Hoàng Tộc

Chương 198: Q.2 - Chương 198: Tân khoa trạng nguyên (thượng)




Mà hắn không trúng thám hoa, là vì tối hôm qua Thân Như Ý ở trong ngực hoàng đế thổi gió, nói Thân gia là hoàng thân quốc thích, nếu để cho hoàng thân quốc thích đậu thám hoa, sẽ khiến sĩ tử thiên hạ không phục, làm cho hoàng đế tán thưởng nàng hiểu đại nghĩa, vì vậy Thân hoàng hậu cùng Thân Kỳ Võ cùng một chỗ trở thành đá kê chân cho Thân Như Ý.

Kết quả thi đình như mọc cánh, lập tức truyền khắp toàn thành, tân khoa trạng nguyên Hoàng Phủ Duy Minh lập tức trở thành tiêu điểm nghị luận cho toàn thành, bối cảnh của hắn, gia thế, có vợ chưa…, đã thành chủ đề để mọi người nghị luận, các phiên bản tin tức ở kinh thành sinh sôi nảy nở.

Trong tiếng kèn trống hân hoan mười mấy tên tiến sĩ khoác lụa hồng, cưỡi tuấn mã, bắt đầu dạo phố ca ngợi hoàng ân, tiếp nhận hâm mộ của dân chúng hai bên đường trong kinh thành, đây là thời khắc huy hoàng nhất của tất cả sĩ tử.

Mà Quan Hiền Câu cùng Lâm thị huynh đệ lúc này lại trở thành tù nhân, đợi bọn hắn chính là trừng phạt nghiêm khắc nhất.

Trên đường cái phía bắc của Tụ Hiền phường, chiêng trống náo nhiệt dị thường, nhóm tân khoa tiến sĩ dạo phố đi qua nơi này, dân chúng hai bên đường vỗ tay nhiệt liệt, đám cô nương trẻ tuổi thì ánh mắt sùng bái vô cùng.

Dưới sự cuồng nhiệt của dân chúng, nhóm tân khoa tiến sĩ rất hăng hái, vài chục năm gian khổ học tập, là để đổi lấy giờ khắc vinh quang này.

Hoàng Phủ Duy Minh là tân khoa trạng nguyên nên đi đầu tiên, trước ngực hắn có dãi lụa hồng hoa, mặc cẩm bào màu tím, đầu đội trạng nguyên quan. Hơn nữa hắn mặt vuông tai lớn, ánh mắt sáng ngời, càng lộ ra vẻ mặt hưng phấn của hắn, làm cho hắn được vô số tiếng vỗ tay cùng ủng hộ.

Lúc này, Hoàng Phủ Duy Minh xác thực đã chìm đắm trong ủng hộ cùng tiếng vỗ tay, chìm đắm trong vinh quang cực lớn, chìm đắm trong tiền đồ như hoa gấm, hắn được Hoàng đế thưởng thức, được Thái tử trọng dụng, con đường làm quan của hắn rất bừng sáng.

Lúc này, Hoàng Phủ Duy Minh đắm chìm trong vui sướng, hắn như có cảm giác, quay đầu hướng một chiếc xe ngựa cách mấy chục bước bên ngoài nhìn lại, đó là một chiếc xe ngựa trang trí hoa lệ, có ba ngựa kéo, thùng xe rộng thùng thình, cửa sổ xe có rèm mỏng, xe ngựa dựa vào tường, đứng lẻ loi trơ trọi một mình.

Cỗ xe ngựa này làm cho Duy Minh một cảm giác thập phần quen thuộc, hắn không nói ra nguyên nhân, nhưng cỗ xe ngựa này sao lại hấp dẫn hắn như thế, khiến cho hắn vừa quay đầu lại, thì không thể rời ánh mắt. Trong ánh mắt tràn đầy kinh nghi, bỗng nhiên hắn nghĩ tới điều gì, con mắt lập tức sáng ngời, hướng xe ngựa vẫy vẫy tay.

Trong xe ngựa, Vô Tấn cách rèm cửa yên lặng mà nhìn chăm chú lên huynh trưởng, vì hắn đậu trạng nguyên mà cảm thấy cao hứng, đồng thời cũng có một loại tiếc nuối thật sâu. Từ giờ khắc này bắt đầu, huynh trưởng của hắn rốt cục đi lên một con đường khác, một con đường cùng hắn hoàn toàn bất đồng, hắn không biết tương lai có một ngày, bọn hắn có thể còn là huynh đệ hay không, hay là kẻ thù của hai chiến tuyến?

Những chuyện này Vô Tấn không biết, nhưng xu thế đã là nhất định. Hắn đi theo Thái tử, mà một ngày nào đó, Hoàng Phủ Vô Tấn hắn sẽ cùng Thái tử ngả bài, khi đó, đại ca của hắn Hoàng Phủ Duy Minh sẽ đứng ở bên nào?

- Công tử, ngươi nhận thức hắn sao?

Kinh Nương ở một bên thấp giọng hỏi, bọn họ cũng không phải là đến xem tiến sĩ dạo phố, mà là đến thăm cậu mợ nửa đường gặp được. Nhưng Kinh Nương nhạy cảm mà cảm thấy trong ánh mắt Vô Tấn tràn ngập bất đắc dĩ cùng tiếc nuối.

Đây là một cảm tình bất thường, nàng vừa nhìn là biết, Vô Tấn thở dài, cười khổ nói:

- Ngươi thấy không? Trạng nguyên kia chính là đại ca Duy Minh của ta.

- Ah!

Kinh Nương kinh hô một tiếng, nàng trừng to mắt hướng phía trước nhìn lại Duy Minh, kinh ngạc mà quay đầu lại nhìn thoáng qua Vô Tấn. Vô Tấn cho tới bây giờ chưa nói với nàng, hắn còn có một huynh trưởng. Nàng đương nhiên biết rõ, Hoàng Phủ Duy Minh này không phải cháu của Lan Lăng quận Vương, mà xác thực là huynh trưởng của Vô Tấn.

- Công tử, chúng ta có tiến đến nói chuyện với hắn không! Ta nhìn thấy hắn đang vẫy tay với ngươi.

Vô Tấn lắc đầu, hắn kéo màn xe ra, xa xa mà nhìn chăm chú lên Duy Minh. Lúc này, Duy Minh đã quay đầu lại nhìn hắn, ánh mắt của bọn hắn chạm nhau, Vô Tấn hướng hắn phất phất tay, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười.

Duy Minh cũng nhìn thấy huynh đệ, mắt của hắn có chút đỏ lên, cũng hướng Vô Tấn cười cười, chậm rãi quay đầu lại, tiếp tục đi tới. Giờ khắc này, trong lòng của hắn vui sướng, đồng thời lại tăng thêm một tia thất lạc không nói nên lời.

Vô Tấn một mực nhìn qua bóng lưng huynh trưởng xa xa, hắn nhẹ nhàng buông màn xe, hướng xa phu nói:

- Vương thúc, đi thôi!

Xe ngựa khởi động, lái vào đường nhỏ, rất nhanh đi vào một đường khác, hướng Tụ Hiền phường cách đó không xa mà đi.

. . . . . . . . .

Tụ Hiền phường cũng là chỗ ở của cậu mợ Kinh Nương. Đối với Vô Tấn mà nói, cậu của Kinh Nương còn đảm nhiệm một trách nhiệm bí mật cho hắn. Từ lần trước, hắn đem tài liệu làm Toại phát thương giao cho Trần Cẩm Đoạn, hắn cũng đã tới mấy lần, ở ngày hai mươi lăm tháng tám, Trần Cẩm Đoạn đã làm Toại phát thương thứ nhất, nhưng không hợp cách, cũng không phải tay nghề của Trần Cẩm Đoạn không tốt, trái lại, hắn làm ra súng không có giảm thanh tinh xảo vô cùng, chỉ là nòng súng không hợp cách.

Vô Tấn lại bỏ ra một ngày, thông qua cửa hàng binh khí tìm được một lão công tượng làm ống đồng, lúc này đã có ống đồng hợp cách, hôm nay là ngày Toại phát thương thứ hai ra đời, ngày hôm nay Vô Tấn chờ mong đã lâu.

Xe ngựa chạy nhanh vào Tụ Hiền phường, chậm rãi dừng lại trước một tiểu viện. A Bảo sớm chờ ở cửa ra vào, giống như một con chim yến nhỏ bay tới, có chút oán giận nói:

- Tỷ! Tỷ phu! Các ngươi sao giờ mới đến? Ta chờ các ngươi đã nửa ngày rồi.

Theo thời gian trôi qua, a Bảo cùng Vô Tấn cũng dần dần quen thuộc, ngượng ngùng lúc ban đầu biến mất, lộ ra bộ mặt sáng sủa hoạt bát của nàng. Tính cách của nàng rất hoạt bát, cũng rất thích Vô Tấn, cho dù Kinh Nương mấy lần nhắc nhở, bảo nàng gọi là công tử, nhưng nàng y nguyên làm theo ý mình, mở miệng một tiếng tỷ phu mà gọi, làm cho Kinh Nương không thể làm gì. Bất quá Vô Tấn cũng rất thích nàng, cái này làm cho một điểm lo lắng trong lòng Kinh Nương cũng tan thành mây khói.

Kinh Nương xuống xe ngựa, cười nói:

- Không có bắt ngươi ở cửa ra vào chờ đợi, ngươi oán trách cái gì chứ?

- Muội có nói chờ tỷ đâu.

A Bảo thân mật mà giữ chặt cánh tay Vô Tấn, có chút làm nũng nói:

- Tỷ phu, có mang lễ vật gì cho ta không vậy?

- Có chứ!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.