Hôn Trộm 55 Lần

Chương 108: Chương 108: Tối nay tôi không cần (2)




Một loạt hành động được Lục Cẩn Niên thao tác rất nhanh mà lại chắc chắn, căn bản không cho Kiều An Hảo cơ hội phản kháng, liền đóng sầm cửa ghế lại phụ, rồi bước nhanh vòng về xe.

Lục Cẩn Niên vừa thắt dây an toàn, vừa đạp ga, kết quả khóe mắt liếc thấy Kiều An Hảo chưa nịt dây an toàn, ngón tay cầm vô lăng miết hai cái, đột nhiên xoay người, tiến tới bên người Kiều An Hảo.

Kiều An Hảo bị Lục Cẩn Niên bất thình lình tiến lại gần liền hoảng sợ, cô không biết Lục Cẩn Niên muốn làm gì, theo bản năng liền nhích ra sau một chút.

Lục Cẩn Niên thấy hành động của cô như vậy, đáy lòng không nhịn được mà hiện lên một tia trào phúng không biết làm sao, thực chán ghét anh tới gần như vậy?

Lập tức mặt mày Lục Cẩn Niên nháy mắt lạnh lẽo, đôi môi mím thật chặt, dùng sức kéo lấy đai an toàn của Kiều An Hảo, mạnh mẽ đeo vào, sau đó rất nhanh trở về chỗ ngồi. Tiếp đó, anh đạp thật mạnh chân ga, xe không hề có dấu hiệu báo trước liền phóng đi, mà Kiều An Hảo ngồi ở bên cạnh hoàn toàn không kịp chuẩn bị cả thân thể liền ngả về phía trước.

Sau giao dịch bất hòa lần trước, khiến anh giận dữ, thì đây là lần đầu tiên hai người ở chung một chỗ.

Kiều An Hảo không biết làm sao, xe đã chạy được một lúc, cô còn vẫn duy trì tư thế khi Lục Cẩn Niên nhét mình lên xe, không hề di chuyển.

Lục Cẩn Niên không mở miệng nói chuyện, cô cũng lặng thinh không nói, bên trong xe chỉ có tiếng mưa ngoài cửa sổ cùng tiếng quảng cáo trong radio.

Kiều An Hảo không dám quay đầu nhìn Lục Cẩn Niên, cho nên chỉ có thể lén lút xoay đầu, nhìn xuyên qua kính xe sau khi bị mưa cọ rửa có chút mờ sương, quan sát thấy vẻ mặt Lục Cẩn Niên nhìn qua có chút không được tốt, nhất thời tâm tình lúc đầu vì nhìn trộm anh mà có chút lo lắng, lại càng trở nên lo lắng bất an hơn, tay không một tiếng động cầm lấy túi, ngay cả hô hấp cũng trở nên có chút thật cẩn thận.

Không khí như vậy có chút áp lực, Kiều An Hảo dần dần cảm thấy hô hấp không thông, vì thế liền vắt hết óc suy nghĩ ra một cái đề tài. Lúc nói chuyện, liền hít sâu một hơi: “Anh… Không phải là đi tham gia bữa tiệc sinh nhật của chị Tương Tư sao? Sao đã về thành phố rồi?”

Lục Cẩn Niên thật không ngờ Kiều An Hảo lại chủ động nói chuyện với mình, hỏi hành tung của mình, anh hơi ngạc nhiên một chút, sau mấy giây, mới chớp mắt tỉnh lại, sau đó mặt mày lạnh như băng mới hơi hơi giảm một ít, tuy rằng không có nhìn Kiều An Hảo, nhưng trong giọng điệu lạnh lùng, lại dịu đi một ít: “Ra về trước.”

Dừng chốc lát, Lục Cẩn Niên nhớ Kiều An Hảo hỏi hai câu, từ nhỏ bởi vì cô đơn, không thích giao tiếp cùng mọi người, cho nên vẫn luôn rất ít nói, nhưng đối với những câu hỏi Kiều An Hảo chủ động mở miệng, mặc kệ là ngày trước hay là hiện tại, anh nếu có thể trả lời bao nhiêu, liền cố gắng trả lời bấy nhiêu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.