Hôn Nhân Đỉnh Cấp

Chương 87: Chương 87: Chồng đón vợ




Khóe miệng Hứa Như giật giật, cái này cô vẫn không biết.

Tống Mỹ một mình nuôi nấng cô trưởng thành, cuộc sống bình thường không quá giàu có nhưng cũng được xem là dư giả, có lẽ cũng có một chút tiền tiết kiệm.

“Chà, điều này không liên quan đến các khoản phí hội viện, là tôi nhìn thấy bức ảnh Hứa Như nên đã chọn cô ấy.” Kỳ Chiến giải thích: “Chỉ là không ngờ lại bị người khác cướp tay trên.”

“Xem ra Như của chúng tôi đúng là có giá mà! Không phải đến bây giờ vẫn còn nhớ đến Như đấy chứ?” Ánh mắt Lưu Thanh lướt qua hai người.

Hứa Như khẽ nói: “Thanh, Kỳ Chiến được rất nhiều cô gái thích đó.”

“Nhưng cô gái tôi thích lại không thích tôi.” Ánh mắt Kỳ Chiến lại nhìn vào Hứa Như.

Lưu Thanh đã phát hiện ra tâm tư lúc này của Kỳ Chiến: “Kỳ Chiến, cô ấy đã không thích anh, miễn cưỡng cũng sẽ không có được hạnh phúc.”

“Vậy sao?” Kỳ Chiến không cho là vậy.

Tâm trạng của Lưu Thanh tốt hơn không ít, lúc rời đi Kỳ Chiến đưa cô ấy về.

Chỉ là lúc đi đến cửa, tài xế đưa Hứa Như đến đã lái xe trở về, mà Lý Thế Nhiên lại không biết đã đến từ lúc nào rồi.

Anh ngồi trên ghế lái, lúc nhìn thấy Kỳ Chiến, sự lạnh lùng trong ánh mắt lại dâng lên.

Hứa Như ngồi lên xe, thấy Lý Thế Nhiên vẫn chưa khởi động xe, cô cau mày: “Sao anh lại đến đây.”

“Chồng đến đón vợ không phải là một chuyện rất bình thường sao?” Lý Thế Nhiên thờ ơ nói.

“Nhưng, tài xế sẽ đợi em.” Hứa Như ngước mắt lên, lúc này mới phát hiện ra Lý Thế Nhiên đang nhìn Kỳ Chiến.

Tối nay, Lưu Thanh uống không ít rượu, Kỳ Chiến đỡ cô ấy lên xe, Hứa Như khẽ cau mày, có chút lo lắng.

“Em rất hiểu anh ta?” Lý Thế Nhiên đột nhiên hỏi.

“Ai?” Hứa Như sững sờ, sau đó mới phản ứng lại là anh đang hỏi Kỳ Chiến: “Không hiểu.”

“Em quên lời anh nói rồi đúng không?” Giọng nói của Lý Thế Nhiên càng lạnh hơn.

“Em không có quên, em cũng không biết Kỳ Chiến cũng ở đây.” Hứa Như cúi đầu, có chút oan ức.

Lý Thế Nhiên nâng mặt cô lên, nhìn vẻ mặt dịu dàng của cô, sự tức giận cũng vơi đi rất nhiều.

……

Lưu Thanh đang muốn lên xe, một cánh tay vươn ra kéo cô ấy lại.

Ngước mắt lên, là Hướng Hoằng.

Phản ứng của Lưu Thanh rất lớn, lập tức đẩy anh ta ra.

“Đừng chạm vào tôi.” Ánh mắt cô ấy lộ rõ sự chán ghét.

Hướng Hoằng cau mày, nhìn Kỳ Chiến, cảnh cáo nói: “Đừng tiếp cận cô ấy.”

“Hướng Hoằng, liên quan gì đến anh, anh dựa vào cái gì mà quản tôi?” Lưu Thanh tức giận nói, lại đứng bên cạnh Kỳ Chiến.

Ngọn lửa trong ánh mắt Hướng Hoằng bùng lên: “Dựa vào em là người phụ nữ của anh! Lưu Thanh!”

Lời nói vừa rơi xuống, Hướng Hoằng không hề khách khí kéo Lưu Thanh qua, ôm cô vào trong xe.

Bước chân của Kỳ Chiến rất nhanh đã bị cản lại, Hướng Hoằng lạnh lùng nhìn anh ta: “Tôi cảnh cáo anh, cách cô ấy xa một chút.”

Kỳ Chiến nhếch khóe, nhưng lại gửi cho Lưu Thanh một nụ hôn gió.

Chà chà, thật sự ngày càng thú vị mà.

……

Ngày hôm sau, lúc Hứa Như thức dậy, không ngờ Lý Thế Nhiên vẫn ở bên cạnh.

Cánh tay dài của anh đang ôm lấy eo cô, cả người cô được bao quanh vòng tay của anh.

Xung quanh mũi đầy mùi hương nam tính của anh.

“Lý Thế Nhiên, phải đi đến bệnh viện rồi.” Hứa Như khẽ đẩy anh.

Lý Thế Nhiên cau mày, đôi môi mỏng hôn lên khóe mắt cô, hai má Hứa Như ửng đỏ, khiến anh muốn tiếp tục quấy rầy cô.

“Hôm nay nghỉ.” Giọng nói cúa Lý Thế Nhiên trầm, khàn.

Lật người lại, Hứa Như đã bị anh đè dưới thân.

“Nhưng, hôm nay không phải là cuối tuần.” Hứa Như nghi ngờ, thời gian làm việc của cô chính là thời gian làm việc của Lý Thế Nhiên.

“Anh nói là tính.” Ngón tay dài của Lý Thế Nhiên đi xuống, Hứa Như rất nhanh đã bị khuất phục, cam tâm tình nguyện. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.