Hôn Nhân Đỉnh Cấp

Chương 269: Chương 269: Đối với cô ân cần như vậy




“Vậy vì sao đứa chắt của ông vẫn chưa ra đời vậy?” Lý Thành cố ý phồng má.

Hứa Như cúi đầu, sắc mặt đỏ lên.

“Ông nội, cháu với Lý Thế Nhiên còn chưa lên kế hoạch.” Hứa Như ngượng ngùng nói.

Lý Thành cau mày, rất bất mãn.

“Ông cũng không ép hai đứa nữa, ông biết cháu mà, gần đây định đi học, việc của Nam Thành ông đều biết, nhưng cháu phải nhớ rằng, nhà họ Lý mãi mãi là chỗ dựa của cháu.” Lý Thành nói đầy ẩn ý.

Nhà họ Lý.

Quả thực, Lý Thế Nhiên vẫn luôn cho cô sự ủng hộ lớn nhất.

Trái tim Hứa Như chợt ấm áp.

Lý Thế Nhiên muộn một chút mới trở về, lúc này, Lý Phàm cũng quay về rồi.

Sắc mặt Lý Thế Nhiên bỗng trầm xuống.

Trên bàn cơm, Hứa Như ngồi bên cạnh Lý Thế Nhiên, còn đối diện với Lý Thế Nhiên, chính là Lý Phàm.

Nhưng anh chưa hề liếc mắt nhìn một lần ba ruột của mình.

Lý Phàm và ông nội nói chuyện, cũng không hề nhắc đến Lý Thế Nhiên.

Hứa Như cúi đầu, bầu không khí ngượng ngập này khiến cô rất không thoải mái.

Sau bữa cơm, Lý Thế Nhiên bị ông nội gọi đến thư phòng, Hứa Như rảnh rỗi ra ngoài vườn hoa dạo mát.

Chỉ là vừa đến hòn giả sơn, âm thanh của Lý Phàm đã truyền đến.

Hứa Như vô thức dừng bước chân lại.

“Sao em lại qua đây? Không phải bảo em ngoan ngoãn ở lại khách sạn sao!”

“Không phải em cũng chỉ vì nhớ anh sao, hơn nữa lúc nào anh mới công khai quan hệ của chúng ta.”

“Bây giờ vẫn chưa phải lúc, nhưng anh cũng nhớ em lắm đấy cục cưng à…”

“Đáng ghét… anh đừng…”

Gò má Hứa Như đỏ bừng, không ngờ lại gặp phải khung cảnh thế này, quay người rời đi.

Chỉ là, không ngờ lại giẫm phải đá vụn trên đất.

Lý Phàm lập tức nhạy bén quay đầu lại: “Ai?”

Da đầu Hứa Như tê liệu, chân không hề dừng bước, gấp gáp đi về phía tòa chính của biệt thự.

Lý Phàm muốn đuổi theo, nhưng bị người phụ nữ quấn lấy: “Không phải anh nói ba anh và con trai đang ở thư phòng sao, chắc chỉ có người ở thôi.”

“Ừm, cục cưng, vậy chúng ta tiếp tục…”

Âm thanh ghê tởm đó khiến toàn thân Hứa Như run rẩy, trước mặt bỗng đâm vào một lồng ngực rắn chắc, Lý Thế Nhiên vững vàng ôm lấy cô.

Hứa Như ngây người, hơi thở quen thuộc phủ đến, cô mới dám thở một hơi nhẹ nhõm.

Lý Thế Nhiên lạnh lùng nheo mắt, cho dù không đi qua đó, anh cũng biết bên đó xảy ra chuyện gì.

“Chúng ta quay về đi.” Anh nắm lấy tay Hứa Như.

Hứa Như gật đầu, nghĩ đến Lý Phàm cũng đã quá năm mươi rồi, nhưng người phụ nữ đó, cho dù là ngoại hình, cơ thể hay là âm thanh, cùng lắm cũng chưa đến hai mươi.

“Sợ à?” Thấy Hứa Như cứ im lặng mãi, Lý Thế Nhiên ân cần hỏi thăm.

“Đâu có.” Hứa Như lắc đầu.

Lý Thế Nhiên ôm lấy đầu cô, đặt đôi môi lên trán cô: “Lý Phàm phong lưu thành thói, sau này đừng lại gần ông ta.”

“Em biết rồi.” Hứa Như chủ động ôm lấy Lý Thế Nhiên, an ủi anh, cũng là an ủi chính mình.

Bỗng nhiên hơi hiểu ra, Lý Thế Nhiên ở trong một gia đình như thế nào rồi.

……

Ba ngày sau, Hứa Như nhận được giấy báo nhập học của đại học Lâm Hải.

Ngồi trước máy tính, cô cẩn thận đọc mail, xác nhận tất cả đều là sự thật.

Nụ cười dần dần lộ ra, Hứa Như lập tức nói tin tức này cho Lý Thế Nhiên.

Lý Thế Nhiên dường như không bất ngờ, cười: “Bà Lý, chúc mừng em.”

“Vâng, giáo sư Bạch Sơn đánh giá em không tồi, em là nghiên cứu sinh duy nhất mà ông ấy thu nhận năm nay, em phải chăm chỉ nỗ lực mới được.”

“Anh vẫn luôn tin rằng, bà Lý của anh là giỏi nhất.”

“Anh đừng có tâng bốc em, em cả thấy đây là may mắn.” Hứa Như nói.

Nhưng mà, người cần cảm ơn nhất vẫn là Lý Thế Nhiên.

Là anh đã tiến cử cô cho giáo sư Bạch Sơn, cô mới có được cơ hội này.

“Lý Thế Nhiên, cảm ơn anh.”

“À há, cảm ơn anh, vậy phải có hành động.”

Lời này khiến gò má Hứa Như bỗng đỏ bừng.

“Tối nay em làm cho anh một bữa thịnh soạn?”

“Ừm, còn có cả?”

“Còn có…”

“Còn có gì nữa?” Cô giả vờ không biết.

“Tắm sạch sẽ nằm chờ.” Âm thanh của Lý Thế Nhiên trầm đục, xấu xa.

Hứa Như: ……

“Em đi mua thức ăn đây, không nói nhảm với anh nữa.” Hứa Như ngượng ngùng nói.

“Chiều nay anh sẽ về.”

Dập điện thoại, điện thoại của Lý Thế Nhiên vang lên, là ông nội gọi đến.

“Cháu không để Hoan Hoan về?” Giọng nói của Lý Thành hơi không vui.

“Vâng.” Lý Thế Nhiên hờ hững đáp lại.

“Ông có thể nhìn ra tâm tư của nó với cháu, nhưng bây giờ con bé cũng kết hôn rồi, Thế Nhiên, không cần làm như vậy.”

Gần đây Lục Hoan không ít lần kể lể về sự hà khắc của Lý Thế Nhiên, cô ta thật sự không còn cách nào quay lại Nam Thanh nữa rồi.

Lý Thành thương yêu cô ta, đương nhiên cũng sẽ mềm lòng.

“Ông nội, cô ta từng làm tổn thương bà Lý, chính là ngang nhiên xúc phạm cháu.”

“Xảy ra chuyện gì rồi?” Sắc mặt của Lý Thành trở nên căng thẳng.

“Ông nội, cô ta ngoan ngoãn ở bên cạnh An Thành Minh, ông cũng đừng quản nữa.” Lý Thế Nhiên không nói nhiều.

Nhưng Lý Thành muốn điều tra thì cũng không khó, nhưng bây giờ Nam Thành đều là thế lực của Lý Thế Nhiên, ông ta cũng không tiện nhúng tay.

Buổi chiều, Lý Thành gọi Hứa Như qua.

Việc của hôn lễ vẫn đang sửa soạn, nhưng bây giờ, hai nhà cũng nên tìm cơ hội ngồi xuống gặp mặt rồi.

Trước đây Hứa Như đã nghĩ đến chuyện này, chỉ là ông nội vẫn chưa về, nên vẫn luôn gác lại.

“Thân thế của cháu, Lý Thế Nhiên đã nói cho ông rồi, đứa trẻ này, ông nội thật sự thương xót cháu.” Lý Thành nói.

“Ông nội, những ngày tháng trước đây đối với cháu mà nói không hề cực nhọc, thực ra cũng chẳng sao.” Hứa Như cười.

Tuy rằng từ nhỏ đến lớn ở bên cạnh Tống Mỹ, cũng chẳng xem như giàu có gì, nhưng ngày tháng đơn giản vui vẻ.

Còn ở nhà họ Lâm, lại phải kết giao với một gia tộc phức tạp hơn, cô ấy sẽ hơi lực bất tòng tâm.

“Cháu có thể nghĩ được như vậy thì tốt, nhưng mà, nhà họ Lâm và nhà họ Kỳ có chút quan hệ, phải không?” Lý Thành cau mày.

“Mẹ cháu là dâu của nhà họ Kỳ.”

Sắc mặt Lý Thành trầm xuống.

Hứa Như cũng phát hiện ra, biết rằng không nên nói gì.

Lúc này, ngoài cửa vang lên giọng nói quen thuộc, là Lý Phàm.

Cùng theo về với ông ta, còn có một cô gái xinh đẹp.

“Thằng khốn nạn, sao lại đưa Tú Tú về đây?”

Hứa Như ngước mắt, in vào trong mắt là một cô gái có tướng mạo tuyệt đẹp, chỉ là gương mặt trắng bệch không chút sức sống.

Đẹp vẫn có tì vết, mất đi linh hồn,

“Ông nội, hôn lễ của Thế Nhiên, em gái nó cũng nên xuất hiện chứ.”

“Ông nội, cháu cũng muốn tham dự hôn lễ của anh trai.” Giọng nói nhỏ nhẹ của Lý Tú Tú truyền đến.

Cô ngồi trên xe lăn, đôi mắt chầm chậm nhìn về phía Hứa Như.

“Đây là chị dâu?”

Hứa Như bước lên, chủ động tự giới thiệu: “Chào em, chị là Hứa Như.”

“Lý Tú Tú.”

“Ba, không phải ba với ông có việc phải trò chuyện sao, vậy chị dâu cùng con ra ngoài đi dạo đi, lâu lắm rồi con chưa về nhà tổ.”

Đẩy Lý Tú Tú ra ngoài, Hứa Như tuy là một người phụ nữ, nhưng không thể không bị gương mặt này của Lý Tú Tú mê hoặc.

Gương mặt trái xoan xinh đẹp không tì vết trắng đến mức phát sáng, mái tóc ngắn màu đỏ rượu nhanh nhẹn thuần thục, lại thể hiện vẻ đẹp có vài phần yếu đuối.

Đáng tiếc là, cô ấy dường như chẳng có cảm xúc.

“Chúng ta ở đây đi.” Đi qua một mái đình, Hứa Như ngồi xuống.

“Tôi nghe nói chị và anh trai tôi kết hôn chớp nhoáng, anh ấy là người cẩn trọng như thế, không ngờ dường như lại không quá nghiêm túc đối với hôn nhân.” Lý Tú Tú nói.

Hứa Như cau mày, không quá nghiêm túc.

Cô cười chế giễu, nếu như không quá nghiêm túc, vì sao lại ân cần với cô như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.