Hôn Nhân Đỉnh Cấp

Chương 85: Chương 85: Anh là của em




Vẻ mặt của Lý Thế Nhiên không chút thay đổi, xoay người đi ra khỏi cửa.

Diệp Hạ Hạ lập tức xuống giường, ôm lấy anh từ phía sau.

Lý Thế Nhiên không chút lưu tình mà đẩy cô ta ra, Diệp Hạ Hạ cắn môi, đáy mắt ngấn lệ.

Cô mặc như vậy mà Lý Thế Nhiên vẫn không có cảm giác gì với cô ư?

''Cô ấy ở đâu?'' Lý Thế Nhiên híp mắt, giọng nói vô cùng nguy hiểm.

Diệp Hạ Hạ cắn cắn môi không đáp.

Cô ta đã hạ quyết tâm đêm nay phải có được Lý Thế Nhiên!

''Cô ta không đẹp bằng em, cũng không trẻ bằng em, bác sĩ Lý, anh hãy sáng suốt một chút, em mới là người xứng với anh.'' Diệp Hạ Hạ nói xong lại định bò lên.

Trong mắt Lý Thế Nhiên hiện lên tia phẫn nộ, lúc này hung hăng bóp chặt cổ của Diệp Hạ Hạ.

Cô ta trợn mắt giãy dụa, sắc mặt dần trở nên tái nhợt.

Nhưng dù là như vậy thì Diệp Hạ Hạ vẫn chọn cách im lặng không nói.

Thậm chí cô ta chấp nhận trả một cái giá lớn để chiếm được Lý Thế Nhiên.

''Diệp Hạ Hạ, cô ấy ở đâu.''

Diệp Hạ Hạ nhắm mắt lại, tính mạng của cô ta vốn là do Lý Thế Nhiên cứu được, nếu thực sự chết trong tay anh thì cũng coi như là trả lại cho anh mà thôi.

Lúc Lý Thế Nhiên buông tay, cả người Diệp Hạ Hạ ngã xuống ngồi trên mặt đất, mắt mở ra, vẻ mặt quật cường.

Cửa đã bị khóa lại, Lý Thế Nhiên mở điện thoại di động ra nhưng Diệp Hạ Hạ đã ngăn chặn tín hiệu từ sớm.

Diệp Hạ Hạ tiến đến kề sát lại lần nữa: ''Bác sĩ Lý, anh không nỡ để em chết, đúng không?''

Nhưng Lý Thế Nhiên không quan tâm đến cô ta. Thao tác trên điện thoại không lâu liền có thể bắt được tín hiệu.

Lý Thế Nhiên nheo mắt, những ngón tay thon dài nâng lên nắm lấy cằm của Diệp Hạ Hạ: ''Diệp Hạ Hạ, cô sẽ phải trả giá.''

Vừa nói xong thì cửa bị trợ lí Cao Bân của Lý Thế Nhiên mở ra, bóng lưng cao lớn của người đàn ông càng đi càng xa.

Diệp Hạ Hạ ghé người vào bên cạnh giường, nước mắt tuôn ra.

Hứa Như vẫn không ngừng đập cửa, đột nhiên cửa bị mở ra, cô nâng mắt lên nhìn, là Lý Thế Nhiên!

Cô chạy lại, đáy mắt nóng lên. Lý Thế Nhiên siết chặt cô vào lòng.

''Xin lỗi.'' Anh nặng nề nỉ non.

Hứa Như lắc đầu, vừa nãy cô đã biết được đại khái mưu kế cố ý nhốt cô lại của Diệp Hạ Hạ.

Chỉ là cô không biết vì sao cô ta lại phải làm như vậy.

''Rời khỏi đây trước đã.''

Hứa Như đi phía sau anh, bước chân của Lý Thế Nhiên rất nhanh, cô gần như theo không kịp.

Có một dấu son...sau gáy Lý Thế Nhiên hiện lên trong tầm mắt của cô.

Một hồi lâu cô vẫn không rời mắt khỏi đó.

Vết môi này, là của Diệp Hạ Hạ.

Cho nên, đã xảy ra chuyện gì rồi?

Lại nhìn xuống nếp nhăn và vài chiếc cúc bị mở ra trên áo sơ mi của Lý Thế Nhiên.

Trong lòng Hứa Như dần trở nên nặng nề.

Xe đã dừng trước cửa, Lý Thế Nhiên dặn dò Cao Bân ở bên cạnh: ''Đưa Diệp Hạ Hạ ra nước ngoài, vĩnh viễn không thể quay trở lại.''

Không gian trong xe rất nhỏ, mùi nước hoa vẫn còn lưu lại trên người Lý Thế Nhiên.

''Anh với cô ta đã xảy ra chuyện gì thế?'' Hứa Như nhịn không được mà hỏi.

Cô bị nhốt khoảng hơn nửa giờ, quãng thời gian này nếu làm một lần chắc vẫn đủ...

Nhưng trong lòng sao lại khó chịu như vậy.

Lý Thế Nhiên cau mày, nhìn theo tầm mắt của Hứa Như cũng đã thấy được vết son môi kia.

Đáy mắt anh hiện lên vẻ khó chịu: ''Yên tâm, anh chưa đi quá giới hạn.''

Hứa Như cứng đờ, trực tiếp như vậy...

''Cô ta cố ý bắt em, là vì muốn để anh...làm chuyện đó ư?''

''Ừ.'' Lý Thế Nhiên không phủ nhận.

Hứa Như vốn dĩ có chút không tin, dù sao ai cũng biết chuyện Diệp Hạ Hạ thích Lý Thế Nhiên, nhưng cô ta trẻ như vậy, ngoài mặt không có tâm kế, không ngờ lại...

''Lý Thế Nhiên, anh là của em.'' Hứa Như tức giận, bỗng nhiên bắt lấy cánh tay của Lý Thế Nhiên, 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.