Hôn Ước

Chương 21: Chương 21: Chương 20




Khi Hạ Thiên xuống lầu, Hàn Trình với Lương Thanh Phong vẫn duy trì dáng vẻ như khi cậu chuẩn bị lên lầu, trông bề ngoài không có chút biến hoá nào.

Hạ Thiên đem sợ hãi thu hồi lại, xách cặp, nói với Lương Thanh Phong: “Tôi thu dọn xong rồi, giờ chúng ta đi luôn?”

Lương Thanh Phong nhìn Hàn Trình, Hàn Trình khẽ gật đầu một cái, Lương Thanh Phong liền dẫn Hạ Thiên rời đi.

Hàn Trình đi tới bên cửa sổ, châm điếu thuốc, chìm vào trong suy tưởng.

Hạ Thiên thông qua Lương Thanh Phong hỏi thăm loại hình người tình, hay nói đúng hơn là bạn giường y yêu thích.

Điều này đại biểu cho điều gì?

Có khả năng chỉ đơn giản là tò mò, hoặc lòng độc chiếm nhất thời dâng trào, cũng có thể do cậu thích mình.

Hạ Thiên không phải loại người hay tò mò, giả thiết thứ nhất không thành lập.

Hạ Thiên gia giáo thực nghiêm, rụt rè có lễ phép, sẽ không vì dục vọng bộc phát mà liên hệ Lương Thanh Phong, cho nên giả thiết thứ hai này cũng chết yểu.

Giả thiết thứ ba…… Hạ Thiên đã là bạn lữ hợp pháp của y, nếu thích y, không cần thiết phải lén lút đi tìm hiểu sở thích của y, buổi tối chỉ cần trực tiếp đẩy cửa phòng là được, cho nên càng khó xảy ra.

Hàn Trình mất nửa giây, nhanh chóng đưa ra các giả thiết, phân tích loại trừ để tìm ra đáp án.

Hạ Thiên không phải là một người dễ xúc động không biết kiềm chế, nhất định có một việc gì đó quan hệ mật thiết đã thôi thúc cậu mạo hiểm liên hệ Lương Thanh Phong để hỏi thăm.

Kết hợp với chuyện ngày hôm qua, bước đầu Hàn Trình cho ra kết luận—

Scandal này, khiến Hạ Thiên cực kì bất an.

Cho dù chính mình đảm bảo sẽ không để chuyện tương tự xảy ra nữa, nhưng chuyện cũ vẫn khiến cậu cảm thấy không an toàn.

Cậu lo lắng mình sẽ mau có một bạn giường mới, lại khiến cậu chịu búa rìu dư luận.

Suy nghĩ như vậy quả thật rất hợp lý, Hạ Thiên suýt chút nữa bị ngộ thương, tâm phòng bị còn lớn, muốn biết loại hình y yêu thích, để hạn chế y tiếp xúc với những người như thế, từ đó tự bảo vệ chính cậu.

Tự bảo vệ bản thân mà thôi, không thể nào chỉ trích.

Thậm chí Hàn Trình còn tán thành.

Y cũng là loại người vì bản thân mình mà không từ bất kì thủ đoạn nào.

Không, Hạ Thiên như thế không được tính là không từ thủ đoạn…… Chỉ là cẩn thận đề phòng mà thôi.

Hơn nữa về tình về lý đều rất dễ hiểu, nếu Hạ Thiên mà là con trai y, khẳng định sẽ chẳng muốn y rước mẹ kế về, con người làm gì có ai mà không ích kỷ chứ?

Hàn Trình tự nhận bản thân đối xử với Hạ Thiên không tồi, Hạ Thiên ỷ lại chính mình, có lòng chiếm hữu, là chuyện thường tình.

Hàn Trình nhanh chóng vì Hạ Thiên mà tìm ra đủ mọi lí do, đơn phương tha thứ cho Hạ Thiên.

Trước kia Hàn Trình từng nghĩ, nếu sau khi kết hôn y và Hạ Thiên chung sống hoà thuận, có khả năng Hạ Thiên sẽ quấy nhiễu y đi tìm người mới, biết y coi trọng ai, cậu sẽ làm chút phá rối, nháo nháo cau có hờn dỗi chẳng hạn, nói chung là không gây hoạ gì lớn, không muốn đi qua chỗ người mới mà thôi…… Nếu là như thế, Hàn Trình sẽ chẳng bực bội đâu.

Y thực thích Hạ Thiên, đừng nói là mấy trò nháo nháo trẻ con này, kể cả có khác người một chút, chỉ cần trong phạm vi khống chế của Hàn Trình, y sẽ không tức giận.

Có đôi khi Hàn Trình cũng kinh hãi lòng bao dung mà y dành cho Hạ Thiên.

Hàn Trình hít một hơi thật dài…… Hai thằng em họ của y hồi bằng tuổi Hạ Thiên, Hàn Trình chưa bao giờ đối xử tốt như vậy.

Hàn Trình cho rằng chính bản thân Hạ Thiên cũng cảm nhận được sự khoan dung của y, nhưng Hạ Thiên dù có biết, cũng không coi đó là lệnh bài miễn tử, coi trời bằng vung.

Đây cũng là nguyên nhân số một khiến Hàn Trình càng ngày càng lưu ý Hạ Thiên, mà Hạ Thiên lại chẳng đòi hỏi gì y, Hàn Trình càng lo Hạ Thiên sinh hoạt ở bên này không được thoải mái.

Ngẫm nghĩ lại…… Đại khái là chưa đủ săn sóc chăng?

Làm Hạ Thiên sợ hãi phải liên hệ Lương Thanh Phong, khiến một cậu bé như Hạ Thiên bắt đầu tính toán này kia, cốt để tự bảo vệ mình.

Chẳng qua là sợ y bỏ mặc cậu để đi với người khác mà thôi, vậy y không tìm ai là được rồi.

Dạo này bận không rảnh mà thở, còn phải quan tâm chăm lo cho Hạ Thiên, vốn dĩ Hàn Trình cũng chẳng có hứng mà đi giải quyết.

Thiếu niên bước vào giai đoạn dậy thì, quả nhiên mẫn cảm vô cùng.

Hàn Trình phân tích xong, dụi đầu mẩu thuốc vào gạt tàn, tâm bình tĩnh trở lại.

Hôm nay khỏi tăng ca, miễn cho Hạ Thiên lại nghi thần nghi quỷ, cảm thấy y phải kiếm mẹ kế về dạy cậu.

Hàn Trình ra cửa lên xe, gọi điện cho Lương Thanh Phong, dò hỏi tình trạng hiện tại của Hạ Thiên, biết cậu chỉ bị cảm cúm thông thường thì tâm trạng thả lỏng, lái xe đến công ty.

Hạ Thiên vừa được đưa đến trường học, còn không biết chính mình vừa thoát được một kiếp, nãy ở bệnh viện cậu uống mấy viên thuốc, hiện tại thuốc bắt đầu có tác dụng, cơn buồn ngủ dâng lên, mí mắt không nâng dậy nổi nữa, đầu óc mơ màng, sắc mặt không được tốt.

Bạn cùng lớp với Hạ Thiên cũng mới hóng được tin tức, tuy rằng bị giáo viên khuyên răn rồi, không được quấy rầy tò mò tới sinh hoạt cá nhân của Hạ Thiên, nhưng mà sau khi gặp lại, trong lòng vẫn có chút tò mò.

May là, sắc mặt Hạ Thiên không được tốt thành công rời đi lực chú ý của mọi người, Hạ Thiên ở trong lớp quan hệ với bạn học tốt lắm, ai cũng lo cậu bị cảm, nên không dám hỏi thêm gì.

Hạo Thiên ủ rũ ngồi trên ghế, chống cự lỗ tai đang ù ù, nỗ lực nghe giảng.

Cũng may, chương trình học ngày hôm qua cậu xin nghỉ không phải phần quan trọng, đến giờ tự học Hạ Thiên đọc sách giáo khoa, chỗ nào chưa rõ thì hỏi lại bạn học, tính ra cũng tương đối hiểu.

Cả ngày nay nhiệt độ cơ thể Hạ Thiên lúc cao lúc thấp, thân thể trẻ tuổi khỏe mạnh ra sức chống cự bệnh tật, đến lúc tan học, Hạ Thiên cảm giác mình đã đỡ nhiều lắm rồi.

Lúc mở cửa xe, phát hiện Hàn Trình ngồi ở hàng ghế sau, Hạ Thiên cảm thấy mình khỏe hẳn rồi ấy.

Nhưng Hàn Trình lại không cho là như vậy.

Hàn Trình nhíu mày nhìn khuôn mặt nóng đến đỏ bừng của Hạ Thiên, nói: “Không phải đã dặn cậu, nếu cảm thấy không thoải mái thì gọi cho Lương Thanh Phong, để anh ta tới đón cậu sao?”

“Cháu không muốn nghỉ nữa, với lại thực sự không có sao đâu ạ.” Hạ Thiên lên xe ngồi xong, trong giọng nói còn có chút khàn khàn, “Ngài hôm nay không bận sao?”

“Vẫn ổn.” Hàn Trình nói, “Vốn dĩ định dẫn cậu ra ngoài ăn, nhưng xem dáng vẻ này…… Vẫn là về nhà, ăn chút cháo, rồi đi ngủ sớm.”

Hạ Thiên gật đầu mỉm cười: “Ăn cháo cũng được.”

Hạ Thiên giật mình, tực lực làm cho giọng điệu nghe có vẻ tự nhiên một chút: “Về nhà cùng nhau dùng cơm…… ăn món gì cũng đều ngon hết.”

Hàn Trình sửng sốt.

Hạ thiên đã hạ quyết tâm, cậu muốn theo đuổi Hàn Trình.

Để tránh bại lộ, bị đuổi đi trước khi li hôn, bây giờ cứ uyển chuyển một chút là tốt nhất.

Hạ Thiên đè nén rạo rực trong tim, quay ra nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

Cậu quy mấy lời vừa rồi là ‘lời âu yếm’, tự cho mình 99 điểm.

Điểm tối đa thì miễn di, tránh cho dễ sinh kiêu ngạo. Kiêu ngạo khiến con người tụt lùi, cứ phải khiêm tốn mới có thể tiến bộ được.

Hạ Thiên ngắm nhìn đường phố một lát, quay đầu nhìn thẳng, hơi liếc nhìn Hàn Trình……

Hàn Trình đang nhìn vào laptop.

Trong lòng Hạ Thiên thoáng uể oải, bình thường Hàn Trình mà nói mấy lời như thế, tim cậu đập loạn nhịp cực lâu luôn í.

Bất quá cũng không có biện pháp, Hàn Trình không rung động, nghe cậu nói mấy lời đó không để tâm cũng là chuyện bình thường.

Còn phải tiếp tục nỗ lực dài dài.

Hàn Trình gửi phản hồi xong, liền quay ra nhìn Hạ Thiên, trong lòng càng thêm chắc chắn, Hạ Thiên đang bất an.

Để tránh Hạ Thiên trải qua những ngày tháng phập phồng lo âu cho đến khi giải trừ hôn ước, sau bữa tối, Hàn Trình gọi Hạ Thiên vào thư phòng, tiến hành một cuộc nói chuyện chân thành sâu sắc.

Hạ Thiên vừa uống thuốc tối, mơ màng muốn ngủ, cậu gắng sốc tinh thần, đứng trước bàn làm việc của Hàn Trình, hỏi: “Hàn thúc, sao vậy ạ?”

Hàn Trình ngước mắt nhìn Hạ Thiên, ra hiệu cho cậu ngồi xuống ghế sofa.

Nếu không phải trời đã tối, Hàn Trình sẽ qua thẳng phòng Hạ Thiên để nói chuyện rồi.

Hạ Thiên ngồi vào ghế đơn, nhịn xuống cái ngáp sắp ra khỏi miệng, nhìn Hàn Trình.

Hạ Thiên không được thoải mái, Hàn Trình cắt bỏ đoạn mở đầu, trực tiếp đi vào vấn đề chính: “Bên cạnh tôi…… tạm thời sẽ không có người khác.”

Hạ Thiên trừng lớn mắt.

Ngày hôm qua Hàn Trình đưa ra lời đảm bảo với Chu Vận, sẽ không để truyền ra tai tiếng, khi đó Hạ Thiên đã muốn hỏi, là không đi tìm người khác, hay là không để phóng viên chụp được.

“Cho nên không cần nghĩ lung tung.” Hàn Trình nói, “Ở bên tôi, cậu sẽ an toàn.”

Trái tim trong lồng ngực thình thịch đập dồn dập, Hạ Thiên thầm nghĩ chú như vậy, tôi càng suy diễn nhiều hơn.

Hàn Trình thấy Hạ Thiên ngây ra, vẫn không yên tâm, đứng dậy đi tới trước mặt Hạ Thiên, một tay đỡ gáy cậu, một tay áp lên trán Hạ Thiên.

Hạ Thiên: “!”

“Sao lại còn hơi phát sốt?” Hàn Trình nhíu mày, “Còn khó chịu sao?”

Hạ Thiên cười gượng gạo, đáp: “Bị cảm, nên trán nóng là chuyện bình thường mà……”

Hàn Trình gật gật đầu, đổi câu hỏi: “Buổi tối cậu có khoá trái cửa không?”

“Cháu……” Hạ Thiên cảm giác mình sắp nói lắp đến nơi rồi, “Không, không khoá đâu ạ……”

Hàn Trình gật đầu hài lòng: “Vậy là tốt rồi, nửa đêm tôi sẽ qua xem cậu…… miễn cho phát sốt mà lại không ai biết.”

Mấy cái ý nghĩ xấu xa trong lòng Hạ Thiên vì câu này mà biến mất, thay vào đó là cảm giác ấm áp, cậu nhoẻn miệng cười, nói: “Thật sự không có việc gì đâu ạ, bình thường cháu bị cảm chỉ một ngày thôi, đêm nay chắc hẳn nghiêm trọng hơn xíu, sáng mai là khỏi hẳn.”

“Tốt nhất là như vậy.” Điều gì cần nói Hàn Trình đã nói cả, y không muốn khiến Hạ Thiên tiếp tục cương với mình, liền nói: “Đi đi, không cần phải đọc sách, ngủ luôn đi.”

Hạ Thiên do dự, Hàn Trình biết cậu đang lo nghĩ đến thi giữa kì, “Ăn một miếng to cũng không béo được, thế nên…… bất kể thành tích trong lần thi tới có đạt bao nhiêu, tôi cũng đều có thưởng.”

Hai mắt Hạ Thiên sáng rực, vội hỏi: “Thưởng gì đấy ạ?”

Hàn Trình cứng họng, câu vừa rồi là do y thuận miệng nói ra mà thôi.

Y chưa nghĩ ra, cùng lắm thì mua tặng một chiếc đồng hồ, hoặc đôi dày thể thao limited vân vân, nhưng thấy dáng vẻ chờ mong của Hạ Thiên như vậy, Hàn Trình nuốt xuống đáp án xuề xoà kia, sửa lời: “Đưa cậu đi chơi.”

Hàn Trình không để cho Hạ Thiên có thời gian ngẫm nghĩ, đã nói tiếp: “Bạn tôi có mở một khách sạn nghỉ dưỡng, còn chưa có mở cửa đón người ngoài, trước nghe nói khung cảnh bên đó không tồi, cũng không cách chỗ này quá xa, áng chừng 2 giờ chạy xe, đến lúc đó đưa cậu qua đó thả lỏng hai ngày.”

Hàn Trình mỉm cười, tiếp: “Tôi thuận tiện cũng đi mấy ngày, trộm lười một chút.”

Trong lòng Hạ Thiên vui như mở hội, cậu gật đầu đáp: “Dạ.”

“Được rồi, đi ngủ đi.” Hàn Trình khẽ xoa đầu Hạ Thiên.

Hạ Thiên đứng dậy, Hàn Trình nghĩ nghĩ, chợt lên tiếng: “Cậu……”

Hạ Thiên quay lại nhìn y, Hàn Trình cân nhắc từ ngữ, chậm rãi nói: “Về sau có điều gì băn khoăn, tựa như vừa rồi, cứ nói với tôi. Tôi thích trò chuyện với cậu để đôi bên hiểu nhau hơn.”

Hạ Thiên đoán không ra dụng ý của Hàn Trình, đành cười nói: “Ngài bận rộn như vậy……”

“Thời gian quan tâm cậu vẫn phải có.” Hàn Trình bật cười, “Bình thường cậu ít gặp mẹ, có nhu cầu hay yêu cầu gì đều có thể nói cho tôi biết, làm được, tôi sẽ tận lực thoả mãn cậu.”

Hạ Thiên sợ nghe Hàn Trình nói mấy lời như này nhất, nó khiến tim cậu đập như trống dồn, cậu cố khách sáo đáp lời: “Biết rồi ạ, chẳng qua là…… ngài đối xử với cháu tốt lắm rồi, không thể cái gì cũng phiền đến ngài được, dù sao……”

Hạ Thiên nhớ tới cuộc trò chuyện đêm qua với Lương Thanh Phong, miệng khẽ cười: “Dù sao còn có trợ lý Lương chăm sóc cháu mà.”

Hàn Trình trầm mặc một giây, mới lên tiếng: “Cậu…… tín nhiệm Lương Thanh Phong đến vậy?”

Hạ Thiên gật đầu chắc nịch: “Vâng, con người anh ấy thật sự tốt lắm!”

Hàn Trình hít sâu một hơi, cười gằn: “Ừm, đi thôi, ngủ ngon.”

Vẫn còn trẻ người non dạ quá……

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.