Hối Tình Mạc Tương Tư

Chương 8: Chương 8




CHƯƠNG 7

Phong Tuyết Nguyệt ở một mình , Ma Tước tuy nhỏ nhưng tiện nghi vật dụng đầy đủ, phòng ở đơn sơ lại được thu thập thực sạch sẽ. Quân Hàn Tâm ngồi ở trước bàn, nhìn thấy trước mắt vật nhỏ đáng yêu sôi nổi ra vào sân vội bất diệc nhạc hồ (*).

(*) Bất diệc nhạc hồ : trích trong câu “Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc nhạc hồ” ( Bạn từ phương xa tới, còn gì vui hơn ), có thể hiểu như “cực kì vui vẻ” đối với câu trên.

Phong Tuyết Nguyệt trong lòng cao hứng đến hình dung không được, chỉ biết là ca ca dọc đường đi vất vả, trước làm bữa cơm cho hắn. Thế là vội thứ gì cũng không để ý, ở phòng bếp lâu lâu lại muốn thấy Quân Hàn Tâm, liền chạy vào nhà liếc hắn một cái, ngọt ngào nói một câu: “Ca ca, rất nhanh sẽ có đồ ăn.” Lại sợ đồ ăn bị cháy, vội vàng chạy trở về.

Quân Hàn Tâm nhất phái bình yên uống trà, nhìn Phong Tuyết Nguyệt bộ dáng cao hứng, trong lòng cười không ngừng, lại cảm thấy thực thích. Qua không lâu Phong Tuyết Nguyệt liền bưng bao nhiêu đồ ăn vào, cấp Quân Hàn Tâm một chén cơm thật đầy, hướng hắn mỉm cười ngọt ngào.

Quân Hàn Tâm gợi môi lên, gắp một đũa đồ ăn, ăn hai miếng lập tức khen ngợi, biến thành Phong Tuyết Nguyệt đỏ mặt. Phong Tuyết Nguyệt ngồi xuống ăn hai miếng, lại ở trước của nhìn xung quanh vài lần, lập tức liền chạy ra ngoài.

Thư Nghiễn đã làm sai chuyện, cung kính đứng ở cửa, đầu buông xuống, bộ dáng ủ rũ.

Phong Tuyết Nguyệt hoan vui mừng hỉ nói : “Thư Nghiễn ca ca, tiến vào ăn cơm đi.”

Thư Nghiễn vẻ mặt kinh ngạc, ngày đó nghĩ khi đi ra ngoài, liền thuận miệng nói một câu có việc liền đi, vốn tưởng rằng Phong Tuyết Nguyệt ít nhất sẽ nén giận hoặc sinh khí, nhưng lại không nghĩ y thế nhưng khuôn mặt tươi cười trong suốt đối với mình. Há miệng thở dốc, ngũ tạng lục phủ đều dồn lại cùng nhau, thở ra khí đều ẩn ẩn cảm thấy đau, nhớ tới một chưởng kia của Quân Hàn Tâm liền ngượng ngùng thối lui hai bước, nột nột nói: “Không được, Thư Nghiễn là nô tài, không thể cùng chủ nhân ăn cơm, hơn nữa……” Dừng một chút lại nói: “Công tử yêu thích sạch sẽ, chưa bao giờ cùng người khác ăn cơm, càng không nói đến ta là hạ nhân.”

Phong Tuyết Nguyệt cắn thần nghĩ nghĩ, mới nói: “Ta đây đem đồ ăn cho ngươi.” Vừa mới dứt lời cũng không chờ Thư Nghiễn phản ứng liền chạy ra, gắp đồ ăn đầy chén cơm cho hắn một mình ăn.

Thư Nghiễn cúi đầu, hai tay gắt gao tiếp lấy cái bát đầy ụ, miệng nhịn không được nói thầm: “Ngươi tốt như thế để làm chi, công tử cũng sẽ không yêu thích ngươi……”

Phong Tuyết Nguyệt tâm tư sớm đã chạy tới trên người Quân Hàn Tâm, làm sao còn nghe được lời hắn nói, thân mình vừa chuyển liền chạy ra.

Trở lại phòng, Quân Hàn Tâm hãy còn đang ăn đồ ăn, ngẩng đầu nhìn thấy y liếc mắt một cái cười nói: “Hương vị rất không sai, Tuyết Nguyệt thật là lợi hại a.”

Phong Tuyết Nguyệt ngồi vào bên người hắn, chống đầu nhìn hắn ăn, chính là như vậy lòng liền tràn đầy hạnh phúc.

Quân Hàn Tâm mạc danh kỳ diệu nhìn y một cái, cười hỏi: “Sao không ăn?” Nói xong lại gắp một khối lạt sao ngư phiến (*), đưa lên mũi hít một hơi, hương vị thật là tốt lắm.

(*) Lạt sao ngư phiến : cá kho

Phong Tuyết Nguyệt cúi đầu trừng mắt nhìn con ngươi, thanh âm nho nhỏ hỏi: “Ca ca không phải không thích cùng người khác cùng nhau ăn cơm mà……” Ánh mắt ngập nước ủy khuất nhìn Quân Hàn Tâm.

Thấy y một bộ dáng như thế này làm sao còn có thể nói đến thứ khác, y không đề cập tới cơ hồ đã quên thói quen này. Mỉm cười một phen ôm lấy Phong Tuyết Nguyệt, đưa y ôm đến trên đùi, hôn nhẹ lên đôi môi như cánh hoa của y, cười nói: “Đầu lưỡi của ngươi ta đều đã hưởng qua rất nhiều lần, sao lại không thích cùng ngươi ăn cơm?” Dứt lời, liền tự mình gắp đồ ăn uy đến bên miệng y, dùng chính đôi đũa của mình.

Phong Tuyết Nguyệt cao hứng, cười phá lệ ngọt ngào, khiến Quân Hàn Tâm hơi thở rối loạn, đầu óc bắt đầu miên man suy nghĩ, thực hận không thể lập tức đưa y đặt ở dưới thân hung hăng xỏ xuyên qua.

“Tiểu Nguyệt, đang ăn cơm sao.” Đột nhiên truyền đến tiếng kêu lớn, hai người ngẩng đầu liền thấy một tiểu tử đen thui xông vào.

Phong Tuyết Nguyệt lập tức leo xuống khỏi đùi Quân Hàn Tâm, kéo qua người nọ cười nói: “Nam tử ca ca, này chính là Quân Hàn Tâm, ca ca ta!” Biểu tình hảo đắc ý, làm cho người ta nhịn không được nghĩ muốn một phen véo lấy hai má trắng nõn của y.

Quân Hàn Tâm chọn chọn mi cũng không nói chuyện.

Nam tử cao thấp đánh giá Quân Hàn Tâm, vây quanh hắn đi hồi lâu, mới lạnh lạnh nói: “Bà bà nói người Trung Nguyên không có cái gì tốt, ta xem hắn cũng không giống người tốt.”

“Ngươi nói bậy!” Phong Tuyết Nguyệt nóng nảy, vội vàng chắn ở trước mặt Quân Hàn Tâm, lớn tiếng nói: “Ca ca là người tốt, ca ca rất tốt với ta.”

Nam tử bĩu môi, khinh thường nói: “Đối với ngươi hảo? Vậy ngươi sao lại một mình trở về? Còn té xỉu ở trên đường? Nếu không phải Lưu bá từ trong thành trở về thấy ngươi, ngươi còn không biết sẽ chết ở nơi nào ?”

Phong Tuyết Nguyệt ngày đó vì chạy đi, không quan tâm đến thân thể.Hiện tại làm sao còn nhớ rõ tình cảnh ngày đó, một lòng chỉ biết là nam tử chán ghét ca ca, nam tử hiểu lầm ca ca, ca ca là người tốt, đối chính mình rất hảo. Nghĩ nghĩ hốc mắt liền thấp, hút khí lắp bắp nói: “Ca ca rất tốt với ta. Ngươi, ngươi không biết, ngươi đừng nói bậy, ca ca rất tốt với ta, rất tốt với ta.” Chỉ biết lặp lại cùng một câu nói này. Thấy nam tử vẫn là một bộ dạng biểu tình khinh thường, trong lòng quýnh lên nước mắt liền ào ào chảy xuống.

Nam tử vừa thấy trong lòng cũng có chút hoảng, cũng bất quá là bởi vì bằng hữu của mình bị người Trung Nguyên bắt cóc, cho nên nói chuyện mới nặng một ít. Hiện tại Phong Tuyết Nguyệt khóc, cũng liền sốt ruột không biết làm sao, vội vàng kéo tay áo phải giúp y lau nước mắt.

Tay vừa mới nhấc lên, người đã bị kéo ra .

Quân Hàn Tâm duỗi tay liền đem Phong Tuyết Nguyệt kéo vào trong lòng, cười hôn trên mắt y, nhẹ nhàng mút vào. Trán kề trán, chóp mũi nhẹ nhàng ma xát hai má, dỗ dành nói: “Bảo bối nhi, đừng khóc, là ca ca không tốt, sau này ca ca từng bước không rời đều chiếu cố ngươi, ân? Không khóc, không khóc.”

Làm sao còn dừng được, nhưng lại khóc lớn hơn nữa , hấp hấp cái mũi, nước mắt tuôn rơi, gắt gao ôm lấy thắt lưng Quân Hàn Tâm, cái đầu tựa vào ngực hắn.

Quân Hàn Tâm tựa tiếu phi tiếu vỗ nhẹ lên lưng , thật lâu cuối cùng mới đừng khóc. Trước kia đúng là không phát hiện, vật nhỏ này khóc cũng rất đáng yêu.

Nam tử nhìn, cũng không có cách, oán hận bỏ xuống một câu”Hãy đối tốt với Tiểu Nguyệt” rồi chạy mất.

Quân Hàn Tâm hướng tới phương hướng mà hắn chạy đi khinh thường liếc mắt một cái, trong lòng hừ lạnh, xú tiểu tử chưa dứt sữa !

Khóc đến hai má đỏ bừng, môi ngập ngừng mềm mại, nhưng thật ra càng thêm đáng yêu mê người.

Quân Hàn Tâm nhéo nhéo hai má y, cười tủm tỉm nói: “Tuyết Nguyệt của ta khóc cũng thật đáng yêu a, ca ca đều chống đỡ không được.”

Phong Tuyết Nguyệt nhu nhu môi, mềm mại nói: “Kia, ta đây sau này không khóc.”

Quân Hàn Tâm cười to, sủng nịch nhìn y, đứa nhỏ này thật sự là rất thú vị, hơn nữa ngoan đến bất khả tư nghị, trục lợi chính mình biến thành vô kế khả thi. Làm sao là chính mình nguyện ý đối đãi ôn nhu như thế với y, mỗi khi nhu tình qua đi mới phát hiện hắn – Quân Hàn Tâm – giống như ăn sai dược rồi.

Đêm dài, Quân Hàn Tâm tự nhiên sẽ không ủy khuất chính mình, bước vào phòng vừa đóng cửa liền đem vật nhỏ đáng yêu kéo đến bên giường.

Phong Tuyết Nguyệt mơ hồ cảm thấy được ca ca sẽ làm chuyện tình cùng lần trước giống nhau, lần trước đau đến ngay cả đi đều vất vả. Mà tại thời điểm Quân Hàn Tâm ôm Phong Tuyết Nguyệt, y làm sao còn nghĩ đến được loại đau đớn này, trong lòng như có con nai con chạy loạn, lòng tràn đầy vui mừng, lại tràn đầy chờ mong.

Quân Hàn Tâm thấy Phong Tuyết Nguyệt thuận theo như thế, trong thân thể liền lập tức có một cỗ nhiệt khí rục rịch, đưa y ôm vào trong ngực, trác trác hai má, ngón tay mảnh khảnh đi đến vạt áo chỗ, nhẹ nhàng kéo một cái vạt áo liền rớt ra, lộ ra xương quai xanh tinh mỹ.

Phong Tuyết Nguyệt ngoan ngoãn tựa vào trong lòng hắn, mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Quân Hàn Tâm tự nhiên không khách khí, môi chậm rãi hoạt hạ, rơi xuống chỗ cổ trắng nõn, hạ xuống mấy hồng ngân, lại một ngụm cắn lên xương quai xanh tinh mỹ, khẳng phệ mút vào.

Phong Tuyết Nguyệt không tự giác rên rỉ một tiếng, thanh âm mềm mại coi như hờn dỗi bình thường. Quân Hàn Tâm lập tức cảm thấy khí huyết loạn dũng, hơi thở dồn dập lên.

Quần áo nửa thân trần, đầu nhũ đỏ bừng bán che ở quần áo, nhẹ tay khinh địa một xả ra xiêm y, đầu nhũ liền lộ đi ra. Vẫn là nhan sắc đáng yêu mê người như vậy, nhất thời khiến Quân Hàn Tâm mười ngón đại động.

Môi đỏ mọng dời đến nhũ biên, *** mĩ vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm lộng nhũ tiêm, tay kia cũng không thành thật vươn tới bên kia, tinh tế niệp lộng.

Phong Tuyết Nguyệt tuy rằng không phải lần đầu, lại vẫn là chịu không nổi loại kích thích chờ mong này, nức nở một tiếng liền rên rỉ không ngừng, còn mềm mại nói: “Ca ca……”

Quân Hàn Tâm tối chịu không nổi Phong Tuyết Nguyệt ở trên giường bộ dáng gọi hắn ca ca, xương cốt đều tê dại, hạ thân cái kia cũng sinh long hoạt hổ, chưa từng ngạnh qua như thế.

Phong Tuyết Nguyệt phóng bình, quần áo sớm đã cởi bỏ sạch sẽ, nằm ở trên giường có chút ngượng ngùng, nhẹ nhàng mà đem hai chân khép lại, tay cũng không tự giác chuyển qua trước ngực, nhũ tiêm sưng đỏ bị chính mình đụng vào nhưng lại cũng thoải mái rên rỉ ra tiếng.

Quân Hàn Tâm dừng động tác, thấy y bộ dáng như vậy không khỏi cười lên tiếng, làm cho Phong Tuyết Nguyệt lại đỏ bừng khuôn mặt, chân tay luống cuống, đành phải mềm nhẹ khẩn cầu: “Ca ca……”

Làm sao còn nhẫn được, lập tức cúi người bắt lấy đôi môi đỏ mọng kia, đầu lưỡi dò xét đi vào, theo một đường quen thuộc dẫn dắt cái lưỡi ngọt ngào của Phong Tuyết Nguyệt, trao đổi nước bọt lẫn nhau.

Phong Tuyết Nguyệt cũng động tình, bảo bối ở hạ thân kia cao cao nhếch lên, thẳng tắp đứng vững ở bụng Quân Hàn Tâm.

Quân Hàn Tâm cười cười ngâm ngâm hỏi: “Lần trước thoải mái?”

Thoải mái là có, nhưng lúc sau lại vô cùng đau đớn, lúc này bị Quân Hàn Tâm hỏi lại chỉ biết gật đầu, nột nột nói: “Thư, thoải mái.”

Quân Hàn Tâm nhíu mày, khóe miệng câu lên, nhẹ giọng nói: “Ca ca nhưng thật ra không thoải mái a……” Dũng đạo chưa từng trải sự khô khốc, vừa mới tiến hợp mặc dù có chút đau, nhưng lúc sau lại thoải mái như chưa từng có, quả thực là hơn cả bình thường.

Phong Tuyết Nguyệt làm sao nghe ra được hắn là nói hươu nói vượn, cắn cắn môi, trong mắt lập tức tụ đầy thủy khí, cúi đầu hỏi: “Không thoải mái a……”

Trêu y đến bày ra bộ dáng sắp khóc, nhưng Quân Hàn Tâm tuyệt không cảm thấy hổ thẹn, thật ra cảm thấy thú vị, đem y trên giường kéo đến ôm vào trong ***g ngực, gật gật đầu nói: “Đúng vậy.” Dừng một chút lại câu khóe môi cười nói: “Tuyết Nguyệt có nghĩ làm cho ca ca càng thoải mái?”

Hấp hấp cái mũi, nhẹ nhàng mà “Ân” một tiếng, ánh mắt có chút mê võng nhìn Quân Hàn Tâm, tựa như một con thỏ nhỏ lạc đường, ngay cả ánh mắt đều giống, đỏ rực.

Kéo bàn tay mền mại của y qua đặt trên phân thân trướng đại, thanh âm khàn khàn nói: “Giúp ca ca hàm nó.” Ngón tay hoạt đến đôi môi như cánh hoa của Phong Tuyết Nguyệt, nói: “Dùng nơi này.”

( Hàm : là ngậm ạ =.= )

Phong Tuyết Nguyệt cả kinh, mặt đỏ đến có thể tích xuất huyết, trong lòng bàn tay truyền đến chính là nhiệt độ nóng bỏng. Chính là Quân Hàn Tâm không lừa gạt y, Phong Tuyết Nguyệt cũng nói không nên lời cự tuyệt nào cả, dịu ngoan gật gật đầu, lại ngốc ngốc không biết làm sao.

Quân Hàn Tâm nhìn thấy y ngây ngô phản ứng, trong lòng cũng cực kỳ sảng khoái, đứa nhỏ này sẽ là chính mình một tay dạy dỗ ra.

Phong Tuyết Nguyệt quỳ gối giữa hai chân hắn, có chút buồn rầu nhìn phân thân trướng đại của hắn, phân thân trướng đến phát tím, đỉnh chảy ra mật dịch cuồn cuộn không ngừng,chất lỏng trong suốt bỗng nhiên hạ xuống một giọt, vừa đúng dừng ở khóe môi Phong Tuyết Nguyệt.

Có chút tò mò vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng mà liếm liếm, lại không biết này cảnh tượng ở trong mắt Quân Hàn Tâm là cực kỳ mê người.

Trong cơ thể khí huyết cuồn cuộn, bụng dưới nhiệt khí tán loạn, yết hầu một trận thèm khát, thật sự là cũng bị tiểu yêu tinh này giết chết mất thôi ! Dùng thanh âm khàn khàn cực kỳ mê hoặc dụ dỗ nói: “Hàm trụ nó.”

Phong Tuyết Nguyệt theo lời mở ra cái miệng nhỏ nhắm hồng nhuận, nhẹ nhàng mà hàm ở đỉnh, chóp mũi quanh quẩn đều là hương vị Quân Hàn Tâm, trong cơ thể là lạ, tuyệt không chán ghét loại cảm giác này, lại vẫn có chút ẩn ẩn ngọt ngào, cái kia là của ca ca……

Ngay cả như vậy lại vẫn là không biết làm sao, hàm chứa liền không biết nên như thế nào.

Quân Hàn Tâm cười cười, vuốt đầu y cười khẽ: “Vươn đầu lưỡi liếm một chút.”

Mở miệng, vươn đầu lưỡi khẽ liếm một chút, vừa mới liếm đến lỗ nhỏ trên đỉnh quả nhiên Quân Hàn Tâm toàn thân run lên, khoái cảm nối gót mà tới.

Phong Tuyết Nguyệt gặp Quân Hàn Tâm nhắm mắt lại, tựa hồ phi thường thoải mái, liền hảo ngoạn như thế không ngừng liếm lộng lỗ nhỏ, lại liếm liếm hai bên sườn, gặp hai cái tiểu cầu phình lên bên cạnh, lại duỗi tay niết niết, ngoạn đến bất diệc nhạc hồ.

Liếm lộng không hề thành thục lại mang đến khoái cảm ngập đầu. Quân Hàn Tâm khẽ quát một tiếng, mạnh mẽ cắm vào trong miệng y, địa phương kia ẩm ướt ôn nhuyễn thập phần thoải mái, liền không tự giác mà bắt đầu trừu sáp.

Phong Tuyết Nguyệt cả kinh, phân thân đã muốn thẳng tắp sáp nhập yết hầu, thập phần không thoải mái, nức nở hai tiếng hốc mắt liền tràn đầy hơi nước.

Quân Hàn Tâm nghe được thanh âm nức nở mới hồi thần, thân mình run lên, dịch thể nồng đậm liền thẳng tắp bắn đi. Phong Tuyết Nguyệt kịch liệt ho khan, thật nhiều chất lỏng theo khóe miệng chảy xuống, bạch trọc lướt qua lại càng xuống dưới hoạt tới tận ngực.

Quân Hàn Tâm có chút áy náy, ôm lấy Phong Tuyết Nguyệt đang kịch liệt ho khan, tay vuốt nhẹ lưng y dỗ dành nói nói: “Tốt lắm tốt lắm, là ca ca không tốt, đến, để ca ca sờ.” Phong Tuyết Nguyệt còn chưa kịp phản ứng lại, ngọc hành ngây ngô bỗng nhiên bị nắm trụ, thân thể run rẩy ngọt ngào, đầu óc liền chỗ trống một mảnh.

Quân Hàn Tâm cười tủm tỉm bộ lộng phân thân của y, trêu đùa: “Tuyết Nguyệt cái này thật khá a, vẫn còn phấn hồng, thích ca ca sờ ngươi như thế không?”

” Ân, thích.” Nhỏ vụn rên rỉ không ngừng mà theo trong miệng tràn ra, “Nơi đó…… A…… Ca ca…… Ca ca……”

Quân Hàn Tâm cười cười tay lấy tốc độ nhanh hơn, thường thường niết hai túi ở bên. Phong Tuyết Nguyệt làm sao chịu được kích thích như vậy, cuối cùng tiếng rên rỉ đã muốn ức chế không được, hầu trung rên rỉ càng thêm ngọt ngào liêu nhân.

Bàn tay to hoạt đến cái mông, nhẹ nhàng mà vuốt ve, đầu ngón tay chạy đến cấm địa, ở huyệt khẩu hồng nhạt ấn nhu. Ngón tay thon dài dò xét đi vào liền lập tức bị gắt gao hấp trụ.

“Ha hả, vẫn là hảo nhanh a.” Quân Hàn Tâm nhịn không được nói, ngón tay lại thâm sâu thêm một ít.

Phong Tuyết Nguyệt nhéo nhéo mông, nhưng không có nói ra cự tuyệt, ngoan ngoãn xảo xảo nhìn Quân Hàn Tâm.

Quân Hàn Tâm thân thiết hôn chóp mũi y, nhẹ giọng nói: “Chớ sợ, hội so với lần trước thoải mái hơn.” Dứt lời nhưng lại từ một bên xuất ra một cái hòm bạc tinh xảo, vừa mở ra đúng là thuốc cao! Quả nhiên là trước đó liền chuẩn bị tốt.

Lấy ngón tay quét ra khối, một chút đẩy mạnh vào sâu trong hoa huyệt.

Phong Tuyết Nguyệt đột nhiên cảm giác có gì đó lạnh lạnh tiến vào, nhột quá… Nhìn nhưng lại thấy Quân Hàn Tâm cầm trong tay thuốc cao trợ hứng. Mặt đỏ lên, lập tức không nhìn nữa.

Quân Hàn Tâm cười thấu vẻ mặt của y, cười tủm tỉm nói: “Không xấu hổ, như thế này hội thực thoải mái.”

Phong Tuyết Nguyệt nột nột gật đầu, rồi mới xấu hổ dúi đầu vào trong lòng gối mềm mại.

Bị thuốc mỡ làm dịu qua, hoa huyệt phá lệ lộ ra nhan sắc màu hồng nhạt, khẽ khai hợp lại thập phần liêu nhân, Quân Hàn Tâm cổ họng cao thấp di động, lại có chút nhịn không được, mới phát tiết qua thân thể lại lập tức cứng đến phát đau.

Một phen kéo Phong Tuyết Nguyệt qua trên gối mềm, điểm ở dưới thân hắn, nắm phân thân của mình để ở huyệt khẩu, cười vuốt hai má y, nói: “Hôm nay ta hảo hảo hưởng thụ, hảo hảo mà nhấm nháp Tuyết Nguyệt mĩ vị của chúng ta.” Nói xong mãnh liệt đi vào.

Phong Tuyết Nguyệt rên rỉ một tiếng, cảm giác thân thể bị đỉnh đến tràn đầy, nội vách trong cúc huyệt thập phần nóng bỏng, kịch liệt khát vọng bị ma xát.

Nhéo cái mông, mềm gọi : “Ca ca……”

Quân Hàn Tâm giúp y đỡ hắn thắt lưng liền bắt đầu ngoạn, tốc độ thong thả quân tốc, nhưng mà mỗi một hạ đều đỉnh đến chỗ sâu nhất.

Phong Tuyết Nguyệt nằm ở trên giường, toàn thân đều bị khoái cảm không hiểu vây quanh, mỗi một lần ma xát đều mang đến loại thoải mái ngập đầu, rồi lại cảm thấy được không đủ, kia thong thả tốc độ tựa hồ thỏa mãn không được thân thể khát cầu.

Môi ngập ngừng, Quân Hàn Tâm đột nhiên mãnh liệt đỉnh tiến, tiếng rên ngọt nị liền theo khóe miệng tràn ra. Thở hổn hển rên rỉ: “A…… Ca ca…… Mau, mau một chút…… Ân a……”

Quân Hàn Tâm nhăn mặt, đột nhiên dừng động tác, bàn tay hoạt đến trước ngực niệp lộng đầu nhũ của y, cười hỏi: “Cái gì mau một chút ? Ân ?”

Thuốc này là cung đình bí chế, không thương thân lại có thể đem khoái cảm phóng đại, Phong Tuyết Nguyệt như vậy đơn thuần làm sao trụ được, nức nở hai tiếng liền ngoan ngoãn đáp: “Động, động mau một chút thôi.” Nói phải vừa thẹn đến phải khóc ra.

Quân Hàn Tâm vốn định lừa chính y động, lúc này trông thấy bộ dáng y, trong lòng lại tiêu tan ý niệm này, giúp y đỡ lấy thắt lưng liền lập tức bắt đầu tiến công.

“A…… Ca ca…… Thật nhanh…… Thật thoải mái…… Ân a……” Phong Tuyết Nguyệt hai mắt mê ly, không tự giác tùy đón, hùa theo động tác của hắn.

Quân Hàn Tâm mãnh liệt trừu sáp, thân thể chạm vào nhau phát ra tiếng nước *** mĩ, tâm vừa động, không ngờ sáp nhập cùng một đầu ngón tay.

“A…… Ca ca…… Ân a…… Ca ca…… Ân a……” Quân Hàn Tâm tối chịu không nổi tiếng rên rỉ của Phong Tuyết Nguyệt, mỗi lần y kêu liền nhịn không được trướng hơn một phần.

Đỡ thắt lưng Phong Tuyết Nguyệt, trong tay dùng một chút lực đưa y cả người lui lại đây, đối diện chính mình, lại đưa hai chân y giới hạn tại hai bên hông liền lập tức mãnh liệt tăng trừu động.

Phong Tuyết Nguyệt thân hình tuyết trắng nổi lên phấn hồng, hai má trắng nõn nhiễm đầy ***. Quân Hàn Tâm đặt y ở trên người co rúm, nồng đậm mồ hôi theo ***g ngực chảy xuống, có vẻ vô cùng gợi cảm.

“Aha…… Tuyết Nguyệt…… Hảo nhanh…… Thật thoải mái……” Tình dục tăng vọt, dù là Quân Hàn Tâm đã trải qua bao nhiêu phong nguyệt cũng nhịn không được rên rỉ.

“A a…… Ca ca…… Quá nhanh…… Ân a……” Cao trào đến, Phong Tuyết Nguyệt ngay cả nước mắt đều chảy xuống, thoải mái nói không ra lời.

Quân Hàn Tâm một tay ôm lấy y, tư thế gắt gao không lưu một tia khe hở. Hàm trụ đôi môi Phong Tuyết Nguyệt, đầu lưỡi dò xét đi vào loạn giảo không gặp trở ngại, tuy không triền cấu, lại phá lệ ngọt ngào.

_______________________

Mặc Mặc nói ra suy nghĩ của mình: H còn không có chấm dứt, chính là đã muốn năm nghìn chữ, không thể không đoạn ở chỗ này, chương tiếp theo buổi tối lại phát lên đi.

Cái gọi là buổi tối chính là đã khuya đã khuya mới login gửi công văn đi……

Cám ơn mọi người đến xem văn, O(∩_∩)O~~, mọi người lưu ý đi, ta sẽ nhất nhất hồi phục, cám ơn mọi người ~(@^_^@)~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.