Hôn Ước

Chương 26: Chương 26: Chương 25




Hạ Thiên năn nỉ nửa ngày, rốt cuộc Hàn Trình cũng đáp ứng cậu sẽ không khắc chữ lên gậy bi-da, cũng sẽ không đặt gậy trong tủ kính chống đạn có tia laser báo động.

Hạ Thiên nói đến miệng khô lưỡi khô: “Cho dù có một ngày nhà chúng ta thật sự gặp trộm, hắn cũng sẽ không có hứng thú với một cây gậy gỗ, nhưng… Nhưng nếu ngài đem cây gậy bi-da này bảo vệ kĩ càng như vậy, ăn trộm có thể sẽ cho rằng đây là thứ mà Joe Davis(*) đã dùng, hắn cho dù không trộm vàng bạc cũng sẽ lấy bằng được cây gậy này, thiệt đó! Ngài phải tin tôi!”

(*) Joe Davis (1901 – 1978): tay chơi bi-da chuyên nghiệp người Anh. Là tượng đài trong làng bi-da kể từ những năm 1920. Ông đã 15 lần vô địch thế giới trong giai đoạn 1927 đến 1946. (Theo Wikipedia)

“Cho nên việc này hoàn toàn không cần thiết, hơn nữa tôi cảm thấy, đặt ở thư phòng cũng không tốt.” Hạ Thiên uống một ngụm nước trái cây nhuận họng, tiếp tục nói, “Tôi mới vừa nghĩ ra một vị trí tốt cho nó, là gara nhà chúng ta! Đặt ở gara, không bị ánh mặt trời chiếu tới, không dễ dàng bị cũ đi, thời gian bảo tồn càng được lâu! Ngài thấy thế nào? Tôi có một hộp đựng gậy tốt lắm, lúc về tôi sẽ tìm lại, dùng để đựng cái này, được chứ?”

Hàn Trình nhịn cười đến vất vả, nhưng trên mặt vẫn là bộ dạng không thèm quan tâm: “Thói quen được một tấc lại muốn tiến một thước này, xuất hiện từ khi nào vậy?”

Hạ Thiên ấp úng, Hàn Trình lại không muốn cứ nói mãi đề tài này, giải quyết dứt khoát: “Sẽ không đặt trong tủ kính, nhưng vẫn sẽ đặt ở thư phòng, chuyện này tôi đã quyết, không cần nói đi nói lại.”

Hạ Thiên vẫn nhỏ giọng nói: “Ngài để trong thư phòng làm gì chứ, nếu người khác thấy…”

Không sợ mất mặt sao?

“Một công đôi việc thôi. Bây giờ chỉ để trang trí, về sau khi cậu lên đại học không ở nhà, thì ngắm nó nhớ người.” Hàn Trình cười, “Tôi thích trang trí thư phòng như vậy đó, người khác nghĩ gì có làm sao? Đồ đạc trong nhà, ngoại trừ cậu, còn ai có thể ý kiến ý cò?”

Hạ Thiên chỉ nghe thấy một câu “về sau khi cậu lên đại học không ở nhà”, trong lòng đột nhiên nóng lên, cậu nhỏ giọng nhanh chóng nói: “Tôi lên đại học cũng không rời nhà đâu.”

Hàn Trình nhướng mày: “Vào đại học mà ở nhà?”

“Cũng không biết thi có đậu hay không, với cả… nếu tôi ở lại trường, cùng ngài ở riêng, để người khác thấy không biết bọn họ lại nói cái gì.” Hạ Thiên tưởng tượng hình ảnh Hàn Trình đứng trong thư phòng, nhìn gậy bi-da mà nhớ cậu, thấp giọng nói, “Ngài ở nhà một mình, rất giống người già neo đơn, rất thê lương…”

Gân xanh trên thái dương Hàn Trình nhảy tưng tưng, mỉm cười lặp lại: “Người già neo đơn?”

Hạ Thiên nhận ra mình vừa đạp trúng chỗ đau của Hàn Trình, vội sửa miệng: “Không phải, tôi có nói như vậy hả? Chắc chắn là không có…”

“Ngài đừng nghĩ oan cho tôi…” Hạ Thiên cúi đầu, héo úa nói, “Dù sao thì tôi cũng sẽ không ở lại trường, tôi nhất định sẽ chọn trường ở đây, nên không cần phải ở lại. Nếu xa nhà, cùng lắm thì buổi sáng ra khỏi nhà sớm, tôi cũng không ham ngủ.”

Hàn Trình cười: “Lưu luyến gia đình đến vậy?”

Hạ Thiên nhìn Hàn Trình, môi giật giật, không trả lời.

Không phải lưu luyến gia đình, là luyến(*) ngài.

(*) Chữ “luyến” này chính là chữ “luyến” trong “lưu luyến” (không nỡ rời xa), và cũng là chữ “luyến” trong “luyến ái” (yêu đương) nữa.

“Tùy cậu thôi, không muốn ở lại trường thì không ở.” Hàn Trình suy nghĩ rồi nói, “Không cần phải dậy sớm đi học, tôi cũng không bắt buộc phải ở nhà này. Tới lúc đó… đến khu vực trường học của cậu, mua một căn thích hợp.”

Hạ Thiên cúi đầu cười toe, khóe miệng kéo đến mang tai.

“Được rồi, ăn no chưa?” Hàn Trình nhìn Hạ Thiên, giơ tay nhìn thoáng qua đồng hồ, “Buồn ngủ không? Hôm nay dậy sớm, về phòng ngủ trưa một chút?”

“No rồi.” Hạ Thiên cầm khăn ăn lau khóe miệng, cậu nhìn bên ngoài, nói, “Không ngủ đâu, không buồn ngủ… Tôi thấy bên ngoài có suối nước nóng, muốn ra đó một lúc, coi như thư giãn.”

Hàn Trình gật đầu: “Cũng được, tôi cũng có chút việc, xử lý xong sẽ đến chỗ cậu.”

“Được.” Hạ Thiên đứng dậy, nhận rổ hoa quả từ phục vụ, cười nói, “Cám ơn.”

Ăn cơm trưa xong, Hạ Thiên đi ngâm suối nước nóng, Hàn Trình đến phòng làm việc.

Mấy nhân viên phục vụ xem toàn bộ quá trình hai người đến ăn rồi rời đi, vừa sửa sang lại dao nĩa vừa nhỏ giọng nói.

“Hàn tiên sinh thật săn sóc người yêu.”

“Đúng vậy, Hạ thiếu gia tuổi cũng còn nhỏ ha, vừa rồi là làm nũng đúng không? Ha ha ha không muốn ở lại trường này nọ.”

“Ha ha ha ha, muốn cũng không đi đâu, tân hôn mà, ai lại ở lại trường.”

“Ai, ngọt ngào ân ái như vậy, trên giường nhất định sẽ rất hài hòa…”

“Cảm giác Hàn tổng là loại người có sức chiến đấu hừng hực…”

“Ha ha, còn Hạ thiếu gia là loại ngoan ngoãn nghe lời…”

Trong phòng khách nhỏ, Hàn Trình xử lý công việc còn đọng lại từ buổi sáng. Vội vàng gần nửa tiếng, Lương Thanh Phong gọi điện thoại đến.

Hàn Trình đang xem báo cáo, thuận tay nhận điện.

“Hàn tổng, đồ đã làm xong, hẳn là tối nay giao đến. Tôi tối nay đem qua cho ngài, hay là sáng mai?”

“Sáng mai đi, đem cả hai hợp đồng kia đến.” Hàn Trình lưu văn bản lại, nói, “Chế tác thế nào?”

Đầu dây bên kia Lương Thanh Phong nói: “Tôi thấy tốt lắm, ngài nếu không thích, có thể đổi.”

Lương Thanh Phong làm việc Hàn Trình vẫn rất yên tâm, Hàn Trình đột nhiên nhớ tới việc lúc trưa, hạ giọng hỏi: “Cậu năm nay… hai mươi tám tuổi à?”

Lương Thanh Phong sửng sốt, trả lời: “Ngài nhớ lầm, tôi năm nay đã ba mươi tuổi.”

Hàn Trình nhàn nhạt nói: “Vậy cũng không còn trẻ.”

Lương Thanh Phong: “…”

Lương Thanh Phong không biết sếp đang chơi trò gì, cũng không hiểu Hàn Trình tự dưng lại nhắc đến chuyện tuổi tác, nhưng hắn vẫn cố chiều ý Hàn Trình, nói: “Đúng vậy, không còn trẻ.”

Bức bối trong lòng Hàn Trình tan đi rất nhiều, hắn gật đầu nói: “Cũng không có gì, hôm nay đột nhiên nhớ tới việc này… Không có gì đâu.”

Lương Thanh Phong mông lung cúp điện thoại.

Hàn Trình làm xong việc cho cả một ngày, đi tìm Hạ Thiên.

Hạ Thiên ngâm suối nước nóng đến buồn ngủ, lúc này đã lên bờ.

Lúc Hàn Trình tìm thấy Hạ Thiên, cậu chỉ mặc độc một cái quần bơi, đang nằm trên ghế, thiu thiu ngủ.

Thân hình Hạ Thiên mảnh khảnh, nhưng lại không gầy gò, mang theo sự dẻo dai phóng khoáng đặc trưng của thiếu niên, làn da bóng loáng, khuôn mặt khi nhắm mắt rất tuấn tú, vô cùng mê người.

Hạ Thiên trở mình, một cánh tay buông thõng, chạm phải nước dưới suối, ngón tay vô thức gảy bọt nước.

Ánh mắt Hàn Trình đảo qua cái lưng trơn bóng của Hạ Thiên, lại nhanh chóng thu về.

Hàn Trình về phòng, lấy một tấm chăn mỏng, phủ lên người Hạ Thiên, cũng không dừng lại lâu, tự mình về phòng nghỉ ngơi.

Trộm nửa ngày nhàn hạ từ kiếp phù du.

Ngoại trừ chuyện ngoài ý muốn nho nhỏ lúc trước, kì nghỉ của hai người gần như hoàn mỹ. Hạ Thiên rất hiếm khi ở cùng Hàn Trình cả một ngày, Hàn Trình cũng hiếm khi thanh nhàn như vậy. Hai người chơi đến vui vẻ, nói chuyện phiếm ngắm cảnh đêm, hai ngày trôi qua rất nhanh.

Sáng chủ nhật, Lương Thanh Phong đem đồ vật và hợp đồng mà Hàn Trình dặn đến, còn ăn cơm trưa cùng hai người.

Ăn trưa xong, hai người thu thập, chuẩn bị về nhà.

Hạ Thiên đem toàn bộ chip cậu thắng được đổi thành tiền mặt. Lần đầu tiên cậu nếm được quả ngọt của bài bạc, nhưng không để Hạ Thiên tận hưởng xong niềm vui, đã bị Hàn Trình dạy dỗ một hồi. Cậu không thể làm gì khác ngoài hứa với Hàn Trình: “Sau này nếu không có ngài đi cùng, tôi chắc chắn sẽ không chơi bài.”

“Chơi ván nhỏ cho vui thôi, cậu còn quá nhỏ, không có tự chủ, không thể phóng túng.” Hàn Trình nói đến đó mới thôi. Sau khi lên xe, hắn nói, “Cài dây an toàn cho kĩ.”

Vừa mới dứt lời, di động Hàn Trình nhận được một lúc mấy cái mail.

Hàn Trình đóng cửa xe, cúi đầu check mail, nói: “Tôi xem xong rồi đi.”

“Không có gì phải vội.” Hạ Thiên cài kỹ dây an toàn, nhìn ra bên ngoài nói: “Lương đại ca đâu rồi? Anh ấy không đi cùng sao?”

“Ăn cơm xong cậu ta đã đi rồi.” Hàn Trình ngẩng đầu nhìn Hạ Thiên, “Nếu đi cùng… Xe cậu ta bỏ lại đây sao? Rồi cậu ta cứ ngồi chễm chệ phía sau để tôi làm tài xế cho cậu ta?”

Vừa rồi Hạ Thiên không nghĩ tới, tưởng tượng tới cảnh đó liền cười.

Hàn Trình cũng cười. Hạ Thiên nhìn ra ngoài cửa sổ, thuận miệng nói: “Đường xa như vậy, anh ấy vừa tới lại đi, thật đáng tiếc… Anh ấy tới đưa văn kiện cho ngài sao?”

“Đưa văn kiện, cũng đưa cái này nữa…” Hàn Trình để điện thoại qua một bên, từ cái hộp phía sau xe lấy ra một hộp trang sức nhỏ bọc nhung, đưa cho Hạ Thiên, “Hôm qua tôi đặt cái này, vừa làm xong, cậu ta lấy giúp tôi.”

Hạ Thiên nhận hộp trang sức, vừa mở ra đã thấy một chiếc nhẫn bạch kim kiểu dáng đơn giản bên trong.

Hạ Thiên theo bản năng lấy nhẫn ra, đột nhiên phát hiện bên trong nhẫn có khắc hai chữ “Hạ Thiên”.

Cảm giác áy náy dâng lên trong lòng Hạ Thiên, khóe mắt cậu nóng lên.

Trái tim trong ngực lại không bình tĩnh nỗi mà đập loạn, ngũ tạng lục phủ cũng rối loạn theo.

Cậu dường như đã bị cái nhẫn nho nhỏ này hạ gục, vội đặt nó lại trong hộp.

Hàn Trình nói: “Bỏ vào làm gì? Đúng lúc để tôi đeo.”

“Ngài…” Hạ Thiên âm thanh nghẹn lại, “Không phải không thích mang trang sức này nọ sao?”

Lúc kết hôn, rõ ràng không mua nhẫn.

Hàn Trình cười: “Trước kia là ngại phiền phức, nhưng hôm qua suy nghĩ lại, dù sao cũng là người có gia đình, đeo nhẫn cưới vẫn tốt hơn.”

Nhẫn cưới…

Hai chữ vô cùng đơn giản, từ miệng Hàn Trình nói ra, đi vào tai Hạ Thiên, lại nghe ra sự triền miên quấn quít.

Hàn Trình đưa tay cho Hạ Thiên, Hạ Thiên hít sâu một hơi, lấy nhẫn, nhẹ nhàng đeo cho Hàn Trình.

Không rộng không chật, vừa vặn.

Ngón tay Hàn Trình thon dài, khớp xương cân xứng, đeo nhẫn lên trông đẹp vô cùng. Hạ Thiên nhẹ nhàng nắm tay Hàn Trình một chút, rồi lại buông ra.

Hàn Trình thu tay lại, xoay xoay nhẫn, gật đầu nói: “Cũng ổn mà.”

Hàn Trình xử lý hết mail, lái xe về nhà. Hạ Thiên nhìn tay Hàn Trình đặt trên vô-lăng, tim đập thình thịch.

Cậu vẫn cầm hộp nhẫn rỗng, bên trong hộp thêu hai dòng chữ nhỏ:

Hỉ kim nhật xích thằng hệ định, châu liên bích hợp.

Bặc tha niên bạc đầu vĩnh giai, quế phức lan hinh. (*)

(*): Hai câu trên hiểu nôm na là: “Việc vui hôm nay có dây tơ hồng gắn kết, đôi lứa xứng đôi / Quẻ bói năm nào nói rằng sẽ sống cùng nhau đến bạc đầu giai lão, hương quế hương lan quấn quít”

Hạ Thiên trong lòng lại ngọt lên rồi, cậu thấy Hàn Trình chăm chú lái xe, đem hộp nhẫn lén cất vào túi áo của mình.

Hạ Thiên nhẹ nhàng vuốt ve hộp nhẫn trong túi, trong lòng nhẩm lại hai dòng chữ tinh tế kia…

Giàu như vậy, đặt nhẫn cũng không thèm đặt hai cái sao?

Sao càng giàu lại càng keo.

Không có nhẫn, thì ta đây giữ cái hộp nhẫn.

Hàn Trình chuyên tâm lái xe, khi đi qua trạm thu phí, hắn lấy tiền, thuận tay sờ túi áo khoác.

Trong túi áo của Hàn Trình, cũng có một hộp nhẫn giống như đúc hộp nhẫn lúc nãy.

Trong hộp, có một chiếc nhẫn cưới nhỏ hơn của hắn một số, bên trong nhẫn có khắc hai chữ “Hàn Trình”.

__________________

Cún: Halo các bạn, tui là editor mới. Tui sẽ edit từ chương này, vì lý do mà theo Hố nói là trời nóng quá nên Hố lười edit =)) Vậy đó, nếu có chỗ nào tui edit không hay mong mọi người giơ cao đánh khẽ, góp ý để tui sửa. Cũng mong mọi người khoan dung độ lượng cho lịch post không đều đặn của tui vì tui còn phải thi cử.

Hết rồi, enjoy ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.