Hoàng Hậu Lười Y Nhân

Chương 4: Q.2 - Chương 4: A TUYẾT




Nghe thấy tên A Tuyết, Y Nhân hơi giật mình rồi lại không thể xác định. Chỉ đứng yên tại chỗ, hết sức chăm chú vẩy lỗ tai lên nghe ngóng cuộc nói chuyện trong quán trà đối diện.

Đáng tiếc, âm thanh đã được hạ thấp xuống. Lần này, bên tai đầy rẫy chỉ toàn là tiếng thét sang sảng của người hầu trà cùng với lão già râu bạc kia mà thôi.

“Tiểu nha đầu này, ngươi còn ở đây ngốc nghếch làm cái gì nữa, vào đi thôi.” Thấy Y Nhân ngây ngốc ngơ ngác, lão nhân gia tức sôi bụng.

Y nhân quay đầu nhìn ông một cái, tâm tình thư thái mà tự giới thiệu mình: “Ta là Y Nhân.”

Đồng hành nhiều ngày nhưng người kia vẫn chưa hề hỏi tên cô. Lão tẩu giật mình, “Ồ” một tiếng, sau đó dẫn đầu đi vào cửa lớn của khách sạn bình dân.

Y Nhân cũng không chậm trễ, cắm đầu cắm cổ mà tiến theo sát nút.

Cô vẫn không muốn lại phải ở ngoài đầu đường đâu – - Hơn nữa, nhìn nơi này, cũng chưa bình phục hoàn toàn.

Vùng biên thành hoang vu, vật chất thiếu thốn. Khách sạn bình dân cũng không ít nhưng người lui đến cũng chỉ toàn là tạm trú ngắn hạn. Người cư trú lâu dài không nhiều lắm – -Người đi ngang qua tạm ở lại phần nhiều là những thương nhân vãng lai. Có thương nhân, tất nhiên sẽ hấp dẫn thu hút đến đây càng nhiều bọn cướp đường đạo tặc.

Lúc Y Nhân và lão tẩu đang đi vào trong thôn trấn thì đụng phải một đám hán tử lỗ mãng thúc ngựa chạy đến. Trên sam tử còn vương vết máu, không biết mới đánh cướp ở đâu trở về.

Lúc đó, Y Nhân thấy lão nhân đang lắc lắc đầu lẩm bẩm: “Nếu có Tức phu nhân ở đây, nhất định sẽ không để cho những người này hung hăng ngang ngược như vậy.”

Mấy ngày ở chung, Y Nhân phát giác. Ông lão này vô cùng tôn trọng ‘Tức phu nhân’ của lão, quả thật là kính như một vị thần sáng vậy.

Mà Tức phu nhân qua miệng lão, cũng xác thật không gì mà không làm được. Ngoại trừ phi thiên độn thổ, thật sự rất giống siêu nhân nha: thơ từ ca phú, kỳ tư diệu tưởng, khai sáng sảng khoái, mưu kế vô song.

Cho dù là người hiện đại xuyên không đến, có mấy nghìn năm văn hóa làm cơ sở thì Tức phu nhân này cũng thật là một người giỏi giang phi thường – - Y Nhân cũng là xuyên không mà đến, thế nhưng cô lại là một kẻ vô tích sự. Văn không văn, võ không võ. Càng không thể giống vị tiền bối xuyên không kia, thống trị cả một đế chế, một đời uy phong, nhận được nhiều sự ngưỡng mộ và sùng kính của đàn ông như vậy. Y Nhân quả thực đã quá lãng phí từ “Xuyên không” thần thánh rồi.

“Chúng ta còn bao lâu nữa mới gặp được Tức phu nhân?” Nghĩ nghĩ, Y Nhân bỗng nhiên rất muốn nhìn thấy “Tiêu chuẩn xuyên việt giả” rất tài giỏi này.

Ông lão dừng bước. Đây là lần đầu tiên Y Nhân đặt câu hỏi. Ông hơi kinh ngạc, “Rất nhanh thôi. Nghỉ ngơi một ngày, sáng mai, đi sâu vào trong sa mạc ba ngày nữa là có thể nhìn thấy mộ của phu nhân.”

“Mộ?” Y Nhân chớp mắt mấy cái, có điểm không giải thích được.

Lẽ nào vị tiền bối xuất sắc như vậy, đã qua đời rồi sao?

Sắc mặt của ông lão cũng ảm đạm, vẻ mặt thê lương, lại có chút kích cuồng, đột nhiên như cuồng phong nổi lên: “Tức phu nhân tuy rằng đã mất, nhưng nàng còn lưu lại di ngôn, vẫn có thể phá vỡ toàn bộ vương triều – - Tức phu nhân thật sự vĩnh viễn sẽ không chết!”

Y Nhân không lưu tâm nghe lão nói, càng không thèm nhìn khẩu hiệu mãnh liệt của lão. Chỉ là, bỗng nhiên có cảm giác tịch mịch.

Khi biết vị tiền bối này đã bỏ mình từ lâu, không hiểu sao cô cảm thấy tịch mịch. Dường như thế giới không còn nữa, cảm giác như chỉ còn một mình cô đứng giữa trời đất bao la.

Đó là lần đầu tiên Y Nhân nhận thức được tịch mịch là cảm giác như thế nào. Cũng là lần đầu tiên nhận thức được sự thất vọng được cảm thụ như thế nào – - Tuy rằng cô cũng không có đặt quá nhiều kỳ vọng vào chuyện này.

“Vị cô nương này, nghỉ trọ hay ở trọ?” Tiếng điếm tiểu nhị nhiệt tình, ân cần thăm hỏi trong nháy mắt đã phá nát sầu não trong lòng Y Nhân. Nàng ngây ngô mỉm cười, ngẩng đầu đưa mắt xin chỉ thị của ông lão, sau đó trả lời: “Ở trọ.”

“Mấy phòng?” Điếm tiểu nhị nhìn hai người đang đi vào, ánh mắt băn khoăn nhìn ông lão và Y Nhân.

“Một phòng.” Lão tẩu lạnh lung trả lời dứt khoát.

“Được rồi – Một gian phòng hảo hạng – -“ Điếm tiểu nhị vung khăn lên, quay về phía quầy thu chi hét to một tiếng, sau đó cúi đầu nhỏ giọng thì thào: “Trâu già gặm cỏ non…”

Tiếng hắn lẩm bẩm thật sự không được tính là nhỏ. Chỉ nghe lão tẩu nổi trận lôi đình nhưng Y Nhân vẫn chỉ tủm tỉm cười, dường như không tim không phổi.

Nhẫn nhịn, ông lão rốt cuộc vẫn không phát hỏa mà chỉ lạnh lùng lừ mắt xem xét điếm tiểu nhị. Tiểu nhị kia chợt cảm thấy toàn thân sởn lạnh, nhất thời cứng đơ, cũng không dám lỗ mãng nữa.

“Đi trước dẫn đường.” Ông lão tức giận nói. Điếm tiểu nhị quả nhiên không còn nói lung tung nữa, cung kính đi lên trước dẫn đường. Y Nhân cũng nhanh chân đi theo. Có lẽ vì phải cưỡi ngựa một thời gian dài, bước chân hơi lảo đảo một chút, lúc bước lên cầu thang thiếu chút nữa cô đã ngã lăn xuống rồi.

Nhưng lão tẩu đi phía trước đã nhanh tay lẹ mắt, trước lúc cô ngã xuống đã đưa tay túm được cánh tay cô.

“Cám ơn ông nha,” Y Nhân sau khi đứng vững rồi, không hề để bụng những hiềm khích lúc trước mà nói lời cảm tạ ông. Thái độ vô cùng chân thành.

Dường như cô cũng không phải bị ông bắt đến vậy.

“Ngươi có thể gọi ta là Vũ gia.” Ông lão có vẻ cũng rất thiện tâm, rụt rè gật đầu. Cuối cùng cũng tự báo đại danh của mình.

Y Nhân hé miệng cười, ngọt ngào gọi: “Vũ gia.”

Vậy mà, Y Nhân vừa dứt lời, điếm tiểu nhị đang dẫn đường ở phía trước thoáng chốc đã dừng bước, quay đầu lại kinh hoàng mà nhìn ông lão. “Vũ gia?” Biểu tình này rất giống như vừa nuốt phải một con ruồi to.

Vũ gia lạnh lùng nhìn hắn. Thái độ kiêu căng. Thần sắc còn ẩn chứa đắc ý.

“Ông chính là Vũ gia trong truyền thuyết đó sao?” Điếm tiểu nhị há hốc miệng, vừa đủ để nhét vào một quả trứng gà.

“Ngươi nghĩ sao?” Vũ gia trầm giọng hỏi lại.

Thân thể điếm tiểu nhị run lên. Rõ ràng chân đã bước lên bậc thang kế tiếp rồi, lại không hiểu phát run thế nào mà ngã lăn xuống dưới. Đảo mắt một cái đã lăn thẳng xuống chân cầu thang. Hắn cũng không vội kiểm tra thương thế của mình mà nhanh chóng đứng lên. Vừa hoảng hốt nhìn Vũ gia vừa bắt loa tay họ to: “Mọi người chạy mau đi, mọi người chạy mau đi. Vũ gia tới! Vũ gia tới!”

Những vị khách vốn đang ở tầng dưới dùng cơm đều ngẩng đầu nhìn về phía bọn họ. Sau đó không hẹn mà đồng loạt đứng lên, rồi hò nhau xông thẳng ra cửa.

Bỗng chốc, tiếng nồi niêu xoong chảo, tiếng xô đẩy ồn ào, tiếng đàn ông chửi rủa, tiếng con nít la khóc vang lên không dứt.

Rất giống đại nạn.

Y Nhân chẳng hiểu tại sao người dưới lầu lại biểu diễn một màn kỳ quặc như vậy, ngây ngốc sờ sờ đầu. Chờ đến khi cuộc chạy nạn đất rung núi chuyển này qua đi thì lầu dưới của khách sạn bình dân đã không còn một bóng người.

Còn những người ở lầu trên thì co cụm vào một bên hàng hiên, chậm chạp không chịu bước qua. Giống như một đám tiểu chuột bạch rúc vào nhau để sưởi ấm vậy.

“Bọn họ làm sao vậy?” Qua một lúc lâu, Y Nhân mới lúng ta lung túng hỏi.

Vũ gia khẽ ‘Hừ’ một tiếng, chùm râu bạc trắng như tuyết vểnh cao, ngạo mạn lẫn tự đắc trả lời: “Không ngờ chuyện đã qua nhiều năm rồi mà sức ảnh hưởng của lão phu vẫn còn lớn đến như vậy.”

Y Nhân chớp mắt mấy cái, nhìn ông với vẻ sùng bái, khiến lòng tự trọng của Vũ gia vô cùng thỏa mãn: “Vũ gia ông đã làm gì sao?”

“Tàn sát hàng loạt dân chúng trong thành.” Vũ gia nhún nhún vai, làm như đang nói một điều không thể nói: “Chưa từng nghe câu ‘Lấy chiến nuôi quân’ hay sao?” Ánh mắt ông lại thoáng nhìn lên, một lần nữa bày tỏ sự sùng kính: “Ngươi tất nhiên chưa từng nghe qua rồi. Loại chiến pháp vĩ đại này chỉ có Tức phu nhân mới có thể nghĩ ra thôi.”

Y Nhân buông rèm mi không nói. Chỉ là hình tượng của Tức phu nhân trong lòng cô nháy mắt dường như đã sụp đổ.

Thì ra cũng chỉ là một người hiện đại có dã tâm mà thôi.

“Thân phận bại lộ, chúng ta không thể ở đây nữa rồi.” Chờ cảm xúc qua đi, Vũ gia nhìn lướt qua đám người đang phát run kia, nói: “Không được. Nếu dính đến quan phủ thì thật là phiền phức lắm. Lão phu bây giờ cũng không muốn giết người.”

Chỉ có điều, Vũ gia cố nhiên không muốn chọc đến quan phủ, nhưng động tĩnh lớn như vậy cũng đã kinh động đến không ít người. Lão nhất thời từ bỏ ý định muốn nghỉ đêm trong trấn, quyết định sẽ lên đường nhanh chóng đến mộ của Tức phu nhân suốt đêm nay, để tránh đêm dài nhiều mộng.

Lúc đi ra biên thành, cũng không có ai chặn bọn họ lại. Tất cả mọi người đã lẩn trốn rất xa rồi, nấp ở sau cây, đầu ngõ, cẩn thận mà rình bọn họ. Vũ gia ngẩng đầu ưỡn ngực, dáng đi rất oai vệ hùng dũng, khí phách hiên ngang. Chòm râu tuyết trắng đường hoàng bay bay trong gió, vô cùng kiêu ngạo. Y Nhận nhắm mắt theo đuôi. Nếu là đồng bọn với lão mà còn có thể biểu diễn một khuôn mặt tươi cười ấm áp – - chỉ có điều, nụ cười kia thường sẽ khiến cho người khác cảm giác như đang bị dọa đến mức toát mồ hôi toàn thân – - Thân là khâm phạm của triều đình mà còn có thể nhàn nhã ổn định như vậy, quả nhiên là tài cao lớn mật, không sợ hãi sao được. Bọn họ cho rằng Y Nhân và Vũ gia đúng là cùng một loại người. Mà Y Nhân, xác thật cũng không có dáng vẻ gì của một người đang bị bắt cóc ép buộc.

“Vào sa mạc rồi, hành trình còn kéo dài thêm ba ngày nữa. Dựa vào sức của đôi chân thì không thể chịu nổi đâu. Chúng ta phải tìm ngựa và một chút lương khô.” Vũ gia thấp giọng nói vài câu. Ánh mắt băn khoăn quan sát chuỗi cửa hàng nối nhau kéo dài dọc đường. Chỉ là sau khi từ ‘Vũ gia’ được truyền ra hai lần, thì các cửa hàng quán xa trên đường, mười thì hết chín nhà đều đã đóng cửa kín mít. Thưa thớt mấy nhà còn lại chỉ là buôn bán nông cụ hoặc son môi, không có tác dụng nhiều. Vũ gia nhìn phát bực, đang chuẩn nổi bão thì ngoài thành đột nhiên đi vào một người coi tiền như rác: Thân mặc một chiếc áo choàng dầy, vành nón ép xuống rất thấp chỉ lộ mặt từ mũi trở xuống cằm. Bụi đường trường bao phủ thân hình, sắc môi cực kỳ nhợt nhạt. Tuy nhiên nhìn chung, cũng là một người thanh tú. – - Chỉ có điều cuối cùng lại là một người thô kệch, ăn mặc vừa cồng kềnh vừa cũ nát. Nhưng điều này cũng không có gì quan trọng, quan trọng là… Trong tay hắn đang dắt theo một con ngựa. Là một con ngựa khỏe mạnh chạy được đường trường, sắc lông rất đẹp, tứ chi cường tráng. Vũ gia mừng rỡ ra mặt, đi đến ngáng trước người nọ.

“Này, tiểu tử, con ngựa này, Vũ gia ta muốn.” Lão vốn tưởng rằng chỉ cần nêu lên danh tính thì người nọ sẽ sợ đến mức tè cả ra quần rồi chắp tay dập đầu, lập tức hai tay kính dâng tặng tuấn mã.

Vậy mà người nọ lại ngẩng đầu, không chút hoang mang. Áo choàng hạ xuống để lộ ra một đôi mắt lười biếng, nhỏ dài rất bình thường, “Lão tiên sinh, không phải tại hạ không muốn cho lão mượn ngựa. Mà là con ngựa này chỉ nghe lời một mình tại hạ. Người khác nói nó luôn luôn làm như không để ý đến.”

“Có chuyện như vậy sao?” Vũ gia không tin, vểnh râu trừng mắt.

“Súc sinh luôn luôn như vậy.” Người nọ thở dài, cảm khái nói: “Cho đến bây giờ chỉ thích làm theo ý mình, bá đạo ngang ngược, đâu dễ dàng nghe người ta nói.”

Vũ gia đáp lại, chỉ là ừ hử một tiếng. Bỗng nhiên chợt nhớ đến cái gì, hai mắt trừng lớn như chuông đồng, “Tiểu tử, ngươi đang mắng lão phu sao?!”

“Đâu có, ta chỉ mắng súc sinh thôi mà.” Người nọ nóng lòng biện bạch, nhưng giọng điệu thong dong, dáng dấp cũng không hề kinh hoảng.

Vũ gia hừ mạnh một tiếng, không muốn tiếp tục dây dưa, mà đem lửa giận chuyển từ người nọ trút hết lên đầu con tuấn mã: “Lão phu cũng muốn xem, con ngựa này có phải đúng như lời ngươi nói hay không, ai nói cũng không nghe!” Sau đó, lão tàn bạo trừng mắt lườm người nọ: “Nếu như ngươi nói sai, đừng trách lão phu vô tình!”

“Xin cứ tự nhiên.” Người nọ tiện tay nhấc lên, không có chút nào là đang bị đe dọa, thần thái nhàn nhã rảnh rỗi.

Vũ gia đã bước lên phía trước một bước. Sau đó phi thân nhảy lên lưng ngựa.

Ngay khi Vũ Gia nhảy lên lưng ngựa, trong chớp mắt, chỉ nghe thấy một tiếng hí thật dài. Con ngựa vốn rất ôn thuận bỗng nhiên như phát cuồng, móng trước chồm lên, tung mình lên cao. Vũ Gia còn chưa ngồi vững đã bị nó quăng ngay xuống đất.

Cũng như Vũ Gia râu tóc bạc phơ kia, nhưng động tác quả thực thoăn thoắt rất mau lẹ. Chỉ thấy hắn vút mình lên không trung rồi nhanh chóng quay ngược trở lại, vừa vặn phục mình vững vàng trở xuống trên lưng ngựa.

Lúc này đây, con ngực cũng không chối bỏ hắn, mà mang theo hắn phi nước đại chạy vào sa mạc cuồn cuộn cát.

Vũ Gia cũng không phải người tầm thường, tự nhiên sẽ không bị một con súc sinh bốn chân bài bố. Lão vung cao tay, mấy sợi dây thừng theo tay lão phóng ra, vững vàng mà bám cuộn vào móng ngựa. Lại nghe tiếng tuấn mã thét lên kinh hoàng. Con ngựa khụy quỳ xuống đất, ngã nhào.

Vũ Gia từ phía trên đi xuống. Tuy rằng trên mặt không hề mất đi vẻ ngạo mạn nhưng cảm giác như đã bị bụi đất phủ đầy.

Lão nhẹ nhàng, lẳng lặng không nói lời nào, chỉ đi lên phía trước, tháo dây thừng ra khỏi móng ngựa. Sau đó vỗ về đầu ngựa, nhỏ giọng trấn an.

“Con ngựa không biết nghe lời này!” Vũ Gia muốn nói cái gì đó để xóa bỏ sự xấu hổ vừa rồi. Nhưng tức giận nửa ngày cũng không biết nói như thế nào nữa.

Người thanh niên nghe vậy, quay đầu nhàn nhạt nhìn lão một cái. Thần sắc an tĩnh. Khuôn mặt kia cũng bình thường không có gì đặc sắc, nhưng lại vì vẻ thong dong mà nổi trội lên vẻ đẹp đẽ cao quý.

“Ta đã nói rồi. Nó luôn luôn chỉ nghe lời một mình ta.” Hắn nhàn nhạt nói tiếp: “Cũng không phải là ai cũng có năng lực khống chế được nó.”

“Như vậy cũng tốt!” Con ngươi của lão đầu vừa đảo, âm lãnh nói: “Nó chỉ nghe lời ngươi, vậy ngươi cứ nghe lời ta. Tuy có chút phiền phức nhưng cũng không phải không tốt.”

Dừng một chút, lão lại một lần nữa cảm thán: “Năm đó Tức phu nhân đã từng nói. Tự làm không bằng dùng người. Hôm nay xem ra, thật sự là lời lẽ chí lý. Ngay cả tuấn mã cũng có thể dùng được.”

Y Nhân hơi choáng. Vũ Gia này, đoán chừng chính là một fan siêu cấp cuồng nhiệt của Tức phu nhân. Thật sự là không có phút nào giây nào mà không nhắc đến Tức phu nhân nha.

Mặc dù đối với chiến thuật ‘Lấy chiến nuôi quân’ của bà, cô cảm thấy trái tim băng giá nhưng Y Nhân vẫn rất khát khao được nhìn thấy phong thái của bà.

Chỉ là cố nhân đã mất, phong lưu gì cũng đã bị mưa gió thổi bay.

“Nhưng vì sao ta phải nghe lời ông?” Người thanh niên khoan thai hỏi.

“Rất đơn giản, hoặc chết hoặc nghe lời ta, ngươi chọn cái nào?” Vũ Gia bá đạo quát hỏi.

Người nọ cúi đầu, rất chăm chú rất cẩn thận mà suy tư một thoáng, hình như thật sự đang cân nhắc tuyển chọn vấn đề này. – - Mà vấn đề này, ngay cả Y Nhân cũng có thể không chút do dự đã tuyển được đáp án. Thế nhưng hắn lại lo lắng mất một hồi lâu.

Sau đó, hắn ngẩng đầu, ánh mắt nhỏ dài lóe sáng: “Được rồi, ta nghe lời ông.”

Vũ Gia thỏa mãn gật đầu, tùy ý hỏi: “Ngươi tên gì?”

Gió thổi tung ống tay áo choàng rộng thùng thình của người nọ. Vầng trán tỏa sáng, hắn đứng giữa bão cát, mỉm cười.

Y Nhân lúc nãy cũng không có tỉ mỉ nhìn ngắm hắn. Mãi đến khi hắn cười, cô bỗng phát hiện. Thì ra lúc hắn cười, khóe mắt cũng rất phong tình. Loại phong tình đào hoa rực rỡ này, cực kỳ giống một người.

Người đó, chính là Hạ Lan Tuyết.

Đang lúc suy nghĩ thì người nọ đã khai tên báo họ, đôi môi như cánh hoa khẽ mở: “A Tuyết.”

Y Nhân đột nhiên cảm thấy những cơn gió tại hoang mạc này sao mà ấm áp, sao mà phong tình như vậy, thổi qua gương mặt anh, thật ôn nhu, thật tràn trề.

Vũ Gia lặp lại tên hắn một lần nữa, “A Tuyết.”

Người nọ cười yếu ớt. Gió đã yên tĩnh trở lại. Những sợi tóc lòa xòa chắn ngang tầm mắt của anh. Đôi mắt sáng buông xuống, thần sắc lười biếng, lưu luyến triền miên: “Không biết Vũ Gia muốn đi đâu?”

“Bacamaha.” Vũ Gia nói.

A Tuyết trợn ngược lông mày, vẻ kinh ngạc hỏi lại: “Bacamaha?”

“Thế nào?” Vũ Gia nhíu mày. Sự ngạo mạn lại xuất hiện, “Vừa rồi không phải ngươi rất trấn tĩnh hay sao? Bây giờ biết sợ rồi à?”

A Tuyết bình tĩnh liếc mắt nhìn lão. Sau đó không kiêu ngạo không siểm nịnh mà nói: “Có người nói. Hàng trăm hàng ngàn năm qua, chưa từng có ai có thể thật sự đặt chân lên Bacamaha. Đó thật sự là giải đất sa mạc chết chóc. Ta cũng không muốn chết, tất nhiên là không muốn đi.”

“Ngươi không muốn đi cũng được. Thấy tiểu tử ngươi rất hợp tâm ý của lão phu. Lão phu cũng không cưỡng bách ngươi – - Chỉ cần ngươi có thể tìm mấy con ngựa về thay thế cho con của ngươi, lão phu lập tức buông tha cho ngươi. Ngươi đổi hay là không?” Vũ Gia nói những lời này, cũng không phải là lão đột nhiên lại có lòng tốt gì. Mà là lão đánh giá người của quan phủ cũng sắp đến rồi. Bây giờ nếu muốn tìm người để đoạt ngựa thì cũng rất phiền phức. Nếu như A Tuyết có thể đổi lấy một con ngựa biết nghe lời, cũng tiết kiệm đươc rất nhiều thời gian.

Vậy mà A Tuyết cũng không có vẻ gì là mừng rỡ vì được hưởng đại xá, chỉ miễn cưỡng xoay người, gọn gàng kết thúc: “Đi thôi.”

Vũ Gia giật mình. Lão có điểm không hiểu. Vì sao biết rõ sẽ phải đi vào vùng đất chết mà A Tuyết vẫn muốn đi theo?

Rất nhanh, câu nói kế tiếp của A Tuyết đã phá vỡ sự nghi ngờ trong lòng lão, “Ta chỉ có một con ngựa. Hơn nữa lại là người mới đến đây. Ở đây cũng không có bạn bè thân thích gì. Có lẽ, chỉ có thể đồng hành cùng ngươi một đoạn.”

Đây miễn cưỡng cũng có thể gọi là lý do.

Vì để tránh phức tạp, Vũ Gia cũng không truy cứu nhiều, chỉ mang theo liên minh mới gia nhập – ‘A Tuyêt’, cùng Y Nhân, bước vào cuộc hành trình mênh mông tìm kiếm ngôi mộ của Tức phu nhân.

Đi được một lúc, lão nhân gia tự nhiên phát huy ‘đặc quyền’ của bản thân, an nhàn thảnh thơi cưỡng trên lưng ngựa. A Tuyết phụ trách đi phía trước dẫn ngựa. Y Nhân thì cắm đầu cắm cổ theo sát phía sau A Tuyết, còn không ngừng len lén liếc mắt qua nhìn A Tuyết.

Lại đi được một lúc, đoàn người đã bước vào màn đêm của Tái Bắc. Đêm Tái Bắc, trống trải mà xa xôi. Trời thì cao, bốn phía đều là gió cát. Bọn họ đang ở trung tâm của sa mạc rồi.

Vũ Gia tuy là cường giả nhưng tuổi tác cũng đã lớn rồi. Đến nửa đêm, chỉ nghe tiếng ngáy đứt quãng, ông đã ở trên lưng ngựa lúc la lúc lắc mà ngủ.

Nếu là ngày xưa, Y Nhân cũng có thể tựa vào lưng lão mà đánh một giấc rồi. Nhưng hôm nay, Vũ Gia hình như không có ý định đưa cô lên ngồi chung.

Y Nhân cũng không có bản lĩnh vừa đi vừa ngủ nữa – - Lúc cơn buồn ngủ sinh sôi, đầu óc vừa hơi mơ mơ màng màng đã giật mình tỉnh lại.

Hơn nữa, đêm Tái Bắc quả thật rất lạnh.

Lạnh đến thấu vào xương tủy.

Khi cô phát cơn rùng mình lần thứ ba, A Tuyết nãy giờ vẫn lẳng lặng không nói đi ở phía trước, đột nhiên xoay người, cởi áo choàng trên người xuống rồi khoác lên mình Y Nhân.

Áo choàng ấm áp, dường như vẫn còn mang theo hơi ấm cơ thể anh, thấm vào da thịt.

Động tác của anh rất tự nhiên, cũng rất tùy ý. Dường như đó chỉ là một việc vặt vãnh râu ria, chẳng đáng là gì.

Y Nhân ngửa đầu, nhìn khuôn mặt hoàn toàn xa lạ mà hình như cũng vô cùng quen thuộc kia, nhẹ giọng hỏi: “Có phải là anh không?”

A Tuyết run rẩy mi mày, cực tĩnh cực nhạt trả lời: “Ta không phải.”

Sau đó, anh lại xoay người, tiếp tục bước lên phía trước cô, không xa không gần, như gần như xa. Gió thổi thanh sam tung bay phần phật, không ngại hồng trần.

Trong thời gian còn lại, Y Nhân chỉ mải miết nghĩ đến chuyện đó.

Vì sao Hạ Lan Tuyết lại phủ nhận?

Hay là hắn thật sự không phải là người đó?

Đây là một vấn đề tương đối phức tạp. Y Nhân đối với nhân tình của thế giới này, chỉ như một trang giấy trắng. Cho nên, cô không hiểu nổi.

Mà chuyện nào không hiểu được, cô cũng không muốn nghĩ đến nữa – - Dù sao vạn sự cũng sẽ có một ngày như nước chảy thành sông mà thôi.

Ai có thể chống lại được sự sắp xếp của số phận đây? Không bằng cứ tùy theo nó.

Thật vất vả chống chọi đến khi trời sáng. Lúc mặt trời tỏa ánh sáng huy hoàng ở phía đông thì không khí lạnh lẽo ban đêm cũng hầu như biến mất không còn gì nữa. Đợi đến khi mặt trời nhô cao, sức nóng cũng dần dần tăng lên. Y Nhân đã cởi áo choàng ra từ lâu, mệt mỏi đến nỗi thở hồng hộc.

Trọn một đêm, đi trọn cả một đêm nha.

Y Nhân từ khi được mẹ sinh ra đến giờ, chưa từng trải qua cực khổ đến vậy. Cô hầu như đã dự định không cần quan tâm gì hết mà kháng nghị rồi.

Mặc dù lăn đùng ra đất thì quả là một việc làm thấp cấp đáng xấu hổ, nhưng tình thế lúc này thật đặc biệt, Y Nhân cũng rất muốn làm như thế. Chỉ có điều cô còn chưa kịp làm gì thì Vũ Gia vốn đang ở trên lưng ngựa nhắm mắt dưỡng thần cả một đêm, rốt cuộc đã lảo đảo mà tỉnh lại. Lão cao cao tại thượng mà liếc mắt xem xét tình hình của hai người đi dưới chân ngựa, sau đó từ bi mà nói: “Dừng lại nghỉ ngơi một lúc đi.”

Lão vừa nói dứt câu, Y Nhân đã đặt mông ngồi bệt xuống đất, tưởng chừng như không bao giờ còn đứng dậy nổi nữa.

Vũ Gia nhìn Y Nhân đã nhũn ra như một bãi bùn, khinh bỉ bĩu môi. Sau đó, ông tháo cái túi nước đeo bên sườn phải con ngựa, ném cho A Tuyết, quát như dẹp đường: “Ngươi uống đi!”

Vũ Gia dù sao cũng là một người từng trải. Hắn muốn tìm một người thử độc.

Quả thật, đối với việc A Tuyết bỗng nhiên xuất hiện, ông khó lòng tránh khỏi sự nghi ngờ.

A Tuyết thờ ơ nhận lấy, ngửa cổ ừng ực uống mấy ngụm lớn, rồi đưa qua tay Y Nhân vẫn đang ngồi ăn vạ dưới đất không chịu đứng lên.

Y Nhân vội vàng nhận lấy, cũng uống liền mấy hớp. Cô còn chưa uống đủ đã bị Vũ Gia đoạt mất. Nhìn qua, nét mặt ông già nua râu bạc tràn đầy đau khổ.

Ở nơi này, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không hay, một túi nước lớn thậm chí còn quan trọng hơn cả tính mạng nữa.

Hai người tiểu bối này không công mà hưởng hay sao.

Y Nhân còn chưa uống đã khát, nhưng cũng chỉ có thể đưa đôi mắt trông mong nhìn về phía fans hâm mộ siêu cấp không biết từ đâu xuất hiện của Tức phu nhân, đang thoải mái chè chén.

A Tuyết thấy thế, cũng không hề có tinh thần phản kháng chút nào, chỉ đưa ánh mắt lạnh lùng mà nhìn, làm như chuyện này không quan hệ gì đến mình vậy.

Vũ Gia uống xong lại mò vào trong tay nải đeo bên trái lấy ra ba cái bánh màn thầu to. Cũng chờ cho A Tuyết cắn một miếng trước sau đó lão mới yên tâm mà dùng.

Ba người gặm bánh màn thầu, một người trên lưng ngựa, một người đứng, một người ngồi dưới đất. Cứ như vậy, mở một cuộc tọa đàm.

Vũ Gia: “Tiểu tử, ngươi đang làm nghề gì?”

A Tuyết: “Người rảnh rỗi, thỉnh thoảng làm ăn một chút, cản ngựa qua cửa quan bắt lấy vài con.”

Vũ Gia chậc lưỡi: “Thì ra cũng chỉ là dân buôn lậu ngựa – - Nghe nói gần đây Viêm Quốc thu mua của thiên triều một số lượng ngựa rất lớn, có việc này không?”

A Tuyết lơ đễnh trả lời: “Có việc này, hơn nữa có vẻ đề phòng rất nghiêm.”

Vũ Gia đắc ý cười: “Ngươi cũng biết đó. Năm ấy quốc vương của Viêm Quốc, cũng từng cầu thân với Tức phu nhân. Tức phu nhân nói, chỉ cần hắn thắng được nàng ở trên chiến trường liền sẽ gả cho hắn làm vương hậu. Vậy mà hắn đã bại ba lần dưới tay Tức phu nhân rồi. Bởi vậy nên đã có giao ước, chừng nào Tức phu nhân còn sống thì người của Viêm Quốc sẽ không bước vào thiên triều nửa bước.”

A Tuyết nghe vậy, cũng không có cảm xúc gì nhiều, chỉ vô cùng lãnh đạm, nhắc nhở một câu: “Tức phu nhân đã chết rồi.” Giao ước năm xưa cũng không còn giá trị nữa.

Ngay cả khi đã trải qua một thời gian dài, chung quy cũng là muốn chuyển đổi những chuyện năm xưa.

Vũ Gia nghe tất nhiên hiểu được ý tứ của anh, sắc mặt trầm xuống.

Vũ Gia tất nhiên hiểu được ý tứ của anh, sắc mặt trầm xuống. Đoán biết Vũ Gia sẽ phát tác, Y Nhân bỗng nhiên vỗ mông đứng lên, rồi dường như đột nhiên nhớ đến chuyện gì, hỏi: “Lúc trước Tức phu nhân bị Hạ Lan tiên đế tứ hôn cho Liễu Gia rồi có phải không?” Nhớ mang máng, Vũ Gia có đề cập qua như vậy. Bùi Nhược Trần cũng từng nói như vậy.

Vũ Gia già yếu dĩ nhiên liền lộ vẻ ưu thương, nghiến răng nghiến lợi nói: “Hạ Lan Gia vô tình vô nghĩ, đã phụ lòng phu nhân!” A Tuyết trầm tĩnh, chậm rãi tiếp lời: “Tức phu nhân thì sao, không từng phụ Hạ Lan Gia hay sao?”

Chòm râu của Vũ Gia nhướng lên, tàn bạo mà liếc mắt xoáy sâu vào mặt a Tuyết. Còn chưa kịp nói thì đã bị Y Nhân đoạt mất cơ hội, cô vựng đầu vỗ trán hỏi thăm: “Tức phu nhân còn có một người con trai, là Liễu Sắc, có đúng không?”

Thảo nào trước giờ cứ cảm thấy ba chữ Tức phu nhân này rất quen thuộc. Thì ra đó chính là phu nhân mà Vưu chủ quản nhắc đến.

Cũng là mẫu thân của thiếu niên mù kia.

Y Nhân bỗng nhiên cảm thấy gần gũi. Tiện thể nhớ đến ngày ấy lúc cô vuốt tay Liễu Sắc. Bàn tay hàn ngọc băng lãnh, kiêu ngạo và tuyệt vọng đến mức yếu đuối.

Vì hắn có một mẫu thân vô cùng ưu tú, cho nên cảm thấy tự ti sao?

Hay là, từ nhỏ đã bị các fan của Tức phu nhân dành cho quá nhiều kỳ vọng, nên đã tạo cho hắn một cá tính bạo ngược xung động như vậy?

Quả nhiên, nghe được cái tên ‘Liễu Sắc’, Vũ Gia ‘hừ’ lạnh một tiếng đầy khinh miệt, nói: “Liễu Sắc và phụ thân hắn đều giống nhau, một lũ nhu nhược. Hắn không hề có chút thực truyền nào của Tức phu nhân. Nếu nói hắn là con trai của phu nhân, quả thật đã làm nhơ danh của phu nhân rồi.”

“Danh dự của phu nhân thì có gì đáng nói?” A Tuyết thình lình chen vào một câu. Khóe môi khẽ nhếch lên, cũng là một giọng điệu khinh miệt: “Bà vì bức bách bá (bác)…Vô Song Đế cưới bà, không ngại liên minh với Viêm Quốc, áp chế bách tính (trăm dân, nhân dân) của ba tòa thành. Bà vì quân đội tổ kiến của mình, dám ngang nhiên đưa ra chiến lược ‘Lấy chiến nuôi quân’. Công được một thành thì tàn sát một thành. Sau mười năm chiến loạn, cả thiên triều, mười phần thì hết chín phần đã trở thành bình địa! Xa Nghi Hầu – Liễu Như Nghi chung tình với bà, trợ giúp bà nhiều năm như vậy. Khi bà bị mọi người thân quen xa lánh, vẫn liều mạng tấu thỉnh lên trên xin được cưới bà làm vợ. Thế nhưng Tức phu nhân đã làm thế nào? Bà không cam lòng bị Song Đế cự tuyệt, ngang nhiên dám mưu đồ tạo phản. Khiến cho cả nhà Liễu Gia chỉ trong một đêm đã lâm vào cảnh cửa nát nhà tan!”

“Trong loạn thế, mạng người đáng bao nhiêu! Vốn là ‘nhất tướng công thành vạn cốt khô’!” Vũ Gia phẫn nộ phản bác xong lại hồ nghi mà nhìn A Tuyết, lạnh lùng hỏi: “Vô Song Đế đã phong bế ngôn luận, cho đến hôm nay người biết về Tức phu nhân vô cùng ít ỏi. Cho dù có là người lớn tuổi sống vào thời đó cũng chỉ biết Liễu Gia trong một đêm bị người ta trả thù, mất tăm mất tích. Mà chuyện mưu phản cũng thuộc loại thâm cung bí sử. Ngươi chỉ là một vị khách quan ngoại trẻ tuổi thì làm sao biết được?”

A Tuyết buông mày, không nói. Nhưng Y Nhân lại mỉm cười: Anh quả nhiên là Hạ Lan Tuyết. Nhưng vì nguyên nhân gì mà anh không muốn thừa nhận nhỉ. Bất luận là thế nào, chỉ cần biết anh là Hạ Lan Tuyết là đủ. Còn về phần anh có thừa nhận hay không, Y Nhân cũng mặc kệ.

Nói tóm lại, cô chỉ biết cô với anh đã có hứa hẹn. Còn những chuyện khác, đó là chuyện riêng của Hạ Lan Tuyết, cô không cần phải can thiệp.

“Rốt cuộc thì ngươi là ai?” Vũ Gia không lưu ý đến thái độ của Y Nhân, cứ nhìn chằm chằm vào A Tuyết, gằn hỏi từng câu từng chữ.

A Tuyết cũng không vội trả lời, mà nhìn về phía chân trời xa xăm, nặng nề. Sa mạc mênh mang, ban ngày mà cũng không thấy rõ phương hướng.

Phương xa cát bụi cuồn cuộn.

“Ông có biết vì sao Bacamaha lại được gọi là giải đất tử thần hay không?” Anh nhẹ giọng hỏi.

“Lão phu đương nhiên biết,” Vũ Gia ngạo nghễ đáp: “Bởi vì nơi đó bình thường luôn có bão cát. Hơn nữa vị trí địa lý không hẹn mà cùng hợp nhau tạo thành kỳ môn bát quái, rất dễ bị mất phương hướng – -Chỉ có điều tất cả đều đã bị Tức phu nhân khắc phục được. Nếu không lão phu làm sao dám một mình xông vào?”

“Thật sự có thể khắc phục được sao?” A Tuyết mỉm cười, khóe môi cong lên câu dẫn, thậm chí còn có vẻ tà mị khiếp người: “Vậy lưu sa thì sao?” (Lưu sa: Cát chảy, chỉ vùng sa mạc rộng lớn ở phía tây Trung Quốc, vì nơi đó gió thổi mạnh lùa cát chạy thành dòng giống như nước chảy (Sa lưu như thủy))

Lời anh vừa dứt, sắc mặt Vũ Gia liền trở nên cực kỳ khó coi. Con ngựa ông đang cưỡi bỗng hí vang một tiếng rồi cất vó ra sức bỏ rơi ông, sau đó dốc lực tránh xa khỏi lưu sa, chạy về phương xa.

Vũ Gia ứng biến thần tốc. Vào khoảng khắc bị con ngựa bỏ rơi, ông dùng chân trái đạp vào chân phải mượn sức bắn mình lên cao. Vậy mà A Tuyết đột nhiên gây khó dễ, khéo tay túm lấy áo choàng bao lấy Y Nhân, phóng về phía Vũ Gia. Y Nhân bị gói gọn trong chiếc áo choàng, nhanh chóng bay đập vào thân mình một người. Đầu óc còn đang choáng váng chưa kịp hoàn hồn, cô đã nằm trọn trong lòng của A Tuyết.

Mùi hương quen thuộc, thơm ngát, ngay cả mùi son phấn của nữ nhân cũng không thể nào bằng. – - Quả nhiên là mùi thơm cơ thể độc nhất vô nhị, riêng chỉ có Tiêu Dao Vương trêu hoa ghẹo nghuyệt nổi tiếng khắp kinh thành mới sở hữu được.

Y Nhân vừa ngửi được mùi hương quen thuộc này, càng thêm vững tin về thân phận của anh. Nhận định chắc chắn ấy tựa như viên xúc xắc, “ba” một tiếng làm xao động tâm hồn của cô. Đầu tiên, Y Nhân cảm thấy mỹ mãn mà ôm chầm lấy anh. Sau đó vừa mạnh mẽ vừa mềm mại lay lay người anh, ở trong lồng ngực anh nũng nịu: “Tìm được ngươi rồi.”

Giống hệt một đứa con nít chơi trò cút bắt khi bắt được bạn chơi của mình.

Bên kia, thân hình Vũ Gia vừa hạ xuống, chân liền lún vào lưu sa. Lưu sa cuộn trào mãnh liệt, nhanh chóng kéo chân ông mất đến mắt cá.

Tình cảnh lúc này quả là thập phần nguy hiểm. A Tuyết căn bản không rảnh để phân tâm. Thế nhưng vừa nghe được lời nói ấp úng dỗi hờn của người con gái trong lòng mình, thâm tâm xao động. Đang lúc chăm chú, thần sắc khẩn trương lại toát ra một luồng tiếu ý.

Chỉ có điều, nàng đang đi tìm ta sao?

Vì sao? Vốn tưởng rằng đem nàng giao phó cho Bùi Nhược Trần là có thể bù đắp cho ước nguyện của nàng. Coi như không uổng phí nàng đã vì hắn mà nảy sinh tình ý.

Vì sao, từ khi nào nàng lại muốn tìm đến ta?

Đang lúc tâm tư thay đổi thật nhanh, thần sắc của A Tuyết cũng thay đổi hoàn toàn.

Phía đối diện, Vũ Gia càng lúc càng lún sâu. Lưu sa càng lúc càng chảy xiết, cuốn theo quanh thân ông toàn là cát đá. Tình cảnh thật sự không thể kéo dài được nữa.

A Tuyết nhanh chóng quyết định, đem Y Nhân đang hệt như con bạch tuộc bám chặt trước ngực anh đẩy ra, nỗ lực làm mặt lạnh mà nói: “Chúng ta mau rời khỏi đây thôi. Còn nữa, ta thật sự không phải là người mà cô muốn tìm.”

Y Nhân chớp mắt mấy cái, hoang mang nhìn anh, nhưng cũng không hề mở miệng phản bác.

Không thừa nhận thì thôi. Thật sự là không được tự nhiên nha.

Cô hơi ngẩn người. Ánh mắt từ từ nhẹ nhàng dời khỏi gương mặt xa lạ mà quen thuộc. Sau đó liền thấy được Vũ Gia.

Vũ Gia vẫn còn giữ được ngạo khí. Tuy rằng tình cảnh hung hiểm, ông đã phải giãy dụa đến nỗi trừng râu trợn mắt, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng. Dù thế nào cũng nhất định không chịu kêu cứu.

“Cứu ông ấy đi.” Y Nhân nhìn lão gia tử càng lún càng sâu, hầu như không hề suy nghĩ đã muốn đưa tay ra kéo lão lên.

A Tuyết giật kéo cô lại. Nhìn cô như nhìn một con ngốc, nói: “Cứu lão, chúng ta đi được sao. Lẽ nào cô thực sự muốn đi Bacamaha chịu chết hay sao? Người như lão, chết thì chết, còn cứu làm gì?”

“Nhưng ông ấy cũng không thật sự có ý hãm hại chúng ta, đúng không?” Y Nhân quay đầu, thuần khiết nhìn A Tuyết, nói tiếp: “Cho dù có cấu thành tội phạm cũng phải xử theo trình tự, không thể định tội sớm như vậy được.”

A Tuyết mặc dù không hiểu tường tận những lời cô nói nhưng cũng biết đại khái ý tứ của cô, chuyển giọng vô cùng chắc chắn nói: “Nếu cô biết trên tay lão rốt cuộc đã dính bao nhiêu máu tanh, cô sẽ không nói như vậy đâu – - Vũ Gia, Võ Tam Thông, là tướng quân đã tàn sát hàng loạt dân chúng trong thành; là tội phạm mà trên dưới thiên triều đều đang phát lệnh truy nã. Nếu bị chết ở chỗ này cũng coi như ông chết cũng không hết tội. Ông phục hay không phục?”

Câu nói sau cùng, đương nhiên là hỏi Vũ Gia.

Vũ Gia hừ nhẹ một tiếng, liếc mắt nhìn A Tuyết khinh thường. Ánh mắt trắng dã đảo lên, bộ dáng ra vẻ ‘Ta là lão nhân gia ngươi đó thì đã làm sao!” Đúng là bộ dáng của một tên vô lại.

“Nhưng, làm như vậy là không được…” Y Nhân thấy thế, chậc lưỡi thầm thì.

Không cách nào có thể nhìn thấy một người cứ như vậy chết trước mặt mình. Dù sao thì Y Nhân vẫn là một người của thời đại văn minh, cho nên cô không thể nào hiểu được kiểu sống báo ân báo oán như của thời đại này.

Cô chỉ biết. Bất luận thế nào thì sinh mệnh của con người, cho dù là thiện hay ác, là tôn quý hay là nhỏ bé, đều phải được tôn trọng.

A Tuyết cúi đầu nhìn Y Nhân. Cô gái luôn luôn biếng nhác kia, lúc này biểu tình lại vô cùng chăm chú. Cô nói phải cứu Vũ Gia, quả thật không phải chỉ là lời nói cửa miệng, mà đúng là chuyện chân chính cô muốn làm.

Hôm nay ngẫm lại, cô cũng chưa từng nói ra cái gì là câu nói cửa miệng.

Một lời nói ra, nhất định làm được.

Ngẫm lại điều này, A Tuyết bất giác lắc lắc đầu. Sau đó tháo đai lưng của mình, buộc một đầu thành một cái thòng lọng ném cho Vũ Gia. Một đầu khác thì buộc vào một tảng đá nhỏ nhô lên cách đó không xa.

“Ngươi tự mình giải quyết tốt đi” Bỏ lại những lời này, A Tuyết kéo tay Y Nhân, cũng không thèm quay đầu lại nhìn mà hướng theo con đường cũ vòng vèo mà đi.

——————————————————————————————————

Chú thích của tác giả: Những biểu hiện kỳ quái của Hạ Lan Tuyết, những chương sau sẽ từ từ giải thích, mong mọi người hãy kiên trì.

Mặt khác, lời tự thuật thoạt nhìn tưởng chừng như đơn giản. Thật ra cũng không hề đơn giản. Cho nên, có một số chi tiết nhỏ cũng không nên bỏ qua.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.