Hôn Ước

Chương 14: Chương 14: Chương 13




Hàn Trình dùng xong điểm tâm liền đi, Hạ Thiên ở trong phòng, cầm bút nghĩ đông nghĩ tây, cuối cùng cũng không thật sự viết cho Hàn Trình một lá thư.

Thầy dạy ngữ văn mà thấy chắc sẽ cười chết ấy chứ?

Thành tích đã chẳng tốt thì chớ, lại còn thích chơi trội.

Hạ Thiên lắc đầu, thành thành thật thật viết cho mẹ một bức thư.

Viết xong, cậu liền gọi điện cho Chu Vận.

Chu Vận vừa vặn xử lí xong công việc, nghe Hạ Thiên nói Hàn Trình hôm nay không có nhà, liền chạy qua đón Hạ Thiên, hai mẹ con cùng nhau ăn trưa.

“Tối hôm qua mấy giờ đi ngủ?” Chu Vận thấy bọng mắt Hạ Thiên đen xì, liền thân thiết hỏi, “Mẹ biết hiện tại chương trình học nhanh, nhưng mà cũng không cần phải liều mạng như thế, hôm nay là ngày nghỉ, buổi tối đi ngủ sớm một chút, đừng có thức đêm đọc sách.”

“Hais, mẹ đừng nói nữa.” Hạ Thiên cầm ấm trà, rót cho Hạ Thiên một chén, “Tối hôm qua chú Hàn về trễ, lằng nhằng một hồi… Gần 12h mới ngủ.”

Chu Vận chậm rãi buông đũa, nâng chén khẽ nhấp một ngụm, hỏi: “Cậu ta về nhà trễ… con còn chờ?”

“Không phải con chờ, là vừa vặn nghe thấy y trở về, thấy y có chút say, nên hâm ít sữa cho chú ấy, sau đó…” Hạ Thiên không giải thích rõ được, cười khổ nói, “Dù sao chính là ngủ muộn, suýt nữa còn bị chú Hàn giáo huấn.”

Chu Vận nhíu mày, hỏi: “Cậu ta giáo huấn con? Giáo huấn như thế nào? Chẳng lẽ đánh con?”

“Không không không, sao lại đánh chứ.” Hạ Thiên sợ mình không giữ miệng nổi, lát mang chuyện kí tên giả ra nói thì chết, liền nói bù, “Cũng không phải giáo huấn… Y tính tình tốt lắm, chẳng bao giờ to tiếng với con cả.”

Bởi vì không cần y lớn tiếng liền có thể dọa chết người đó.

Trong lòng Hạ Thiên yên lặng bổ sung một câu,

Chỉ có điều Hạ Thiên lại có thể cảm giác được Hàn Trình đối xử với mình rất khoan dung, cậu sợ Chu Vận hiểu lầm, nên nói: “Chú ấy rất chiếu cố con, mẹ đừng có lo.”

“Có thể không lo được sao?” Chu Vận oán trách liếc Hạ Thiên, suy nghĩ một lát rồi nhẹ giọng nói, “Thực ra, con không cần vẫn phải ở bên đó.”

Hạ Thiên ngẩng đầu, nuốt xuống đồ ăn trong miệng, ậm ừ: “Không cần ở bên kia ạ?”

“Kết hôn rồi vợ chồng ở riêng đâu thiếu, lí do gì cũng có hết, nào là không ảnh hưởng công tác của nhau, hay một bên tinh thần không tốt cần tĩnh dưỡng…” Chu Vận lắc đầu cười, “Cảm tình nhạt, hoặc căn bản không có cảm tình, nhưng lại không muốn li hôn hay không thể li hôn, đồng sàng dị mộng, ở cùng nhau đều chỉ là tra tấn, muốn tìm lí do hợp tình hợp lí để ở riêng, kiểu gì cũng có, hiện tại hai đứa đang là tân hôn, người khác chú ý nhiều, cho nên cần phải ở chung, nhưng chờ nửa năm một năm nữa, không có ai lưu ý, con chuyển đi cũng sẽ không khiến ai chú ý… Lúc nào cần thiết, thì lại chuyển về.”

Hạ Thiên gượng cười, “Thế thì phiền toái lắm.”

Hạ Thiên cúi đầu ăn, hàm hồ nói: “Hiện tại cũng tốt mà, nhà riêng chú Hàn cách trường con cũng gần, tiện lắm, lại nói hai người bọn con thời gian nghỉ ngơi cũng không chênh lệch nhiều, không ảnh hưởng gì mấy.”

Chu Vận thở dài, lo lắng trong lòng, bà không dám nói ra, sợ khi nói ra, sẽ khiến Hạ Thiên thêm phiền não, mấy năm nay hi vọng lớn nhất của bà chính là Hạ Thiên có thể sống vui vẻ, thấy cậu vui như vậy, dù trong lòng có bao băn khoăn Chu Vận cũng không tiện nói.

Chỉ đành cười nói: “Con thấy ổn thì là ổn… Ăn nhiều một chút.”

“Mẹ cũng vậy.” Hạ Thiên gắp đồ ăn cho Chu Vận, cười nói, “Dạo này mẹ gầy lắm… Có phải là nhớ con lắm không? Cuối tuần con về ở với mẹ hai ngày.”

“Được, lúc đó sẽ làm món ngon cho con.” Chu Vận thoáng chút do dự, liền cười tiếp lời, “Nếu Hàn Trình có rảnh, thì gọi cậu ta cũng đến đi… Cùng nhau ăn bữa cơm.”

Hạ Thiên gật đầu, “Vâng, trở về con hỏi y một chút xem có rảnh không.”

Tối đến, Hàn Trình đúng hẹn về nhà cùng dùng bữa tối với Hạ Thiên.

A di không biết gì nên cứ tưởng tối qua Hạ Thiên nói gì đó với Hàn Trình, khiến Hàn Trình rốt cuộc biết hồi tâm chuyển về nhà, trong lòng vui sướng, nên làm thêm mấy món, Hàn Trình cùng Hạ Thiên đều ăn đến no căng.

“Chuẩn bị sách vở đồ dùng đi, rồi đến thư phòng.”

Ngồi trên sô pha một lát, xem qua tin tức trong ngày xong, Hàn Trình đặt máy tính bảng qua một bên, nói với Hạ Thiên.

Hạ Thiên hồi mới tới Hàn trạch, sợ nhất là những lời này.

Lúc ấy da mặt cậu mỏng lắm, cực sợ Hàn Trình nhìn thấy vở bài tập nhem nhuốc lung tung, lộ ra vẻ mặt không vừa lòng, mỗi lần nộp sách bài tập cho Hàn Trình xem, cậu đều xấu hổ hận không thể đục sàn thư phòng ra để nhảy xuống.

Sau này da mặt dày rồi, cậu liền chậm rãi quen, vô luận cậu có giải kiểu buồn cười ngớ ngẩn đến đâu, trên mặt Hàn Trình đều không mang chút thần sắc trào phúng.

Cùng lắm là khi nào cậu cùng một lỗi phạm tới hai lần, y mới thản nhiên cảnh cáo: “Tái phạm cùng một loại lỗi, liền phải chép phạt.”

Hạ Thiên chẳng hề sợ kiểu trừng phạt đó.

Dần dần, cậu cũng không còn sợ Hàn Trình kiểm tra bài vở nữa.

Cùng lắm là bị phạt chép công thức vài lần, còn có thể thuận tiện ghi nhớ nữa, không có bắt đầu đầy câu nệ, chuyện thỉnh giáo Hàn Trình trở nên không còn là sự tra tấn, tương phản, hiện tại Hạ Thiên cực thích ngồi một mình với Hàn Trình, nhìn y kiểm tra bài vở của mình, nghe y vì mình mà giảng giải đề bài.

Thậm chí cậu còn cố ý nắn nón viết chữ cho dễ nhìn nữa.

Hàn Trình cầm vở bài tập của Hạ Thiên lên, nâng tầm mắt nhìn Hạ Thiên: “Có thể kiểm tra không?”

Hạ Thiên vội gật đầu: “Chú xem đi ạ, không sao đâu.”

Hàn Trình đọc một lần bài văn Hạ Thiên viết, chỉnh sửa lại hai lỗi chính tả, sau đó để vở viết văn lên bàn, xem tiếp sang vở toán.

Hạ Thiên làm bài tập khá tốt, đều sẽ đối chiếu đáp án kĩ càng, những đề bài không giải được sẽ dùng bút nhớ đánh dấu, Hàn Trình lật sách, nhìn một lát rồi mới ngẩng đầu, cười: “Ngồi xa như vậy làm gì? Lại đây, đề này không hiểu chỗ nào?”

Bắt đầu giảng đề, thì tức là bài tập đã làm tốt rồi, Hạ Thiên hí hí cười, chuyển qua sau bàn, ngồi bên cạnh nghe Hàn Trình giảng đề.

Gần đây thành tích của Hạ Thiên tăng lên không ít, đề mục khoanh tròn không nhiều lắm, thêm việc Hàn Trình giảng rất chi tiết, trật tự rõ ràng, không đến một giờ, liền giảng xong những đề bài Hạ Thiên không hiểu.

Hàn Trình uống nửa li trà, cười nói: “Dạo này tiến bộ rất nhiều.”

“Do chú Hàn dạy hay.” Hạ Thiên không quá thuần thục trong việc vuốt mông ngựa.

Hàn Trình mỉm cười, xem thời gian, nói: “Hôm nay kết thúc sớm, tốt xấu gì cũng là cuối tuần, đi giải trí đi, ngày mai lại phải đi học.”

Hạ Thiên do dự: “Ngài muốn đi nghỉ ngơi ạ?”

“Không.” Hàn Trình lắc đầu, “Xử lý chút việc, làm sao vậy?”

Hạ Thiên thử thăm dò: “Cháu có thể ngồi đây xem sách tiếp không?”

Hàn Trình bật cười: “Đương nhiên.”

Trong lòng Hạ Thiên chẳng hiểu vì sao lại thấy vui vẻ, cậu ngồi xuống, sửa lại những lỗi sai. Hàn Trình thì đang xử lý công chuyện của mình, hai người đều tự bận việc của bản thân, không ai ảnh hưởng đến ai.

Đến chín giờ, Hạ Thiên xuống lầu gọt ít trái cây mang lên, Hàn Trình ăn một miếng táo, vừa nhìn máy tính vừa nói: “Hiếu thuận lắm.”

Hạ Thiên nhoẻn miệng cười, cậu nhìn Hàn Trình, đột nhiên nhớ tới những lời Chu Vận nói ban trưa.

“Chú Hàn… Cháu ở đây, làm phiền đến chú ạ?” Hạ Thiên không nhịn được mở miệng hỏi, “Mẹ cháu nói… Qua một năm nửa năm nữa, mọi người bớt chú ý đi, chúng ta có thể tách ra ở riêng.”

Hàn Trình quan sát Hạ Thiên, hỏi: “Sao? Còn chưa li hôn, đã muốn đi?”

“Không phải không phải.” Hạ Thiên sợ Hàn Trình hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Cháu rất nguyện ý ở lại đây, chỉ là đột nhiên nghĩ tới, không biết có làm phiền ngài không.”

Hàn Trình nhấp chuột, nói: “Sẽ không, cậu yên tâm, tôi không phải người sẽ làm khó mình, trước kia kêu cậu chuyển qua đây đều là quyết định đã trải qua suy xét kĩ lưỡng, cậu ở đây không hề gây trở ngại gì hết.”

Hàn Trình suy nghĩ một chút, sợ Hạ Thiên-đang-kì-phản-nghịch mẫn cảm nghĩ nhiều, liền nói thẳng: “Tôi thích cậu ở đây.”

Hàn Trình nhìn Hạ Thiên không mang theo dục niệm, nhưng trong lòng Hạ Thiên hạt giống nào đó cứ thế mà phát đất nảy mầm, đột nhiên khai ra một đóa hoa nhỏ.

Hạ Thiên cảm thấy mặt nong nóng, tuy trong lòng cậu lại vui vẻ, nhưng cậu sợ Hàn Trình nhìn ra được điểm gì đó, nên cố nén không cười, nhỏ giọng nói: “Dạ, cháu… cháu cũng thích ở đây.”

Hạ Thiên nhìn đĩa trái cây trên bàn, lại cam đoan: “Cháu sẽ vẫn hiếu thuận ngài.”

Hàn Trình không nhịn được bật cười, rồi quay ra trêu ghẹo cậu: “Vẫn? Ba năm sau thì sao? Sau khi chúng ta li hôn nữa?”

Hàn Trình mỉm cười nhìn Hạ Thiên: “Khi đó cậu đã trưởng thành, tôi là chồng trước của cậu, cậu không trốn tránh tôi, tôi đã thấy tốt lắm rồi, nào dám trông cậy vào cậu hiếu thuận tôi?”

Hai từ ‘chồng trước’ khiến tim Hạ Thiên đập lỡ một nhịp, cậu thấp giọng phản bác: “Sẽ không né tránh, khẳng định không né đâu.”

Hàn Trình cười nói: “Không sai… Như vậy xem ra tốn chút tâm tư trên người cậu quả là đáng giá, về sau sẽ đối xử với cậu tốt hơn nữa.”

Hạ Thiên thật ngượng ngùng, Hàn Trình ôn hòa cười: “Yên tâm, liền tính tương lai sau này, cậu không muốn tiếp xúc nhiều với tôi, tôi cũng sẽ tận sức chiếu cố chăm sóc cậu, chung quy tôi có thể giúp cậu, cũng chỉ là trên việc học.”

Hạ Thiên vội nói: “Đã nói không né tránh mà!”

“Ừ rồi, không né.” Hàn Trình cười gật đầu, “vậy thì… hi vọng đến lúc có mối hợp tác làm ăn, Nghiêm đổng sẽ không phái cậu tới đàm với tôi… đối tượng đàm phán là cậu ấy à, đại khái tôi sẽ phải bồi tiền.”

Trong lòng Hạ Thiên ầm ầm rung động, lỗ tai không tiền đồ đỏ bừng lên.

Hàn Trình tắt máy tính, nói: “Được rồi, thấy cậu cũng không xem sách nữa, đi ngủ đi.”

Trong lòng Hạ Thiên ấm áp, cậu đứng dậy chúc Hàn Trình ngủ ngon, ôm trái tim đang đập thình thịch dồn dập, đi ngủ.

Một đêm vô mộng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.