Hoàng Kim Đồng

Chương 99: Chương 99: Thằng xui xẻo (2)




Trong chợ đồ cổ Bành Thành luôn có một số chủ quầy rãnh rổi, lúc đầu dựa vào da mặt dày thủ đoạn vô lại và xảo trá để kiếm vài đồng sống qua ngày, nhưng sau khi chợ đồ cổ chỉnh đốn lại, những người này không còn đường ra, vì vậy bắt đầu đổi nghề, nhưng chó thế nào cũng ăn ***, chuyển đối tượng lừa gạt sang khách hàng.

Vài năm trước Đại Hùng còn chưa pha trộn với chợ đồ cổ bên này, khi Lưu Xuyên mở cửa hàng thú cưng thì Đại Hùng và Hầu Tử đã đi cùng nhau, chỉ không vài câu mà hợp thành bọn, lúc đó dám đập nát một cánh cửa thủy tinh của Lưu Xuyên. Khi đó Lưu Xuyên mới ra trường chưa bao lâu, còn chưa thích ứng với quy củ xã hội đen, vì vậy hắn mang theo cờ lê mà công nhân kỹ thuật đến lắp đặt thiết bị còn chưa kịp chuyển đi để triển khai thế tấn công, nghe nói lúc đó hắn đuổi đánh hai tên kia vài chục mét, làm cho hai tên này phải quỳ xuống cầu xin tha thứ mới dừng tay.

Tuy Lưu Xuyên làm việc lỗ mãng nhưng sự việc này cũng cho cha giải quyết, sau sự kiện đó thì hắn thành danh trong chợ đồ cổ, đám người bình thường thích quậy phá thấy mặt là gọi ngay anh Đại Xuyên, không thường lui tới sẽ gọi là ông chủ Lưu, người thầm ngáng chân cũng ít hẳn đi. Đời là như vậy, Lưu Xuyên mạnh mẽ không sợ ai, lại có cha sau lưng, tất nhiên sẽ phát triển tốt trong chợ đồ cổ Bành Thành.

Không biết có phải vì sợ Lưu Xuyên hay không mà Đại Hùng và Hầu Tử mai danh ẩn tích một thời gian, sau đó lại xuất hiện thì bày quán trên phố cổ, nhưng ngày thường thấy Lưu Xuyên thì trốn. Trước đó dù hai tên biết được tin Trang Duệ bán hồ lô dế được nhiều tiền nhưng cũng không dám đến gây rối, hôm nay không biết vì sao lại tìm đến cửa, còn ngồi ngay trong tiệm.

- Ôi, Đại Xuyên, anh đã quay lại, làm cho hai anh em chúng tôi đợi cả nửa ngày rồi.

Khi thấy Lưu Xuyên đẩy cửa đi vào thì Đại Hùng và Hầu Tử lập tức đứng lên ghế sa lông, cả hai tươi cười tiến lên chào đón.

- Hì, anh Hùng, Hầu Tử, tôi cũng không để hai vị phải chờ, quán nhỏ của tôi cũng không chứa được hai vị đại thần, hai vị có gì cứ nói thẳng, chút nữa tôi còn phải ra ngoài.

Lưu Xuyên cũng không muốn nói nhảm với hai người bọn họ, vì vậy mà đi thẳng vào vấn đề.

Hầu Tử thấy Lưu Xuyên thì trong lòng chợt phát lạnh, hắn sờ vết sẹo trên đầu, lại lùi về phía sau vài bước. Đại Hùng thì lại là nhân vật số một trong chợ, tuy cũng sợ Lưu Xuyên nhưng cũng không quá mức như Hầu Tử.

- Đại Xuyên, là thế này, lần trước vị huynh đệ kia mua được của tôi một cái hồ lô Tam Hà Lưu...

- Này, chờ chút, anh Hùng, anh cũng không phải chỉ lăn lộn ở chợ đồ cổ này một hai năm phải không? Anh cũng hiểu quy củ, thế nào? Anh muốn đến đây đòi nợ sao?

Không đợi Đại Hùng nói xong, Lưu Xuyên cắt đứt lời của đối phương, vẻ mặt cũng trở nên khó coi. Hắn vốn xem chuyện này là quá khứ, không ngờ đối phương lại còn có gan tìm đến gây sự, đúng là không ăn đòn không chừa.

- Đừng...Đừng, Đại Xuyên, các anh để tôi nói hết lời đã, hai anh em chúng tôi cũng không phải đến đây đòi nợ, có chuyện thế này...

Khi thấy Lưu Xuyên trừng mắt bày ra bộ dạng muốn trở mặt thì Đại Hùng liên tục khoát tay nói ra một câu chuyện, vì vậy mà Lưu Xuyên và Trang Duệ mới biết đó là chuyện gì, hai bên nhìn nhau, không khỏi cảm thấy buồn cười.

Thì ra lần trước chuyện Trang Duệ mua được hàng trên tay Đại Hùng và bán được giá một trăm năm chục ngàn, chỉ sau vài ngày thì tin này truyền khắp chợ đồ cổ, Đại Hùng cực kỳ hối hận, hắn tự cho mình vài bạt tai, nhưng hắn cũng không dám trêu vào Lưu Xuyên, không dám đến gây rối, chỉ có thể câm nín chịu thiệt mà thôi.

Sau đó Đại Hùng cứ nghĩ mãi đến vấn đề này mà cảm thấy rất khó chịu, hơn một trăm ngàn cứ như vậy mà chạy ra khỏi tay mình, dù là ai cũng thật sự nổi giận. Hắn nghĩ đến chuyện mình mua hồ lô dế ở Thiên Tân, lúc đó trong quầy còn nhiều hồ lô dế, nếu nói không chính xác thì rất có thể sẽ còn vật phẩm giống như Tam Hà Lưu.

Đại Hùng có ý nghĩ như vậy mà cảm thấy ngứa như mèo cào, hắn cũng không thể nào tiếp tục ở lại, vì thế mà tìm đến Hầu Tử, hai người gom tất cả tiền bạc và mượn của bạn bè được ba chục ngàn, sau đó Đại Hùng ngồi xe lửa đến nhà của bác Tần.

Thiên Tân chính là một trung tâm đồ cổ cực kỳ hưng thịnh vào thời dân quốc, phải nói là vượt xa Bắc Kinh, nguyên nhân là nơi này có ẩn cư không ít những vị quan lớn của triều nhà Thanh, những thế hệ con cháu sau này không có kỹ năng sinh tồn, chỉ có thể lấy những vật phẩm của cha ông để lại ra bán, vì vậy mà thị trường đồ cổ ở Thiên Tân cực kỳ phát đạt.

Dù đã phát triển hơn nửa thế kỷ nhưng bây giờ thị trường đồ cổ ở Thiên Tân vẫn cực kỳ phát đạt, Đại Hùng đi dạo vài ngày ở chợ đồ cổ Thiên Tân, hắn không hiểu những món hàng gốm sứ đồng xanh, chữ nghĩa danh nhân, hắn cũng biết đó phần lớn là đồ giả. Nhưng vài ngày trôi qua mà hắn thật sự còn chưa gặp được vật mình thích.

Khi Đại Hùng không nhịn được và chuẩn bị quay về Bành Thành thì chợt thấy một ông lão ăn mặc mộc mạc nhưng rấ sạch sẽ giống như một công nhân về hưu bày quán hơn mười cái dế hồ lô, hắn nhìn trúng một cái hồ lô trong số đó, vì nó tương tự như hồ lô Tam Hà Lưu mà hắn từng bán cho Trang Duệ.

Đại Hùng trò chuyện với ông lão kia, sau đó biết ông lão này chính là hậu nhân của những vị quan chạy loạn từ bắc Kinh đến Thiên Tân, sau giải phóng thì tự lực cánh sinh, vào làm việc ở nhà máy, bây giờ con cháu đã lớn, chính mình cũng về hưu.

Ông lão tưởng rằng mình về hưu thì có cuộc sống thoải mái, nhưng không ngờ con cái bất hiếu, không những không phụng dưỡng bố già, mỗi tháng còn nhận cả tiền lương hưu của ông. Ông lão tức giận đi tìm công an nhưng cũng không có biện pháp làm gì đứa con bất hiếu, vì không còn cách nào khác nên lấy ra những thứ mà bố mình còn sống thường xuyên sử dụng để tìm người xem xét, bọn họ nói rằng có giá vài chục ngàn, vì vậy ông lão mới đưa ra bày quầy ở chợ đồ cổ Thiên Tân.

Đại Hùng cũng là một kẻ trước nay hay chơi trò hai người cùng hát xướng để lừa gạt kẻ khác, nhưng hắn hàn huyên với ông lão này nửa ngày nhưng không thấy ai khác đến mời chào, trong lòng đã tin tưởng ba phần. Sau đó ông lão lại lấy ra một tấm hình chụp ảnh tổ tiên, lại chỉ vào đứa bé nói là mình, Đại Hùng nhìn vào tấm ảnh, đứa bé kia thật sự có vài phần tương tự như ông lão này, vì vậy hắn lại càng thêm tin tưởng.

Lúc đó Đại Hùng chỉ nghi ngờ hồ lô dế kia là Tam Hà Lưu, nhưng ông lão ra giá năm chục ngàn, một phân tiền cũng không giảm. Lão nói đây là di vật của bố mình, nếu không phải con cái bất hiếu cũng sẽ không mang ra bán. Đại Hùng trò chuyện với ông lão nửa ngày, lại bỏ tiền mời ông một bữa cơm, sau đó mới giảm giá chiếc hồ lô dế kia chỉ còn ba chục ngàn. Hắn lấy được hồ lô dế thì không kìm được vui sướng mà ngồi xe lửa chạy suốt đêm về Bành Thành.

Đại Hùng hôm sau cầm hồ lô dế đi tìm ông chủ Lữ, mời ông ta xem xét. Ông chủ Lữ nhìn qua một lúc, sau đó trực tiếp phán rằng thứ này được làm chưa đến mười năm, tay nghề không kém, có thể đáng giá trên dưới một trăm đồng.

Khi đó Đại Hùng tức giận tái mặt, thứ nhất hận ông lão kia chơi khăm mình, thứ hai hận ông chủ Lữ nói chuyện quá tổn hại. Nhưng lúc này hắn thật sự không còn tiền để bắt xe về Thiên Tân, hắn cũng biết đối phương lừa đảo quá tinh xảo, chắc sẽ không ngồi ở đó chờ mình đến đòi nợ. Đồng thời chuyện này cũng không thể nói rõ, mình tìm được đối phương cũng chẳng làm gì được người ta.

Đại Hùng vốn bỏ ra một khoản tiền lớn, bây giờ thì hoàn toàn trợn mắt há mồm, chưa nói đến chuyện dốc hết vốn liếng của mình, thậm chí còn thiếu nợ bạn bè vài ngàn, cũng có thân thích thấy hắn lãng tử quay đầu thì cho mượn tiền. Bây giờ nghe nói hắn ném tiền ra ngoài, ai cũng đến đòi nợ, thiếu chút nữa đã đập nát cửa nhà, điều này làm cho hắn còn dám sinh ra ý nghĩ đi cướp ngân hàng.

Cuối cùng Hầu Tử đưa ra ý kiến, vài ngày nay chợ đồ cổ đồn rằng Lưu Xuyên mua được vài con Ngao con thuần chủng có giá trị vài triệu đồng, hai người lại hợp kế, mình lăn lộn ở chợ đồ cổ nhiều năm mà không kiếm được xu nào, bây giờ còn nợ người ta một khoản tiền. Lưu Xuyên là người còn trẻ, mới buôn bán vài năm đã có vài triệu đồng.

Đại Hùng và Hầu Tử đến tìm Lưu Xuyên, bọn họ muốn tìm được hướng phát triển, hoặc là làm công cho Lưu Xuyên cũng được, vì bọn họ biết rõ Lưu Xuyên là người sảng khoái.

Sau khi nghe xong câu chuyện ly kỳ như vậy thì Lưu Xuyên cũng dở khóc dở cười, Trang Duệ ở bên cạnh lại có chút hả hê. Ai bảo tên khốn Lưu Xuyên có chút tiền là huênh hoang, một con Ngao con vài triệu, chắc chắn cũng là tự Lưu Xuyên khoe khoang ra ngoài.

- Này hai anh bạn, lần này tôi đi cũng vì may mắn mới có được hai con Ngao.

Lưu Xuyên vừa nói vừa chỉ hai chú Ngao chạy dưới chân mình, hắn nói tiếp:

- Tôi đang chuẩn bị kinh doanh hướng mới, có lẽ sau này sẽ ít về cửa hàng thú cưng này, tôi làm sao có thể giúp gì được cho hai vị?

- Đại Xuyên, từ khi anh đến chợ này thì anh em chúng tôi đã đến gây phiền, cũng bị anh dạy bảo cho không nhẹ, nhưng hai anh em chúng tôi đều chịu phục. Đã ba bốn năm rồi, hai anh em chúng tôi cũng coi như cải tà quy chính mới lăn lộn đến bây giờ, thậm chí lúc này còn không có cơm ăn, cũng mong Đại Xuyên nhân nghĩa kéo chúng tôi một tay.

Đại Hùng thấy Lưu Xuyên nói lời có ý muốn từ chối thì cũng không cần quan tâm đến thể diện, hắn mở miệng cầu khẩn rồi nhìn về phía Trang Duệ nói:

- Huynh đệ, hồ lô Tam Hà Lưu được cậu mua đi, tôi chỉ có thể trách mình có ánh mắt vụng về, tôi cũng không muốn đến đây tìm chút tiền quay về, hôm nay cầu mong cậu nói giúp cho vài lời.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.