Hoa Tàn Hoa Khai

Chương 104: Chương 104: Chương 103




Sở Mộ Hiên nhìn theo thân ảnh cô độc của ca ca rời đi trong gió lạnh, trong lòng nói không nên lời là tư vị gì, là chua? Là khổ? Là ngọt? Hay là đắng? Chính hắn cũng không biết, chỉ biết rằng từ nay về sau bản thân có thể thật sự cùng Tư Đồ Thanh Lăng bên nhau gắn bó. Đương nhiên, còn có cả lũ nhỏ của bọn họ.

Đứa nhỏ, nghĩ đến đứa nhỏ, Sở Mộ Hiên lúc này mới nhớ ra đến bây giờ hắn còn chưa cẩn thận nhìn chúng. Chậm rãi đến bên hai đứa bé còn đang khóc lóc nỉ non, Sở Mộ Hiên yêu thương nhìn kết *** tình yêu của mình cùng Tư Đồ Thanh Lăng phải vất vả lắm mới có thể sinh hạ, trên mặt lộ ra nét cười hạnh phúc.

Tư Đồ Thanh Lăng nhẹ nhàng tới bên Sở Mộ Hiên, ôm hắn lên giường, đồng thời Cô Nhạn với Cô Hồng cũng ôm hai hài tử tới bên Sở Mộ Hiên, rồi nâng Cẩm Nhi còn đang hôn mê bất tỉnh đi, thức thời lui ra ngoài, để không gian cho một nhà tứ khẩu. Đương nhiên, chẳng ai chú ý rằng, trên mặt Vân Cô Nhạn lúc này tràn đầy hâm mộ.

Tư Đồ Thanh Lăng tựa bên người Sở Mộ Hiên, ôn nhu nói: “Mộ Hiên, ngươi vất vả rồi, ta thề, sau này nhất định sẽ đối với ngươi thật tốt, còn cả hai hài tử nữa.”

“Hai hài tử? Ngươi nói bọn chúng đều là con trai sao?” (Ở TQ, chỉ có bé trai mới được gọi là “hài tử”. “Tử” là để chỉ con trai.)

“Thanh Lăng, ngươi đặt tên cho bọn nó đi.”

“Ừ…” Tư Đồ Thanh Lăng trầm tư một lát, nói: “Anh cả gọi Nguyệt Phàm, Tư Đồ Nguyệt Phàm, em trai, cùng họ Sở với ngươi, gọi Sở Niệm Hoan, cũng là nhớ đến sự thành toàn của Mộ Hoan đối với hai người chúng ta, có được không?”

“Tư Đồ Nguyệt Phàm? Sở Niệm Hoan? Tên rất hay, ta thích.” Sở Mộ Hiên ngọt ngào cười.

“Tốt lắm, Mộ Hiên, ép buộc lâu như vậy, ngươi cũng mệt chết đi rồi, trước cứ nghỉ ngơi cho tốt. Chờ thân thể ngươi hồi phục, chúng ta liền khởi hành hồi cung. Hơn nữa ta cam đoan với ngươi, sau khi hồi cung ta nhất định sẽ cho ngươi, cùng với con chúng ta một danh phận chính thức, ta muốn lập ngươi làm hoàng hậu!”

“Cái gì? Lập ta làm hoàng hậu, ta là nam tử, lại là người Yến Bình, các đại thân sao có thể đồng ý chứ?”

“Cái này ngươi không cần lo lắng, ta đã có biện pháp làm cho bọn họ đáp ứng. Ngươi yên tâm, ta sẽ không để cho ngươi cùng con có bất cứ điều gì ủy khuất. Thôi được rồi, ngươi ngủ đi.”

“Ừ.” Sở Mộ Hiên gật đầu, không bao lâu liền tiến vào mộng đẹp.

Tư Đồ Thanh Lăng thấy Sở Mộ Hiên đã ngủ say, gọi Vân Cô Hồng đang đứng chờ bên ngoài phân phó một loạt những việc liên quan đến chuyện Sở Mộ Hiên hồi cung, để cho hắn chuẩn bị trước.

Sau khi Vân Cô Hồng rời đi, Tư Đồ Thanh Lăng lơ đãng cúi đầu, phát hiện trong tiết đông rét lạnh, lại có mấy đóa hoa dại bé nhỏ ngạo nghễ nở rộ trên nền đất, nở đẹp tới động lòng.

[Toàn văn hoàn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.