Hoàng Hậu Trẫm Muốn Thị Tẩm

Chương 50: Chương 50




Hạ Lệnh Thù nhìn nam tử hôn mê bất tỉnh trên giường, chỉ cảm thấy có thứ gì đó nổ tung trên đầu, trời đất sáng ngời nháy mắt đã bị khoét thủng, khiến nàng suýt nữa rơi vào bóng tối.

Tiểu công chúa đang được ôm trong lòng bỗng nhiên khóc 'òa' một tiếng thật to, Thái tử ở thư viện Bạch Lộ, toàn bộ hoàng cung bất ngờ trở nên trống trải, dường như chỉ có một mình nàng lẳng lặng đứng ở đó. Nàng mê mang nhìn xung quanh, không có ai cả.

Phút chốc, nàng hiểu ra. Cố Song Huyền chính là trời của nàng.

Hắn gục ngã, trời của nàng cũng bị khoét thủng.

"Nương nương, xin người hãy cố chịu đựng!" Lương công công đỡ khuỷu tay của nàng, vội vàng nói.

Hạ Lệnh Thù hít sâu vài hơi, giao tiểu công chúa cho Trúc Đào: "Đi gọi thêm một trăm thị vệ để bảo vệ thái tử hồi cung, đóng chặt cửa cung, không được triệu thì bất kể ai cũng không được vào cung, gặp Thái hậu cũng không được." Lòng bàn tay nàng toát đầy mồ hôi, cả cơ thể đều hơi run rẩy, nàng ép buộc mình phải đứng thẳng người ở đại điện để điều hành mọi việc.

Vua của một nước đột nhiên ngất xỉu, nhẹ thì sẽ khiến cung đình xuất hiện phong ba, nặng thì cả Đại Nhạn sẽ bị diệt hoàn toàn.

Đây là vương triều của hắn, khi hắn gục ngã, nàng phải che chở.

Lương công công hỏi: "Có cần báo tin tới cung Đỉnh Hành không?" Nhưng Thái hậu là mẹ ruột của Triệu vương, hoàng thượng gặp bất trắc, liệu Triệu vương... Nhưng hoàng hậu và Triệu vương phi là chị em cùng mẹ, tình cảm không phải tầm thường.

Chỉ một câu ngắn ngủi nhưng Hạ Lệnh Thù lại nghe ra ý tứ khác.

Lương công công không phải thái giám tổng quản tầm thường, hắn là tâm phúc của hoàng đế. Nghe văn hoa thì là hầu hạ bên cạnh Hạ Lệnh Thù, thật ra cũng là có phần giám thị, lời nói của người như vậy có thể dễ dàng coi nhẹ sao? Không thể. Hạ Lệnh Thù giật mình một cái, quát Lương công công: "Thái hậu đang bị bệnh, ai dám quấy nhiễu! Phái hai Thái y tới bắt mạch cho Thái hậu, sau đó tới báo cáo rõ ràng cho bản cung." Thái y vào hậu cung đương nhiên sẽ có thị vệ đi cùng, lời này của hoàng hậu có ý là để Thái y kéo dài ở chỗ Thái hậu, thị vệ sẽ canh giữ cung Đỉnh Hành.

Hạ Lệnh Thù là nữ nhi của Hạ gia, nhưng cũng là hoàng hậu của Đại Nhạn, họ của chồng nàng - là Cố.

Bất kể Cố Song Huyền đã làm gì, hắn cũng là chồng của nàng, là hoàng đế danh chính ngôn thuận của Đại Nhạn. Giữa Triệu vương và Cố Song Huyền, không nghi ngờ gì là Hạ Lệnh Thù sẽ lựa chọn chồng mình, kể cả vì thế mà phải nhốt Thái hậu lại.

Lương công công lập tức sai người đi làm việc, sau đó Hạ Lệnh Thù mới nhanh chóng đi tới chỗ hoàng đế ở điện Tốn Vĩ. Hạ Lệnh Thù càng tới gần thì lòng càng sợ hãi, bước chân cũng không ổn định, Lương công công ba phen bốn bận muốn đỡ tay nàng, Phượng Lê lại đi theo sau không rời nửa bước.

Hình ảnh đầu tiên rơi vào mắt nàng không phải là gương mặt hôn mê của Cố Song Huyền, mà là đầu đầy tóc bạc. Nàng ngẩn ra, đi tới gần quan sát, nhìn gương mặt hôn mê mà vẫn có vẻ bất đắc dĩ của đối phương, trước tiên đặt tay lên trán hắn: "Lão thái y còn chưa tới sao?"

Đang nói thì lão thái y đã bị người ta đưa vào, trong tay ông ta ôm một hộp gỗ lê, giọng nói già nua run rẩy vang lên: "Một viên, trước tiên là một viên đã, rồi châm cứu." Dược đồng nhanh chóng mở bọc ngân châm ra sắp xếp, hàn quang bắn ra bốn phía, khiến người ta không nhịn được mà cách xa ba bước.

Từ sau khi lão thái y được Hạ Lệnh Thù cứu, nàng đã dặn ông ta nghiên cứu thuốc để kiềm chế tác dụng của Đại hoàn đan. Mỗi ngày, thái y bắt mạch cho hoàng đế đều phải ghi lại từng triệu chứng dù nhỏ nhất, lão thái y sẽ dựa vào đó để cân nhắc nghiên cứu thuốc, Hạ Lệnh Thù sẽ lén lút trộn lẫn thuốc đó vào trong trà để Cố Song Huyền uống. Nhưng nàng thật không thể ngờ mới vài ngày trước còn khỏe mạnh, vậy mà chỉ trong một đêm đã bạc tóc, hơn nữa còn bất ngờ ngất xỉu, chẳng lẽ loại thuốc kiềm chế này sai mất rồi?

Nếu vậy... Cố Song Huyền sẽ thế nào? Thái tử sẽ thế nào? Đại Nhạn sẽ thế nào?

Hạ Lệnh Thù không dám nghĩ nữa, nàng chỉ có thể nắm chặt tay của đối phương, cố gắng đè nén cơn khủng hoảng, đau đớn, hối hận càng lúc càng lan rộng trong lòng.

Nếu Cố Song Huyền thật sự xảy ra chuyện không hay...

Nàng cắn môi dưới, chăm chú nhìn đôi mắt hắn, huyết châu chảy từ cánh môi xuống dưới, tới quai hàm rồi rơi xuống, đối phương dùng mu bàn tay hứng lấy. Cố Song Huyền mơ mơ màng màng, đau đớn tỉnh lại, nhìn thấy dáng vẻ cố kìm nén, hai mắt đẫm lệ của nàng, hắn khàn giọng gọi nàng: "Thù Nhi."

Hạ Lệnh Thù vùi đầu thật sâu vào bên cổ hắn, không ngừng hít hà, yếu ớt sắp vỡ đê, sợ hãi đang lan tràn, nàng cố cắn răng không nói gì.

Cố Song Huyền đau lòng vô cùng, mệt mỏi nhắm hai mắt, nói khẽ bên tai nàng: "Di chỉ ở trong cái hốc đằng sau sơn hà đồ ở thiên điện..."

Hạ Lệnh Thù đột nhiên hét lớn: "Không cần nói!" Cả người nàng run rẩy, "Chàng phải mau chóng khỏe lại, đừng vọng tưởng khiến Thiên Nhi còn nhỏ như vậy đã phải biết cảnh huynh đệ phản bội, cũng đừng khiến Linh Nhi chưa gọi được một tiếng 'cha' đã không còn gặp được chàng, chàng đừng nghĩ tới ... Đừng nghĩ rằng ta sẽ nhớ chàng một đời một kiếp. Ta sẽ không tạ ơn, cũng không cảm kích, ta sẽ chỉ oán hận chàng tháng tháng năm năm, hận chàng..." Bỏ lại cô nhi quả phụ chúng ta đối mặt với mưa máu gió tanh bên ngoài.

Nàng gả cho hắn không phải chỉ để làm vợ chồng mười năm, mà là cả đời!

Nàng kêu lên một cách buồn bã: "Thật ra chàng có biết thế nào là cùng sống cùng chết không!"

Trái tim Cố Song Huyền rung lên rất mạnh, bàn tay bị nàng nắm lại lật lên giữ lấy tay nàng: "Ta không muốn nàng chôn cùng!"

Hạ Lệnh Thù rưng rưng, nghiêng người bên cạnh hắn, ánh mắt hai người đối diện nhau. Có rất nhiều thời gian trôi qua, cũng đã có quá nhiều hỉ nộ ái ố trong hồi ức, lưu luyến vô tận làm hắn ngốc nghếch ở bên nàng, không muốn buông tay. Lúc sống không buông nàng ra, nhưng chết đi rồi lại không nỡ để nàng theo mình.

Hạ Lệnh Thù đột nhiên cười lạnh một tiếng: "Vậy thì sống không cùng áo, chết không cùng huyệt cũng rất tốt." Dứt lời liền giãy khỏi tay hắn, nói với Tiểu Quái Tử đang đứng một bên: "Đại hoàn đan đâu?"

Tiểu Quái Tử sợ tới lạnh run cả người, nhìn hoàng đế sống chết không rõ, lại nhìn hoàng hậu đang lửa giận công tâm, cuối cùng dâng lên một bình ngọc nhỏ cỡ bàn tay. Hạ Lệnh Thù mở ra, ngửi một lúc, lại hỏi lão thái y, đợi tới khi đối phương gật đầu, Hạ Lệnh Thù mới quay về phía hoàng đế: "Dù sao chàng cũng sắp chầu trời, ta không cần lo sẽ bị tội lừa gạt nữa..."

Cố Song Huyền kinh hãi, cơ thể nặng nề muốn giãy dụa. Hạ Lệnh Thù giống như sư tử cái đang tức giận, đi đến chỗ lư hương, đổ tất cả thuốc trong bình vào đó. Dược tính của thuốc rất nặng, nháy mắt đã bị lửa hun ra đầy mùi thuốc đông y, tràn ngập trong cung điện, giống như sự sợ hãi của hoàng hậu, bay đến khắp nơi.

Không lâu sau, lại có thị vệ đưa một vị thái y mập mạp, tuổi trung niên, đi vào, Hạ Lệnh Thù đi hai vòng quanh vị thái y đang cố hết sức bình tĩnh kia, hỏi hắn: "Những năm gần đây là ngươi chế Đại hoàn đan cho hoàng thượng sao?"

Thái y trung niên này đã phát hiện hoàng cung hôm nay khác với mọi khi, lo lắng không dám nói gì.

Hạ Lệnh Thù bóp tay Cố Song Huyền: "Hoàng thượng, người cũng nhận ra hắn chứ?"

Cố Song Huyền kinh hồn táng đảm: "Lệnh Thù, những gì tổ tông truyền xuống không thể tùy tiện phủ quyết."

Mũi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.