Học Bá, Anh Bệnh Không Nhẹ

Chương 7: Chương 7




Edit: Yann

Beta: Kim Hằng

*

Trước khi Úc Đường trở về nhà, mẹ Thiệu nắm tay cô, khen cô ngoan ngoãn, đáng yêu, bà ấy rất thích cô. Thái độ nhiệt tình như vậy, làm cho Úc Đường có chút khó đỡ.

Cô đã quen với cuộc sống một mình, ngoại trừ Kỳ Nguyệt hay tiếp xúc ở bên ngoài, rất ít khi nói chuyện với người khác.

Úc Đường có chút không quen với loại chuyện tán gẫu về việc nhà này nhưng trong lòng vẫn cảm thấy ấm áp.

Cảm giác được mọi người ân cần hỏi han này, làm cho cô thấy giống như trở về nhà bà ngoại ở nông thôn trong thị trấn nhỏ.

Trước kia, cô không có bộ dáng đóa hoa cao lãnh như bây giờ.

Cô không có nhiều bạn bè trong thị trấn, cũng ít nói, không có được mấy người bạn, chỉ là trước kia khi sống cùng bà ngoại, cô rất thích cùng bà nói chuyện phiếm.

Mặc dù đó chẳng qua chỉ là một chút chuyện xảy ra ở trong trường, nhưng khi bà ngoại nghe xong lại cười không khép miệng lại được, dùng ánh mắt ôn nhu hiền từ mà nhìn cô.

Đó là người duy nhất trên đời cho cô sự ấm áp.

Vừa nhớ tới chuyện cũ trước kia, trong lòng Úc Đường mềm mại không ít.

Cô nở một nụ cười thật tươi với mẹ Thiệu, nhẹ giọng nói: “Dì, dì thật tốt.”

Mẹ Thiệu sửng sốt, sau đó lại cười nói: “Con cũng là một đứa trẻ ngoan, làm cho người khác rất thích, cái miệng nhỏ này cũng ngọt.”

Úc Đường được bà ấy khen đến ngượng ngùng, nhất thời không biết trả lời như thế nào.

Thiệu Ngôn ở bên cạnh gọt táo, sau khi gọt bỏ vỏ, chia quả táo làm đôi, một cho mẹ Thiệu, một cho Úc Đường.

Thời điểm ngón tay thon dài duỗi tới trước mặt mình, Úc Đường có chút hoảng hốt.

Cô ngẩng đầu nhìn Thiệu Ngôn, thấy trong mắt anh có ý cười, nhưng anh lại nói với mẹ Thiệu: “Mẹ, đừng như vậy, cô ấy xấu hổ rồi kìa.”

Úc Đường lúc đầu cũng bình thường, nhưng khi cô nhận nửa quả táo, nghe thấy câu này của Thiệu Ngôn, khuôn mặt liền đỏ ửng.

Giống như.... giống như hai người rất quen thuộc vậy.

Nhưng trên thực tế, đây mới là lần thứ tư mà bọn họ đối diện trực tiếp.

Đối với Úc Đường mà nói, Thiệu Ngôn luôn là nhân vật trong truyền thuyết, chỉ nghe thấy danh chứ không bao giờ nhìn thấy người.

Mẹ Thiệu che miệng cười, trêu ghẹo nói: “Mẹ mới nói hai câu mà con đã đau lòng rồi.”

Úc Đường mới cắn được một miếng táo liền bị nghẹn. Cô khụ một tiếng, sau khi suy nghĩ, cô không thể để tình cảnh tiếp tục phát triển theo hướng quỷ dị được nữa.

Cô nói: “Dì à, cảm ơn dì hôm nay đã chiêu đãi con, nhưng bây giờ con phải trở về, ngày mai con còn phải đến trường.”

Mẹ Thiệu nghe thấy vậy, không tiếp tục giữ cô ở lại nữa, bà ấy nói: “Được, để con trai dì đưa con về.”

Đưa?

Nhà cô ở ngay đối diện mà.

Úc Đường theo bản năng muốn từ chối, nhưng Thiệu Ngôn đã mở cửa, đi ra ngoài.

Khoảng cách có mấy mét, đưa cái gì chứ?

Khi đang lấy chìa khóa cửa, cô quay đầu nhìn, phát hiện Thiệu Ngôn vẫn còn chưa trở về, mà đang đứng dựa vào bức tường.

Anh đút hai tay vào túi, lưng cong dựa vào tường, làm cho chiều cao của họ bằng nhau — Thiệu Ngôn so ra cao hơn cô một đoạn.

Úc Đường dừng động tác lại, Thiệu Ngôn cũng không nói gì, chỉ như vậy lẳng lặng nhìn cô, đến khi đèn điều khiển bằng âm thanh tắt.

Ánh sáng đột nhiên biến mất một cách bất ngờ, Úc Đường chỉ có thể nhìn thấy hình dáng, không thể thấy được biểu tình trên khuôn mặt anh.

Nhưng con ngươi đen nhánh của anh dường như vẫn phát sáng trong đêm tối, khiến Úc Đường bất giác nhìn chằm chằm vào đôi mắt của anh.

Có lẽ trong bóng tối, con người sẽ trở nên can đảm hơn, Úc Đường nhìn vào đôi mắt của Thiệu Ngôn càng lớn mật, làm càn, trong ánh mắt còn vô ý thức khiêu khích, ánh mắt rực lửa.

Không thể không thừa nhận, Thiệu Ngôn có tư cách làm cho người ta phải thét chói tai, cũng không có gì kì lạ lúc chơi bóng hôm nay, nhiều cô gái phải la hét điên cuồng vì anh.

Úc Đường đang nhìn anh, mà Thiệu Ngôn cũng biết cô đang nhìn mình.

Hai người bọn họ giống như đang im lặng mà đánh giá nhau, thế nào cũng phải đem mặt của đối phương nhìn tới thủng mới bỏ cuộc.

Rốt cuộc, Thiệu Ngôn cũng cử động.

Hành lang vang lên tiếng bước chân của anh, đèn nghe thấy âm thanh liền sáng lên.

Thiệu Ngôn tới gần cô, nhìn xuống.

Ánh đèn ái muội mờ nhạt chiếu lên khuôn mặt Úc Đường, khiến làn da trắng nõn của cô giống màu bơ — Làm người ta muốn cắn một ngụm.

Hai người cách nhau nửa cánh tay, xung quanh là bốn bức tường an tĩnh, ngay cả tiếng thở của đối phương cũng nghe thấy.

Chỉ cần tiến tới trước một bước, Thiệu Ngôn liền áp sát vào cô,có thể đè cô lên tường, cũng có thể duỗi tay ôm eo cô, giam trong lồng ngực.

Ánh mắt Thiệu Ngôn tối đi, trong lòng hiện lên rất nhiều ý nghĩ, nhưng trên mặt lại bất động thanh sắc, tay cũng không có động tác gì.

Lúc tay đặt trong túi áo giật giật, ngón trỏ bất an siết chặt vào lòng bàn tay, giờ phút này nội tâm anh đang rất thấp thỏm.

“Về việc hôm nay, cậu không có gì muốn nói với tôi sao?” Thiệu Ngôn nói.

Úc Đường vốn dĩ có chút khẩn trương, bởi vì nhìn thấy bộ dáng nghiêm trang của anh, ánh mắt cũng trở nên nghiêm túc, còn tưởng rằng anh muốn nói chuyện gì quan trọng.

Thế nhưng... Việc ngày hôm nay? Là việc nào nhỉ?

Anh muốn nói về chiếc bánh mì nguyên mạch, máy bay giấy hay sự việc lúc chơi bóng rổ?

Chúng đều bình thường mà.

Theo quan điểm của Úc Đường, thực sự không có gì đáng nói, nhưng cắn người miệng mềm*, hôm nay cô đã dùng bữa ở nhà Thiệu Ngôn, đó là điều cô nên tỏ vẻ chút.

* Cắn người miệng mềm: ăn của người ta, thì nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn.

Vì vậy, trong số ba chuyện này, Úc Đường chọn ra một cái.

“Cảm ơn bánh mì của cậu, tôi rất thích.”

Yết hầu Thiệu Ngôn khẽ động, lại một lần nữa mở miệng, giọng nói nhẹ hơn chút: “Còn gì nữa không?”

Còn nữa?

Úc Đường nghiêm túc hỏi: “Cậu mua ở đâu vậy?”

Khẩu vị của Kỳ Nguyệt thật ra rất nặng, Kỳ Nguyệt mang đồ ăn chia cho Úc Đường thật rất dầu mỡ, rất mặn hoặc thứ gì đó ngọt tới phát ngán.

Bánh mì nguyên mạch của Thiệu Ngôn hương vị nhàn nhạt rất vừa miệng.

Gương mặt Úc Đường tràn ngập sự tò mò, đôi mắt nhỏ lấp lánh trên khuôn mặt nhỏ.

Thiệu Ngôn không biết phải làm sao, đành phải mỉm cười.

Anh đưa tay sờ tóc mái trên trán mình, không trả lời câu hỏi này của cô mà chỉ nói: “Ngủ ngon.”

Sau đó, anh quay người trở về nhà của mình.

Cuối cùng, bốn phía không còn mùi hương thuộc về anh, Úc Đường mới thở phào nhẹ nhõm, thoải mái hơn không ít.

Bất quá, vừa rồi khi nhìn bóng lưng của anh lúc rời đi, Úc Đường bỗng cảm thấy anh có chút mất mát không thể giải thích được.

Mất mát? Cô nói sai gì sao?

Cô suy nghĩ một chút, cảm thấy vừa rồi cô hẳn là không có làm sai cái gì, lúc này mới yên lòng.

Sau khi về đến nhà mình, Úc Đường mới phát hiện đồ ăn mà cô chuẩn bị để ăn tối đang để bên nhà đối diện, không có đem về.

Tuy vậy, cô cũng không có ý định sang nhà bên để lấy về.

Mẹ Thiệu quả thực rất ôn nhu và nhiệt tình, nhưng cô và Thiệu Ngôn thật sự không thân.

Một đêm không mộng.

Không có Úc Tề Lỗi ở nhà, Úc Đường cũng ngủ thoải mái hơn nhiều.

Có đôi khi cô cũng không rõ, vì cái gì mà mình lại có thái độ bài xích với ông như vậy, rõ ràng bọn họ là người có mối quan hệ thân cận với nhau nhất trên đời.

Nhưng lại không thể thân cận thêm.

Cả Úc Đường và Úc Tề Lỗi đều không thể thân cận với nhau.

Mặc dù Úc Tề Lỗi đột nhiên xuất hiện đón cô đi, cung cấp đầy đủ mọi thứ sinh hoạt, nhưng những thứ này cũng không thể bù đắp cho sự trống trải trong những năm tháng dài đằng đẵng trước kia của cô.

Sáng sớm hôm sau, đồng hồ báo thức đúng giờ vang lên, Úc Đường vừa nghe thấy liền bật dậy khỏi giường.

Cô xoa xoa đôi mắt, trong lòng thỏa mãn xưa nay chưa từng có.

Từ lúc được đón về, cô ngủ không sâu giấc, luôn không được nghỉ ngơi tốt.

Nhưng đêm qua rất kì quái, trong chốc lát nghĩ tới mẹ Thiệu ở cách vách, lại nghĩ tới bà ngoại, cư nhiên có thể ngủ một giấc ngon.

Úc Đường soi gương, lười biếng duỗi eo.

Bởi vì ngủ ngon nên tinh thần cô hôm nay rất tốt, cô cầm chiếc lược bắt đầu chải tóc, trong lòng hơi động, không buộc tóc đuôi ngựa nữa mà cột tóc hai bên.

Tóc của cô rất đẹp, vừa đen vừa mượt, tóc ở hai bên rũ xuống, theo khuôn mặt cô rũ xuống ngực.

Một vài sợi tóc ở thái dương cũng rũ xuống, che khuất hai bên má, khiến khuôn mặt hơi phúng phính trẻ con của cô mảnh mai đi không ít. Nhìn trông lại quạnh quẽ hơn so với ngày thường.

Chính vì đang ở độ tuổi nở rộ như hoa, nhìn từ hướng kia, đều có thể thấy trên người tản ra hương vị sức sống của thanh xuân.

Cô thường ngày toàn trưng bô mặt lạnh lùng, làm cho người ta có cảm giác khó với tới được.

Kiểu tóc hôm nay khiến cô mềm mại hơn rất nhiều, lạnh lùng pha chút ngọt ngào, nếu cô thường là đóa hoa cao lãnh, thì cảm giác bây giờ chỉ có thể diễn tả bằng một cụm từ – mối tình đầu.

Chính là cảm giác mối tình đầu.

Khi Thiệu Ngôn nhìn thấy Úc Đường, đôi mắt anh hơi ngưng đọng, rõ ràng nhận ra người con gái đứng ở trước mặt chính là người trong lòng, là mối tình đầu của anh.

Anh dắt một chiếc xe đạp màu đỏ đứng chờ Úc Đường cách đó không xa.

Anh là cố ý chờ cô.

Nhìn thấy Úc Đường từ xa đi tới, nhịp tim của Thiệu Ngôn đột nhiên tăng nhanh, cảm giác khẩn trương chưa từng có.

So với ngày hôm qua ném máy bay giấy vào cô còn khẩn trương hơn.

Hiện giờ, cô đang bước tới gần anh, mặt mang ý cười, bước đi nhẹ nhàng.

Chỉ nhìn từ xa đã thấy đẹp như một bức họa.

Thiệu Ngôn cũng quên mất những gì mình định nói.

Chờ Úc Đường đi tới cạnh anh, lấy xe đạp của chính mình, anh mới khôi phục lại tinh thần.

Anh nhìn cô mặt mày tỏa ra ý cười, hỏi: “Hôm nay cậu không buộc tóc đuôi ngựa sao?”

Câu mở lời có chút xấu hổ.

Thiệu Ngôn cũng không biết vì sao anh lại trở lên ăn nói vụng về vào lúc này.

Úc Đường tâm trạng tốt, cũng không hỏi anh vì sao lại ở đây, ngược lại còn cười hỏi: “Khó coi sao?”

“Không, rất đẹp, cậu như thế nào cũng đẹp.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.