Hoàng Thượng Có Gan Một Mình Đấu Bổn Cung

Chương 62: Chương 62




Vừa quay đầu lại, nàng thấy đã Quân Khanh Vũ đứng ở phía không xa, đón đầu hướng gió, tóc đen bạch y, dung nhan dưới ngọn dầu Đế đô có vẻ tuấn mỹ mà diễm lệ, kiếm trong tay dị thường chói mắt.

"Đem ngọc bội giao ra đây, trẫm sẽ để ngươi toàn thây!"

Kỳ thực hắn hận không thể đem người trước mắt này bầm thây vạn đoạn, tốt nhất là tỏa cốt dương hôi!

A Cửu đạm đạm cười, thoáng nhìn một chút rồi vội vàng thả người từ trên nóc nhà nhảy xuống, xông qua ngõ nhỏ, lấy tốc độ nhanh nhất vọt tới đoàn người đang chen chúc trên phố.

Nóc nhà lợi trốn, sóng người dễ giấu! Quân Khanh Vũ chú ý đến động tác của nàng, trường kiếm trong tay bay ra như gió, cấp tốc tàn nhẫn chém về phía A Cửu.

Phía sau có sát khí, nhưng mà lại quá nhanh, A Cửu không kịp trốn, liền lập tức ngã xuống đất, máu tươi từ thắt lưng và bụng ồ ồ tuôn ra.

"Ngươi cho rằng lần này ngươi còn có thể trốn sao? Như vậy thật uổng công trẫm mai phục cả đêm." Trường kiếm rỉ máu, tử đồng xẹt qua một tia khoái ý, Quân Khanh Vũ chế trụ cổ tay A Cửu, đẩy nàng áp lên tường.

Lưng bị đập mạnh lên tường, làm nàng không khỏi cau lại mi tâm.

"Chẳng lẽ đây là "Một ngày không gặp như cách tam thu", mới có hai ngày, hoàng thượng đã gấp gáp muốn thấy A Cửu rồi sao?!"

A Cửu cười nhạt trêu đùa khiến Quân Khanh Vũ thêm lực đè nặng tay nàng, run lên một cái, khuôn mặt trắng nõn nổi lên một tia tức giận, chán ghét nói, "Trẫm vội vã muốn giết ngươi."

"Vội như vậy chỉ là để giết ta?" Mặt mày mang ý cười, thân thể bị áp trên tường không nhúc nhích được, nàng chỉ có thể lặng lẽ giơ chân, ái muội ôm hông hắn.

"Ta cứ nghĩ rằng hoàng thượng muốn A Cửu!"

"Ngươi..."

Ba năm, bao nhiêu phi tần đầu hoài tống bão, hắn cũng có thể cho ngồi trong lòng mà không loạn.

Vậy mà lúc này, khi bị một nam nhân nhấc chân ôm thắt lưng, Quân Khanh Vũ lại giống như bị điện giật, hoảng sợ né tránh.

A Cửu sớm đã biết hắn sẽ phản ứng như vậy, hung hăng đạp vào bụng Quân Khanh Vũ, sau đó cởi bỏ đai lưng, quấn quanh chỗ bị thương, xoay người rời khỏi ngõ nhỏ.

Nhưng kiếm khí sắc bén lại lần nữa chặt đứt đường trốn của nàng, quay đầu lại rồi hướng lên cặp con ngươi màu tím cuồn cuộn sát khí.

Đột nhiên, bên ngoài truyền tới từng đợt thanh âm huyên náo, tiếp đó là thân ảnh mấy đứa trẻ cầm đèn lồng chạy vào ngõ nhỏ.

Đồng thời, hồng ô bánh răng lại từ không trung bay tới, lao về hướng hai người.

Hai người cùng liếc nhau, nhìn mấy đứa nhỏ vừa vào trong ngõ, mặt mày biến sắc.

~

Cùng thời khắc đó, tại Hải đường điện.

Mạc Hải Đường nằm trên giường hồ cừu, khép hờ hai mắt, tư thái biếng nhác, cung nữ hai bên cẩn thận đem nước hoa phượng hoàng sơn lên móng tay của nàng.

"Nương nương, hoàng thượng còn đang ở phủ đệ của Bích công tử." Một cung nữ vội vội vàng vàng đi vào bẩm báo.

Nữ tử trên giường mở mắt, mỉm cười, "Nếu Hoàng thượng không trở lại, vậy thì bản cung phải có trách nhiệm đi mừng sinh nhật cho Mai thục phi a."

Nói xong, cúi đầu nhìn mấy cung nữ bên cạnh, "Thọ lễ cho Mai thục phi chuẩn bị xong rồi chứ?"

"Đã chuẩn bị tốt ạ."

"Được. Vậy đi thôi."

~

Tiếng cười của mấy đứa nhỏ như chuông bạc êm tai dễ nghe, bọn chúng cầm đèn lồng chạy vào, nhìn hồng ô lượn vòng trên đỉnh đầu mà tò mò mở to hai mắt nhìn, hoàn toàn không biết mấy chiếc ô đó có thể lấy đi mạng người.

A Cửu tựa trên tường, nhìn ánh mắt của đứa nhỏ ngây thơ rực rỡ, cắn răng, giang hai cánh tay, thả người bổ nhào tới ôm những hài tử kia vào trong ngực.

Phía sau, nàng có cảm giác đau đớn như trước khi chết.

Cho dù là cái ô kia, hay là một kiếm của Quân Khanh Vũ, chỉ cần đi qua cơ thể nàng thì hôm nay cũng chết không thể nghi ngờ.

A Cửu có chút tuyệt vọng nhắm mắt, lại đúng lúc chiếc ô kia đang đến gần, trên không trung liền xẹt qua một đạo vòng cung sáng như tuyết quang, chặn tất cả hồng ô lại.

A Cửu quay đầu, nhìn Quân Khanh Vũ cầm ánh trăng trong tay đứng sau lưng nàng, tóc dài bay lượn, bạch y tung bay, khuôn mặt minh diễm được ánh kiếm chiếu rọi.

Hồng ô trên đính đầu hóa thành từng mảnh nhỏ, như lá đỏ ngày thu bay tán loạn dưới ánh mặt trời, xa hoa mà kiều diễm.

Hàm dưới hơi vung lên, song đồng di quang xẹt qua, thâm thúy mà lạnh lùng. Tất cả nguy hiểm phía sau đều bị hắn một kiếm quét sạch.

Loại lãnh ngạo mà tà mị ung dung trời sinh này hô ứng cho nhau. Trong một cái chớp mắt đã khắc thật sâu vào đầu nàng.

Hắn cứu nàng... A Cửu không rõ, hắn vì sao phải làm như vậy?!

Như hiểu sự nghi hoặc trong mắt nàng, hắn cười chẳng đáng, "Nếu ngươi chết trong tay bọn chúng thì quá tiện cho ngươi rồi. Trẫm muốn, chính tay giết ngươi!"

Lại một vòng ô hồng sắc dày đặc từ trên trời bay xuống, lướt lên thân hình mạnh mẽ trước người thiếu niên, trường kiếm trong tay tỏa ra sát khí gai mắt mà sắc bén, đem khắp trời ô hóa thành bụi phấn.

Hình như giao long, nhẹ như phiên hồng.

Nàng quỳ trên mặt đất, thả mấy đứa trẻ bảo vệ trong ngực ra, mà hắn đứng trên đầu nàng, cũng đem từng nguy hiểm chặn lại.

Nàng được người ta bảo vệ sao?

Trong quá khứ khi nàng và Thập Nhất bị lăng nhục, sau đó chạy trốn, ăn xin, cuối cùng trở thành sát thủ... Toàn bộ đoạn đường này, nàng không ngừng bắt ép bản thân phải mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức có thể bảo vệ được chính mình, bảo vệ được Thập Nhất.

Lại là nàng chưa bao giờ từng nghĩ, một ngày nào đó sẽ có người bảo vệ nàng. Đối với nàng mà nói, nàng không cần người bảo vệ!

Loại cảm giác được bảo vệ này khiến nàng không biết phải làm sao!

"Hoàng thượng ở đằng kia." Trên lầu cao truyền đến tiếng của Tả Khuynh.

Viện binh đã đến, mấy đứa trẻ sẽ không còn nguy hiểm nữa, A Cửu cúi đầu rỉ tai với bọn chúng mấy câu, sau đó thừa dịp Quân Khanh Vũ không chú ý, lặng lẽ chạy ra ngõ nhỏ, tiện tay cầm lấy bộ y phục ở bên cạnh mặc lên người rồi tháo xuống khăn che mặt.

Cảm giác bầu không khí không đúng, Quân Khanh Vũ bất chợt quay đầu lại. Chỗ đó đã không còn thân ảnh của A Cửu, chỉ còn mấy đứa trẻ mở to mắt, kính phục mà hâm mộ nhìn hắn.

Tả Khuynh mang người nhanh chóng phản kích, Quân Khanh Vũ thu kiếm, chạy đuổi theo.

Mấy đứa trẻ con vừa thấy, vội vàng tiến lên ôm hắn, "Đại ca ca lợi hại, xin chào."

"Tránh ra!"

Thấy những đứa nhỏ bẩn thỉu kia muốn ôm mình, Quân Khanh Vũ theo bản năng lui về phía sau mấy bước, nhưng sẽ không hạ thủ với bọn chúng.

"Ca ca, cái này là do ca ca vừa nãy đưa cho ngươi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.