Hồn Hoa

Chương 7: Chương 7: Ma cây.




"Buông ra... buông ra."

Lưu Ly sợ hãi hét lên, không ngừng vùng vẫy nhưng vô ích.

"Sao lại chạy? Chẳng ngoan chút nào."

Nhìn mặt cũng không phải hạng lưu manh, mà lại đi làm mấy trò này, một tay vừa được tự do vung lên một cái tát liền bị người đàn ông bắt lại dễ dàng, xem ra với việc này đã quen rồi.

Mặc cho Lưu Ly vùng vẫy la hét, người đàn ông xem như không nghe không thấy, đôi môi lướt nhẹ trên tóc trượt xuống mặt, chiếc lưỡi nóng bỏng liếm quanh vành tai Lưu Ly, từ trong cổ họng truyền ra tiếng cười trầm đục.

Bé con xinh đẹp, trừ phi tôi chết, nếu không em cũng đừng mơ trốn thoát.

Cả người Lưu Ly run lên bần bật, sợ hãi lan đi khắp mọi tế bào trong cơ thể. Với sức nặng của người đàn ông đang đè sát mình vào tường cô không thể vùng vẫy được nữa, nhắm mắt lại dòng nước mắt ấm nóng lăn dài trên má bị người đàn ông nuốt lấy.

Thật kinh tởm!

"Hoa Huyết... cứu tôi."

Ý thức bị nỗi sợ hãi gặm nhấm, trong đầu không ngừng hiện lên bóng dáng Hoa Huyết nắm tay cô đi vào rừng. Hoa Huyết không hề biết Lưu Ly sợ tối, lúc hắn quay trở lại nắm tay cô dẫn đi đã nhen nhóm cho Lưu Ly một tia sáng, một niềm tin và cả hơi ấm.

Ở trong hàn đàm Hoa Huyết đột ngột mở mắt, đôi con ngươi màu tím sâu thẳm như một cái động không đáy. Một khi chiếc nhẫn còn ở trên tay cô dù cách xa đến đâu hắn cũng sẽ cảm nhận được cô có an toàn không, biết cô đang gặp rắc rối nhưng lúc này hắn không thể ra ngoài. Dùng chú thuật báo tin cho Y Hàn còn mình thì đánh thức đóa hoa trên tay Lưu Ly dậy.

Lưu Ly nghiêng mặt tránh đi nụ hôn ghê tởm của tên đàn ông đồi bại, dùng hết sức cũng không thể nào đẩy kẻ đang áp sát vào cơ thể mình ra.

Ánh sáng nhu hòa từ chiếc nhẫn tỏa ra xanh biếc như đang sưởi ấm Lưu Ly, nói với cô đừng sợ, cùng đó những sợi dây leo mềm mịn như tơ vươn ra quấn dọc theo cánh tay Lưu Ly trườn sang tay người đàn ông rồi lan dần đến cổ, nhưng kẻ đang đắm chìm trong vui vẻ kia lại không hề để ý đến tử thần đang từng bước đến gần mình.

Dây leo nhỏ xinh quấn quanh vành tai, mềm mại dịu dàng như có ai đó đang vuốt ve càng làm cho người đàn ông mê ly, tay chân bắt đầu lộn xộn di chuyển trên thân thể con mồi bé nhỏ đang trơ ra như khúc gỗ.

Lưu Ly tròn mắt nhìn những sợi dây leo, Hoa Huyết, hắn đang cứu cô sao?

Tiếng vải áo bị xé rách vô cùng chói tai nện vào màng nhĩ Lưu Ly kéo cô ra khỏi suy nghĩ, một mảng áo trên ngực bị xé vụn rơi trên mặt đất. Đang ở ngoài đường vậy mà tên đàn ông này dám... lúc này sợ hãi cũng trở nên buồn cười, có thứ gì đó đang trổi dậy trong người Lưu Ly.

Nụ cười quyến rũ nở trên môi như có như không, như ẩn như hiện le lói trong đêm tối vô cùng quỷ dị, ấn kí mà Hoa Huyết đã ẩn đi xuất hiện giữa mi tâm, còn yêu diễm hơn cả lúc trước.

Khi bị ép vào đường cùng thiên thần cũng sẽ trở thành ác quỷ, huống hồ trên tay Lưu Ly đã từng dính máu, kết cục của người đàn ông này chỉ có thể chết không được tử tế.

Ánh mắt Lưu Ly như được ngọn lửa địa ngục thiêu đốt trở nên dữ tợn, khát máu, cơ thể vốn cứng đơ phút chốc khôi phục lại như cũ, thản nhiên chịu đựng chà đạp.

Đó chỉ là bắt đầu, hạt giống trong người Lưu Ly đã thực sự thức tỉnh, không một ai có thể biết được điều kinh khủng gì sắp xảy ra.

Cùng lúc đó những sợi dây leo trên chiếc nhẫn như được ai đó tiếp thêm sức mạnh trở nên nhọn hoắc như mũi kim thêu xuyên thẳng vào hai tròng mắt của người đàn ông, máu bắn tung tóe phun lên đầy mặt Lưu Ly, nhuộm đỏ ấn kí khiến người ngoài nhìn vào chỉ thấy đó là một vết máu hình đóa hoa.

"A..."

Người đàn ông vội buông Lưu Ly ra ôm lấy hai mắt đã bị chọc thủng, lửa nóng trong người không còn mà thay vào đó là nỗi đau thấm dần vào tận xương tủy, quằn quại quỳ xuống mặt đất.

Dây leo rút khỏi mắt người đàn ông ngoan ngoãn lui về trong đóa hoa.

Trời bỗng nhiên mây đen kéo đến dày đặc tụ lại trên nền trời vốn đã tối đen, gió nổi lên thổi bay làn tóc dài của Lưu Ly. Cô đứng đó vô cảm nhìn người đàn ông, nụ cười trên khóe môi đậm dần.

Lưu Ly hoàn toàn bị hạt giống điều khiển, máu trên mặt được cô vươn lưỡi liếm vào trong miệng. Hương vị ngọt ngào bủa vây mọi giác quan, vừa mê ly lại vừa kích thích con dã thú mới thức tỉnh.

"A...a..."

Có mấy người đi đường nhìn thấy lạc tay lái đâm vào lề đường, may mà không có ai bị thương, nhìn thấy áo trên người Lưu Ly rách nát thì đã hiểu rõ mọi chuyện, người gọi điện báo cảnh sát, còn có người cởi áo khoác khoác lên người Lưu Ly.

Họ không hề thấy dây leo, càng không thấy hành động liếm máu của cô.

Người đàn ông bò trên vỉa hè, máu trên mắt không ngừng chảy xuống, hai con ngươi như muốn rớt ra ngoài.

Người đi đường không ai dám tiến lại gần, trên người cô bé kia không có dao mà họ cũng không thấy cô bé nhỏ nhắn này đả thương người đàn ông kia thì làm sao lại thành thế này? Không lẽ... bị trời phạt?

Hạt giống đã thức tỉnh làm sao có thể để cho người làm nó tỉnh giấc được toàn mạng. Lưu Ly chỉ thấy cơ thể mình càng lúc càng nóng, các luồng khí chạy loạn trong cơ thể như muốn đi ra ngoài khiến cô khó chịu, hơi nhăn mặt.

Đó là sức mạnh của hạt giống, nó đang dần hòa làm một với Lưu Ly. Bị hạt giống điều khiển, miệng Lưu Ly khẽ mấp máy không thành tiếng đọc một câu chú thuật, nếu ai nghe được sẽ thấy lời chú thuật này giống lời nguyền rủa của ma quỷ.

Cả vùng đất nơi vỉa hè rung lên dữ dội, từng chiếc rễ cây nổi lên trên mặt đất quấn chặt lấy cơ thể người đàn ông đang lê lết trên mặt đất trói vào một gốc cây bên đường. Mặt đất rung chuyển càng mạnh rễ cây từ dưới lòng đất vươn lên càng nhiều, một phần như rắn cuốn chặt lấy người đàn ông, còn một phần khác lại giống như ngàn mũi giáo sắc nhọn lao thẳng vào cơ thể người đàn ông, từng mũi từng mũi một cắm vào.

"A... a..."

Người đàn ông chỉ kịp hét lên một tiếng thảm thiết rồi không còn tiếng động gì nữa, xung quanh tĩnh lặng như tờ. Máu thịt người đàn ông vương vãi khắp nơi, cảnh tượng này muốn có bao nhiêu thê thảm liền có bấy nhiêu thê thảm.

Trong tích tắc người đàn ông đã như con nhím xù lông, chết không được toàn thây.

Trên đầu chữ sắc có lưỡi dao, nửa chữ cũng không sai.

Người cũng đã chết, những chiếc rễ cây rút hết xuống mặt đất, thi thể người đàn ông đổ xuống nhưng không thể nào nhận dạng được nữa, thi thể nát bét như có cả chiếc xe tải cán qua, máu thịt mơ hồ không phân biệt được đâu là nội tạng bị lòi ra ngoài hay thịt người nhầy nhụa.

Ba người đi đường đứng sững như trời trồng, cả thở cũng không dám. Vừa nãy, rễ cây giết người?

Cô gái nhìn mặt còn non nớt không chịu nổi ngất xỉu ngay tại chỗ, hai người còn lại cũng trong tình trạng chết lâm sàng.

Không còn gì để chơi hạt giống yên lặng trả lại quyền làm chủ bản thân cho người bảo vệ, ấn kí trên mi tâm cũng biến mất.

Lưu Ly hoàn hồn, tái mặt nhìn kiệt tác mình vừa mới gây ra. Mùi máu trong miệng tanh nồng khiến dạ dày Lưu Ly cuồn cuộn sôi trào, chạy đến bên gốc cây cách xa thi thể người đàn ông đó nôn thốc nôn tháo, những gì đã ăn được tối nay theo hết ra ngoài.

Cố gắng hít sâu bình ổn lại tâm trí, ánh mắt Lưu Ly không còn ngọn lửa phẫn hận nữa mà thay vào đó là hoang mang tột độ. Đôi mắt bỗng chốc trờ nên đờ đẫn không còn ánh sáng, cơ thể mềm nhũn trượt xuống bên gốc cây. Cô thật sự đã giết người đàn ông đó? Là cô giết?

Lưu Ly muốn nói gì đó hay đơn giản chỉ là hét lên nhưng cổ họng không phát ra được thanh âm nào. Lưu Ly kinh hoàng đến nỗi mất đi giọng nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.