Hôn Ước

Chương 4: Chương 4: Chương 3




Hàn Trình cầm tay Hạ Thiên, nói: “Nếu như không có chuyện gì, vậy chúng tôi đi trước.“

Hạ Tư Tư nan kham không ngóc đầu lên được, ả lắc đầu nguầy nguậy: “Vốn là, vốn là cũng không có chuyện gì.“

“Vậy thì tốt.“ Hàn Trình kéo Hạ Thiên đi, suy nghĩ một lát lại nói, “Cô quan tâm cháu, điều này rất bình thường, nhưng quá soi mói chuyện riêng tư của người ta thì nên thôi đi, Hạ Thiên còn nhỏ, cô út lại chưa kết hôn, những chuyện thế này mẹ vợ còn không dám hỏi, mà cô út lại…“

Hạ Tư Tư gắt gao siết chặt bóp cầm tay, quẫn bách gật đầu, hiểu ra Hàn Trình đang mắng ả bắt chó đi cày xen vào việc của người khác.

Hàn Trình nói đến đó thì ngừng, không nói thêm nữa, lôi kéo Hạ Thiên rời đi.

“Chú Hàn…“ Đi một đoạn thật là xa, Hạ Thiên lí nhí nói: “Cháu, cháu hẳn là không để lộ gì, cháu xin lỗi, vừa rồi cháu…“

“Chuyện này không liên quan tới cậu.“ Hàn Trình buông tay Hạ Thiên ra, khẽ nhíu mày, “Lại nói cũng không thể lộ ra cái gì, tôi không quen nam minh tinh kia, càng không thể nào lên giường, hắn chẳng qua tới hù cậu mà thôi.“

Hạ Thiên mấp máy môi, lưỡng lự: “Ngài… Thật sự không quen sao?“

Trong lòng Hạ Thiên thinh thích, không nhiều lắm, cho nên quên đi?

Hàn Trình bị chọc cười: “Chớ tin lời đồn đại bên ngoài, tôi nào có rảnh rỗi như thế, ai ai cũng chấm mút.“

Hạ Thiên lúng túng nhận sai: “Xin lỗi chú… Đúng rồi, sao ngài lại trở về? Không phải đến cuối tuần mới có thể trở về sao?“

“Công việc hoàn thành sớm, nên trở về, thấy thời gian khá thích hợp, muốn tới thử vận may một chút.“ Hàn Trình cười cười, “Thật may là không quá muộn, sinh nhật vui vẻ.“

“Cám ơn chú.“ Hạ Thiên nghĩ nghĩ, bổ sung, “Quà tặng cháu đều xem qua rồi, quá… Quá nhiều, thật sự không cần lãng phí như vậy, cảm ơn chú.“

Hàn Trình thoáng sửng sốt, không hủy đi lời dối trá của Nguyễn Tư Hòa, gật đầu cười: “Cậu thích là tốt rồi.“

Hàn Trình nhìn đồng hồ, nói: “Muốn tiếp tục chơi hay về nhà?“

Hạ Thiên sợ gặp lại chuyện như vừa rồi, vội nói: “Cứ về nhà đi thôi.“

Hàn Trình gật đầu: “Được rồi, tôi cũng muốn về nghỉ sớm một chút, chúng ta vừa vặn về cùng nhau.“

Hạ Thiên: “!“

“Có phải cậu quên rồi không, lúc trước đã nói chuyện sẽ dọn qua?“ Hàn Trình mỉm cười nhìn Hạ Thiên, “Tôi đã trở lại, cậu còn ở bên ngoài, để người khác thấy không hay lắm đi?“

Bấy giờ Hạ Thiên mới nhớ ra, Hàn Trình trở lại, hai người sẽ phải ở chung!

Hàn Trình cho rằng Hạ Thiên còn đang suy nghĩ chuyện vừa rồi, bật cười, nói: “Yên tâm, phòng của cậu đã thu xếp xong, cách phòng tôi một cái hành lang, buổi tối đi ngủ không yên tâm thì khóa trái lại, vẫn chưa được thì tôi sẽ lắp còi báo động cho cậu.“

“Không không không cần.“ Lỗ tai Hạ Thiên ửng hồng, lảng sang chuyện khác, “Người trong nhà ngài, biết chuyện của chúng ta ạ?“

“À chuyện này không sao đâu, trong nhà tôi không có mấy người, mẹ tôi không ở cùng tôi, ngoài tôi ra chỉ còn một dì giúp việc, tài xế, trợ lý của tôi thỉnh thoảnh sẽ ngủ lại, những người này đều không cần lo lắng.“ Hàn Trình dặn dò, “Chỉ có điều, nếu có khách đến, phải giả bộ một chút, hiểu chưa?“

Hạ Thiên gật đầu: “Hiểu rồi.“

Hàn Trình nhẹ giọng, nói: “Thỉnh thoảng sẽ qua chỗ mẹ tôi, bên kia nhiều người lắm miệng, khi ở bên đó, phải biểu hiện ân ái một chút.“

Hạ Thiên nhớ mang máng từng nghe Chu Vận kể, Nguyễn Tư Hòa ở chủ trạch của Hàn gia, cậu từ đầu còn lo mình phải vào đó ở, bây giờ ở nhà riêng của Hàn Trình, cũng không tệ lắm.

Hạ Thiên đáp ứng, rồi nói: “Vậy… Đi luôn ạ? Cháu qua nói với mẹ một tiếng.“

“Tôi đi cùng cậu.“

Nguyễn Tư Hòa cùng Chu Vận cực bất ngờ khi thấy Hàn Trình trở lại, nghe Hàn Trình nói muốn dẫn Hạ Thiên đi, chân mày Chu Vận khẽ nhíu, ngay sau đó dịu dàng cười một tiếng: “Ừ.“

Tiện thể dặn dò Hạ Thiên: “Nhớ phải nghe lời chú Hàn của con đó, đừng có bướng bỉnh.“

Nguyễn Tư Hòa nói mấy câu với Hàn Trình xong, liền kêu người thu dọn quà tặng của Hạ Thiên, luôn miệng dặn dò Hạ Thiên, sau khi qua đó nếu không ưng không thích chỗ nào, nhất định phải nói với bà.

Sau khi ngồi lên xe với Hàn Trình, đầu óc Hạ Thiên loạn hết cả lên.

“Bác Nguyễn…“ Hạ Thiên vừa nghĩ tới sẽ phải ở chung với Hàn Trình mà cả người khẩn trương, lúng túng tìm đề tài, “đối xử với cháu thật tốt.“

Hàn Trình nhìn máy tính, vừa xử lý công việc vừa nói: “Bà nhất định phải đối xử tốt với cậu…“

Hạ Thiên không hiểu, nhìn Hàn Trình, Hàn Trình bật cười: “Nói cho cậu biết một tin bát quái độc quyền, đừng nói cho người khác.“

Không ai không thích nghe bát quái, ánh mắt Hạ Thiên tỏa sáng, gật đầu: “Dạ dạ.“

Hàn Trình thản nhiên nói: “Mấy năm trước, suýt chút nữa, tôi liền kết hôn.“

Hạ Thiên mở to mắt.

“Tình huống lúc đó so với bây giờ không khác biệt gì, tôi và người kia không có tình cảm, chỉ là muốn làm một đám cưới vì mục đích vụ lợi, chúng tôi đều hiểu rõ, chẳng qua…“ Hàn Trình nghĩ nghĩ, uyển chuyển nói, “Mẹ tôi không thích đối phương và gia đình bên đó đóng kịch, nhịn được một tháng, bà ra tối hậu thư, nói tôi tuyệt đối không thể vì Hàn gia mà cưới người như vậy.“

Hạ Thiên không ngờ bác Nguyễn hòa ái dễ gần như vậy mà còn có một mặt cứng rắn mạnh mẽ đến thế, liền nói: “Cho nên ngài nghe lời bác Nguyễn, liền cự tuyệt?“

“Không hề.“ Hàn Trình mỉm cười, “Lúc ấy trẻ tuổi, cái tôi cũng lớn, chỉ muốn đánh đến ngươi chết ta sống, căn bản không quan tâm những thứ này, vốn muốn tiền trảm hậu tấu, chẳng qua…“

“Trước khi kết hôn nhờ bạn bè ở nước ngoài tra giúp chuyện đối phương hồi đi du học… Bắt nạt bạn học bản địa, nghiện hút, gây chuyện bỏ chạy…“ Hàn Trình khẽ cau mày, “Hắn giấu chuyện hồi đi du học rất kĩ, nếu không vận dụng chút quan hệ, căn bản tra không được, nếu như không phải mẹ tôi phản đối như vậy, tôi cũng không phí tâm đi thăm dò những thứ này.“

Hạ Thiên thổn thức, lúc ấy Hàn Trình mà kết hôn thật, hôm nay sẽ không có chuyện của mình.

“Mặc dù là cuộc hôn nhân vụ lợi, nhưng biết được những điều này rồi, cái miếng bánh ngọt mang theo phân chuột tôi ăn không nôi.” Hàn Trình nhẹ gõ mấy chữ, tiếp “Bây giờ quay đầu nhìn lại, lúc ấy tôi quá bốc đồng, ánh mắt cũng không đủ độc.”

“Sự kiện kia xử lý coi như sạch sẽ, chẳng qua kể từ ngày đó, Nguyễn nữ sĩ liền vô cùng để ý chuyện hôn nhân của tôi, bà muốn tìm cho tôi một người thật lòng yêu thương, nhưng qua lại tới lui… cũng không động tâm.” Hàn Trình mỉm cười với Hạ Thiên, “Mẹ tôi sợ tôi tìm thêm một người phẩm hạnh không thể chịu nổi, cho nên muốn sau khi chúng ta có khả năng làm đám hỏi, bà vui vẻ vô cùng, cũng hết sức xúc tiến chuyện này, bà rất thích cậu… chỉ có điều cậu không cần lo lắng,bà không có ý gì đâu, chỉ muốn tôi thu tâm lại, chớ ra ngoài lung tung.”

Hạ Thiển hiểu được, cậu suy nghĩ chốc lát, rồi ướm hỏi: “Người trước kia…”

“C ậu yên tâm, hắn sẽ không tới tìm cậu gây sự.” Hàn Trình nhìn màn hình, thản nhiên nói, “Sau khi tôi nói rõ ràng với hắn, chưa tới ba tháng, hắn liền kết hôn với người khác, vợ hắn quản lý rất nghiêm, hơn nữa ghen vô cùng, hắn căn bản không dám nói cho người khác biết hắn từng có đoạn thời gian như vậy với tôi, nếu không, vợ hắn sẽ lột da hắn.”

Hạ Thiên lặng lẽ thờ phào nhẹ nhõm.

Cách nhà riêng của Hàn Trình còn một đoạn đường không nhỏ, Hạ Thiên đã bận rộn cả ngày trời, tinh thần không tốt, vô cùng mệt mỏi, vừa định nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, Hàn Trình lại nhàn nhạt nói: “Chẳng qua, cho dù có là bạn giường trước kia của tôi hay là cái gì khác, giống như cái người hôm nay tới tìm cậu gây phiền, cũng không có gì phải sợ, cậu bây giờ là vợ hợp pháp của tôi, có ai dám khiêu khích, cứ thẳng thắn tự nhiên mà phản kích… liên quan tới chuyện giữa hai chúng ta, cậu cứ tùy tiện nói bừa, tôi sẽ thừa nhận hết.”

Hạ Thiên đột nhiên ho khan, Hàn Trình khó hiểu nhìn cậu một cái, an ủi: “Yên tâm, cho dù trước sau có mâu thuẫn, tôi cũng có thể cứu vãn được, trên phương diện nhắm mắt nói bừa, tôi tự nhận mình am hiểu hơn cậu.”

Lỗ tai Hạ Thiên ửng hồng, cậu ngượng cười, gật đầu một cái bày tỏ cảm tạ, sau đó quay đầu đưa lưng về phía Hàn Trình nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng hô to, đây là làm gì đây là làm gì đây là làm gì…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.