Hoàn Châu Cách Cách

Chương 20: Chương 20




Thế là Tiểu Yến Tử cứ bị bắt đi tới đi lui nhiều lần chỉ một lúc đã thấy bực dọc. Vì không sai chỗ này, thì lại sai chỗ khác. Không có lần nào là hoàn chỉnh cả.Dung ma ma nói:- Cách cách, phải tập trung lên nào, nếu không nội một chuyện bước đi không, phải học mười bữa hoặc nữa tháng mới xong, còn những chuyện khác nữa, mệt lắm. Với nô tỳ thì sự việc này không thành vấn đề, nhưng với cách cách cứ gặp mặt xấu xí của lão già này, hẳn không vui.Tiểu Yến Tử không còn chịu nổi, đang đi đứng lại, khoát khoát chiếc khăn trong tay, hét với Dung ma ma:- Ngươi đã biết là ta chúa chán cái chuyện vẽ duyên này, còn ngồi đó lải nhải khiêu khích, chọc tức ta. Bộ ngươi tưởng là ta sợ ngươi hủ? Còn lâu ta mà nhẫn nhịn luyện tập thế này, hoàn toàn là vì Hoàng A Ma chứ không phải vì ngươi đâu! Tại sao không dạy ta đi sơ sơ một lần được rồi, cứ bắt đi tới đi lui hoài vậy? Định hành hạ ta ư?Rồi ném bỏ chiếc khăn trên tay xuống đất. Dung ma ma thản nhiên bước tới nhặt khăn, rồi ra lệnh:- Cách cách hãy bước lại một lần nữa xem!Tiểu Yến Tử nổi nóng:- Nếu ta không đi lại thì sao?- Nếu cách cách không đi thì nô tỳ xin cáo lui vậy!Nói xong cúi đầu chào cách cách một cái rồi quay lưng ra cửa. Tiểu Yến Tử giật mình:- Khoan đã, ngươi định đến trước mặt Hoàng A Ma để cáo tội ta ư?- Không phải gọi là cáo tội mà là phục mệnh!Dung ma ma lạnh lùng nói. Tiểu Yến Tử suy nghĩ một chút, thấy không nên cãi lệnh của vua Càn Long, nên bực bội chụp lấy chiếc khăn tay rồi nói:- Thôi được rồi, được rồi! Đi thì đi chứ? Có chuyện đi đứng không mà cũng rắc rối!Rồi Tiểu Yến Tử quặp khăn trong tay, đi rầm rập tới trước. Chiếc khăn không được giữ kỹ. Thái độ Yến Tử lại quá thô bạo, nên chiếc khăn bị đẩy bay ra cửa. Tiểu Đặng Tử, Tiểu Trác Tử và các người còn lại không nín được cười. Chỉ có Dung ma ma là vẫn mặt lạnh như tiền, lấy khăn trong tay mình, đưa cho Tiểu Yến Tử nói:- Đây có chiếc khác cách cách hãy tập bước lại một lần nữa đi!Sau một cái chuyện học đi không, Tiểu Yến Tử mệt phờ mấy ngày.Sau chuyện học đi là đến chuyện dập đầu lạy tạ chẳng khác chuyện họ đi là mấy, lần này Tiểu Yến Tử phải lập lại nhiều lần.- Chuyện dập đầu lạy tạ, thấy thì đơn giản, nhưng thật ra đấy là một môn học không biết cách dập thì không phải người quý tộc. Mỗi lần dập đầu, cách cách phải quỳ ngay ngắn, hai đầu gối phải chụm vào nhau, không được để cách xa nhau. Còn hai tay cũng vậy, vòng cung ra trước và nắm lấy nhau, đầu hơi cúi xuống, chỉ cần đụng vào đòn tay là đủ rồi không cần phải đụng đất. Chuyện đụng đất chỉ dành riêng cho bọn nô tài, chứ không phải là cách cách. Nào xin cách cách thử đi!Dung ma ma thuyết giảng rồi bắt Tiểu Yến Tử thực hành:- Ồ! Cách cách sai rồi, tay không được để hai bên, làm lại nhé!- Cách cách lại sai nữa rồi, hai tay nắm lấy nhau bắt đầu lại!- Cách cách cứ sai mãi! Thế này nè! Lập lại!Tập tới tập lui làm Tiểu Yến Tử nổi nóng, quay sang Dung ma ma quát:- Ngươi cuối cũng muốn ta dập đầu đến bao giờ mới hài lòng chứ?Dung ma ma vẫn bình thản không lay chuyển:- Dập đến bao giờ cách cách làm đúng mới thôi!Và Tiểu Yến Tử tiếp tục dập, không biết là đã dập đến mấy trăm cái mới đạt.Môn học thứ ba của Tiểu Yến Tử là ngồi.Dung ma ma lại thuyết giảng:- Đi đứng có cách đi đứng riêng, thì ngồi cũng phải có tư thế ngồi của một cách cách. Này, cách cách hãy chậm rãi bước tới, nhẹ nhàng ngồi xuống, hai đầu gối cụng vào nhau, hai bàn tay nắm lại đặt trên đầu gối, nào bắt đầu!Tiểu Yến Tử coi việc học như một cực hình, nhưng không thể không làm theo.- Không được! Cách cách đứng dậy đi, lặp lại lần nữa. Lúc ngồi xuống, không được để phát ra tiếng đông!- Không được! Không được, cách cách đứng dậy rồi đi lại nào. Lúc ngồi nhớ phải thẳng lưng, hai gót chân để lại vào trong ghế một chút, làm lại!- Xin cách cách đứng dậy! Lập lại! Lúc ngồi mặt phải ngước lên, không được để cằm hạ thấp hơn cổ. Đôi chân không nên cứng ngắc như vậy! Lặp lại!Thế là cách cách đứng dậy đi, đi rồi ngồi xuống. Lập đi lập lại mấy ngày trời.Và một bữa, cơn thịnh nộ của Tiểu Yến Tử như chiếc bóng căng đầy quá sức phải đến lúc bùng nổ. Hôm ấy là ngày tập Đón tiếp khách.Sau một buổi tập mệt nhoài, lại đói. Nhưng đúng giờ cơm mới dọn ra. Người Tiểu Yến Tử như muốn lả đi. Vì vậy vừa thấy cơm dọn ra là Tiểu Yến Tử nhảy ngay lên. Nhìn thấy món nào cũng ngon lành. Tiểu Yến Tử thử món này, rồi thử món khác. Đang hùm hụp húp canh, nhìn lại thấy đám Tiểu Đặng Tử, Tiểu Trác Tử… đứng đấy. Tiểu Yến Tử ngẫu hứng nói to:- Mọi người hẳn đã đói cả rồi! Lên đây, lên đây nào! Cơm nhiều lắm, một mình tôi ăn không hết đâu! Nào nào! Lên ăn đi, mệt còn đỡ, đói thì không làm sao chịu nổi! Cứ lên ăn tự nhiên nào!Tiểu Yến Tử đang hô hào mọi người cùng lên ăn với mình cho vui, thì Dung ma ma lên tiếng ngay:- Cách cách! Xin hãy bỏ đũa xuống!Tiểu Yến Tử chựng lại, giận đến đầu muốn nổ tung ra.- Cái gì? Giờ này giờ cơm, đâu phải giờ học đâu mà phép với tắc? Bây giờ tôi ăn cơm, không lẽ chuyện ăn cơm bà cũng không cho à?- Dạ không phải, nhưng ăn cơm cũng phải có quy cách. Lúc ăn miệng còn ngồm ngoàm thức ăn không được nói. Quan trọng hơn nữa là không được để nô tài lên bàn ăn chung. Bản chất cách cách cao quý không thể bình đẳng với bọn nô tài thấp hèn chúng tôi. Nên ăn chung là điều đại cấm kỵ. Còn nữa, cách cầm đũa của cách cách không đúng. Đũa không được để chéo, không được gõ vào tô chén thành tiếng, nên xin cách cách đặt đũa xuống, rồi bắt đầu lại nào!Thế là Tiểu Yến Tử không dằn được nữa. “Bốp…” Tiểu Yến Tử đập đũa xuống bàn, nhảy đỏng lên, hét:- Tôi không làm nữa! Được rồi! Tôi không đóng vai Hoàn Châu cách cách nữa đâu! Lúc trước tôi đã nói không làm rồi mà, tối ngày cứ bắt lễ nghi, phong cách! Ngồi cũng không đúng kiểu, đứng thế nào cũng không được, đi cũng bị dòm chừng, quỳ cũng phải sửa kiểu. Cười không được cười, nói không được nói. Rồi cả ăn cũng bị chỉnh. Tôi làm sao chịu đựng được sự hành hạ nữa chứ? Tôi không chịu nổi rồi, tôi đi đây! Và sẽ không bao giờ trở lại nữa đâu!Tiểu Yến Tử vừa nói vừa bứt cái thẻ bài cách cách trên ngực ra ném xuống đất, ném cả xâu chuỗi trên cổ, rồi xông ra khỏi phòng. Phía sau Tiểu Đặng Tử, Tiểu Trác Tử, Minh Nguyệt, Thể Hà… Dung ma ma vừa chạy đuổi theo vừa gọi lạiVà cũng lúc đó vua Càn Long, Hoàng hậu, Lệnh Phi cùng Vĩnh Kỳ và Nhĩ Thái lại đang đi vào sân của Thấu Phương Trai.Tiểu Yến Tử như mũi tên bắn ra sân miệng hét luôn mồm:- Nón ư? Không cần! Chuỗi ngọc ư? Khỏi! Bông tai? Chẳng cần! Vàng ngọc châu báu gì cũng không cần hết! Ta chẳng cần gì hết! Đôi giày mắc dịch này cũng vậy.! Ta không mang!Thế là Tiểu Yến Tử cầm chiếc giày ném thẳng tới trước. Vua Càn Long vừa trờ tới hoảng hồn khi thấy chiếc giày bay thẳng vào người mình, ông hét lên:- Chuyện gì vậy?Vĩnh Kỳ nhanh nhẹn bay lên chụp dính chiếc giày trên tay… Vua Càn Long ngơ ngác, còn Hoàng hậu, Lệnh Phi, Vĩnh Kỳ, Nhĩ Thái… thì sợ hãi ra mặtTiểu Yến Tử vẫn luôn mồm:- Thôi không làm nữa! Thế nào thì cũng được! Hoàn Châu cách cách cái gì? Hóa trâu cách cách thì có…Vua Càn Long đã lấy lại bình tĩnh hét:- Tiểu Yến Tử, con làm cái gì nữa đó?Tiểu Yến Tử nghe vua gọi mới giật mình, dừng chân lại, vừa thở hổn hển vừa sợ hãi nhìn vua.Phía sau là Dung ma ma, Tiểu Đặng Tử, Tiểu Trác Tử, Minh Nguyệt, Thể Hà, Trại Oai, Trại Quảng cũng vừa chạy tới, vừa trông thấy vua, tất cả đều sụp xuống.- Hoàng thượng vạn tuế! Hoàng hậu nương vạn tuế! Lệnh Phi nương nương vạn tuế! Phước nhị gia vạn tuế!Gần chục tiếng vạn tuế đó, làm Tiểu Yến Tử đứng tròn mắt, chứ không thèm chào cũng không thèm nói câu nào cả.Hoàng hậu châu mày hỏi:- Dung ma ma! Chuyện này là thế nào?- Dạ nô tỳ có mặt!- Ta biết là ngươi đang dạy cách cách mà? Tại sao để cách cách thế này. Nón không có, giày thì ném tung. Chuyện gì vậy, nói ngay?Dung ma ma làm ra vẻ sợ sệt, quỳ xuống:- Tội nô tài đáng chết vì không dạy được cách cách.Vua Càn Long nổi giận, trừng mắt với Tiểu Yến Tử, hét:- Con thế này là thế nào? Học kỷ cương quy cách, học cũng không nên thân, càng ngày càng hư ra. Con nhìn lại bản thân con xem. Áo quần lếch xếch, mặt mày, tóc tai như vầy, còn ra thể thống gì nữa chứ?Tiểu Yến Tử lúc này đã bất chấp mọi thứ nói trả lại:- Hoàng A Ma! Con thà là ra ngoài làm dân không sắm vai cách cách nữa đâu. Nếu bệ hạ muốn lấy đầu con thì cứ lấy, dù vì…Tiểu Yến Tử ngước lên khẳng khái:- Tôi chỉ có một cái đầu, một mạng người là xong.Vua Càn Long đỏ cả mặt:- Con tưởng cách cách là gì? Muốn làm là làm muốn thôi là thôi ư?Và ra lệnh:- Bọn bây đâu! Bắt Hoàn Châu cách cách lại cho ta!Trại Oai, Trại Quảng lớn tiếng “dạ!” Rồi xông ngay tới bắt lấy Tiểu Yến Tử, khiến Tiểu Yến Tử hoảng hốt la lên:- Hoàng A Ma! Hoàng A Ma! Bộ người định lấy đầu con thiệt sao?Vua Càn Long tức giận cực điểm, hét:- Ngươi vô kỷ luật! Buông thả, quậy phá đến mức này thì ta không thể nuông chiều được rồi. Chuyện lấy đầu ngươi chẳng qua chỉ là để giáo dục ngươi thôi!Và ra lệnh cho bọn thái giám:- Đánh hai mươi trượng!Bọn thái giám đồng thanh:- Dạ!Vĩnh Kỳ nghe vậy hoảng hốt, vội vã quỳ xuống dập đầu:- Xin Hoàng A Ma bớt giận! Hoàn Châu cách cách là thân cành vàng lá ngọc, lại là gái, sợ chịu đòn không nổi, xin Hoàng thượng hãy phạt bằng cách khác ạ.Nhĩ Thái thấy Vĩnh Kỳ quỳ, vội quỳ theo:- Hoàng thượng nhân từ! Ngũ A Ca nói đúng đấy. Cách cách không phải là con trai, cũng không giống như bọn nô tài, xin Hoàng thượng xét lại cho!Lệnh Phi cũng sụp xuống trước mặt vua:- Đúng đấy! Đúng đấy! Hoàn Châu cách cách sức khỏe kém. Bị thương lần trước cũng chưa bình phục hẳn, làm sao chịu nổi đòn này? Thôi thì, xin Hoàng thượng hãy gia ân tha cho.Tiểu Đặng Tử, Tiểu Trác Tử, Minh Nguyệt, Thể Hà thấy có nhiều người xin cho cách cách, nên dập đầu xin theo- Xin Hoàng thượng gia ân! Hoàng thượng gia ân!Vua Càn Long thấy người người xin cho Tiểu Yến Tử quá cũng động lòng, nên quay sang hỏi:- Cách cách thấy thế nào? Có nhận lỗi mình chưa?Không ngờ, Tiểu Yến Tử lại hất hàm lên, nói thẳng:- Tôi không có lỗi gì cả, có chăng là đã ngu xuẩn nhận làm cách cách!Vua Càn Long không đợi Tiểu Yến Tử dứt câu, hạ lệnh:- Vậy thì đánh! Đánh đi! Không cho phép ai xin xỏ gì cả nhé!Trước đó thì bọn thái giám đã mang vào một cây trượng to đặt trước mặt Yến Tử để răn đe, không ngờ Yến Tử lại không sợ. Trại Oai và Trại Quảng nghe vua ra lệnh, vội để Tiểu Yến Tử lên ghế dài. Hai thái giám khác cầm trượng đưa cao, nhưng chưa dám đánh, nhìn vua.Vua Càn Long giận dữ:- Còn chờ gì nữa? Đánh đi chứ? Trẫm muốn đích thân nhìn xem bọn bây đánh! Không được nương tay! Không được nương tay đấy!Hai tay thái giám không dám chần chừ nữa thế là những ngọn đòn quất xuống mông Tiểu Yến Tử. Bọn thái giám vừa đánh vừa đếm.- Một… hai… ba… bốn!…Họ đánh rất chậm, cố ý chờ xem vua có ra lệnh ngưng không. Nhưng không thấy. Tiểu Yến Tử nằm trên ghế dài bị đánh đau, mới biết là vua thật sự muốn trừng phạt mình vừa đau vừa xấu hổ, lại thấy oan nên tức chí vùng vẫy, nhưng biết vùng vẫy cũng chẳng được gì, nên đành xuống nước.- Hoàng A Ma! Cứu con! Con biết lỗi rồi! Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vnTiểu Yến Tử khóc òa. Vĩnh Kỳ thấy vậy, quỳ xuống trước mặt vua, dập đầu.- Hoàng A Ma, xin hãy thương tình tha cho cách cách!Vua Càn Long chưa hết giận, hét:- Đã bảo là không cho xin! Vậy mà vẫn xin! Vậy thì đánh thêm hai mươi roi nữa!Vĩnh Kỳ, Nhĩ Thái nghe vậy chẳng dám can thiệp tiếp, nhưng thấy Yến Tử bị đánh lại không đành lòng, mà chẳng biết phải làm sao. Lệnh Phi đứng gần đấy lòng nóng như lửa đốt, nhưng thấy có Hoàng hậu đứng cạnh nên chẳng dám can thiệp, mãi đến khi thấy mông của Tiểu Yến Tử rướm máu, thì không cầm lòng được nữa, quỳ xuống dưới chân vua, van xin.- Hoàng thượng! Con bị đánh mẹ bao giờ cũng đau lòng. Tiểu Yến Tử ăn đòn, mẹ cô ấy ở trên trời hẳn đau lòng lắm. Vì vậy thiếp xin Hoàng thượng hãy nghĩ đến hương hồn người đã chết mà khoan dung cho cách cách. Thiếp sợ rằng nếu đánh tiếp tục thế này cách cách sẽ chẳng toàn mạng được.Lời của Lệnh Phi, khiến Tiểu Yến Tử nhớ sực đến mẹ của Tử Vy, vội khóc thét lên:- Mẹ ơi mẹ! Cứu con mẹ ơi! Tại sao mẹ lại ra đi quá sớm, để người ta ăn hiếp con thế này!Lúc đầu thì Tiểu Yến Tử chỉ nghĩ đến chuyện mẹ Tử Vy, nhưng sau đó thì khóc thiêt… Vì đau một phần, mà phần khác tự hỏi. Tại sao người ta có mẹ còn mình thì không? Và Yến Tử hét lên.- Mẹ! Mẹ ở đâu? Nếu con có mẹ, thì con đâu có phải khổ thế này! Mẹ! Mẹ sinh con ra làm gì, rồi ném con ra đời bơ vơ vậy?Vua Càn Long nghe Tiểu Yến Tử hét như thế chợt nhớ đến chuyện mình đã phụ bạc, vô tình với Vũ Hà, lòng chợt nhói đau vì hối hận, ông liền ra lệnh:- Thôi đừng đánh nữa! Đủ rồi! Ngưng lại đi!Bọn thái giám lập tức ngừng đánh ngay. Trại Oai và Trại Quảng buông Tiểu Yến Tử ra. Tiểu Yến Tử lăn lộn và ngã nhào xuống đất. Lệnh Phi, Minh Nguyêt., Thể Hà chạy tới đỡ lên.Vua Càn Long cũng bước tới cúi xuống nhìn, thấy Tiểu Yến Tử tái xanh hốc hác vì khóc, lòng cũng xốn xang. Nhưng để che đậy tình cảm mình, ông cố tình bình thản nói.- Đấu bây giờ con hẳn biết Lời vua không phải lời đùa là thế nào rồi chứ. Từ rày về sau đừng có bày chuyện thử xem trẫm kiên nhẫn thế nào. Trẫm nghiêm khắc cảnh cáo con, nếu còn nói chuyện không làm cách cách nữa, không tuân thủ kỷ cương cung đình nữa thì đừng trách trẫm. Trẫm cũng cấm chuyện gây rối làm loạn trong cung. Nếu còn để xảy ra, thì coi chừng cái mạng của con. Thôi lần này tạm tha, nhưng lần sau thì đừng hòng. Nghe rõ chưa?Tiểu Yến Tử vẫn khóc rấm rứt, nước mắt ràn rụa. Khóc vì sợ hãi, vì khiếp sợ không biết tương lai rồi sẽ ra sao? Bây giờ Yến Tử đã sợ thật sự, nên gật đầu lia lịa, không nói được lời nào cả.Vua Càn Long thấy Tiểu Yến Tử đã hoàn toàn khuất phục, chịu phép, nên cũng không muốn tiếp tục ra uy.Ông quay lại nói:- Trại Oai, Trại Quảng đâu, đi gọi ngay Hồ Thái y đến đây xem! Còn Dung ma ma, về phòng trẫm bảo bọn thái giám lấy cái món Tử Kim hoạt huyết đơn của người Hồi Cương tấn cống lần trước, lại đây, cho cách cách uống!Vua Càn Long nói xong, quay người bỏ đi một nước. Hoàng hậu, Dung ma ma, Trại Oai, Trại Quảng và đám thái giám, cung nữ cùng đi, cũng vội bước theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.