[Hoàng Tử Tennis Đồng Nhân] Không Muốn Làm Hoàng Tử

Chương 131: Chương 131




Chương 129: Hoa tiên tử

“Seiichi, anh đã xuất viện rồi sao, thật đáng tiếc tôi lại không ở đó.”

“Itsuki-chan còn có thể về Nhật Bản không?”

“Đương nhiên. . . Tôi còn muốn xem trận đấu của Seiichi mà.”

Hành trình tới Đức vì tình huống thân thể của mình mà bị hủy bỏ, Ogihara uể oải đến không nói nên lời. Vừa kết thúc cuộc trò chuyện với Tezuka thì lại nhận được điện thoại của Yukimura, khiến cho Ogihara đang thất vọng trở nên vui vẻ hơn một chút.

“Seiichi, Tezuka nói ngày mai anh ấy phải về Nhật Bản. Huấn luyện viên Ryuzaki bị bệnh, anh ấy phải đi về thay mặt huấn luyện viên chủ trì việc lựa chọn cầu thủ cho đội tuyển thiếu niên quốc gia.”

“Vậy thì tốt, bờ vai của cậu ta khôi phục thế nào?”

“Nghe nói tốt hơn rất nhiều, trước giải toàn quốc hẳn là đã bình phục.”

Nghe thấy tinh thần Ogihara cũng không tệ lắm, ở bên Nhật Bản xa xôi, Yukimura mở máy tính, “Itsuki-chan, tôi muốn nhìn em một chút, có thể không?” Rồi anh nghe thấy người ở đầu dây điện thoại bên kia hì hì cười, nói, “Sao Seiichi lại biết tôi đang online vậy?”

“Bởi vì tôi có thể cảm giác được.” Yukimura kết nối vào mạng, nói nickname của mình cho Ogihara, qua mười phút thì nhận được lời mời của Ogihara.

Khi gương mặt Ogihara xuất hiện trên màn hình thì ngực Yukimura nhảy lên một chút, thì ra nhớ nhung lại cường liệt đến thế. “Itsuki-chan, tôi rất nhớ em.”

“Tôi cũng rất nhớ Seiichi. . .” Người vừa có cảm giác rất xa xôi giờ lại ở ngay trước mắt, Ogihara có vẻ rất vui vẻ, “Seiichi, hai chúng ta bây giờ là đồng bệnh tương liên nha. Ryoma bọn họ đi tham gia thi đấu lựa chọn đội tuyển quốc gia, người của Rikkaidai chắc cũng đi hết rồi nhỉ, chỉ còn lại hai chúng ta cô đơn.”

“Vậy cũng đâu có sao, tôi có thể nói chuyện phiếm với Itsuki-chan, như bây giờ này.”

Ogihara nhìn qua cameras thấy phía sau Yukimura ló ra một cái giường đơn, cậu hỏi: “Đây là phòng của Seiichi à?” Ở đầu giường chính là ảnh chụp của cậu.

Yukimura quay cameras một vòng trong phòng, nói: “Đúng vậy, Itsuki-chan còn chưa tới đây đâu. Khi nào trở về đến Kanagawa đi, vào phòng tôi nhìn một cái.”

“Được, còn nữa, chúng ta phải đi Hakone tắm nước nóng, lúc trước đã nói rồi đó.”

“Làm sao mà tôi quên được.”

Yukimura chăm chú nhìn Ogihara, không buông tha bất kì một biểu cảm nào của cậu, tần số trước ống kính cho thấy cameras đang ghi lại, Yukimura muốn nhớ kĩ hình ảnh của Ogihara. Ogihara và Yukimura đang trò chuyện đến trên trời dưới đất, trong lúc nói chuyện, Ogihara bất tri bất giác quên đi “bệnh tình” của mình.

“Seiichi. . . Tôi có chuyện muốn nhờ cậy anh.”

“Tôi không thích Itsuki-chan nói ‘nhờ cậy’ đâu.”

Thấy Yukimura nhíu mày, Ogihara lập tức đổi giọng, “Seiichi, anh giúp tôi làm một chuyện. Thi đấu lựa chọn đội tuyển thiếu niên quốc gia, anh quay lại giúp tôi đi, tôi muốn xem.”

“Vậy có vấn đề gì đâu.” Đối với lời nói trực tiếp của Ogihara, Yukimura rất thoả mãn.

Kết thúc cuộc nói chuyện với Yukimura, Ogihara cẩn thận đi vào thư phòng của cha mình, đẩy một bên giá sách ra, Ogihara lấy một bức tranh được giấu bên trong ra. Mỗi lần thấy bức tranh này, Ogihara đều có chút hoảng hốt, “1, 2, 3. . . 10, 11” đếm những bông hoa đã nở ra, Ogihara ôm bức tranh ngồi xuống mặt đất, “Bông hoa thứ 11 cũng bắt đầu mở ra rồi. . . Mình còn bao nhiêu thời gian đây. . .”

Cửa thư phòng đột nhiên bị mở, Ken đi vào trong nhà thấy con trai đang cầm bức tranh kia, trái tim dường như ngừng đập.

“Daddy. . . cha nói liệu con có phải hoa tiên tử không nhỉ?” Vuốt ve người con trai rất giống mình trong bức tranh, Ogihara cười nghịch ngợm với cha mình.

Ken đè xuống bất an trong lòng, tiến lên ôm ngang đứa con lên, lấy bức tranh ra. “Baby lại dám lục lọi thư phòng của daddy à, có phải daddy nên đánh mông con không?”

“Daddy, cha nói con có phải là hoa tiên tử không?” Ogihara lại hỏi, rồi kêu một tiếng, vì cái mông đã trúng một cái tát, “Daddy, từ bao giờ cha lại giống đại ca như vậy?”

“Cái gì mà hoa tiên tử, con là con trai của daddy, là bảo bối của nhà Douglas, không có liên quan gì giữa con và bức tranh kia cả.” Ken ôm con trai ra khỏi thư phòng, muốn xóa đi hình ảnh bức tranh ra khỏi đầu cậu.

“Daddy. . . Con đều đã biết. . . Hoa trong tranh sẽ nở, đúng không?” Rõ ràng cảm thụ được sự rung động từ người cha mình, Ogihara ôm chặt cha thấp giọng nói, “Daddy. . . thực ra con không sợ chút nào đâu, bởi vì có daddy, mommy và các anh ở đây. . . cho dù con là hoa tiên tử hay là thiên sứ, con cũng sẽ không rời khỏi nơi này. Tuy rằng khi ở bên cạnh Thượng đế con đã từng nhìn thấy thế giới này, nhưng cánh của con luôn ở trong tay đại ca, con không bay được.”

“Baby, nếu như con lại bướng bỉnh, quên mất lời con vừa nói, daddy không ngại nhốt con vào phòng tạm giam.” Ken hít sâu mấy hơi, ôm con trai tiếp tục xuống lầu, rồi uy hiếp, “Daddy không chỉ nhốt con vào phòng tạm giam, còn có thể xích con lại, cho con cũng giống như phạm nhân trong ngục không có tự do.”

“A. . . Ha ha, daddy mới không làm thế đâu.” Ogihara chẳng sợ chút nào, cười rộ lên.

“Con muốn thử xem không?” Giọng nói của Ken lạnh đi hàng chục độ.

“Không muốn.” Ogihara lập tức lắc đầu, bây giờ daddy cũng đáng sợ như đại ca vậy.

Ôm con trai vào nhà kính, Ken đến phòng khách gọi điện thoại. Ogihara rót cho mình một cốc nước, bây giờ lúc nào cậu cũng cảm thấy khát nước. Đại ca ở công ti, nhị ca đến trường học, ngày nào mẹ cũng đến giáo đường cầu nguyện cho cậu. Ogihara không nghe thấy cha đang nói chuyện điện thoại với ai, nhưng cậu biết nhất định không khỏi có liên quan đến mình. Vừa rồi cha đã sợ hãi, Ogihara thở dài trong lòng, cậu không ngờ cha lại về nhà vào lúc này.

Xoay người tiếp tục rót nước, trước mắt Ogihara đột nhiên một mảnh đen kịt. “Không xong.” Ngực Ogihara bắt đầu bồn chồn, vì sao lại đúng lúc này! Mò đến bàn trà, Ogihara đặt cái cốc lên, làm sao bây giờ, lát nữa daddy đi vào nhất định sẽ phát hiện ra. Ngủ, đúng, ngủ, chỉ cần cậu lên sô pha giả vờ ngủ là được.

Ogihara quỳ trên mặt đất mò mẫm bò đến sô pha phía bên kia bàn trà, kết quả tay cậu đột nhiên đụng phải một thứ gì đó ấm áp.

“A!” Ogihara lại càng hoảng sợ, thân thể ngửa về phía sau, rồi cậu nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của cha, “Baby! Mắt con làm sao vậy? !”

Xong. . . Cậu lại phải chịu đòn rồi. . .

Ogihara không nhìn thấy, nhưng cậu cảm nhận rất rõ ràng lửa giận tràn đầy của phụ huynh. Ngồi bên cạnh mẹ mình, Ogihara ôm lấy người mẹ đang thương tâm nói: “Mommy, con sẽ nhìn thấy ngay thôi, mẹ đừng khóc. . . lát nữa daddy và các anh nhất định sẽ đánh mông con, mommy phải cứu con đó.”

“Baby, nói, còn giấu anh chuyện gì nữa?” Anthony gấp đến độ muốn hung hăng vùi em trai vào lòng mình, như vậy em trai mới có thể an toàn.

“Hết rồi. . . Hơn nữa cái này sẽ tốt nhanh thôi, không phải chuyện gì lớn đâu.” Cảm giác được ánh sáng đã đi vào trong mắt, Ogihara dùng sức chớp mắt, khi cậu thấy sắc mặt không tốt của mấy người, cậu trốn ra phía sau mẹ mình, thương cảm hề hề nói, “Anh, anh coi giờ em đã thấy rồi này. . . Mắt em chắc là thỉnh thoảng mất điện một tí. . . Các anh đừng nên giận.”

“Backy, con nói cho mommy, ngoài việc thỉnh thoảng không nhìn thấy thì có chỗ nào khó chịu? Không được gạt mommy, nếu không mommy cũng sẽ giận con đó.” Fujika không đành lòng trách cứ con trai, nhưng sự khủng hoảng vì có thể mất con làm nàng kiên quyết nói.

“Còn có luôn luôn cảm giác thấy khát, muốn uống nước, uống bao nhiêu cũng thấy thiếu. . . Còn có. . .” Ogihara cúi đầu, nhỏ giọng nói, “Uống rất nhiều rất nhiều nước. . . nhưng cũng không muốn đi WC. . . Đại tiểu tiện hầu như đã không cần, thế nhưng không có. . . cảm giác khó chịu.” Nói những điều này, rất mất mặt mà.

“Đến bệnh viện.” Anthony ôm lấy em trai định đi, “Cho Baby kiểm tra một lần nữa.”

“Anh. . . Em không phải. . . cái kia. . . táo bón. . .” Ogihara rất sợ bị bác sĩ làm mấy cái kiểm tra kì quái.

“Để bác sĩ xem.” Anthony chỉ có thể trả lời như thế, anh nhất định phải tìm được nguyên nhân xuất hiện sự khác thường của em trai.

Từ bệnh viện trở về, Ogihara cũng không biết nên làm thế nào để trấn an người thân. Dạ dày của cậu hầu như không có bất kì cái gì lạ, nhưng bác sĩ vẫn không tìm được nguyên nhân, không tìm được chỗ nào của cậu xảy ra vấn đề. Ogihara chỉ có thể ôm chặt người thân, để cho họ cảm giác được sự tồn tại cảu cậu.

“Anh, em muốn khiêu vũ. . . Đã lâu anh không khiêu vũ với em rồi.” Khi Ogihara nói ra những lời này, cậu liền bị anh trai mang vào phòng khiêu vũ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.