Hoàng Phi Lính Đặc Công Phượng Mưu Thiên Hạ

Chương 169: Chương 169: Tần như thương sắp tức điên




"Ngươi làm cái gì?"

"Ta phải tìm cách mang hắn ra ngoài!" Tần Như Thương đưa ra lý lẽ phù hợp: "Tiêu Phương hắn dù lợi hại thế nào cũng là người bình thường, làm sao có thể giống với các ngươi ra vào thành đang nhiễm dịch lại còn là chỗ không người! Nếu như hắn có chuyện không may xảy ra, ta vẫn còn sống hay không?"

Mặt nàng bởi vì tức giận mà sung huyết đỏ bừng, cô độc chứng nói một câu "Tiêu Phương ở bên trong", hoàn toàn làm cho lửa giận từ đáy lòng nàng trào dâng lên.

Tần Như Thương có cảm giác bản thân trước đến giờ cũng chưa từng tức giận đến như vậy!

Nàng ngàn tính vạn tính, nhiều lần tàn nhẫn quyết tâm làm cho Tiêu Phương tức giận bỏ đi, nhưng không nghĩ đến đối phương ra một chiêu Hồi Mã Thương, bản thân không những quay ngược trở lại, mà còn đang ở trước mặt nàng. (Hồi Mã Thương đúng nghĩa của câu này là quay đầu lại bất ngờ đâm ngọn thương vào kẻ địch, nghĩa bóng là ý nói đi rồi quay trở lại bất ngờ ấy)

Nàng sắp tức chết! Thật là sắp tức điên lên!

Cô độc chứng vẫn luôn nắm thật chặt không rời cánh tay không có bị thương của nàng, một lát sau thấy nàng đã tự để lửa giận bình phục trở lại, lúc này mới mở miệng, nói:

"Hắn là trở về Tần Lĩnh một chuyến lấy chút thuốc cho ngươi trước, sau đó mới đuổi theo tới chỗ này. Dọc theo đường đi, chúng ta vì bận tâm thân thể của ngươi, cho nên xe ngựa đi rất chậm. Hắn một người cưỡi khoái mã, cuối cùng ba ngày trước đã đến được Thục Đô."

Vừa nói vừa chỉ chỉ một cái hộp gỗ nhỏ Quỷ Đồng đang xách theo trong tay, tiếp tục nói:

"Trong đó là thuốc hắn mang theo đưa cho ngươi, dặn là nếu như thật sự không thể tĩnh dưỡng, thì một ngày ba lần đúng hạn ăn vào, dù sao cũng có thể chống đở trước."

"Ta phải mang hắn đi ra ngoài!" Thấy cô độc chứng cứ một mực né tránh lời vừa rồi nàng nói, Như Thương lại nôn nóng: "Ta nói ngươi, cái người này như thế nào nghe không rõ sao, ngươi mau buông ta ra, ta phải đi tìm cách dẫn Tiêu Phương trở ra !"

"Ngươi ầm ĩ cái gì!" Đột nhiên thét lên một tiếng giận dữ khiển trách, hai mắt cô độc chứng trừng thật lớn, một tiếng gầm lên giống như hợp lại nội lực, làm chấn động đến màng nhĩ Như Thương đều run lên tê dại: "Ngươi làm sao dẫn hắn trở ra đây? Nếu như hắn đồng ý, thì từ lâu đã theo ta cùng nhau đi ra rồi! Ta cần gì phải đứng ở đây giải thích với ngươi!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.