Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng

Chương 351: Chương 351: Chuyên Gia! Chuyên Gia!




Xếp chữ: Khuynh Thành.

Vị chuyên gia chưa đeo kính vào, chỉ dựavào một chút mông lung bên ngoài mà cảm thấy hình dáng khí chất chiếcđĩa này cũng không tệ, sau đó tự nhiên lại sinh ra một cảm giác rất đặcbiệt, ông dùng tay sờ thử, bề mặt tương đối có cảm xúc, chuyên gia hôlên một tiếng, mang kính mắt vào, sau đó mở chiếc đèn chuyên dụng lên.Ánh sáng chiếu lên đĩa, trong lòng ông thắc mắc sao cái đĩa này nhìngiống hàng thật quá vậy? Nhưng cái đĩa này mua ở chỗ kia cơ mà. Chuyêngia nhìn sắc men, hình dạng hoa văn, mặc dù cuối thời nhà Thanh cũng cóloại hoa văn như vậy, nhưng dựa theo kinh nghiệm, loại hoa văn này không được hào phóng như thời Đại Đường.

Vị chuyên gia này cũng không dám nói bừa, liền cười bảo: “Tạm thời tôi cũng không chắc lắm, để tôi đi gọi cú điện thoại đã.” Hắn đi ra ngoài rồi, A Đức thầm nghĩ, nếu ông ta hoàn toànphủ định thì không sao, nhưng không nghĩ tới lại ấp a ấp úng như vậy, AĐức nhìn chiếc đĩa kia mà ngẩn người.

Rất nhanh có vài chuyên gia đi vào, sau đó tiến hành hội thẩm chiếc đĩa này.

Những thiết bị phủ đầy bụi kia cũng được huy động tới, có thể thông qua chúng để kết luận niên đại của chiếc đĩa này.

Nói như thế nào đây nhỉ, các chuyên giacảm thấy thứ này vốn không nên xuất hiện ở khu du lịch, nhưng khi cầmvào tay cảm giác lại rất chất.

Kết quả việc xem xét nguyên bản có thểdùng mười phút để hoàn thành lại kéo dài đến nhiều giờ, mấy vị chuyêngia kia rất ngạc nhiên, làm sao Bánh Bao có thể có những kinh nghiệm màđến chính bản thân bọn họ cũng không thể nhìn ra được như thế?

“Cô bé à, nếu không phải là vận khí củacháu rất tốt thì chắc chắc là nhà cháu có di truyền về khả năng này rồi, rất có mắt nhìn đấy!”

A Đức nghĩ, dĩ nhiên là đồ thật?!

Thải Thải khách khí nói: “Tiên sinh nóiquá rồi, trong nhà cháu từng có vài chiếc giống vậy, cháu phát hiệntrong lòng chiếc đĩa vì nung quá lâu, cho nên sắc men ngưng tụ khôngtan, đóa hoa sen này có một cánh khác với những đóa còn lại, cho nên cảm thấy quen thuộc mà thôi.” Có đến mấy chiếc? Đó là đĩa xuất phát từĐường triều, cái người bán cho con bé nếu biết được chắc buồn bực đếnchết mất, ông ta hỏi: “Cháu mua nó bao nhiêu vậy?”

“Ba ngàn.” Thải Thải đáp.

“Quản lý của chúng tôi sắp về, cháu cóthể chờ một lát hay không?” Thải Thải chớp chớp mắt, ông ta cười: “Quảnlý của chúng tôi muốn nói chuyện với các cháu, nếu công ty chúng tôimuốn mua lại chiếc đĩa này, ra giá bao nhiêu là cháu có thể vừa lòng?”

Ra giá? Thải Thải nghĩ, nàng đâu có địnhra giá, chỉ là muốn chơi thôi mà. Lúc này, một người đàn ông mặc tâytrang mang kính đi vào, cười nói: “Tôi nghe nói món báu vật lần này làdo một nữ sinh hơn mười tuổi phát hiện, giật mình không ít, em thật làtài.” Rồi hắn tự mình đi qua xem xét chiếc đĩa một cách cẩn thận, hắn là người giỏi nhất ở đây, cũng là chuyên gia cao cấp nhất cả nước. Khi hắn nhìn thấy chiếc đĩa này, liền kiểm tra những đặc điểm mà lúc nãy ThảiThải có nói qua.

Hắn yêu thích đến nỗi không muốn buôngtay, nói: “Chiếc đĩa này, em mua chỉ có ba ngàn, chẳng qua theo chúngtôi thấy, những món đồ như thế này lại vô cùng hiếm, hoa văn lại rất đặc sắc nữa.”

“Đúng vậy, đây là đồ dùng của quý tộcmà.” Thải Thải nói. Sở Cuồng đứng bên cạnh hoàn toàn không quan tâm, chỉ nhìn mấy món đồ sứ đặt trong tủ kính của bọn họ, hắn chú ý vào mấy mónđồ Đường triều, cười lạnh một tiếng: “Bày nhiều đồ giả như vậy để làm gì chứ?” Mọi người ngẩn ra, đúng là đồ giả, cho nên cũng không dám đemtrưng bày ở bên ngoài, nhưng mấy món này cũng rất giống thật, cho nên có thể dùng để đánh tráo với hàng thật, nếu không xem con dấu thì căn bảnchẳng ai có thể nhận ra.

Lúc này bọn họ mới biết mình gặp phải toàn cao thủ rồi.

“Tôi ra giá một trăm hai mươi vạn, có lẽmấy bạn cũng hiểu, tuy rằng món này là đồ thời Đường, nhưng dù sao cũngchỉ là một chiếc đĩa nhỏ mà thôi.”

Thải Thải không hề nghĩ ngơi, “Một trăm hai mươi vạn thì một trăm hai mươi vạn.”

Đối phương không ngờ nàng lại dứt khoát như vậy, bởi vì nếu đem ra đấu giá có lẽ cũng được trên dưới ba trăm vạn.

Bọn họ nói cần thẻ để chuyển khoản, ThảiThải đặt cặp xách trên bàn mà kiếm, bảy ngàn tệ tiền mặt cùng với mấythứ linh tinh lộn xộn trong đó đều lôi ra hết, tìm nửa ngày mới thấy tấm thẻ vàng kia.

Nàng tiện tay đưa cho chuyên gia, vịchuyên gia kia囧, mà thôi quên đi, người ta là cao nhân mà. Cao nhân thìluôn có tính cách của cao nhân, người ta như vậy, cũng đâu cần tính toán là bao nhiêu tiền, đâu cần cò kè mặc cả chứ.

Quên đi, hắn chạy đi tìm kế toán chuyển khoản vậy.

Cả đám ngồi uống nước.

A Đức là trà.

Còn Sở Cuồng và Thải Thải thì uống coca.

A Đức vẫn còn ngơ ngẩn, nhìn chằm chằm MM béo phì bốn mắt, lại nhìn sang thiếu gia, vừa hãy hắn còn nghĩ là nàngôm đùi đại gia. Bây giờ mới cảm thấy đùi nàng cũng thực thô, hắn thửtính, mới không được sáu ngày, đã kiếm trở về một trăm hai vạn.

Oa, dựa vào, cái quái gì vậy chứ? Hình như thiếu gia đã tập mãi thành thói quen với cô nàng này rồi.

Tiền được chuyển khoản xong, kiểm tra tài khoản trên máy tính thì được một trăm bốn mươi vạn.

Thải Thải tùy tiện ném vào cặp xách, nói với A Đức: “Không phải đã nói là sẽ đi quần ngựa Thiên Mục Sơn lái xe sao?”

Lời nói này khiến ai cũng ngớ ra, hả, lái xe ở quần ngựa?!

“Em gái à, em có điện thoại không cho tôi số đi?”

Thải Thải chưa kịp đáp, Sở Cuồng đã nắm tay nàng kéo ra ngoài rồi.

Gã quản lí điên cuồng đuổi theo ở phíasau, nói: “Sau này nếu em có tìm được món gì, lại không muốn giữ lại,thì đem tới đây cho tôi nhé.”

Lúc này Thải Thải mới dừng lại, rút diđộng của Sở Cuồng từ túi quần hắn ra, hỏi số rồi nhá máy trở lại, “Là số này. Có gì tìm tôi.”

“Hửm, bọn họ còn có chuyện gì mà tìm nàng nữa chứ?”

Thải Thải nói: “Chẳng qua là tôi chỉ cóthể nhận ra mấy món từ đời Đường trở về trước thôi, à, có nhiều món tôichưa thấy qua thì không thể nhận ra đâu nhé.”

“Chưa thấy qua, thì không nhận ra……?” Rốt cục là cô bé này đã thấy bao nhiêu món đồ đời Đường rồi chứ?!

Cho đến khi Thải Thải bước xuống bậc thang, leo lên xe, A Đức vẫn còn ‘tâm hồn treo ngược cành cây’.

Đến quần ngựa Thiên Mục Sơn, Sở Cuồngchọn hai con ngựa tốt nhất trong chuồng, lại thuần thục leo lên ngựa như người ta điều khiển xe máy vậy, con ngựa nghe lời hắn một cách răm rắp.

Tư thế cưỡi ngựa của Sở Cuồng vô cùng đẹp mắt, phong độ.

Bỗng nhiên hắn vung roi quất ngựa chạy, dáng vẻ tiêu sái lỗi lạc, khiến nhiều người không khỏi vỗ tay trầm trồ.

Thật lâu rồi hắn chưa được thống khoáinhư vậy, trong thành phố không được cưỡi ngựa. Hắn chạy như bay, nhìnthấy hàng rào cao cao phía trước.

Mọi người nhảy dựng, hắn định làm gì, muốn nhảy qua hàng rào này sao?!

Viên quản lý còn tưởng là hắn không khống chế được ngựa, lập tức chạy về phía đó!

Ai ngờ hắn nhẹ nhàng kéo cương ngựa, conngựa dồn sức về phía trước, ‘phốc’ một tiếng đã nhảy ra ngoài, hoàn toàn không dừng lại, điên cuồng chạy một vòng trên cỏ.

“Giỏi quá!” Vài tuyển thủ đua ngựa cùng huấn viện viên ở bên ngoài vòng đều trợn mắt há hốc mồm.

Tiếng huýt sáo, tiếng vỗ tay hoan nghênh vang lên rầm rộ!

Chờ khi Sở Cuồng quay trở lại, hắn xoayngười xuống ngựa, động tác vô cùng đẹp mắt, khi hắn rơi xuống mặt đất,con ngựa liền chạy đi.

Mà hắn lại vững vàng đi về phía Bánh Bao.

“A Đức, đưa chìa khóa xe cho trẫm, trẫm muốn tìm chỗ không người dạo một lát!”

-oOo-

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.