Hoàn Châu Cách Cách

Chương 46: Chương 46




Và gần như không một phúc chậm trễ, cả ba tay “Ngự lâm quân” chạy bay đến Thấu Phương Trai ngay.Tất cả bọn người trong Thấu Phương Trai được tập hợp cả ngoài sân nhỏ. Vĩnh Kỳ cầm trường kiếm múa. Ánh kiếm bạc loang loáng lúc nhanh, lúc chậm vạch thành những luồng sáng khi cao khi thấp. Mọi người há hốc mồm xem, nhất là Tiểu Yến Tử, cô nàng có vẻ vô cùng kính phục.Vĩnh Kỳ sau mấy đường kiếm khởi đầu, bắt đầu vừa múa vừa đọc bài “Cổ tùng quân hành“.- Bạch nhật đăng sơn vọng phong hỏa, hoàng hôn ẩm mã bàng giao hà. Hành nhân điêu đẩu phong sa ám. Công chủ tỳ bà u oán đa. Dã vân vạn lý vô thành quách. Vũ tuyết phân phân liên đại mạc. Hồ nhạn ai minh dạ dạ phi. Hồ nhi nhản lụy song song lạc. Văn đạo Ngọc Môn do bị già. Ứng tướng tánh mạng trục khinh xa. Niên niên chiến cốt mai hoang ngoại. Không kiến bồ đào nhập Hán gia.(Ngày trắng lên non nhìn khói lửa, hoàng hôn dừng ngựa tại đầu sông, người đi che cát ù ù thổi, tiếng đàn cách cách buồn vô song. Tuyết rơi hoang dã không thành quách. Nhạn Hồ buồn bã suốt đêm khuya. Gái Hồ lệ chảy không ngừng hạt. Ngọc Môn xa quá nhìn không ra. Ứng tướng xá gì thân nam tử. Quanh năm chinh chiến cốt xương phơi. Hình như nho đỏ nhà ai đó? Đã đến quê nhà đất Hán đây…)Vĩnh Kỳ vừa đọc vừa múa kiếm, mọi người vỗ tay ca ngợi. Tiểu Yến Tử là người thích thú nhất khiến Vĩnh Kỳ lai múa thêm lần nữa. Vừa múa vừa diễn giảng.- Mũi kiếm đưa lên trên thế này, gọi là Bạch nhật đăng sơn vọng phong hỏa. Xong rút kiếm về, đọc là Hoàng hôn ẩm mã bàng giao hà. Rồi múa kiếm tới lui gọi là Hành nhân điêu đẩu phong sa ám. Đẩy kiếm tới lui thế này gọi là Công chủ tì bà u oán đa. Nào lại đây Tiểu Yến Tử, mình hãy luyện trước bốn câu này đi!Tiểu Yến Tử khoái chí nói:- Ồ! Vui quá vậy, thế này rất dễ nhớ.Nhĩ Khang đưa kiếm cho Tiểu Yến Tử, Yến Tử vừa múa vừa đọc thành văn.- Bạch nhật đăng sơn vọng phong tỏa, hoàng hôn ẩm mã bàng giao hà.Mọi người thấy vậy, vỗ tay hét:- Hay quá! Hay quá! Thuộc rồi! Thuộc rồi!Tử Vy cười hỏi Nhĩ Khang:- Cái phương pháp này hay thật. Ai bày ra vậy?Nhĩ Khang cười:- Cái đó gọi là tùy cơ ứng biến, hóa tắc thông “Dạy học mà vừa học vừa hành mới dễ nhớ chứ? “Lúc đó Tiểu Yến Tử đã quên hai câu sau nên hỏi.- Kế tiếp là gì nhỉ?- Hành nhân điêu đẩu phong sa ám. Công chủ tỳ bà u oán đa!Vĩnh Kỳ vừa múa kiếm vừa đọc. Tiểu Yến Tử múa kiếm vùn vụt rồi đọc theo.- Hoàng thượng điêu nan phong sa ám, Công chủ bối thi u oán đa! (Hoàng thượng làm khó dễ khiến cát bụi bay mịt mù. Cách cách đọc thơ mà oán hận vô song).Nhĩ Khang và Tử Vy nhìn nhau. Khang ngạc nhiên:- Xem kìa! Cô ta còn biết sửa cả thơ!Tử Vy cười:- Như vậy là quá tiến bộ rồi, đúng không?Còn Nhĩ Thái nghe lại lắc đầu:- Chỉ sợ là “Hoàng thượng nghe xong mặt tái hẳn. Cách cách lỡ lời ân hận thêm”?Trong khi Vĩnh Kỳ chẳng để ý đến chuyện sửa đổi lời thơ của Tiểu Yến Tử. Tiếp tục múa kiếm và dạy.- Đây là chiêu “Dã vân vạn lý vô thành quách”, kế đến là “Vũ tuyết phân phân liên đại mạc“. Rồi sau đó “Hồ nhạn ai minh nguyệt nguyệt phi“. “Hồ nhi nhản lụy song song lạc“.Đường kiếm của Tiểu Yến Tử càng lúc càng nhanh, càng hay. Có điều múa mấy đường là Tiểu Yến Tử dừng lại hỏi.- Cái gì… Dã nhân… Dã nhân làm gì vậy?- Không phải dã nhân mà là dã vân. Tức là mây trời lang bạt cô cứ múa kiếm, vừa múa vừa tưởng tượng đưa đường kiếm tới. Giết được hàng vạn kẻ thù phá tan hoang tất cả thành thị vườn tược vậy.Nhĩ Khang nói vào để giúp đỡ. Tiểu Yến Tử lại thắc mắc:- Và kế tiếp đó? Cái gì mưa tuyết, rồi cái gì là sa mạc nữa?Nhĩ Thái thấy vậy chen vào:- Vũ tuyết phân phân liên đại mạc. Cô cứ tưởng tượng mình múa kiếm làm mưa tuyết phải rơi. Rơi ngập cả sa mạc. Như vậy kẻ thù sẽ chẳng còn đường mà thoát. Đó là Vũ tuyết phân phân liên đại mạc.- Thôi hiểu rồi! Hiểu rồi!Tiểu Yến Tử kêu lên, vừa múa kiếm vừa nói:- Dã nhân vạn lý đánh không lại, múa kiếm như tuyết cùng cát rơi! Đúng không?Mọi người thấy Tiểu Yến Tử đọc phải phục lăn.Sau đó, Tiểu Yến Tử được Tử Vy, Nhĩ Khang, Nhĩ Thái và Vĩnh Kỳ hộ tống, cùng đến gặp vua Càn Long, để trịnh trọng đọc bài “Cổ tùng quân hành” và để tạo sự liên tưởng, giúp Tiểu Yến Tử đọc dễ dàng, họ mời cả vua ra Ngự hoa viên.Tiểu Yến Tử đầy tự tin nói với vua:- Dễ lắm! Con có thể đọc làu làu được đấy!Nhĩ Khang, Nhĩ Thái, Vĩnh Kỳ và Tử Vy thì căng thẳng vì chẳng tin tưởng Tiểu Yến Tử lắm.Cuộc trả bài bắt đầu. Tiểu Yến Tử hướng mắt về phía Vĩnh Kỳ. Vĩnh Kỳ dùng thuật múa tay tạo sự liên tưởng cho Yến Tử. Nhưng vì trước mặt vua nên không dám múa may rõ ràng chỉ đưa những ngón tay lên xuống nhắc nhở.Tiểu Yến Tử bắt đầu đọc:Bạch nhật đăng sơn vọng phong hỏa.Hoàng hôn ẩm mã bàng giao hà.Hoàng thượng khó chịu ào ào cát.Tử Vy thấy Tiểu Yến Tử bắt đầu trật đường rầy, nên tằng hắng một tiếng, khều nhẹ Tiểu Yến Tử một cái. Nhĩ Khang, Nhĩ Thái và Vĩnh Kỳ cũng quýnh lên làm mấy động tác ngăn lại. Tiểu Yến Tử dừng lại chỉ.- A… A… A…Vua thì đã trông thấy các hành động của đám Vĩnh Kỳ, nên hỏi.- Các ngươi làm gì vậy chứ?Cả đám sợ hãi, vội giả lơ, người ngó trời, người ngó mây, người làm bộ xem hoa. Tiểu Yến Tử nhớ mang máng lại, nói.- Câu ban nãy đọc trật rồi, phải là Hành nhân điêu đẩu phong sa ám. Cách cách đọc thơ oán hận nhiều.Câu sau của Tiểu Yến Tử lại khiến đám Vĩnh Kỳ, kẻ ho, người tằng hắng, người động đậy tay chân.Vua ngó đám thanh niên đứng pha trò, vừa tức vừa buồn cười, nhưng mặt ngoài lại làm ra vẻ bình thản, nói:- Được rồi, tiếp tục đọc đi!Tiểu Yến Tử nói: Text được lấy tại TruyệnFULL.vn- Bẩm Hoàng A Ma, con thấy đoạn sau hơi khó, Hoàng A Ma làm ơn cho con mượn cây gươm đi!Vua Càn Long ngạc nhiên:- Lạ vậy, thơ và gươm có sự quan hệ gì nhau?- Dạ nếu không có gươm, con không đọc được.Tiểu Yến Tử nói, rồi đi hái một cành cây làm gươm. bắt đầu vừa múa vừa đọc thơ.- Con đọc lại từ đầu nhé? Bạch nhật đăng sơn vọng phong hỏa. Hoàng hôn ẩm mã bàng giao hà. Hành nhân điêu đẩu phong sa ám. Công chủ tỳ bà u oán đa!Mọi người thấy Tiểu Yến Tử đọc được thở phào nhẹ nhõm. Tiểu Yến Tử lại tiếp tục vừa múa vừa đọc.- Dã nhân vạn lý đánh không lại, kiếm khí như là tuyết mù sa. Hồ nhạn ai minh dạ dạ phi, Hồ nhi nhãn lệ song song lạc. Nghe nói Ngọc Môn chưa bị ám, giết ngay bọn đó một xe đầy…Nhĩ Khang nghe đọc phải thở hắt, Nhĩ Thái thì che mặt xấu hổ. Vĩnh Kỳ đứng như trời trồng, Tử Vy cũng vậy, cúi xuống không dám nhìn mặt vua Càn Long.Và quả thật vua Càn Long đã nổi nóng:- Thôi thôi thôi! Người ta đọc thơ phải tao nhã, đằng này vừa múa may vừa đọc, mà lại đọc trật lất nữa thật trẫm chẳng biết con đang làm gì nữa.Tiểu Yến Tử làm ra vẻ khổ sở:- Cũng tại Hoàng A Ma không hà, sao không chọn một bài dễ một chút, gần gũi cuộc sống đời thường thì con đã đọc được rồi. Chọn bài khó quá, nhiều câu mà chữ cũng khó. Đọc chữ trước là quên ngay chữ sau. Cái gì mà người Hồ, rợ Hồ. Tuyết rồi sa mạc. Bạch nhật hoàng hôn, rồi Hoàng thượng cách cách lung tung, những bài như vậy đọc không đã nhức đầu, đớ lưỡi. Nói chi đến chuyện trả bài thuộc lòng.Vua Càn Long hỏi:- Thế trong lúc con đọc bài, Vĩnh Kỳ và các bạn con tại sao phải múa tay múa chân chi vậy?Nhĩ Khang thở ra:- Xin Hoàng thượg đừng cười cợt. Đây là một cách dạy học thất bại. Đúng ra bọn con muốn biến bài thơ thành bài luyện võ để cách cách dễ nhớ, không ngờ. Múa kiếm thì cô ấy múa được, còn bài lại không nhớ.Bấy giờ vua Càn Long mới hiểu ra:- À thì ra là vậy, các ngươi múa tay múa chân có nghĩa là đang múa kiếm? Ai đặt ra kiếm phổ mới mẻ vậy? Các ngươi ư?Vua Càn Long tròn mắt nhìn đám Vĩnh Kỳ:- Vậy theo các ngươi đánh giá thì chuyện đọc thơ của Tiểu Yến Tử vừa rồi có nói là thành công không?Vĩnh Kỳ nói:- Vậy cũng giỏi quá rồi. Bốn câu đầu đọc rất trôi chảy.Nhĩ Khang tiếp:- Hai câu “Hồ nhạn ai minh dạ dạ phi, Hồ nhi nhãn lệ song song lạc” cũng không trật.Nhĩ Thái thêm:- Câu kế tiếp phần đầu hơi lệch lạc, nhưng hai chữ Ngọc Môn thì lại đúng.Vua Càn Long trợn mắt:- Như vậy theo các ngươi Tiểu Yến Tử đã tạm thuộc bài ư?Tiểu Yến Tử biết là mình đã bị kẹt rồi nhưng đánh bài liều, bước ra đề nghị.- Xin Hoàng A Ma cho Tử Vy trả bài hộ con được không?Vua Càn Long càng ngạc nhiên:- Có cái vụ trả bài giùm nữa ư? Ngộ thế?Tử Vy thấy Tiểu Yến Tử ở thế kẹt, mà như vậy thì rất nguy hiểm nếu ở lại trong cung, nên quỳ xuống năn nỉ.- Hoàng thượng, xin cho phép nô tỳ trả bài hộ cho cách cách một bài khác, nếu Hoàng thượng còn chưa hài lòng thì xin để cách cách về ôn lại bài rồi trả sau.- Ngươi muốn trả một bài khác ư?- Vâng.- Vậy thì ngươi đọc đi, trẫm nghe đây?- Nô tỳ thấy là trong giây phút này mọi người đều hồ hởi vì chuyện chuẩn bị tuần du của Hoàng thượng, vì vậy tạm không đọc bài “Cổ tùng quân hành“. Bởi vì bài thơ đó nghe buồn thảm quá. Hiện tại đất nước ta đang ở vào thời hưng thịnh, mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, tại sao ta không chọn một bài khác thích hợp hơn?Vua Càn Long thấy lời của Tử Vy hữu lý, nên nói:- Thôi được, không đọc bài thơ đó, ngươi chọn một bài thơ nào vui vẻ hơn đọc cho mọi người nghe xem.- Dạ.Tử Vy nói, rồi bắt đầu đọc:Mây xuân phiêu lãng bên trờiNam Hồ quang đãng một màu thắm tươiLiễu xanh đậu nét đôi bờHoa kia đua sắc thiên thai như mờiKhói sương lãng đãng tranh đờiLầu ai vang tiếng tiêu mời người sangTrăng vàng vũ trụ thênh thangNửa như lưu luyến nửa như thiên đàng.Tử Vy vừa đọc xong là vua Càn Long như ngỡ ngàng.- Đây là thơ của trẫm cơ mà. Sao ngươi cũng biết vậy?- Dạ nô tỳ trộm nghe qua. Có điều vì không biết cách trình bày nên không diễn đạt được hết thâm thúy trong thơ Hoàng thượng.Vua Càn Long nhìn Tử Vy:- Ngươi có biết bài thơ này ta đã làm lúc nào không?- Dạ Hoàng thượng đã sáng tác vào lúc đang du thuyền trên Nam Hồ ở Gia Khánh, đó là lần đầu tiên Hoàng thượng đến Giang Nam. Thời gian là vào tháng hai năm Càn Long thứ mười sáu ạ.Vua Càn Long nghe nói hoàn toàn bất ngờ. Vua nhìn Tử Vy, thấy vô cùng thích thú. Đây là một cô gái hết sức tuyệt vời.Vua nói.- Tiểu Yến Tử! Con quả thật có một trợ thủ tuyệt luân. Thôi thì trẫm chịu thua. Tha cho con một lần nữa đấy. Ha ha!Vua nói xong cười lớn tiếp:- Hay lắm! Hay lắm! Mọi người đều hay cả. Tính toán cái gì cũng hay. Chỉ tiếc là có học trò dốt quá đi thôi. Nhưng cũng thật thú vị. Bài thơ “Cổ tùng quân hành” của người ta hay như vậy mà trở nên méo mó. Cái gì mà “Hoàng thượng làm khó gió âm u. Cách cách đọc thơ buồn ai oán? “ Thật là hết biết. Ta chưa tưng thấy bao giờ. Thôi dẹp cả “Cổ tùng quân hành” đi, mà hãy chuẩn bị chuyện “Chuẩn bị xuất tuần” đi. Ha ha! Thật thú vị.Và khi vua thích chí cười ha ha. Thì mọi người như được xả cảng, vui lây. Không ai nín cười nữa.Nhĩ Khang thấy Tiểu Yến Tử đã vượt ải được, lòng nhẹ nhõm. Nhưng khi nhìn ánh mắt khâm phục ái mộ của vua dành cho Tử Vy. Nhĩ Khang linh cảm một điều không hay sắp xảy đến, nên vô cùng lo lắng. Còn Nhĩ Thái và Vĩnh Kỳ thì tuy cũng cười, nhưng lòng vẫn không yên. Sự việc rồi sẽ ra sao. Mỗi người căng thẳng chờ đợi chuyến đi có thể tốt đẹp nhưng cũng có thể đầy mây ám!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.