Hoàng Hậu Trẫm Hãm Ngươi Về Nhà Ăn

Chương 76: Chương 76: Khảm Thái Hậu




Tô Tiểu Tiểu trừng nàng.

“Làm sao? Ngươi vụng trộm giết chết hoàng đế không phải tốt lắm sao? Ngươi không nói, ta không nói, Ế Vân cũng không nói, có ai biết đâu?”

Tố Vân hé ra khuôn mặt khóc tang.

“Nhưng là bệ hạ là ngôi cửu ngũ nha.” Nương nương, ngài đừng hồ nháo.

“Ngôi cửu ngũ thì thế nào? Hắn tối hôm qua còn rình coi bản cung ngủ đâu.”

Tố Vân không chịu làm.

“Nương nương, bệ hạ là phu quân của ngài. Tố Vân có thể nghe mệnh lệnh của nương nương, nhưng là nếu thật sự đi làm, Tố Vân chẳng khác nào gián tiếp sát hại nương nương. Nương nương ngươi phải biết rằng, nếu là bệ hạ băng hà , nương nương ngài cũng phải chôn cùng.”

Tô Tiểu Tiểu trừng lớn đôi mắt, thập phần không dám tin.

Nàng lặc cái đi! (câu này vịt không hiểu nhé! Đã tra từ điển mà không biết là gì?)

Rất không có nhân đạo!

Thế nhưng còn có chuyện chôn cùng này?

Không được!

Nàng phải chạy nhanh thoát đi hoàng cung nguy hiểm này!

Hoàng đế không chết, nàng sẽ bị phi tử của hắn giết chết.

Hoàng đế đã chết, nàng phải đi theo hắn đi chết!

Thật sự là không công bằng!

“Được! Tố Vân, ngươi không cần đi giết hoàng đế. Ngươi cho ta đi giết Thái Hậu! Thái Hậu đã chết, ta khẳng định chính là không cần chôn cùng. Hơn nữa, Thái Hậu thường xuyên nhằm vào ta, giết nàng, đối với ta cũng thật là tốt.”

Tố Vân vẻ mặt đáng thương hề hề.

“Nương nương, ta choáng váng đầu.”

Tô Tiểu Tiểu nhìn phía Ế Vân.

“Nương nương, ta đau bụng.”

Tô Tiểu Tiểu vỗ án dựng lên.

“Các ngươi rốt cuộc có làm hay không! Bản cung chịu đủ, mỗi ngày trốn ở trong Phượng Khôn Cung, nhàm chán muốn chết. Cái kia đồ bỏ Thái Hậu, thường xuyên xem không vừa mắt, ta đã sớm khó chịu nàng thật lâu. Các ngươi không làm, tốt. Bản cung chính mình đi làm! Quản cái gì hoàng hậu, quản cái gì Đoan Mộc gia, quản cái gì mệnh, tóm lại, ta sẽ đi giết Thái Hậu!”

Tô Tiểu Tiểu bão nổi.

Tố Vân cùng Ế Vân kinh hách một trận.

Các nàng vội vàng bắt lấy tay Tô Tiểu Tiểu, cũng không giả vờ choáng váng đầu cùng đau bụng.

“Nương nương, đừng kích động.”

Tố Vân nói: “Đúng nha, nương nương, nếu không người đi xem đông cung đồ đi? Xin bớt giận xin bớt giận.”

Ế vân cũng nói: “Nương nương, nếu không đi tìm thục phi nương nương cãi nhau đi?”

Tô Tiểu Tiểu trắng mắt liếc Ế Vân một cái.

“Thục phi đi niệm trai đường.”

Ế vân cuống quít sửa miệng.

“Kia …” Ế vân vắt hết óc suy nghĩ thật lâu, mới nghĩ đến một người phi tử có vẻ ôn hòa: “Kia tìm Trân phi nương nương cãi nhau đi?”

Tô Tiểu Tiểu hắc tuyến.

“Bản cung là chuyên gia cố tình gây sự ah?”

Ế vân cuống quít lắc đầu.

Nương nương, ngài không phải không hay gây chuyện, ngài rất hay gây chuyện.(vịt: O la la. Nhục quá chị TT ơi!)

Tố Vân cũng vội vàng hát đệm: “Kia nương nương, nếu không chúng ta đi tìm Vân Quý nhân cùng Vân Chiêu nghi nói chuyện phiếm đi?”

Tô Tiểu Tiểu trừng mắt hai người các nàng.

“Không không không. Bản cung muốn đi khảm Thái Hậu!” (khảm: chặt, chém bổ gì đó nha. Đại khái chắc mang ý nghĩa là giết đi)

“A a a a, nương nương, an tâm một chút chớ nóng giận nha. Chỉ cần không đi khảm Thái Hậu cùng bệ hạ, ngài làm cái gì chúng ta đều cùng ngài.” (vịt: Xong! 2 mầm non ngây thơ đã bị lừa. Đáng thương! Đáng thương *lắc đầu cảm thán*)

Tô Tiểu Tiểu vừa nghe, lập tức vui vẻ.

“Bản cung muốn xuất cung.”

“A?”

Tô Tiểu Tiểu chọn mi: “Như thế nào? Không được? Kia bản cung đành phải đi khảm Thái Hậu …”

“Ra cung liền ra cung …”

Tố Vân cùng Ế Vân khóc không ra nước mắt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.