tí đạo đức nghề nghiệp gì sất!”

“Ngươi không biết tự xem lại bản thân có giống nữ nhân bình thường không đi! Da dày hơn da trâu, thịt cứng đến mức chó cắn nó còn phải đau răng bỏ chạy, ngươi nghĩ châm nhỏ đâm nổi vào người ngươi cơ à! Giờ ngươi không muốn chữa trị thì ta đi về!”

Sau đó tiếng đóng sầm cửa vang lên, Dược ông vểnh ngược râu, dậm chân đi vụt qua hai người Quân lớn, Quân nhỏ như một cơn gió. Quân Tiêu Mặc có chút lúng túng bước đến gõ cửa phòng báo một tiếng rồi đẩy cửa dẫn Quân Huyền cùng tiến vào. Ngoài bức bình phong vẽ trúc xanh dịu mắt, Phí đạo trưởng đang ngồi trên ghế đàn chạm khắc, dáng vẻ đạo mạo, một tay nâng chén trà xanh, tay kia cầm một cuốn sách bìa đỏ chót vẽ hoa hòe hoa sói đề nhan là: 'Hưu thê ký: hãy xem tiểu thiếp chuyển mình'.

“Ơ?” Quân Tiêu Mặc dụi mắt rồi nhìn lại tựa sách, chín chữ cái nọ va vào đồng tử cậu đau điếng, tim cậu bóp lại với nỗi kinh sợ: Diệt Địa lão nhân đang ngồi đọc ngôn tình!

Bộp. Một cuốn sách với bìa theo phong cách tương tự bị ném vào mặt kia của bình phong, mẹ cậu mắng: “Ta mà gặp được nam nhân như thằng cha này ngoài đời thì cho hắn một ngựa đi thẳng vào cung làm thái giám rửa bô!”

Qua khe hở giữa bình phong với sàn, Quân Tiêu Mặc đọc tựa đề của sách: 'Bạo vương bỏ phi', cực lực kiềm chế ham muốn tự chọc đui mắt mình.

Mẹ cậu được Dược ông chữa hồi tỉnh, tình trạng sức khỏe đã ổn định nhưng tính tình tự dưng trở nên có chút bộp chộp, kỳ quái, tựa như hồi xuân về thuở thiếu nữ. Mấy cuốn 'ngôn tình' với nội dung vượt xa luân lý lẽ thường này mới rộ lên một, hai năm nay trên giang hồ, được lứa cô nương trẻ như Mộ Chỉ từ tò mò đọc thử đến vụng trộm yêu thích còn đám thanh thiếu niên gia giáo như Quân Tiêu Mặc lại đánh giá chúng không ra gì, thậm chí là đồi phong bại tục.

Không hiểu làm sao mà chúng tới được tay của mẹ cậu và Phí đạo trưởng - còn được Phí đạo trưởng thưởng thức với khuôn mặt thâm sâu khó lường, ánh mắt ngập tràn thổn thức thế kia nữa!

Quân Tầm Bình ném sách rồi hậm hực mất một lúc mới đằng hắng nói: “Quân đại hiệp, xin thứ lỗi cho sự thất lễ của ta, mời ngồi.”

Phí đạo trưởng vẫn đang say sưa đọc sách, không màng gì tới Quân Huyền ngồi xuống ở phía đối diện. Thấy Diệt Địa thậm chí còn cầm râu phất trần chấm khóe mắt làm Quân Tiêu Mặc nổi hết da gà. Cậu không ngồi, đứng ngửi mùi trà xanh, cảm xúc nội tâm trập trùng như lá trà dập dềnh trong chén.

Quân Tầm Bình chỉnh trang đôi chút rồi cầm Thiên Nhai Đoạn Trường kiếm bước ra khỏi bình phong, tóc vấn trong vải trùm trắng theo kiểu góa phụ, ngũ quan thiếu lớp điểm trang cứng cáp, sắc bén như kiếm gọt. Nếu tách gương mặt bà khỏi toàn thân thì e rằng người khác sẽ lầm tưởng nó là khuôn mặt của một nam nhi anh khí bức người.

Quân phu nhân vén vạt áo ngồi vào ghế, đặt trọng kiếm nằm ngang dưới sàn, nghiêm khắc bảo: “Tiêu Mặc, quỳ xuống.”

Hai đầu gối không chút do dự đặt xuống thân kiếm cứng rắn, cạnh kiếm cấn vào đau nhức, người thiếu niên mím chặt môi, thẳng lưng chịu phạt, không nhăn mặt cũng không than vãn. Quỳ trên kiếm của mình là cách mà đệ tử Xuyên Sơn nhận tội với trưởng bối, hành vi này không khỏi khiến Quân Huyền kín đáo cân nhắc vài điều trong lòng.

Quân phu nhân nhấp một hớp trà, cất tiếng nói: “Ta đã được huynh muội Mộ Bạch Thủ và vài vị khách kể lại sự việc, trong lòng cũng có chút suy đoán nhưng ta vẫn cảm thấy nên nghe chính miệng đại hiệp thuật lại toàn bộ thì sẽ tốt hơn, đại hiệp không phiền trước thỉnh cầu này chứ?”

Tất nhiên là Quân Huyền không phiền vì đa số những chi tiết quan trọng đều nằm trong tay hắn và Liên, tuy vẫn chưa nhận ra người thứ tư tại đây là ai nhưng nếu Quân phu nhân không có ý kiến gì thì hẳn tin tưởng được. Hắn chỉ ái ngại mỗi Quân Tiêu Mặc.

Nhưng Quân phu nhân nói: “Mười sáu tuổi là lớn rồi, nên học hiểu chuyện một chút.”

Vạt áo dưới chân Quân Tiêu Mặc chầm chậm rỉ máu trong khi lời kể của Quân Huyền tiếp diễn, bất tri bất giác nước mắt đã rơi đầy mặt nhưng cậu vẫn chẳng bật ra nửa thanh âm. Quân phu nhân chăm chú lắng nghe với sự trấn tĩnh thái quá không hòa hợp với một nữ tử vừa mất chồng.

Xác Ô Dạ Đề còn thê thảm hơn Tru Thiên, mắc kẹt giữa những mỏm đá, hộp sọ của lão bị bóp nát đến mức biến dạng hoàn toàn và nhãn cầu rơi ra.

Phí đạo trưởng nghe tới đây thì thở dài buông cuốn ngôn tình xuống, lúc này Quân Huyền mới nhận ra thân phận người thứ tư, vội vàng đứng lên thi lễ. Ông cũng đứng dậy, hành một lễ còn trang trọng hơn với hắn khiến Quân Tầm Bình thầm ngạc nhiên.

Kể xong, Quân Huyền thắc mắc hỏi Phí đạo trưởng: “Vãn bối cứ nghĩ tiền bối đang đi về phía tây, vì sao hiện tại lại ở đây?”

Phí đạo trưởng giơ sách lên, thổn thức đầy lòng đáp: “Tại vì ta nghe nói Hưu thê ký ra tập mới nên phải tìm đọc ngay. Ta rất, rất, rất muốn biết nam tử tội nghiệp nào trong đây sẽ xui xẻo bị cô nương thất đức lựa chọn làm nô dịch đến chết.”

Quân Huyền không hiểu lắm, gật đầu đại để. Quân Tiêu Mặc cúi mặt nín lặng.

Sau đó Phí đạo trưởng thâm sâu nhìn Quân Huyền, thăm hỏi: “A Cửu vẫn khỏe chứ?”

Quân Huyền trầm tâm trạng xuống, nặng lòng nghĩ về Diễm Dương gãy đôi trên tay mình.

Qua một hồi lâu, Quân phu nhân rốt cuộc thở ra một hơi rất nhẹ, cất tiếng phá vỡ sự im lặng: “Không quản y là Liên công tử hay Hoan Lạc cốc chủ, chỉ biết hôm nay phái Xuyên Sơn nợ y một mối ân tình nặng như Thái Sơn, ngày sau thực khó lòng báo đáp đủ...”

Quả vậy, Mạc Tử Liên tranh cơ hội ra tay của Phó tướng, thành toàn cho hai phía và còn thu nhận nhân chứng sống chính là để dời mũi dùi của Phó tướng rời khỏi Xuyên Sơn, cứu Xuyên Sơn thoát khỏi đại nạn.

Lòng Quân Huyền vừa càng nặng nề vừa nảy ra chút giận dỗi vô cớ, hắn cảm thấy chỉ có cách trói y dính vào mình đủ mười hai canh giờ mỗi ngày thì mới ngăn y hành động vượt quá dự tính của bản thân được thôi.

Hắn muốn vậy và cũng thực sự muốn làm vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.