Hôn Nhân Thú Vị

Chương 5: Chương 5




Nó rãnh rỗi ko biết làm gì, nên cứ nấu ăn rồi rửa chén. Còn lại mọi việc giặt đồ, lau nhà, dọn dẹp thì mọi người trong nhà chia nhau. Kể cả thằng Quân cũng phải làm, nhà thằng Quân là giáo viên nên cũng quy tắc,ko phân biệt trai gái.

Những lúc rãnh rỗi, ăn rồi xem tivi,hết tivi thì lượn lờ facebook. Chán rồi nó lại nằm, nhìn lên trần nhà và nghĩ về cuộc đời nó, tương lai của nó. Nghĩ tới nghĩ lui nó thấy 1 màu tối đen, ko mấy gì là khả quan.

Thằng Quân đi học về, treo áo treo cặp lên giá, thấy nó nằm đơ, thằng Quân liền hỏi.

- Yến, mày xuống ăn dâu đi, nãy đi học về ghé siêu thị Nhật mua cho mày đấy.

Nó vẫn nằm im bất động, mắt vẫn dán lên trần nhà.

- Yến, yến... mày sao thế...

Thằng Quân lo lắng lại gần lay lay nó.

- Yến... mày còn sống ko đấy.

- Yên tâm, còn sống nhăn răng đây.

- Sao nãy giờ tao gọi mày ko trả lời.

- Tao bận suy nghĩ.

- Suy nghĩ cái đéo gì, mày lo ăn đi cho con nó khỏe, với vui vẻ lên.

Nó nghiêng người ngồi dậy.

- Tao ko giống mày, con đường trải hoa hồng. Tao phải lo cho tao, còn chăm sóc mẹ tao nữa.

- Mày ko phải lo nha, sau này tao làm nhiều tiền, tao nuôi tất.

Nó chu mỏ, lắc đầu.

- Sao mày có vẻ mất tin tưởng thế?

- Chứ mày ko nghe câu là trên thế gian này, cái đéo tin được là lời hứa đàn ông à.

- Họ khác, tao khác.

- Khác gì, khác là họ đàn ông còn mày đàn bà à.

- Con dở người, ko cãi với mày nữa, tao đi tè. Ngồi đấy tao dìu xuống nhà.

Thằng Quân vào nhà vệ sinh xong đi ra dìu nó xuống nhà. Thằng Quân dang tay để kéo nó dậy.

- Quân chờ tí, tao cũng đi tè.

- Ừ.

Nó lê lết cái thân béo mầm vào nhà vệ sinh.

- Quân... Quân...

Thằng Quân sợ có chuyện gì, chạy ù té vào nhà vệ sinh.

- Đây, tao đây... sao thế.

- Mày xem trên bồn cầu xem, nước tiểu văng tung tóe thế kia, mày yếu sinh lý hả...

- Lịt pẹ mày chứ yếu, tao yếu thì sao 1 phát bụng mày sình được thế kia hả.

- Thế này sao tao đi tè, dội ngay cho tao, thằng chó.

- Bước vào kia, tao dội, xuống dưới nhà rồi tè.

Nó bực dọc vào trong phòng ngồi đợi hắn.

.....

Bệnh viện hôm nay đông đúc thật, nó và mẹ chồng phải chờ lâu lắm mới đến lượt khám. Nó vã hết cả mồ hôi, mẹ chồng quạt quạt cho nó nữa.

- Mẹ ơi thôi mình về, hôm khác lại khám.

- Thôi ráng tí đi con, cất công chờ từ nãy giờ.

Rồi cuối cùng nó cũng được vào khám, thai 6 tháng, bé gái khỏe mạnh.

Nó đi ra khỏi phòng khám, cầm tờ giấy mà mặt mày tiêu nghỉu. Mẹ chồng nó lo lắm, vội chạy lại bên nó.

- Sao vậy con, bác sĩ bảo sao mà buồn thế.

- Con gái mẹ ạ.

- Ơ, cái con bé này, con gái thì phải vui lên chứ, sao buồn.

- Con đọc trên mạng thấy mấy chị bảo là,sinh con đầu phải là con trai thì nhà chồng mới thích.

Mẹ chồng nó cười, cười nắc nẻ như địa chủ được mùa.

- Ủa, con nói sai gì sao mẹ?

- Con bé ngốc, con nào chả là con, con trai hay con gái bố mẹ đều thương hết nhá, ko có gì phải buồn.

- Mẹ ơi, mẹ nói câu mà con ấm lòng quá.

.....

Thằng Quân tắm rửa sạch sẽ, tóc vuốt keo, cả nước hoa thơm lừng.

- Mày đi đâu đấy Quân.

- Tao đi nhậu với mấy đứa cùng lớp, tí tao về.

- Quân, tao đi với, ở nhà mãi chán lắm.

- Đi thế đéo nào được, mình mày ngồi là hết mịa cái xe điện của tao rồi, sao chở.

- Mày ko biết mượn xe bố mày à. Mày chịch cho tao có bầu rồi mày giam lỏng tao thế này à.

- Thôi bớt gào đi, để tao mượn.

Cuối cùng thằng Quân cũng được được con dream của bố mà chở nó đi chơi.

Vào quán nó chỉ việc ngồi ăn và ăn, nói chung toàn mấy đứa cùng lớp nên nó cũng ko ngại gì.

.....

Nó và thằng Quân, xách bao nhiêu là bánh và trái cây về nhà thăm mẹ nó. Lấy chồng bao lâu rồi, giờ mới về nhà, nhớ mẹ và nhớ em quá.

- Mẹ, mẹ ơi, con về rồi nè.

Mẹ nó đang lau dọn bàn quay sang thấy nó thì mừng lắm, vội lại ôm nó.

- 2 đứa về rồi à, nhớ quá.

Thằng Quân cũng đon đả lắm.

- Con chào mẹ ạ, mẹ với yến ngồi nói chuyện, con lên thắp hương cho ba với rửa trái cây mời mẹ.

- Ừ, mẹ cảm ơn Quân nhá.

Mẹ nó dìu nó vào trong nhà, lựa chỗ rộng cho nó ngồi.

- Này, sao dạo này mày xấu thế hả con, béo này, da dẻ thì sạm đen hết lên, mặt thì như bánh bao, còn người kìa, ko khác gì thùng phi. Hồi chưa chồng đã đen rồi, nay lại càng xấu.

- Mẹ, mới gặp mà mẹ có cần khen nức nở vậy ko?

- Nói mẹ xem, bầu co gái rồi bên nhà nói gì ko?

- Mẹ chồng con thì bình thường, bố chồng với chị chồng thì đi suốt. Còn thằng Quân, thì con chưa kể.

- Sao ko nói, xem thái độ nó thế nào.

- Kệ đi, con nó mà. Con út đâu mẹ.

- Đi học chưa về, tí ở lại ăn cơm với mẹ nhé.

- Dạ.

.....

Bác sĩ bảo tầm 1 tuần nữa sẽ sinh, mà sao 1 tuần đối với nó dài bơn thế kỷ, đau lưng ko chịu được. Nó cứ lăn qua lăn lại.

- Yến mày sao thế, lại đau lưng à?

- Ừ.

- Đưa tao bóp cho.

Thằng Quân thả cái điện thoại, sang bóp lưng cho nó.

- Đỡ chưa.

- Tạm tạm.

- Quân này, nhiều lúc tao nghĩ, tao với mày cưới nhau vì sự cố, 2 đứa lại ko có tình yêu. Sau này nếu tao gặp người tao yêu, hoặc mày gặp người mày yêu thì sao?

- Thì mày đi lấy chồng của mày, còn tao đi lấy vợ của tao.

- Thế con của mày thì sao?

- Thì tao nuôi, hay để bố mẹ tao nuôi, mày khỏi bị vướng bận.

- Ờ há, có lý có lý.

- Mà Quân ơi...

- Gì..

- Lỡ sau này mày yêu tao hoặc tao yêu mày thì sao?

- Thì cứ yêu thôi, khỏi lo chạy mất. Mà chắc có mày yêu tao thôi, chứ xấu như mày, chó nó yêu.

- Thằng kia, mày nhớ nhá, mày mà yêu tao là mày làm chó.

- Tao đâu có ngu mà dính vào mày.

- Quân ơi..

- Gì nữa, cái đéo gì mà Quân Quân suốt ngày vậy.

- Tao đói.

- Lại đói à, mày muốn ăn gì, tao mua.

- Thôi khỏi phiền, mày xuống làm tao tô mỳ tôm trứng thịt bò, với ly sữa là được, thêm dĩa cherry nhá.

- Ời tao biết rồi, mày đúng là từ người mà tiến hóa thành heo rồi con ạ.

- Lịt pẹ, do ai mà ra hả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.