Học Thần Nơi Tay Thiên Hạ Ta Có

Chương 5: Chương 5: Thế Giới Đầu Tiên (1)




Trong bóng đêm, một chiếc SUV nội địa có vẻ ngoài bình thường đang lái trên con đường quanh co ngoằn ngoèo. Khi đi qua ngã ba, một chiếc xe tải hạng nặng bất ngờ lao vào đường chính từ phía sau bên trái, nhưng tốc độ không giảm chút nào, tông thẳng đầu chiếc SUV.

Người điều khiển chiếc SUV rất điêu luyện, dù nghiêng người nhưng anh ta không mất thăng bằng ngay mà ngược lại đạp ga lao thẳng về phía trước.

Chiếc xe tải lớn cũng ngay lập tức tăng tốc để đuổi kịp.

Rõ ràng, đây không phải là một vụ tai nạn, mà là một vụ gϊếŧ người có chủ ý.

Hai chiếc xe thi nhau chạy trên con đường núi hiểm trở, chiếc SUV có lợi thế về tốc độ, lẽ ra có thể hất tung chiếc xe tải lớn trong thời gian ngắn nhất, nhưng bất ngờ một chiếc xe thể thao khác từ phía trước lao tới, tạo thành thế ghìm chặt chiếc SUV.

Xe phía trước và xe phía sau va chạm mạnh, chiếc SUV chỉ kịp bẻ lái gấp và phá vòng vây từ phía bên phải, nhưng do tốc độ quá nhanh, lốp bị nổ khiến thân xe lật nhào, lăn ra vách núi.

Âm thanh ầm ầm kèm theo tiếng lửa phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm.

Xe tải lớn phóng đi nhanh chóng, mà xe thể thao lái dọc theo đường của xe SUV như muốn kiểm tra tình hình. Vài ánh đèn flash vụt tắt ngay lập tức, những người trên xe chụp vài tấm hình rồi vội vàng rời đi.

Chiếc SUV nằm im tại chỗ, lửa bùng lên từ mui xe, xăng phun ra từ bình, nhưng cả 4 người trên xe đều bất tỉnh, chỉ cầm chạm vào là nổ ngay lập tức.

Nếu đêm nay không có ai đi qua đây, bốn người này chắc chắn sẽ chết.

Nhưng tiếc thay, con đường này vốn là quốc lộ dẫn vào một thị trấn vắng vẻ, dân cư đã di dời từ lâu, nếu không phải tết Dương Lịch thì chẳng có ai đến đây cả.

Nói cách khác, cơ hội sống sót của 4 người này là rất mong manh.

Xăng còn đang chảy, ngọn lửa bốc cháy ngùn ngụt, vào đúng thời điểm quan trọng này, một chiếc xe Beetle đã lao qua đêm.

Nhìn thấy chiếc SUV bốc lửa và khói dày đặc, chiếc Beetle nhanh chóng dừng lại, một phụ nữ mảnh mai đẩy cửa chạy ra ngoài tìm cách ứng cứu.

Cô dùng hết dức từ lúc bú sữa mẹ cũng không lay chuyển được cánh cửa xe đã bị biến dạng ra từ lâu.

Đúng lúc này, một người đàn ông trên chiếc SUV tỉnh táo lại, nhìn thấy người phụ nữ đang giúp anh ta, liền nói: "Xin hãy cứu tiến sĩ Triệu trước. Tôi sẽ tự tìm cách, anh ấy đang ngồi sau lưng tôi."

Người đàn ông mặt đầy máu, không nhìn rõ tướng mạo, nhưng giọng nói của anh ta rất bình tĩnh và chắc chắn.

Người phụ nữ lo lắng nói: "Đừng sợ, tôi sẽ giải cứu anh." Cô kiên trì kéo cửa ghế phụ.

Trên thực tế, cánh cửa này không mở được, nên cô có thể thử một cánh cửa khác, cứu người có cơ hội sống sót cao hơn trước, sau đó mới nghĩ cách. Nhưng cô ấy không làm vậy, cô hết lòng giúp đỡ người đàn ông đó.

Đầu của người đàn ông bị va đập, ý thức còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, thân thể không tự lực được, nhưng anh ta biết tình hình nguy cấp như thế nào, vì vậy anh ta lại cầu xin: "Xin hãy cứu tiến sĩ Triệu trước."Anh ta chỉ tay về phía người đàn ông ngồi sau mình.

Người đàn ông vẫn còn thở và không có thương tích gì. Anh ta có thể được cứu bằng cách mở cửa hoặc cửa sổ của hàng ghế sau.

Tuy nhiên, người phụ nữ dường như không nghe thấy mà tiếp tục phá cửa trước.

Người đàn ông cố chịu đựng cơn đau dữ dội và choáng váng ở đầu, anh kéo cửa hàng ghế sau. Nhưng cơ thể anh ta bị kẹt trong dây an toàn và túi khí, không thể cử động được, mùi xăng nồng nặc khiến anh ta nhận ra rằng thời gian không còn nhiều nữa.

"Cứu tiến sĩ Triệu! Không cần lo cho tôi!" Có một mệnh lệnh mạnh mẽ trong giọng nói của anh ta.

Ở ranh giới của sự sống và cái chết, để có thể bất chấp tính mạng của mình và để lại hy vọng sống cho người khác, người ta có thể tưởng tượng tiến sĩ Triệu này quan trọng như thế nào trong tâm trí đàn ông.

Người phụ nữ vừa khóc vừa nói: "Anh đã tỉnh rồi, thì tôi phải cứu anh trước".

Cô vội vàng chạy tới xe của mình, mở cốp, lấy một chiếc xà beng rồi quay lại thật nhanh, cạy cửa.

Đầu người đàn ông càng lúc càng đau, như sắp nổ tung, nhưng anh ta vẫn kiên quyết: "Cứu tiến sĩ Triệu, tôi sẽ đưa cho cô 100 triệu. Bây giờ tôi có thể đưa thẻ ngân hàng cho cô, không cần ký tên, mật khẩu là 666666."

Anh ta vừa nói vừa lần mò lấy ví.

Người phụ nữ như bị điếc, sau khi cạy cửa xe đã nhanh chóng lôi người đàn ông bị gãy chân ra ngoài.

Người đàn ông vươn tay muốn kéo cánh cửa của băng ghế sau, tưởng rằng sẽ bị kẹt, nhưng không ngờ, cánh cửa khẽ mở ra, tiến sĩ Triệu, người đã bất tỉnh đang ở trong tầm tay.

Nhưng cùng lúc đó, xăng cũng bị bắt lửa và bốc ra mùi khói cay mũi. Một khi ngọn lửa bén vào bình xăng, chiếc xe sẽ phát nổ.

Đầu ngón tay của người đàn ông đã chạm vào vai tiến sĩ Triệu, nhưng người phụ nữ hét lên và kéo anh ta đi, còn lấy thân thể nhỏ nhắn của cô ta bao bọc anh.

Một vụ nổ dữ dội vang vọng bầu trời, một làn khói dày đặc bao phủ mặt trăng, ngọn lửa đỏ rực nhấn chìm mọi thứ.

Người đàn ông bất lực nhìn ngọn lửa thiêu rụi cơ thể tiến sĩ Triệu. Ngay cả khi hôn mê, tiến sĩ Triệu cũng nhịn không được đau đớn, khuôn mặt vốn yên tĩnh vốn có của anh nay trở nên vặn vẹo, khó coi.

Hai người bạn đồng hành khác trên xe cũng lần lượt tỉnh dậy, nhưng lại la hét rồi rơi xuống địa ngục.

Nhìn ảnh tượng bi thảm này, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt kiên nghị của người đàn ông. Anh ta nhấc xác người phụ nữ lên, nhìn cảnh tượng đầy đau khổ và cuối cùng vì phẫn nộ và đau thương mà ngất đi.

Không biết qua bao lâu, người đàn ông tỉnh lại, phát hiện không có người đưa đi bệnh viện mà nằm trong căn phòng nhỏ chưa đầy 20m².

Những tấm rèm hoa, ghế sofa màu hồng, khăn trải bàn ren và những con búp bê dễ thương đều cho thấy nơi này thuộc về một người phụ nữ.

Người đàn ông nhanh chóng kiểm tra cơ thể và phát hiện hai chân bị gãy đã được băng bó, xương liền nhau nên không để lại di chứng gì, trên đầu cũng quấn băng gạc, cảm giác đau đớn khiến hộp sọ muốn nổ tung cũng hoàn toàn biến mất.

Ngoài ra, anh ấy không biết bộ đồ mình vốn mặc đã đi đâu, ngược lại đã được thay một bộ đồ ngủ sạch sẽ, nhỏ hơn một cỡ, ôm sát vào cơ bắp cuồn cuộn của anh ta. Đồng hồ, điện thoại di động, ví tiền và các vật dụng khác, những thứ anh ta mang theo mình đều không cánh mà bay.

Anh nhanh chóng nhớ ra chiếc SUV bốc cháy ngùn ngụt và ba người bạn đồng hành của anh đang mờ dần trong biển lửa.

Họ đã chết.

Chết vì một vụ gϊếŧ người!

Ngay khi một tia đau đớn hiện lên trong mắt người đàn ông, nó ngay lập tức được thay thế bằng sự căm thù dữ dội.

Sự đau buồn vô ích nhanh chóng bị anh gạt bỏ. Anh bắt đầu tự hỏi ai là kẻ chủ mưu và những kẻ tham gia vào vụ gϊếŧ người.

Thông tin mà tiến sĩ Triệu suy ra thuật toán 5G trong toàn công ty chỉ có mình anh biết và cũng chỉ có anh và hai vệ sĩ tham gia vào kế hoạch đưa tiến sĩ Triệu trở lại Hoa Kỳ. Hành trình hoàn toàn được giữ bí mật.

Trong hoàn cảnh như vậy, ai có thể biết được tin tức rằng thuật toán 5G đã bị phá vỡ bởi tiến sĩ Triệu? Ai có thể điều tra ra con đường chính xác của họ và theo đuổi? Ai sẽ là người hưởng lợi cuối cùng?

Người đàn ông suy nghĩ một lúc và nghĩ ra một phương hướng

Trong cùng một lĩnh vực phát triển, các đối thủ trong và ngoài nước có thể giành được vị trí dẫn đầu về công nghệ 5G sau khi loại bỏ tiến sĩ Triệu, mà việc áp dụng toàn công nghệ 5G sẽ nâng cao đáng kể khả năng cạnh tranh của một công ty và thậm chí là sức mạnh của một quốc gia.

Nó liên quan đến lợi ích quốc gia và tỷ lệ của các đối tác trong nước sẽ thấp hơn nhiều so với tỷ lệ của đối tác nước ngoài.

Người đàn ông đoán rằng vụ gϊếŧ người này có khả năng là do Hoa Kỳ lên kế hoạch. Để có thể dùng một tay súng bắn tỉa chính xác vào tiến sĩ Triệu, cần phải có một nội gián, nhưng người đó là ai?

Nghĩ đến đây, người đàn ông không khỏi cau mày trầm tư.

Anh là người duy nhất trong công ty biết rằng tiến sĩ Triệu đã đưa suy luận ra thuật toán 5G và anh cũng chưa bao giờ tiết lộ nó với bất kỳ ai. Chuyến đi đón tiến sĩ Triệu về Trung Quốc cũng đã được anh lên kế hoạch, hai vệ sĩ chỉ có nhiệm vụ đi theo và canh gác, không biết gì về việc này hơn nữa cả hai đã chết trong vụ nổ.

Nói cách khác, không ai có thể bán tin tức cho Hoa Kỳ ngoại trừ bản thân người đàn ông.

Mọi thứ xảy ra thật kỳ lạ.

Nghĩ đến đây, đầu của người đàn ông lại bắt đầu đau nhức, vì vậy anh ta kéo băng trên trán và định dùng tay chống đỡ mình ngồi dậy.

Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra, một thiếu nữ mảnh khảnh, xinh đẹp dịu dàng bưng nồi canh gà bước vào, miệng đầy vẻ quan tâm: "Này, anh đừng nhúc nhích, hai chân vừa mới được nối liền mà, coi chừng xương bị lệch đó."

Nhìn thấy người phụ nữ, lông mày của người đàn ông càng nhíu chặt hơn. Anh sẽ không quên rằng chính sự ngu ngốc và ngoan cố của người kia đã khiến tiến sĩ Triệu mất đi cơ hội sống sót.

Cửa ghế phụ bị kẹt, cô có thể thử mở cửa ghế sau, cứu người dễ dàng cứu trước, đây không phải là lựa chọn tốt nhất sao? Nhưng người phụ nữ chỉ nhìn chằm chằm vào anh ta, cô ấy không quan tâm đến tính mạng của người khác.

Khuôn mặt kiên quyết của người đàn ông càng lúc càng trở nên lạnh lùng dưới khuôn mặt đầy sự tức giận. Thay vì cảm ơn, anh ta mở miệng và hỏi: "Cô đã gọi cảnh sát chưa? Di thể của tiến sĩ Triệu ở chỗ nào?"

Nụ cười thanh tú của người phụ nữ lập tức cứng đờ.

Người đàn ông quay đầu nhìn cơn mưa tầm tã ngoài cửa sổ, trong lòng nổi lên lửa giận. Vẻ mặt của người phụ nữ đủ khiến anh hiểu rằng cô ta không hề gọi cảnh sát.

Bên ngoài trời đã xế chiều, ai có thể tưởng tượng được anh hôn mê cả đêm một ngày, trời mưa to như vậy, dấu vết rượt đuổi trên quốc lộ có lẽ đã bị cuốn trôi từ lâu, ven đường cũng không có thiết bị theo dõi, dù là lúc này báo nguy thì cảnh sát không thể điều tra bất cứ điều gì.

Mọi thứ đã quá muộn.

Điều khó hiểu hơn nữa là người phụ nữ đã mang anh ta đi, nhưng lại để hài cốt của tiến sĩ Triệu và những người khác ở cùng một chỗ rồi để cho ngọn lửa bốc cháy đốt lấy họ? Sự trợ giúp của cô ấy thực sự vì lòng tốt hay với động cơ thầm kín nào đó?

Ý nghĩ này giống như một cơ chế, khiến đầu người đàn ông đột nhiên đau nhức, nhưng sau khi hết đau, anh ta lại nghe thấy người phụ nữ lo lắng hét lên: "Thôi xong! Tao bận cứu Tuyên Minh mà quên xử lý thi thể của Triệu Chí Sinh! Xảy ra sự cố lớn như vậy mà không báo nguy, đó là không hợp logic! Anh ta đã nghi ngờ tao!"

Mặc dù người đàn ông là chủ tịch của Hải Minh và là một trong những người giàu nhất Trung Quốc nhưng anh ta chưa bao giờ lộ mặt công khai trên các phương tiện truyền thông, làm thế nào cô gái bình thường nào có thể biết? Và sao có thể biết đến tiến sĩ Triệu?

Phải biết rằng tiến sĩ Triệu chuyên tâm nghiên cứu khoa học, cuộc đời hoàn toàn có thể so sánh với một ẩn sĩ, ngoại trừ các đồng nghiệp trong giới học thuật, ông ta càng không thể gặp một người phụ nữ lạ.

Đôi mắt sắc bén của người đàn ông khóa chặt vào bóng dáng người phụ nữ tràn đầy cảnh giác.

Nhưng anh đã sớm phát hiện ra điều kỳ lạ, không phải là người phụ nữ biết thân phận của họ, mà là đối phương hoàn toàn không mở miệng khi vội vàng hét lên câu đó.

Cô đang bưng canh gà, nụ cười trên mặt tuy cứng ngắc nhưng ngọt ngào, đôi mắt chớp chớp lộ ra vẻ ngây thơ. Tiếng hét khẩn cấp dường như bật ra khỏi tâm trí cô.

Người đàn ông sững sờ, nhưng trên mặt không có chút manh mối nào.

Người phụ nữ cúi xuống đặt canh gà lên bàn cà phê, miệng vẫn ngậm, nhưng giọng nói lại truyền vào đầu người đàn ông: "Hệ thống, viên thuốc mất trí nhớ mà tao đổi có hiệu quả 100% sao?"

Một giọng nói lạnh như băng cũng vang lên: "Xin kí chủ đừng nghi ngờ năng lực của hệ thống. Chỉ cần kí chủ thuyết phục được mục tiêu nhiệm vụ uống bát canh gà này, anh ta sẽ quên hết mọi chuyện trong quá khứ.. "

"Vậy sau này có nhớ hay không?"

"Nếu kí chủ cho rằng cần thiết, có thể đổi thuốc giải khác từ tôi."

"Có cả thuốc giải? Bao nhiêu tiền một viên?"

"3000 tích phân đổi lấy một viên."

"3000 tích phân? Sao mày không đi cướp luôn đi?"

"Chỉ cần kí chủ công lược Tuyên Minh thành công và trở thành nhân vật chính của thế giới này, 3.000 điểm đối với ký chủ cũng chỉ là chuyện nhỏ."

"Đó là sự thật. Lúc tao cứu anh ta, tao lo lắng đến mức quên mất rằng trong xe còn có Triệu Chí Sinh và những người khác. Bây giờ Tuyên Minh hẳn đang nghi ngờ. Nhưng không sao cả, miễn là anh ta uống canh súp gà, chắc chắn sẽ quên những gì đã xảy ra trước đây. "

"Đúng vậy, vậy hãy tận dụng cơ hội trong lúc Tuyên Minh mất trí nhớ."

"Cái này mày còn phải nói nữa sao? Tao đã cứu và chăm sóc anh ta cẩn thận như vậy, anh ta nhất định sẽ yêu tao. Khi Tuyên Minh yêu tao đến mức không thể tự kiềm chế, tao sẽ cho anh ta thuốc giải. Lúc đó anh ta sẽ không nghi ngờ tao."

"Đến lúc đó, ký chủ có thể nói cho anh ta rằng nếu gọi cảnh sát, sợ là có người bên ngoài đuổi gϊếŧ, ký chủ yên lặng đưa đi cũng vì bảo vệ anh thôi."

"Đúng vậy, không đưa Tuyên Minh đi bệnh viện cũng là lý do đó. Khi anh ấy đến bệnh viện, hung thủ liền đuổi theo! Hệ thống, mày thật thông minh!"

"Kí chủ quá khen, tôi cũng yêu cầu kí chủ nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ giai đoạn đầu. Nghe nói gần quan thì được ban lộc. Tôi đã tạo cơ hội cho cô, mọi chuyện sau đó phải được kiểm soát bởi chính ký chủ. "

"Tao biết. Tuyên Minh sau khi mất trí nhớ là một tờ giấy trắng, tao sẽ sớm chinh phục anh ta."

Cuộc trò chuyện dừng lại mà người phụ nữ không mở miệng suốt thời gian đó.

Đôi mắt sắc bén của Tuyên Minh lướt dọc khuôn mặt xinh đẹp của người phụ nữ rồi hướng bát canh gà có vấn đề, sau đó đến căn phòng hoàn toàn không có người thứ ba, trong lòng kinh sợ cùng nghi ngờ không rõ.

Nhưng anh đã quen với việc nhìn thấy sóng to gió lớn, lúc này cũng không mất bình tĩnh mà mí mắt khẽ nhắm lại, che đi tia sáng trong sâu thẳm con ngươi.

Người phụ nữ mở miệng cười: "Anh đã ngủ một ngày một đêm rồi. Trước tiên uống bát canh gà lót bụng đi." Dứt lời liền đem chén canh gà lên miệng Tuyên Minh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.