Hoàng Thượng Tạo Tặc Thuyền

Chương 30: Chương 30




Thì ra là…đem công chúa gả cho thủ lĩnh trại có gì là cao hứng chứ? Lão vương gia trong lòng xem thường, nhưng vẻ mặt có thể thấy được sự vui vẻ giả tạo. “Thật là chuyện vui a, ta đây liền phá lệ cùng Hoàng Thượng uống vài chén.”

“Thật tốt quá, trẫm kính hoàng thúc.”

Tiếp theo, hai người rượu quá ba tuần hàn huyên đến chuyện dân sinh trong thiên hạ, chỉ thấy Tô Yên Nhi hai bên chạy tới chạy lui không ngừng rót rượu, trong nội tâm nàng tự nhiên cũng phải nói thầm. Thật không rõ Hoàng Thượng đang suy nghĩ gì, một đống cung nữ, thái giám trong hoàng cung để đó không dùng, cũng không phái người tới giúp đỡ nàng chút ít.

Uống đến khi rượu gần hết, Chu Hạo Hi đột nhiên đứng lên nói. “Hoàng thúc chờ trẫm trở lại, trẫm nghĩ đến một món đồ tốt hoàng thúc hẳn sẽ thích.”

Mặc dù không biết hắn muốn cho mình cái gì, lão vương gia vẫn mỉm cười gật đầu, kính hắn mà tự uống một chén rượu ngon.

Tô Yên Nhi vừa thấy Chu Hạo Hi rời ghế, trực giác cũng đuổi theo.

“Không cần, ngươi ở lại chỗ này hầu hạ hoàng thúc.” Hắn lại nói câu này.

Lão vương gia vừa thấy hắn đi xa cười cười, nghĩ có cơ hội, “Tiểu Tương Tử, thay ta rót đầy chén rượu.”

Nàng vừa tiến lên rót rượu, hắn lập tức hạ giọng nói. “Ngươi làm rất khá, ta rất ít khi thấy Hoàng thượng thống khoái mà chè chén như thế, xem ra hắn đối với ngươi hoàn toàn không có phòng bị.” Hắn từ dưới mặt bàn liền nhét một thứ gì vào trong tay nàng, “Khuyên Hoàng thượng uống nhiều rượu một chút, say đến bất tỉnh nhân sự, sau bắt hắn uống cái này.”

Nhắc tới cũng là trời giúp hắn vậy. Hắn đang muốn tìm lý do tiến cung, không nghĩ tới Hoàng Thượng đã tự mình mở miệng mời hắn vào cung.

Không lâu sau Chu Hạo Hi liền trở lại, trên tay hắn cầm phật châu xích màu đen tỏa sáng, “Đây là do cao tăng đắc đạo mang ở trên người gần sáu mươi năm. Mặc dù không phải là vật cao giá gì nhưng có thể cầu cát trừ hung, bảo vệ tâm linh trầm tĩnh, không muốn vô cầu. Trẫm nghĩ hoàng thúc so với trẫm thích hợp có nó hơn.”

“Cám ơn Hoàng Thượng đã ban thưởng, vật này đúng là hơn cả cho vàng bạc châu báu.” Lão vương bày vẻ mặt vui sướng, nhưng trong lòng không ngừng mắng mỏ. Không phải chỉ là một chuỗi ngọc phật châu có gì giống bảo bối…!

Hai người vừa tán gẫu một lát, lão vương gia thúc Chu Hạo Hi uống nhiều rượu đã thấy say mèn, lúc này mới lấy đêm đã tối mà tùy thời rời đi trước.

“Hoàng Thượng buổi sáng còn phải vào triều sớm, chúng ta hồi cung thôi.” Tô Yên Nhi khẩu khí mặc dù tốt, nhưng trong lòng lại rất tức giận không rõ hắn tại sao muốn uống nhiều như vậy!

“Trẫm tâm tình tốt, còn muốn uống nhiều thêm một chút nữa.” Hắn vừa nói vừa uống một chén.

Cái này, Tô Yên Nhi cũng không thèm quan tâm đến thân phận của mình nữa, dù sao bốn phía cũng không còn người, nàng đem toàn bộ rượu đổ hết trên mặt đất. “Không có rượu, Hoàng Thượng hồi cung thôi.”

“Tốt.” Hắn ở trong lòng cười trộm, lại giả vờ nghe lời gật đầu.

Hắn lung la lung lay đứng lên, nàng bị làm cho sợ nhanh chóng bước lên phía trước đỡ lấy hắn. Hắn khẽ mỉm cười, không chút khách khí đem sức nặng toàn thân giao cho nàng.

Trời ạ! Nàng thiếu chút nữa bị hắn đè bẹp, thở hổn hển, nàng cố gắng đỡ hắn bước đi. Hai người chật vật mà đi mồ hôi đầm đìa thật vất vả mới về tới Càn thanh cung.

Nàng đỡ hắn đến bên giường đang muốn lấy hơi, hắn thế nhưng trực tiếp đem nàng ôm đến trên giường.

“Hoàng Thượng!” Nàng từ chối thật lâu mới đứng dậy, cũng đổ mồ hôi thật nhiều. Không biết động tác này đã để cho Chu Hạo Hi thuận lợi đem thuốc đặt ở trong dây lưng nàng trộm đi, nhét vào dưới gối đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.