Hoa Tàn Hoa Khai

Chương 100: Chương 100: Chương 99




“A! A!”Sở Mộ Hiên dưới từng lần ấn xuống của Vân Cô Nhạn mà thê lương hét lên, đau đớn như hồng thủy cứ ào ào kéo đến. Sở Mộ Hiên đau đến kịch liệt giãy dụa, Tư Đồ Thanh Lăng mất rất nhiều sức mới có thể giữ được y, hắn thực sự không thể tưởng tượng, Sở Mộ Hiên bình thường gầy yếu, giờ lấy đâu ra sức lực lớn như thế.

Chỉ thấy Sở Mộ Hiên hai tay siết chặt, khuôn mặt đỏ bừng, một lần lại một lần bật người lên, theo tiết tấu của Vân Cô Nhạn mà rặn xuống. Hài tử dưới sự đè ép từ bên ngoài và lực đẩy mà bắt đầu chậm rãi trượt ra, nước ối tiếp tục tuôn ra từ hậu huyệt. Cứ thế lăn qua lăn lại một ngày trời, giọng Sở Mộ Hiên đã khản đặc, thậm chí ngay cả sức để kêu đau cũng không còn, chỉ có thể giãy dụa trong lòng Tư Đồ Thanh Lăng qua những cơn đau cực điểm.

Tư Đồ Thanh Lăng nhìn Sở Mộ Hiên thống khổ, ngực giống như đao cắt, còn hơn cả nỗi đau khi Thanh Xa ca ca qua đời, nhưng mà lúc này ngoại trừ việc cổ vũ Sở Mộ Hiên thì hắn chẳng làm gì được. Hắn thực sự muốn chia sẻ nỗi thống khổ này với Sở Mộ Hiên, thế nhưng hắn không thể.

Vân Cô Nhạn lần thứ hai nhìn huyệt khẩu Sở Mộ Hiên, phát hiện sản đạo đã hoàn toàn mở, hơn nữa mơ hồ có thể nhìn thấy đầu hài tử, vui vẻ nói: “Mộ Hiên, cố lên! Ta nhìn thấy hài tử rồi!”

Nghe Vân Cô Nhạn nói, Sở Mộ Hiên không biết lấy sức lực từ đâu, mạnh mẽ ngẩng đầu lên, ưỡn cái bụng nặng nề, lần thứ hai dùng hết sức đẩy thai nhi xuống, hài tử cứ như vậy chui xuống trong những trận đau nhức không ngừng, giờ đã nhìn thấy đỉnh đầu đầy máu. Vân Cô Nhạn thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại đột nhiên phát hiện chuyện không ổn ── đầu hài tử ra đến huyệt khẩu thì bị kẹt lại.

Sao lại như vậy, rõ ràng sản đạo đã mở toàn bộ, sao hài tử vẫn bị kẹt? Vân Cô Nhạn cảm thấy đầu mình như nứt ra rồi.

Lúc này, Sở Mộ Hiên cũng cảm thấy một vật kẹt giữa hai chân, theo bản năng mở hai chân thật rộng, muốn đẩy vật đó ra, thế nhưng làm cách nào cũng bất lực.

Nhìn Sở Mộ Hiên thống khổ, Vân Cô Nhạn lúc này mới bừng tỉnh, Sở Mộ Hiên là nam tử, thân thể cấu tạo khác nữ tử. Tuy rằng tộc người Lạc Anh có thể chất giúp y mang thai sinh nở, thế nhưng bởi vì không có sản đạo, hài tử chỉ có thể chui ra từ hậu huyệt, thế nhưng hậu huyệt Sở Mộ Hiên quá chặt, hài tử bị kẹt lại.

Thời gian không cho phép chậm trễ nữa, trong bụng Sở Mộ Hiên là song thai, nếu như không thể sinh hạ đứa thứ nhất, thì chắc chắn đứa thứ hai sẽ hít thở không thông mà chết. Vân Cô Nhạn lấy ra một con dao nhỏ sắc bén, nướng qua lửa, rồi rạch huyệt khẩu Sở Mộ Hiên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.