Hoàng Hậu Xinh Đẹp Ác Độc

Chương 14: Chương 14




Thanh Liễu đứng hai canh giờ trong vườn của Triêu Mặc, không có nghe thấy bất kỳ động tĩnh, trở lại bẩm báo: điện hạ đi vào nói chuyện với Đào Diệp, vừa mới bắt đầu có thể có chút kinh ngạc, sau đó, nô tỳ không dám nhiều trì hoãn bỏ chạy vào vườn trốn, không bao lâu phòng ngủ tắt đèn, chắc là bắt đầu đi ngủ...”

Thanh Liễu lúc chưa lấy chồng, vừa nói hai chữ “Đi ngủ” liền đỏ mặt.

Hôm sau Đào Diệp đỏ mặt dâng trà cho Triêu Mặc và Thần Quang, chẳng biết tại sao nhiệt tình của Triêu Mặc hơi giảm bớt, chỉ cười như không cười nói, “Ánh mắt của Quang nhi không tệ, không tệ.”

Sau đó mặt đen lại ra cửa, gần đây hắn có vẻ hơi bận, ma ma cũng có nhắc nhở Thần Quang, đừng dây dưa hắn lại càng đừng nên hỏi này hỏi kia, gần đây thế cục trong triều biến hóa mau, kể từ sau khi Tiết Nhân Cẩn chết, Phan Tả tướng ngày càng thất thế, điện hạ sống cũng rất khó khăn.

Đào Diệp là người linh hoạt, không đợi Thần Quang hỏi thăm đã tự nói, điện hạ đối với nàng coi như săn sóc, chỉ không cho phép nàng giúp thay quần áo, cũng không cần nàng xoa bóp, lệnh nàng mau đi ngủ, kết quả nàng lại ngủ thật, ngủ say trước nay chưa có, cái gì cũng không biết a ...

Sáng nay đế đô nổ tung nồi, đêm qua Lưu Thái Úy mới ra La phủ không tới hai thước liền bị một mũi tên xuyên qua cổ họng, uổng cho hắn còn mặc hai tầng áo giáp vàng. Thần Quang ngẩn ra, trong thiên hạ có tài bắn cung như thế trừ La Trường Khanh còn có ai? Chuyện xảy ra ngột, tốc độ thoát đi bcủa thích khách rất nhanh, mấy chục cao cthủ của La phủ đều không thể gần người, lại so hơn mười chiêu với La Trường Khanh, bụng bị thương. Hiện tại đầy đường đều dán lệnh truy nã, các đại y quán đều có binh lính canh giữ, một khi phát hiện kẻ bị thương ở bụng, đều bắt lại hết.

Bên ngoài loạn thành như vậy, lại náo có thích khách, Thần Quang ở lúc 1Thanh Liễu còn chưa phản ứng kịp đã nâng váy chạy như bay ra cửa, may mắn chặn lại Triêu Mặc sắp xuất phát.

“Điện hạ!”

“Ngươi đuổi theo tới đây làm gì?”

“Đừng đi.”

“...” Triêu Mặc nhướng đuôi mắt lên, Thần Quang tựa hồ cao hơn lúc vừa vào phủ một hút, “Ngươi đang quản ta?”

“Không phải, nô tì chỉ lo lắng an nguy cả điện hạ. Còn nữa, nô tì cảm thấy điện hạ đang tức giận. Ngày hôm qua đột nhiên tặng nha đầu, có thể không hợp tâm ý điện hạ, nhưng nô tì đúng là vì cho điện hạ một sự vui mừng, bởi vì... Bởi vì...”

“Bởi vì sao?”

Má phấn của Thần Quang ửng đỏ, tiến lên một bước, Triêu Mặc vì nhân nhượng chiều cao của nàng, không thể không khẽ cúi người, nghe nàng nói.

“Bởi vì ta không muốn để điện hạ đi dạo thanh lâu!”

“Ta không nghe lầm chứ, đây là lời trắc phi nương nương hiền huệ nhất Mặc phủ nói ra?”

“Nô tì không có gì cả chỉ có điện hạ, cho nên xin điện hạ lấy thân thể làm trọng!” Thần Quang cắn môi, mặt của Triêu Mặc gần trong gang tấc, tựa hồ muốn xem thấu dưới sự trấn định nàng cố gắng duy trì đến tột cùng cất giấu cái gì.

“Đây là ghen hay là cái gì?”

“...”

“Quang nhi, biết vì sao ta tốt với ngươi vậy không? Bởi vì ta chưa bao giờ gặp được nữ nhân hiểu chuyện hơn ngươi, nhưng ta luôn cảm thấy ngươi không chân thật...” Triêu Mặc nhàn nhạt nói, trực tiếp lướt qua Thần Quang đang giật mình, sau một khắc Thần Quang chợt xoay người, bước nhanh đi lên trước, làm ra một động tác to gan, từ phía sau ôm chặt lấy hông gầy mạnh mẽ của hắn, người làm rối rít rút lui.

“Điện hạ.. Sao nô tì lại không chân thật? Chẳng lẽ toàn tâm toàn ý tốt với một người là không chân thật?”

Triêu Mặc chậm rãi vuốt ve hai tay nhỏ bé ôm chặt hông mình, một khắc đó tim đập vô cùng nhanh, rồi lại ép buộc mình khôi phục lại bình thường, “Có lẽ ngươi không sai, là ta soi mói. Buông tay...”

“...” Thần Quang chậm rãi buông tay ra, Triêu Mặc cảm thấy trong mắt của nàng ẩm ướt, tựa hồ có lệ, vừa đụng liền rơi, một khắc kia hắn chợt cúi người in lại một cái hôn, xin lỗi, hắn phải đi.

Triêu Mặc vẫn đi, nàng cuối cùng vẫn cách bí mật của hắn một bước.

Kéo lên màn kiệu, Triêu Mặc vội vàng móc khăn tay ra hứng máu nôn ra từ trong miệng, cảm giác đau đớn ở bụng mờ mờ ảo ảo.

Chỉ Lạc đã sớm không có phản ứng với vết thương của hắn, chết lặng, cũng không phải lần đầu tiên thấy, xử lý và đối phó cũng không khác với con thỏ gãy một chân, hai ba lần giải quyết.

“Thương thế của ta như thế nào?”

“Không chết được, ta cũng không để thuốc lãng phí ở trên thân người chết.”

“Ngươi không thể đổi giọng nói uyển chuyển để biểu đạt?”

“Xin lỗi, không có thói quen này.”

“... “

“Hai ngày này ngươi cứ ở chỗ ta đi, ta chỉ trông nom trị liệu, về phần nữ nhân phía sau ngươi, tự ngươi cxử lý, ngàn vạn đừng để cho ta nhận lấy, ta sợ nhất phiền toái.” Hoa khôi Chỉ Lạc trong Túy Yên lâu vừa gặm dưa leo vừa gác hai chân lên, chim bói cá mập nhìn thấy thèm, kêu mấy tiếng, bị Chỉ Lạc ném một quả dưa leo sang, kinh hãi rụng mấy cọng lông.

Triêu Mặc liếc mắt xem thường, đi dạo thanh lâu đương nhiên là càng quang minh chính đại càng tốt, hắn cũng không thể lén elén lút lút khiến người bhoài nghi chứ? Chỉ là hậu quả của quang minh chính đại lại khiến Quang nhi và Diệu Đảm phát giác...

Diệu Gia Minh vốn giữ thái độ trung lập lại hoàn toàn cự tuyệt lời cầu 1hôn của Triêu Mặc, điều này làm cho hắn cảm thấy ngoài ý muốn, Phan Tả tướng là dượng của Diệu Đảm, giao tình hai nhà không tệ, Diệu gia vẫn có ý gả Diệu Đảm cho Triêu Mặc, nhưng gần đây triều cục rung huyển, nên bọn họ đã mau chóng tỏ rõ lập trường như vậy!

“Triêu Mặc, trong khoảng thời gian này vương phủ sợ rằng không yên, nuôi cao thủ mới là thượng sách.”

“Cao thủ? Ta đang có tính toán này, chỉ là một lúc không có người thích hợp.”

“Ta lại có một người, nhưng phải xem ngươi có bản lãnh nuôi hay không, sinh trưởng hoang dã, bị chủ 1trì chùa Kim Đỉnh tìm được, hết sức có linh tính, chủ trì nói, nếu như gặp người có thể khống chế hắn, tự khắc trở thành một mãnh hổ dũng mãnh thiện chiến, thế không thể đỡ.”

“Thần kỳ vậy à, sao ta thấy hơi tà quái?”

“Hắc hắc, ngươi không phải không biết quan hệ của ta với chủ trì.” Chỉ Lạc nói đến chỗ hưng phấn cúi người xuống quơ tay múa chân, bánh bao ngụy trang bộ ngực không cẩn thận rớt ra ngoài, hắn cũng không ghét bỏ, liền cắn một cái nói tiếp, “Mi tâm Thính Tuyết không phải có một nốt ruồi đỏ sao? Chủ trì nói tên nô lệ Côn Lôn này đặc biệt để ý nốt ruồi chu sa, không bằng dắt về để cho nàng nuôi.

“Để ý thế nào? Nếu sợ hãi nàng, ta có thể lấy về cho nàng làm món đồ chơi, nếu như gặp mặt liền giết thì sao?”

“Cái này... Ta cũng không rõ ràng lắm, có cao thủ như ngươi ở bên sợ cái gì?”

“Hồ đồ.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.