Hôn Ước

Chương 19: Chương 19: Chương 18




Trước khi bài báo đó được đăng tải, Hàn Trình liên hệ Chu Vận.

Bây giờ công khai hôn sự, tuy rằng bất đắc dĩ bảo vệ danh dự của người liên quan mà làm vậy, nhưng nói thế nào đi chăng nữa, việc này đều vi phạm ước định lúc trước của bốn người, đối với Hạ Thiên, Hàn Trình thân là trưởng bối, có thể không cần giải thích gì, bên Nguyễn Tư Hòa càng không cần phải nói, ấn theo ý của bà, cuộc hôn nhân này từ lâu ai ai cũng biết cả rồi, duy chỉ có một người cần phải nói rõ ràng, đó là Chu Vận.

Từ rất sớm Hàn Trình đã cảm giác được, Chu Vận đề phòng y.

Chỉ có điều chuyện này không có gì khó hiểu lắm, nếu Hạ Thiên mà là con trai của y, Hàn Trình cũng sẽ không yên tâm giao con yêu cho loại đàn ông như bản thân mình, càng đừng ói là ở chung một phòng, lo lắng trong lòng Chu Vận, ít nhiều gì y cũng có thể đoán được.

Nhưng sau gần hai tháng kết hôn, thân vừa làm một người chú lẫn một ông chồng, cho dù nháo ra hẳn một cái gièm pha không nhỏ chút nào, trên thực tế y cũng là người bị hại, giờ phút này liên hệ Chu Vận, thông báo bà cách giải quyết chuyện rắc rối này, Hàn Trình không cảm thấy nặng nề chút nào, y tin tưởng Chu Vận sẽ không phản đối.

Sự thật đúng như y dự đoán, Chu Vận nghe Hàn Trình nói ngọn ngành cách giải quyết xong, có chút do dự, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

Hàn Trình công khai gọi điện thoại trước mặt Hạ Thiên, còn mở loa ngoài, Hạ Thiên nghe Chu Vận nói ‘Có thể’, không ngờ cách này lại thành công, lặng yên thở dài nhẹ nhõm.

Hàn Trình nói: “Cảm ơn ngài có thể hiểu cho.”

“Chỉ có điều……” Chu Vận thoáng dừng lại, Hạ Thiên liền khẩn trương.

Đầu bên kia, Chu Vận bình tĩnh nói: “Hàn Trình, lần này chỉ là chút hiểu lầm, cậu có thể dùng cách này để làm sáng tỏ, nhưng lần sau thì sao? Nếu lần sau cậu bị người ta chụp được bằng chứng thật sự, cậu định sẽ xử lý như thế nào?”

Hạ Thiên bặm môi, nhìn Hàn Trình, Hàn Trình dứt khoát nói: “Sẽ không có lần sau.”

Lông mi Hạ Thiên rung rung, còn Chu Vận ở đầu dây bên kia hiển nhiên cũng sửng sốt, qua hai giây mới nói: “Tốt…… tôi tin tưởng cậu có thể xử lý tốt, chuyện lần này cũng không phải lỗi do cậu, cậu nguyện ý lo lắng xử lý….. tôi thực cảm kích.”

Hàn Trình mỉm cười: “Ngài nguyện ý đồng tình với cách giải quyết đó, tôi cũng thực cảm ơn.”

Chu Vận kiềm chế lửa giận, nói: “Ban đầu có chút do dự, nhưng…… cô nhỏ của Hạ Thiên mới gọi điện cho tôi, mang tiếng là an ủi, nhưng giọng điều lại mỉa mai châm chọc không thể nuốt nổi……. Nếu Hạ Thiên mà nghe được, có lẽ càng khó chịu hơn, làm sáng tỏ cũng tốt, bớt được những kẻ như thế bu đến ồn ào bên tai.”

Hàn Trình cười như không cười nhìn Hạ Thiên, Hạ Thiên cười mỉa mai, từ đầu cậu cũng sợ Chu Vận không vui, ai dè bà cô nhỏ lại tích cực phá hoại đến thế, khiến một người cực nhẫn nại như Chu Vận cũng phải phát cáu.

Hàn Trình cùng Chu Vận khách sáo đôi câu, mới cúp điện thoại.

Hạ Thiên nhìn Hàn Trình, chần chừ một lát, mới lên tiếng: “Ngài vừa mới nói…… sẽ không có lần sau?”

Hàn Trình nhìn lại Hạ Thiên, hỏi lại: “Sao thế? Là không tin, hay sợ hãi, sợ bị như thế một lần nữa?”

“Không không phải đâu, dĩ nhiên cháu tin ngài rồi.” Hạ Thiên lắc đầu cười lấy lòng, lại không nói câu sau đó ra.

Kì thật cậu mà cậu muốn hỏi đó là: Vừa rồi ngài nói sẽ không có lần sau, là không có người khác, hay không để bị chụp lén nữa.

Hai loại tình huống, kết quả giống nhau, nhưng ý nghĩa lại cách xa vạn dặm.

Hạ Thiên còn đang lạc vào cõi mơ, Hàn Trình đax gọi cho chủ nhiệm lớp Hạ Thiên, xin phép nghỉ.

Gọi xong cuộc điện thoại đó Hàn Trình nói với Hạ Thiên: “Hôm đưa cậu đến nhập học, giáo viên với vài bạn học đã biết quan hệ hai ta, cậu cứ tránh đi một ngày trước, để mọi người quen với tin tức này…… Vừa rồi tôi đã nói chuyện với giáo viên chủ nhiệm, nhờ người ta giải thích một chút, mai cậu đi học lại, sẽ không bị người nhìn ngó chỉ chỏ.”

Hạ Thiên không ngờ Hàn Trình lại suy xét chu toàn đến vậy, cậu cười, nói: “Không có việc gì đâu…… Cháu đâu có yếu đuối đến vậy, các bạn học cùng lắm là thấy mới mẻ đôi ngày, dần rồi cũng không quan tâm nữa đâu.”

“Thế thì cũng phải chờ tin đồn lắng xuống đã.” Hàn Trình nhìn đồng hồ, hỏi, “Tôi muốn đi làm, cậu đi cùng tôi, hay ở nhà?”

Hạ Thiên không chút nghĩ ngợi thốt lên: “Đi cùng ngài!”

Khóe miệng Hàn Trình khẽ nhếch lên, Hạ Thiên có chút ngượng ngùng, chần chờ nói: “Không…… ảnh hưởng công việc của ngài chứ?”

“Không làm lung tung tài liệu, không làm hư hỏng thang máy, không đùa giỡn ở khu làm việc.” Hàn Trình vừa chỉnh lại cà vạt vừa nói với Hạ Thiên, “Mấy quy định này cần phải thực hiện tốt, trong mấy cái chi nhánh, hình như tôi là người đầu tiên đưa người nhà đi cùng, quy củ một chút, đừng khiến nhân viên ở sau lưng cười tôi.”

Hạ Thiên nín cười, ra sức gật đầu, cậu đi như bay lên lầu, lung tung sắp xếp mấy cuốn sách giáo khoa vở bài tập nhét vào cặp, xuống lầu cùng Hàn Trình đến công ty.

Lúc đó tin tức làm sáng tỏ đã được đăng tải, Hạ Thiên cùng Hàn Trình đồng thời tiến vào sảnh công ty, quả thực làm náo nhiệt quần chúng hóh chuyện.

Cán bộ chủ chốt hầu như đều biết về hôn sự giữa Hàn Trình với Hạ Thiên, nhưng đây là lần đầu bọn họ thấy mặt Hạ Thiên, càng miễn bàn một cái tin tức đủ giật mình mới được lan truyền kia, tuy mọi người không thể hiện ra, nhưng trong lòng ai ai cũng tò mò đánh giá cậu.

Từ lúc rời khỏi xe đến lúc tới văn phòng của Hàn Trình, Hạ Thiên bị người gặp ở dọc đường nhìn nhìn đến muốn phát cáu.

“Trên lý thuyết.” Trong thang máy chuyên dụng, Hàn Trình nhàn nhạt lên tiếng, “Tất cả chỗ này đều có một nửa thuộc về cậu, sao lại tỏ ra không tự tin như thế?”

Hạ Thiên nghe vậy thoắt cái vành tai đỏ bừng, thư kí của Hàn Trình cũng đứng trong thang máy, cậu không thể mở miệng phản bác, chỉ đành đứng im nghe y giáo dục, đón lấy ánh mắt hâm mộ ao ước của thư kí, da đầu căng ra, thành thật đáp: “Dạ……”

Hết thảy xấu hổ phảng phất như không quan hệ tới Hàn Trình, lúc nào y cũng là bộ dáng trời có sập cũng không biến sắc, ra thang máy, Hàn Trình phân phó phòng thư kí chuẩn bị một ly trà sữa cùng một miếng bánh kem xong, không quản Hạ Thiên nữa, tập trung xử lý công việc.

Trong lòng Hạ Thiên còn sợ hãi hút trà sữa trong ly, chờ khi hết kích động, cậu bắt đầu chuyên tâm đọc sách, sắp sửa thi giữa kì rồi, cậu đang lo sốt vó lên được.

Hạ Thiên không lại gần Hàn Trình giống như khi ở nhà, ngồi chung một bàn làm việc — Lương Thanh Phong với những người khác không biết lúc nào sẽ đi vào, Hạ Thiên ngại không dám dính lấy Hàn Trình.

Cậu ngồi ở bàn trà cách Hàn Trình mấy mét, bỏ sách vở ra, sửa chữa lại bài làm sai, chép công thức tương ứng để học thuộc.

Công việc cần Hàn Trình xử lý quá nhiều, hơn nữa lại còn tới muộn đôi chút, ngày hôm nay thực sự bận sấp mặt, Hạ Thiên không muốn quấy rầy Hàn Trình, hạn chế phát ra âm thanh, đến buổi trưa, hai người ngồi trong phòng nghỉ ăn cơm.

Bấy giờ Hạ Thiên mới biết, lúc Hàn Trình cực bận thì ăn uống vô cùng đơn giản.

Dùng xong cơm trưa, Hàn Trình để Hạ Thiên nằm trong phòng nghỉ thư giãn, còn y thì cùng đám lãnh đạo họp, sau đó Hạ Thiên vẫn luôn không thấy Hàn Trình, tới tận khi trời tối đen như mực.

Cùng thời gian đó, tại tiệc sinh nhật của Miêu thái thái, Nguyễn Tư Hoà cười ngại ngùng, nói: “Vốn dĩ không định làm to chuyện đâu, nhưng mà bị bôi nhọ, không làm sáng tỏ không được.”

Nguyễn Tư Hoà còn cố ý diễn trò trước mặt mọi người, tỏ ý bồi tội với Nghiêm Lệ Hoa: “Tôi biết, trước đây ngài đã từng nói với Hàn Trình, không muốn đem hôn sự của đứa ra cho người người đều biết, nhưng lần này là vạn bất đắc dĩ, mong ngài thông cảm cho.”

Nguyễn Tư Hoà chuyển hướng sang Hạ Tư Tư, cười lấy lòng: “Tư Tư còn chưa có gả chồng, thế mà cháu trai lại đi trước một bước như vậy, quả thật không tốt nghĩ, cô hiểu mà.”

Hạ Tư Tư xanh mặt, không nói một lời.

Nghiêm Lệ Hoa cười cười: “Cô đa tâm quá rồi, tôi thấy Hàn Trình không muốn gióng trống khua chiêng, cho nên mới nói càng điệu thấp thì càng tốt, lúc ấy tôi còn lo lắng Chu Vận sẽ bởi vì chuyện này mà oán trách tôi đây.”

Tin tức Hàn Trình yêu đương vụng trộm vừa truyền ra, thái độ vui sướng khi người gặp hoạ của Nghiêm Lệ Hoa cùng Hạ Tư Tư quá rõ ràng, Chu Vận vốn đã tức, thấy Nghiêm Lệ Hoa muốn nhờ tay mình bắc thang để mụ bước xuống, cơn giận trong lòng bùng lên, không còn là dáng vẻ dịu dàng như xưa, lạnh nhạt lên tiếng: “Chính mẹ mới là người đa tâm đó, chuyện của hai đứa nó, hai đứa cảm thấy vui vẻ hạnh phúc là được rồi, con thân là mẹ đẻ còn không định quản nhiều, mẹ đâu cần làm quá lên thế.”

“Sao chị có thể……” Hạ Tư Tư còn chưa nói hết câu, Nghiêm Lệ Hoa đã nắm lấy cổ tay ả, gắt gao nhéo một cái.

Ở trước mặt nhiều người như vậy, Nghiêm Lệ Hoa sao dám để Hạ Tư Tư xấu mặt, mụ cười nói: “Đúng thế, chính chúng vui vẻ là tốt rồi, con có liên hệ cho Hàn Trình chưa? Lại nói tiếp còn có một việc, trưa hôm qua…… Mẹ đưa Hạ Thiên ra ngoài ăn cơm, thật ra chỉ muốn hai bà cháu hàn huyên tâm sự, nhưng hình như Hàn Trình lại hiểu lầm điều gì đó.”

Nguyễn Tư Hoà cũng không biết còn có chuyện này, ngẩn ra không nói gì, Nghiêm Lệ Hoa nhân cơ hội giải thích: “Chính là cái hạng mục xx, lúc hai bà cháu đang dùng bữa, không lưu ý, nên thuận miệng nói một câu, đúng lúc Hàn Trình nghe được, dường như y hiểu lầm tôi muốn xúi Hạ Thiên thổi gió bên gối vậy, ha ha, làm gì có chuyện ấy, cô về gặp Hàn Trình, thay tôi giải thích một câu nhé.”

Chuyện ở tiện đồ ăn Quảng Đông quá căng thẳng, Nghiêm Lệ Hoa muốn mau chóng hoà giải với Hàn Trình.

Nguyễn Tư Hoà cũng đoán được tương đối, cô cười nói: “Vâng, nếu chỉ là hiểu lầm, nói rõ một chút là được, ngài cũng đừng nghĩ ngợi nhiều, việc công chuyện tư, Hàn Trình luôn phân chia rạch ròi.”

Nguyên Tư Hoà cố ý nhấn mạnh việc cụm từ ‘việc công chuyện tư’, khuôn mặt già nua của Nghiêm Lệ Hoa đỏ lên, miễn cưỡng cười nói: “Đúng vậy, đúng rồi, hôm nay hai đứa nó không tới sao?”

“Lúc trước nói sẽ không tới.” Nguyễn Tư Hoà cười nói, “Có lẽ lại đi chỗ nào đó hưởng thụ thế giới hai người ấy chứ?”

Nguyễn Tư Hoà liếc nhìn Hạ Tư Tư,mỉm cười ưu nhã: “Hi vọng lần này sẽ không bị chụp trộm, nếu không lại tạo cơ hội cho mấy kẻ nhàm chán, tốn công phí sức đi làm trò con bò.”

Mặt mũi Hạ Tư Tư lúc xanh lúc trắng.

Hai nhân vật chính đang trải qua thế giới hai người, lúc này đang ở trong văn phòng Hàn Trình, một người chỉnh lý tài liệu, người kia sửa soạn sách vở.

Hàn Trình cất mấy tệp tài liệu đã được mã hoá lên tủ, công việc đã hoàn thành, y có chút mệt mỏi, nhưng vẫn mỉm cười nói với Hạ Thiên: “Có hối hận khi đến đây với tôi không?”

Hạ Thiên lắc đầu cười, cậu đi tới bàn làm việc của y, do dự mãi mới lên tiếng, “Chú Hàn…… cháu muốn hỏi ngài một chuyện……”

Hàn Trình nhìn cậu, ý bảo Hàn Thiên tiếp tục.

Hạ Thiên muốn nói lại thôi, ậm ừ: “Vì sao tự dưng ngài lại……. đổi ý vậy? Chính ngài nói rằng, dần rồi sẽ quen…….”

Hạ Thiên nhớ tới ánh mắt Hàn Trình lúc mình hỏi chuyện này ban sáng, cậu sợ Hàn Trình cho rằng mình được tiện nghi còn khoe mẽ, nói: “Nếu ngài không muốn thì không cần phải nói đâu!”

“Không sao.” Hàn Trình lên tiếng, “Chỉ là đột nhiên nghĩ, cậu không cần phải chịu đựng sự khổ sở như này.”

Hàn Trình lau dọn máy tính, nói: “Tôi rõ ràng có thể giúp cậu tránh xa những điều tai tiếng đó, nếu có thể làm được, thì không cần thiết bắt cậu phải như tôi, trải nghiệm thử những điều chẳng hay ho đó.”

Hàn Trình nhìn Hạ Thiên, mỉm cười: “Trước đó không phải đã hứa rồi à? Mặc kệ quan hệ hai ta sau này có ra sao, dù tương lai có li hôn đi chăng nữa, cậu vì người yêu mới vì cuộc sống mới của mình, không muốn tiếp xúc với tôi, có thể chăm lo cho cậu, tôi sẽ làm hết sức, mặc kệ với thân phận là chồng cũ hay một người cha người chú, đã có một đoạn duyên phận như vậy, tôi vẫn nên phụ trách.”

Trái tim Hạ Thiên chợt nhói đau.

Cậu sợ Hàn Trình nhìn ra được manh mối gì đó, đành cố ý lảng sang chuyện khác: “Hồi trước đọc mấy bài báo viết xấu về ngài, không tưởng tượng nổi nguyên lai ngài lại là người có trách nhiệm như thế…… Quả thật mấy bài báo đó toàn bôi nhọ linh tinh không.”

“À, cậu nói hồi trước……” Hàn Trình nhìn màn hình, không chút để ý, “Cũng không phải oan lắm. Trước quả thật tôi không có tinh thần trách nhiệm, dạo này hình như có gì đó không giống trước…… Đói chưa?”

Hạ Thiên thoáng sửng sốt mới phản ứng kịp, cười nói: “Có chút đói, ngài xong việc rồi ạ?”

Hạ Thiên vòng qua bàn làm việc của y, đến bên cạnh Hàn Trình, cậu nhìn bên cạnh màn hình, chợt sửng sốt.

Hàn Trình nhìn theo tầm mắt Hạ Thiên, liền bật cười, “Ảnh chụp của Hàn thái thái……. trên bàn làm việc của tôi, chỉ có thể để ảnh của cậu.”

Hàn Trình nói ra lời này cực kì tự nhiên. Nhưng trái tim Hạ Thiên lại đập loạn.

Nhiều chi tiết vụn vặn quanh quẩn trong tim Hạ Thiên giờ phút này tất cả đều hiện rõ mồn một, Hạ Thiên nhìn Hàn Trình, có mấy lời tới bên môi, suýt nói ra.

Cậu thích Hàn Trình.

Cực thích cực kì thích.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.