Hoàng Tử Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Chương 5: Chương 5




“Tịch mịch mới nói yêu, vì sao em lại muốn hư hỏng như vậy “ ” Uy “ “Băng Thần, chúng mình đang ở Bar Tịch Mịch, cậu tới đây đi?” Mộng. “Ân, chờ mình tí “. Cúp điện thoại, lấy được cái chìa khóa ra cửa, lấy xe của cô hướng Tịch Mịch lên đường. Cô thích đua xe, có thể nghe được tiengs gió thổi vù vù qua bên tai, nhìn đường phố, người đi đường, xe cộ nhanh chóng lui về phía sau, còn có những chiếc xe khác cùng đua với nhau… Bọn chúng làm cô khoái cảm, cũng làm cho ta cảm thấy đắc ý, thống khoái! Không biết đã vượt qua bao nhiêu chiếc, không biết xuyên qua bao nhiêu xe , rốt cục cô tới . Một thân ảnh xinh đẹp bước xuống xe, tháo nón an toàn xuống. ”A! Mau nhìn này, cô ả này lái chiếc Motorcycles, ôi chao! Tuyệt diệu, ta thích”. Mấy tên côn đồ hướng cô đi tới, nói chuyện đồng thời còn hướng cô vươn tay ra, cô thuận thế bắt được tay của hắn, đánh về phía sau một cái “Răng rắc” tiếng xương gãy vang lên. Một cước đá vào bụng của hắn, đá ra xa hai thước, những tên côn đồ khác thấy thế, rối rít hướng cô xuất thủ. “Ai nha. “ “A!” Nhìn trên mặt đất bọn chúng nằm trên mặt đất, vỗ vỗ tay đi vào Bar Tịch Mịch. Ánh đèn lập lòe, tiếng nhạc chói tai, âm thanh thật to, khó nghe. “Băng Thần, bạn làm sao mới đến a.” Phỉ Phỉ. “Phải giải quyết một số vấn đề nhỏ.” Gật đầu, lỗ tai cuối cùng thanh tịnh, mở cửa đi vào, ôi chao! Làm sao ba người bọn hắn ở chỗ này, cô nghi ngờ nhìn hướng Phỉ Phỉ! Phỉ Phỉ đối cô xin lỗi nhún nhún vai, ý là, chính bọn hắn muốn tới đùa, cô cũng không có biện pháp a. Ngất! Nha đầu này, Phỉ Phỉ cùng Tử Hạo ngồi cùng nhau, Thiên Vũ cùng Trình Mộng ngồi cùng nhau, chỉ có Tĩnh Phong bên cạnh còn có một vị, nhớ tới hành vi hồi sáng của anh ta, không muốn cùng anh ta ngồi cùng nhau, Phỉ Phỉ nhìn cô chậm chạp không vào ngồi, liền ở phía sau đẩy cô một cái, mất thăng bằng, ngã vào người của Tĩnh Phong, anh lập tức đỡ lấy cô, trời ạ, tim làm sao lại đập nhanh như vậy, nóng quá! Vội vàng thoát khỏi lòng anh, ngồi sang bên cạnh. Anh đây là thế nào, bị cô hất ra, lại có một tia mất mác. Nhìn anh mặt ửng đỏ, cô lại có một tia động tâm. Người này này cũng sẽ đỏ mặt a! Thật thú vị. Lấy điện thoại di động ra nhìn thời gian. Mười một giờ rồi, họ cũng đã bắt đầu , nghĩ tới khóe miệng lộ ra một tia Thị Huyết mỉm cười, vừa lúc bị Trình Mộng thấy, Mộng biết cô một khi lộ ra nụ cười như thế, tỏ vẻ cô muốn sát giới rồi, vừa lo lắng nhìn cô. “Băng Thần, cậu không đi sao?” Cô nhìn Mộng lạnh lùng nói “Tại sao phải đi? “ “Nhưng là, mình lo lắng “ “Không nên lo lắng, tin tưởng vào lựa chọn của mình, ok? ” Cô cắt đứt lời Mộng mà nói…, ba người bọn hắn không hiểu hai người đang nói gì. “Chuyện gì vậy, nghe tới thật giống như rất nguy hiểm” Tử Hạo. Cô lạnh lùng nhìn anh một cái, ý nói không nên hỏi, bớt can thiệp vào đi. Anh lúng túng sờ sờ lỗ mũi, xem một chút ngồi ở bên cạnh Phong tiếp tục uống rượu. Phong trong lòng cũng rất tò mò, đôi môi giật giật, nhưng cuối cùng cũng không có hỏi ra lời. Điện thoại di động vang lên, phát tới tin tức: Đã bắt đầu, bên Lang Bang một phần ba đã đi đến quán bar Tịch Mịch chọn nơi xử lý. Còn có một bộ phận đi đến đó, số ít ở lại Lang Bang tổng bộ. Đây là cái gì, giương đông kích tây sao? Muốn đánh nhau trở tay không kịp. Trong dự liệu chuyện. Lập tức có tin tức mới: Giữ nguyên kế hoạch tiến hành. Hắc hắc, cô để Lang Bang tối nay trên thế giới đều biến mất hoàn toàn, quanh thân sát khí hiện lên, khóe miệng không tự chủ lại lộ ra Thị Huyết mỉm cười. “Người này không dễ chọc” Đây là ý nghĩ của ba chàng trai, lấy ra một chai bia, giết chết. Đứng dậy rời đi , lưu lại Phỉ Phỉ cùng Mộng và ba người bọn họ. Trong phòng. “Mộng, Băng Thần một thân sát khí muốn làm gì đi a” Thiên Vũ thắc mắc hỏi. “Nga, chắc là ba của bạn ấy ở công ty xảy ra chuyện gì đó.” Trình Mộng đáp. “Phải không, công ty gặp chuyện không may cũng không cần đi tìm người liều mạng.” Tử Hạo không tin trả lời. “Bạn ấy làm việc, không ai có thể hiểu được, chúng tôi sống chung 10 năm cũng không thể nhìn thấu bạn ấy.” Phỉ Phỉ đáp. “Chỉ có ý niệm giết người trên thân mới sẽ xuất hiện sát khí, không phải sao?” Tĩnh Phong khẳng định rất đúng lời họ nói. Thiên Vũ, Tử Hạo, Tĩnh Phong nhìn Trình Mộng cùng Phỉ Phỉ, hi vọng hai người có thể đưa ra một giải thích hợp lý. Mộng ở trong lòng oán trách: Bọn họ làm sao tỉ mỉ như vậy a, Băng Thần, bạn làm bọn mình rơi vào vấn đề khó khăn rồi. “Ân, đây là bởi vì, bởi vì…” Phỉ Phỉ ấp a ấp úng không nói ra. “Bởi vì bạn ấy vốn chính là người của hắc đạo, cho nên trên người có sát khí là điều tất nhiên thôi.” Mộng giải thích. Phỉ Phỉ quay đầu nhìn về phía mộng, làm sao bạn đem những này nói cho bọn họ biết a. Mộng hướng Phỉ Phỉ ánh mắt bảo cô yên tâm. Ba người bọn họ nhìn về phía Mộng, hi vọng cô nói rõ ràng “Băng Thần vốn chính là người của hắc đạo, bất quá cũng là hai năm trước, chúng tôi cũng là mới biết được. ” Mộng đành phải nói láo, thật ra thì các cô từ khi 12 tuổi đã lập nên “Hồn tế” rồi, năm năm sau họ đưa “Hồn tế” phát triển trở thành vì bang phái đứng hàng thế giới, toàn cầu các nơi đều có phân bộ, công ty lớn thế hai trên thế giới Nhật Bổn là do Băng Thần gây dựng nên. Chỉ bất quá những thứ này trừ ba người bọn họ, không có người nào biết! “Cô ấy tại sao là người của hắc đạo, người bang phái nào? Chịu trách nhiệm gì?” Phong. “Không biết, về chuyện hắc đạo, bạn ấy chưa bao giờ có cho chúng ta hỏi tới, nói biết đến càng nhiều sẽ càng nguy hiểm, cho nên về bạn làm gì chúng tôi thật sự không biết” Mộng. Người này, sẽ không có nguy hiểm sao, không được, anh phải nhanh lên làm cho cô rút lui khỏi hắc đạo. Nghĩ tới cô sẽ gặp nguy hiểm, anh không nhịn được cảm thấy đau lòng. Bên cạnh nhiệt độ trong nháy mắt giảm xuống! Đứng lên đang muốn ra khỏi cửa. “Cậu đi đâu vậy” Phỉ Phỉ. Quay đầu lại nhìn về phía Phỉ Phỉ, lạnh lùng nói “Tìm cô ấy.” “Mình khuyên cậu không nên đi.” Mộng đi tới bên cạnh Tĩnh Phong. Nghi ngờ nhìn hướng Mộng “Tại sao?” “Cậu biết đi nơi nào tìm? Bạn ấy không thích người khác can thiệp chuyện của mình, sẽ làm cho bạn ấy chán, cậu nguyện ý làm cho bạn ấy chán sao?” Mộng nhìn ra cái người lạnh lùng này đã thích Băng thần rồi, hai người cũng như vậy kiêu ngạo, lạnh lùng như thế nào ở chung được a. (*__*) hì hì… , có chút mong đợi nga! Không, anh không muốn làm cho cô ấy chán anh, nên làm cái gì bây giờ, tức giận một quyền nện ở trên tường, thấy tình huống như thế, Quang vũ cùng Tử Hạo ngăn lại hành vi của anh, đem Phong ở trên ghế sa lon ngồi xuống, azz, thật không đành lòng thấy anh như vậy, đi tới vỗ vỗ vai anh “Yên tâm đi, Băng Thần có không có chuyện gì, mỗi lần xong chuyện, bạn áy sẽ gọi điện cho bọn mình báo là bình an. ” Mộng. Nhìn người nằm trên mặt đất ngổn ngang, không ngừng giãy dụa, thật vô dụng, như vậy không lịch sự đánh, chán ghét nhìn bọn hắn một cái, theo mật đạo đi lên lầu hai, khúc quanh “Đứng lại” một cây thương để ở mi tâm của cô. “Ngươi là sát thủ của “Hồn tế” ?” Người cầm súng hướng về phía cô chính là bang chủ của Lang Bang – Lang Đầu, hắn từng bước đi tới, cô từng bước lui về phía sau, lui trở về lầu dưới đại sảnh đứng lại. “Ngươi là ai? Tại sao đánh lén người của Lang Bang ta? Chúng ta có cừu oán với nhau sao?” Khóe miệng lộ ra mỉm cười khinh miệt, hừ lạnh nói “Ở trên đường thấy nào nhiệt nên vào xem, không được sao? “ “Ngươi, hừ, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.” Hiển nhiên hắn tức giận rồi “Vạy thì ta không khách khí nữa.” Nói xong, giơ súng lên, ngón tay chậm rãi bóp cò, chăm chú nhìn chằm chằm ngón tay của hắn, mắt thấy ngón tay của hắn sẽ phải giữ chặt cò súng, không có biện pháp, chỉ có liều mạng. Đối với hắn lộ ra một mỉm cười khinh miệt, thừa dịp hắn ngây người hết sức, đã sớm giấu ở ống tay áo ám khí phát ra, hắn cũng là người từng trải, trong nháy mắt kịp phản ứng, bóp cò, “Phanh” đạn cùng ám khí lần lượt bay ra, thân thể vi tà, đạn gặp thoáng qua, hắn nhanh chóng tránh không kịp một cây chủy thủ sắp cắm lên người mình, Lang Đầu hai mắt nhìn chằm chằm cô, khuôn mặt không dám tin. ”Ngươi” Thân thể chậm rãi lui về phía sau, ôm đầu vết thương, đáng chết, thiếu chút nữa, đi tới bên cạnh hắn, mỉm cười nhìn hắn “Chết không nhắm mắt sao? Ta là “Hồn tế” tím hồn, ngươi chưa nghe qua sao, như vậy, chúng ta coi như không cừu không oán sao?” Tháo mặt nạ xuống, để cho hắn thấy rõ dung mạo của cô, từ trên người hắn hung hăng rút ra cây đao, máu đi theo phun vải ra, nhuộm đỏ che ở trước mặt trước, nhìn hoa lệ trước lại một lần bị máu tươi nhuộm đỏ, trên tay lại giết một cái mạng rồi, bất đắc dĩ a! ( cô giết người ta mà còn báo là bất đắc dĩ)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.