Hồng Phai Xanh Thắm

Chương 117: Chương 117: Việc Nhà Của Đương Gia Chủ Mẫu (Hạ)




Quần áo chỉnh tề, dưới ánh mắt u oán của Tiểu Đào, Minh Lan vịn tay Thải Hoàn chậm rãi bước qua bậc cửa, Thải Hoàn cúi đầu rũ mắt, thoáng thấy chuỗi vòng trân châu trên cổ tay Minh Lan, viên nào cũng to bằng đầu ngón tay cái, tròn xoe sáng bóng, long lánh lóa mắt.

Trong lòng nó cả kinh, thầm nghĩ phủ Cố quả nhiên phú quý, viên trân châu lớn như vậy, hình dáng màu sắc lại đẹp thì ngay cả Vương thị cũng chỉ có vài viên khảm trên trâm cài tóc hay vòng tay vòng cổ mà thôi, vậy mà Minh Lan lại có cả một chuỗi liền, còn tùy ý đeo lên cổ tay nữa chứ.

Thải Hoàn còn đang suy nghĩ thì chủ tớ hai người đã đi đến đại sảnh của Gia Hi cư, bên cạnh cột nhà đỏ thẫm là hai cây hoa hải đường tươi tốt xanh mơn mởn, thời tiết đang độ tháng ba tháng tư, khí trời mát mẻ khiến người ta cảm thấy thoải mái, gia đình bình thường rất ít khi nhìn thấy thủy tinh, ở đây lại có cả một tấm hoàn chỉnh lắp trên khung cửa sổ, trong suốt như lưu ly vậy, khiến cả phòng khách tràn ngập ánh sáng tinh khôi trong trẻo. [Read more...]

Bước vào đại sảnh, chỉ thấy Ngũ lão phu nhân và hai nàng dâu của bà ta đã ngồi bên trong, hầu gái đang bưng khay dâng trà, Minh Lan vừa cười vừa đi vào trong, chậm rãi làm lễ: “Thím Năm tới chơi, Minh Lan tiếp đón chậm trễ, mong thím bỏ qua cho.”

Ngũ lão phu nhân đoan chính ngồi ở vị trí cao nhất, vận áo bối tử cân vạt màu mận chín thêu hoa văn như ý tam bảo màu xanh nước biển, so với lần gặp mặt trước càng lộ vẻ phú quý tốt lành, bà ta nghe vậy, thản nhiên nói: “Cháu hôm nay bận nhiều việc, không trách bà già này tới cửa làm phiền là đã quý hóa lắm rồi.”

Minh Lan mỉm cười, chỉ đơn giản nói một câu: “Cháu không dám ạ.” Rồi lập tức ngoảnh đầu làm lễ với hai phụ nhân kia, dịu dàng nói lời chào, Dương đại phu nhân và Địch nhị phu nhân đều khom người đáp lễ.

Chào hỏi xong, bốn người đều ngồi xuống, Địch nhị phu nhân còn khá trẻ, cùng lắm hai sáu hai bảy tuổi, trời sinh trắng trẻo duyên dáng, đoan trang phú quý, khuôn mặt cười dịu dàng, chị ta thấy bầu không khí trong phòng có chút yên tĩnh, liền nói: “Lại nói tiếp, đây là lần đầu chị đến đây nhỉ? Đúng là một tòa nhà nguy nga tráng lệ! Chị vốn nghĩ rằng, tòa nhà này đã lâu không có người ở, chưa thể sắp xếp bày trí ổn thỏa cơ! Nay xem ra, ngược lại là do chị chưa chưa đủ hiểu biết rồi!”

Minh Lan hòa nhã cười nói: “Không phải mỗi mình chị dâu hai nghĩ thế đâu ạ, em cũng có chung suy nghĩ với chị nha. Sau này mới biết, phủ này do người của Ngự Dụng giám trông coi, tuy đã nhiều năm không có ai cư trú, nhưng chỉ cần tu sửa một chút là đã gọn gàng ngăn nắp, giúp chúng em bớt được không ít phiền phức ạ.”

Ánh mắt Ngũ lão thái thái lóe lên, hơi nhếch khóe miệng tỏ vẻ coi thường, lại nhã nhặn nói: “Đều nói hoàng ân mênh mông, tại sao căn phòng này lại bày biện đơn sơ đến vậy nhỉ? Nhìn trống trải quá, không đẹp một chút nào.”

Minh Lan gặp chiêu phá chiêu, hơi ngượng ngùng cúi đầu: “Đây đều là ý của cháu trai thím ạ, anh ấy nói đợi sắp xếp người làm trong phủ xong thì mở khố phòng cũng không muộn ạ, để tránh trường hợp làm vội vội vàng vàng mà phạm sai lầm; cháu, cháu cũng không tiện bác bỏ ý kiến của anh ấy…”

Địch nhị phu nhân che miệng cười khẽ: ”Chú ấy vẫn cứ khó tính như vậy! Một chút cũng không thay đổi, việc này không thể trách em được.”

Minh Lan đồng ý, cũng cười theo vài tiếng, bầu không khí trong phòng tạm thời cũng hòa hợp hơn. Minh Lan khẽ liếc mắt nhìn về phía Dương đại phu nhân, chỉ thấy chị ta vẫn mang một bộ dáng rụt rè như trước, chỉ núp ở một bên uống trà, không nói một lời nào.

Minh Lan hơi cảm thấy kỳ quái, rõ rang Cố Đình Dương là con trai trưởng dòng chính của chi thứ năm, tại sao lại…

Hàn huyên vài câu, vẻ mặt Ngũ lão phu nhân vẫn lạnh nhạt như cũ, nghe thấy Minh Lan nhắc tới chuyện nhà cửa, bà ta mới đặt tách trà xuống, cầm khăn nhẹ nhàng chấm chấm khóe miệng: “Tòa nhà này còn cần bày trí lại nhiều chỗ, sao cháu không sớm sai khiến người hầu làm việc đi? Chỉ làm mấy chuyện vô dụng.”

Minh Lan giả bộ hồ đồ, tiếp tục mỉm cười nhã nhặn: “Cháu dâu ngu dốt, sợ phạm phải sai lầm, nên không dám vội vàng gấp gáp, dứt khoát cứ từ từ mà làm, trước tiên phải biết rõ về người hầu rồi mới tính đến chuyện khác ạ.” Nàng rất tò mò không biết quý bà có văn hóa lại tự kiêu này sẽ mở đầu cuộc cãi nhau như thế nào nha.

Sắc mặt Ngũ lão phu nhân trầm xuống, bàn tay đặt trên bàn nắm chặt lại thành nắm đấm: “Cháu có biết hôm nay thím đến để làm gì không?”

“Tất nhiên là đến thăm cháu dâu ạ. Nếu không thì là vì cái gì ạ?” Minh Lan cười hết sức đáng yêu.

Ngũ lão phu nhân khựng lại một lúc, nói quái gở: “Không dám! Cậu Diệp bây giờ thăng quan tiến chức rồi, sao còn để bà lão này vào trong mắt? Không giẫm nát dưới chân đã là tốt lắm rồi!”

Minh Lan cười tủm tỉm dùng nắp trà gạt trà vụn: “Thím lại nói đùa rồi, cái gì mà trong mắt với cả dưới chân ạ? Cháu dâu không hiểu.” Nàng liếc mắt nhìn hai người còn lại, chỉ thấy hai chị em dâu đều nhất trí cúi đầu dùng trà.

Ngũ lão phu nhân bị nghẹn một hơi, sắc mặt thay đổi mấy lần, bàn tay đặt trên bàn trà vỗ mạnh một cái: “Được! Thím hỏi cháu, cậu Diệp kiên quyết muốn dọn tới phủ này ở thì cũng đành, chúng ta không dám ngăn cản, vốn nghĩ vợ chồng son các cháu không có người hầu hợp ý để sai sử, tòa nhà lớn như vậy không dễ quản lý, mới tốt bụng tặng mấy phòng người hầu! Các cháu ngược lại không cảm kích, để mặc bọn họ mấy tháng liền không nói, cháu vừa vào cửa chưa được mấy ngày, liền tra hỏi bọn họ như thẩm vấn tội phạm!” Bà ta vừa nói vừa liên tục hừ lạnh.

Minh Lan mắt lạnh nhìn Ngũ lão phu nhân, cũng không tức giận, nói thật, từ lần tranh chấp trước, nàng đã phát hiện hai bà thím bên nhà chồng mình tính cách cực kỳ thú vị.

Tứ lão phu nhân nhìn thì sôi nổi thích nói đùa, kỳ thực lại hết sức cẩn thận, lúc không nên nói chuyện thì một câu cũng không nói, nhưng vị Ngũ lão phu nhân nhìn thì lịch sự tao nhã, thật ra lại rất dễ kích động, vừa có chuyện không vừa ý, hay bị người khác khích bác mấy câu, liền lập tức động thủ động khẩu.

Quả nhiên, nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài nhé.

“Cháu cứ tưởng chuyện gì cơ, hóa ra là chuyện này.” Minh Lan không nghịch tách trà nữa, chỉ lẳng lặng nhìn Ngũ lão thái thái, đột nhiên cao giọng nói: “Người đã tới đủ rồi chứ?”

“Đều tới rồi ạ, thưa phu nhân!” Bên ngoài có một giọng nữ cung kính vang lên.

“Mời họ vào đi!”

Rèm gấm mỏng dệt hoa trúc màu vàng hạnh khẽ vén lên, Hạ Hà tiến vào, cúi đầu dùng tay giữ rèm, bên ngoài một hàng phụ nhân trung niên nối đuôi nhau tiến vào, chính là bốn người Lại Hoa Điền và Điêu mama. Bọn họ vừa nhìn thấy Ngũ lão phu nhân ở đây, vẻ mặt liền thay đổi, sắc mặt bốn người khác nhau, nhìn qua nhau mấy lần, Hạ Hà buông rèm, từ trong tay áo lấy ra một xấp giấy, cung kính đưa cho Minh Lan.

Minh Lan nhận lấy, nhìn thoáng qua, rồi ngẩn ra một lúc, trong lòng thì cười thầm, sau đó liền thu hồi xấp giấy, ngẩng đầu cười mà như không nhìn bốn người kia: “Tai mắt của Ngũ lão phu nhân nhanh nhẹn thật đấy, sáng nay cháu mới hỏi tới bọn họ, vậy mà bây giờ thím đã tới rồi.”

Sắc mặt của bốn mama kia thay đổi càng dữ dội hơn, còn ba vị khách không mời kia cũng nhìn chằm chằm Điêu ma ma, ánh mắt như mang ý chê trách, mấy cặp mắt mở trừng trừng, mặt Điêu ma ma tái xanh, đầu cúi gằm xuống như được gắn trước ngực vậ. Thấy vậy, Ngũ lão phu nhân cực kỳ không vui, bà ta không nghĩ tới Minh Lan lại ghê gớm như vậy, mới nói chuyện chưa được bao lâu mà đã gọi người đến từ lúc này không ai hay, lại còn bày ra tư thế như muốn chống đối mình.

“Sao nào? Chẳng lẽ thím không có quyền được hỏi hay sao?” Ngũ lão phu nhân lớn tiếng nói.

Minh Lan tựa hồ cảm thấy vui vẻ, giọng nói vẫn ngọt ngào như cũ: “Cháu chẳng qua chỉ hỏi có mấy câu mà thôi, thím hà tất phải để ý như vậy ạ? Thím vừa rồi có nói mấy phòng người hầu này là tặng cho cháu, hôm nay cháu hỏi họ hai ba câu mà cũng không được ạ?”

Ngũ lão phu nhân giận dữ đứng phắt dậy: “Cháu nếu chỉ hỏi vài câu thì ta cũng không nói làm gì, đằng này cháu lại hỏi cặn kẽ từng li từng tí, hận không thể đào tổ tông tám đời nhà họ lên, cháu nói đi, cháu đây là không tin tưởng chúng ta có đúng không? Nếu đúng thế thì cháu chỉ cần nói một tiếng là xong, thím lập tức dẫn người rời đi, không lưu lại một ai đỡ khiến cháu phải mất hứng!”

Minh Lan tiếp tục giả ngu: “Sao cơ ạ? Hỏi mấy câu với tin hay không tin thì quan hệ gì với nhau ạ?”

“Bề trên tặng người, sao cháu lại vặn hỏi tới cùng?” Ngũ lão phu nhân dứt khoát nói thẳng.

Minh Lan chậm rãi đặt tách trà xuống, tư thái đoan chính, quay sang Ngũ lão thái thái cung kính nói: “Thím à, thím có biết… việc đầu tiên mà đương kim hoàng thượng làm sau khi lên ngôi là gì không ạ? Aiz… chính là sai lại bộ nộp báo cáo thành tích của các quan viên trong mười năm gần đây đấy ạ.”

Ngũ lão phu nhân sửng sốt nhìn Minh Lan, không rõ nàng có ý gì, Minh Lan tiếp tục nói: “Theo ý của thím, hoàng thượng làm như vậy, chẳng phải là không tin tưởng tiên đế hay sao ạ?”

“Nói bậy! Ta nói những lời này lúc nào chứ?!” Ngũ lão phu nhân giật nảy mình, sao trọng tâm câu chuyện lại vượt khỏi tầm kiểm soát như vậy, bà ta nhất thời nóng nảy, lớn tiếng nói: “Cháu đừng có chụp mũ bậy bạ cho người tốt!” Minh Lan cười rất tươi: “Nhưng mà bách quan cũng là do tiên đế lưu lại nha, hoàng thượng lại muốn truy xét, ý của thím không phải là thế này hay sao ạ?”

Ngũ lão phu nhân cắn môi, ngực khó chịu phập phồng liên tục. Minh Lan cười càng thêm xán lạn: “Ah, đúng rồi, cháu từng nghe Trang tiên sinh nói, năm mà Tiên đế lên ngôi, cũng sai lại bộ nộp một bản bình xét thành tích của quan viên. Ai nha, chẳng lẽ… thím nghĩ Tiên đế không tin tưởng Võ hoàng đế ạ? Aiz, hay là đây không phải ý của thím, chẳng lẽ là ý của chú Năm ạ?”

Ngũ lão phu nhân nghe mà da đầu tê dại, trong lòng kinh sợ, không dám làm khó nữa, vội vàng khoát tay nói: “Cháu đừng nói bậy, thím tuyệt đối không có cái suy nghĩ này!... Cháu muốn hỏi gì thì cứ hỏi, cũng không phải chuyện gì to tát cả! Thôi, thím không nói thêm gì nữa! Cháu cứ hỏi thoải mái đi!”

Minh Lan biết không thể làm quá, thấy chuyển biến tốt liền thu tay, sau đó liền điều chỉnh tư thế, nghiêm mặt nói: “Cháu tuy là phận nữ lưu, nhưng cũng cảm nhận sâu sắc được sự anh minh sáng suốt của Tiên hoàng và đương kim thánh thượng, cái gọi là giám sát, kỳ thực là để bảo đảm sự trọng sạch trong chính trị, vì hạnh phúc và lợi ích của muôn dân. Lại bộ cứ ba năm lại khảo sát đánh giá một lần, năm năm lại đánh giá thành tích, chính là để quốc gia ngày một hưng thịnh! Thím thấy có đúng không ạ?”

Đã liên quan tới chuyện hoàng đế anh minh hay không anh minh rồi, Ngũ lão phu nhân còn có thể nói cái gì nữa, đương nhiên là luôn miệng nói phải, nói tới mức đầu đầy mồ hôi. Địch nhị phu nhân ở một bên cũng nói giúp mẹ chồng. Minh Lan tất nhiên là cười hài lòng thu tay.

Bốn bà hầu đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt lộ ra cảnh giác, cúi đầu.

Cười một hồi, Minh Lan nghĩ nếu không “dạy dỗ” bà thím này biết tay, không biết chừng lần tới bà ta lại làm phiền lúc mình đang nghỉ trưa, vì vậy liền lấy xấp giấy kia ra, cười nói: “Hôm nay thím đã tới đây, đúng lúc cháu đang có chỗ không hiểu, mong thím giảng giải giúp cháu.”

Ngũ lão phu nhân thấy Minh Lan chuyển đề tài, thở phào nhẹ nhõm: “Cháu dâu có gì cứ nói thẳng đừng ngại.”

Giọng nói Minh Lan vẫn tao nhã như trước, chỉ tay sang bên cạnh, mỉm cười nói: “Vị Điêu ma ma này theo thím vào phủ Ninh Viễn hầu, tổng cộng từng đảm nhiệm năm công việc, theo thứ tự là mua nguyên liệu nấu ăn ba tháng, mua son phấn dầu dưỡng tóc hai tháng, nửa năm trông coi vườn hoa, bốn tháng làm quản sự gác đêm ở nội viện, cuối cùng là thành ma ma quản giáo trong năm tháng. Cháu dâu cảm thấy hơi kỳ lạ, tại sao Điêu ma ma chưa làm việc nào đủ một năm ạ?”

Chiếu theo mức độ dầu mỡ mà nói, Điêu ma ma là từ váng mỡ một đường gian dối biến thành nước trong nha.

Minh Lan vừa dứt lời, Điêu ma ma ở một bên thiếu chút nữa quỳ xuống! Ngũ lão phu nhân cũng tím tái mặt mày, vẻ mặt lúng túng gượng gạo, khẽ ho khan vài tiếng, cũng không biết nên nói gì mới tốt, ngoảnh đầu nhìn hai con dâu.

Địch nhị phu nhân thấy tình hình không tốt, vội nói: “Em dâu không biết đấy thôi, Điêu ma ma từ nhỏ đã hầu hạ mẹ chồng chị, chịu nhiều vất vả, thân thể… không được tốt cho lắm, mẹ thương cảm cho bà ấy…” Đến đây chị ta không sao nói tiếp được nữa, tặng người hầu qua phụ giúp Cố Đình Diệp, thế mà lại đưa qua một con ma ốm!? Đây là muốn hỗ trợ hay là thêm phiền phức hả.

Ai biết Minh Lan lại tự nhiên gật gật đầu, trông dáng vẻ như rất tin tưởng: “Thì ra là như vậy! May mà cháu dâu đã hỏi qua, nếu không lại sai Điêu ma ma đi làm những việc nặng nhọc, chẳng phải là khiến bệnh tình của bà ấy càng thêm nghiêm trọng hay sao?”

Điêu ma ma rất sốt ruột, vội vàng nói: “Xin nhị phu nhân cho phép lão nô được nói vài lời! Trước kia thân thể lão nô quả thật không được khỏe, nhưng mấy năm này đã hồi phục rồi ạ!”

Minh lan hết sức khoan dung rộng lượng phất tay một cái, chỉ vào câu chữ trên tờ giấy, cười nói: “Ma ma không cần phải vội, ta biết rõ lòng trung thành cùng ý tốt của bà, nhưng từ những công việc mà bà làm trong những năm qua, thân thể ma ma “không tốt” phải chục năm rồi, hai năm trước mới có chút khởi sắc, còn cần phải nghỉ ngơi dưỡng sức nhiều hơn, chớ để người ngoài nói nhà họ Cố chúng tôi không biết thương cảm người hầu!”

Miệng Điêu ma ma đắng ngắt như ăn phải hoàng liên, trán đổ đầy mồ hôi, ba ma ma khác liếc trộm nhìn Minh Lan, chỉ thấy nàng mặc dù còn rất trẻ, nhưng lại rất có bản lĩnh, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác kính sợ, không nghĩ tới vị phu nhân mới về này lại là người cứng như vậy.

Minh Lan vẫn mang sắc thái ôn hòa khiêm tốn như cũ, giọng nói cục kỳ chân thành: “Thím xem, vẫn nên hỏi nhiều một chút có đúng không ạ?”

Trong bụng Ngũ lão phu nhân chất chứa toàn lửa giận, nhưng một câu cũng không nói ra được, chỉ chật vật gật gật đầu.

Minh Lan cười vui vẻ, quay đầu lại, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía Lại ma ma, Lại ma ma thấy nàng nhìn mình mà hoảng sợ, run rẩy nói: “Nhị phu nhân có gì phân phó ạ?”

Minh Lan nâng tách trà lên, thong thả gạt nắp trà: “Đang yên đang lành lại khiến thím phải tức giận, nói ra cũng thật là oan uổng, mấy người các bà, ta một không đánh, hai không mắng, chẳng qua chỉ hỏi có mấy câu, thím liền tìm tới cửa, nói cái gì mà ta không tin tưởng hầu phủ. Haiz, các bà đều là người tôn quý có thể diện quá, ta thật không dám sai khiến các bà. Nhỡ sau này vừa có tí giỏ thổi cỏ lay, lại có người tới thay các bà ra mặt, ta chắc nghỉ không dám quản gia nữa quá. Tầm mắt nàng từ đầu tới cuối đều dừng trên người Lại ma ma, ánh mắt sắc như dao.

Tim Lại ma ma đập thình thịch, ai biết Minh Lan lại nói: “Chẳng qua làm vậy cũng không sai, đều là người đã hầu hạ mình nhiều năm, đau lòng cho các bàcũng là điều dễ hiểu, Lại ma ma…” Lại ma ma giật nảy mình, lập tức cung kính đứng ngay ngắn, chỉ nghe Minh Lan nói: “Ngày hôm nay, tôi chê trách bà hai lần, bà có phục không?”

Lại ma ma luôn mồm nói: “Nhị phu nhân dạy bảo tôi là đúng, lão nô sao dám có ý kiến chứ?”

“Bà làm việc đã nhiều năm, sao có thể phạm sai lầm nhỉ?” Ánh mắt Minh Lan trong trẻo, ý tứ trong câu nói trên rất rõ ràng.

Lại ma ma cắn răng một cái: “Đều tại lão nô hồ đồ, ỷ vào mình có thâm niên làm việc, dám bắt bẻ lời phu nhân, đúng là bề tôi mạo phạm ạ!”

Minh lan hài lòng gật đầu: “Vậy bà nói đi, tôi rốt cuộc có sai hay không?”

Lại ma ma vội vàng khẳng định: “Phu nhân tất nhiên là không sai ạ, là lão nô không đúng!”

“Sai rồi.” Minh Lan lắc đầu, “kể cả chủ nhân có sai, bà cũng không thể bắt bẻ lại khi đang có người thứ ba ở đó.” Mọi người ai nấy đều ngạc nhiên.

Minh Lan nói tiếp: “Đặc biệt là lần thứ hai, bà rõ ràng biết tôi vừa vào cửa, lúc này uy vọng chưa cao, cần phải ra mặt lập uy, đừng nói tôi chẳng qua chỉ làm một việc nhỏ không ảnh hưởng đến toàn cuộc, kể cả tôi có sai thật, thì bà cũng không nên ở trước mặt mọi người mà cãi lại tôi, phải đợi làm xong mọi chuyện rồi từ từ khuyên tôi thì mới đúng! Chị dâu, chị thấy em nói có đúng không ạ?”

Địch nhị phu nhân nhìn vào ánh mắt mang đầy thâm ý của Minh Lan, cười nói: “Em dâu nói hoàn toàn chính xác.”

Minh Lan vỗ tay cười nói: “Có lời này của chị em liền yên tâm, xem ra thái phu nhân sẽ không tới giáo huấn em đâu.”

Sắc mặt Ngũ lão phu nhân trầm xuống, biết những lời Minh Lan nói vừa rồi, thật ra là nói cho bà ta nghe, thứ nhất, bà ta không nên tới lý sự làm nàng mất mặt, thứ hai, bà ta không phải là mẹ chồng, có quyền gì mà đòi dạy dỗ ở đây!

Đúng lúc này, bên ngoài có giọng nữ gây huyên náo, Minh Lan nhướng mày, Thải Hoàn rất có mắt nhìn, thấy dáng vẻ vừa rồi liền biết Minh Lan là người không dễ chọc, lập tức tự động đi ra ngoài, sau khi quay lại thì báo rằng: “Thưa phu nhân, bên ngoài là… hầu gái của cô Phượng Tiên, cô ta muốn gặp phu nhân ạ.”

Vẻ mặt mọi người trong phòng không giống nhau, Dương đại phu nhân lo lắng nhìn Minh Lan, vẻ mặt Địch nhị phu nhân vẫn thản nhiên, Ngũ lão phu nhân lại lộ ra vẻ chờ mong rõ ràng, coi như muốn hòa nhau một bàn , vẻ mặt đầy trông ngóng.

Minh Lan buồn cười nhìn bà ta, cảm thấy nếu không gọi hầu gái kia vào, quý bà này thể nào cũng làm ầm lên, dứt khoát nói: “Để nó vào đi.”

Một hầu gái mười bảy mười tám tuổi tiến vào, da trắng mặt xinh, thân hình yêu kiều mềm mại như rắn nước được bao bọc bởi bộ y phục màu đỏ tươi, cô ta vừa ngẩng đầu liền hành lễ với Minh Lan: “Xin thỉnh an phu nhân ạ.”

“Đứng lên đi, có chuyện gì cứ nói, đừng ngại.”

Hầu gái kia muốn nói lại thôi, nhưng thấy Minh Lan không có ý thỏa hiệp, đành phải nói: “Cô Phượng Tiên biết phu nhân bận rộn, cũng không dám làm phiền. Nghĩ phu nhân đã gặp mặt những người khác trong phủ, sắp tới sẽ đến lượt cô nương chúng em, vì vậy mới sai em đến cầu kiến phu nhân, dù sao cũng phải kính trà phu nhân cho phải phép.”

Minh Lan cười cười, cũng không vội trả lời, ngược lại quay đầu nhìn về phía bốn hầu già: “Các vị ma ma, mọi người nghĩ chuyện này nên giải quyết như thế nào?”

Lại ma ma day day trán, bà ta không hiểu rõ ý tứ của Minh Lan lắm, còn chưa kịp nghĩ thêm, Hoa ma ma bên cạnh đã tiến lên một bước, lớn tiếng mắng: “Đúng là đồ không hiểu lễ nghĩa! Trà của phu nhân có phải muốn kính lúc nào thì kính đâu? Trên phải có trưởng bối đồng ý, dưới phải đợi lão gia gật đầu, còn phải để phu nhân vừa lòng, tưởng mày mở mồm cái là được ngay à?”

Minh Lan vui vẻ ra mặt, cười nhìn Hoa ma ma, bà ta được Minh Lan nhìn tới, lập tức ưỡn ngực, có chút kiêu ngạo.

Thấy hầu gái kia còn muốn nói tiếp, Điền ma ma ở một bên cũng nghĩ thông, lập tức bước qua, túm lấy cánh tay của cô ta, lớn tiếng nói: “Cô nương nhà mày bây giờ có thân phận gì? Thiếp cũng không phải, mà thông phòng cũng không phải nốt, mày nói phu nhân sao phải gặp cô ta, dùng phương thức gì để tiếp đón cô ta? Đừng nói nhảm nữa, mau trở về đi, đợi lão gia lên tiếng rồi hãy nói!”

Bà ta vừa nói vừa đẩy hầu gái kia, bảo Hạ Hà lôi nó ra ngoài.

Minh Lan nhìn một màn này, hết sức hài lòng, tươi cười rạng rỡ nói: “Cô Phượng Tiên này là do người khác đưa tới, tôi không tiện ra mặt nói gì. May mà có mọi người, đúng là ma ma có kinh nghiệm làm việc lâu năm có khác, quả nhiên biết cấp bậc lễ nghĩa, lại còn nắm rõ mười mươi!” Dù chưa nói rõ là ai, nhưng tầm mắt nàng chỉ dừng trên hai người Hoa Điền ma ma, trong mắt hai người họ lập tức lộ ra vẻ cảm kích, liên tục thể hiện thái độ khiêm nhường.

Quy củ thời cổ đại, lên Lương Sơn phải khai báo danh tính, bốn người này thuộc đơn vị mới chuyển đến, muốn chủ nhân mới tin tưởng mình, thì trước tiên phải biểu hiện ra nhiều thứ, ví dụ như năng lực, quyết tâm, lòng trung thành,…, ông chủ không thể vô duyên vô cớ mà trọng dụng người mới, như vị Điêu ma ma thân ở quân Tào mà lòng lại hướng về quân Hán này, tốt nhất là không nên dùng.

Bốn ma ma kia lui ra ngoài, Minh Lan vẫn như trước sai hầu gái bưng trà điểm tâm lên, vẻ mặt Ngũ lão phu nhân rất khó coi, bà ta thấy hôm nay bị thua thảm, một chút mặt mũi cũng không giữ được lại còn bị chế giễu một phen, hết lần này tới lần khác lại không thể tức giận, bằng không lại chính là cho rằng hoàng đế không anh minh, hoàng thượng sao có thể không anh minh đây, vì thế bà ta chỉ có thể ngậm miệng.

Minh Lan thấy khuôn mặt bà ta lộ vẻ u ám, trong lòng tự hiểu nguyên do: ba chị em dâu bọn họ, chỉ có Ngũ lão phu nhân là vợ cả, có con trai lẫn con gái, con cháu đông đúc, chồng cũng coi là có công danh, mà thái phu nhân là vợ kế, Tứ lão phu nhân không chỉ là vợ kế, lại còn có mỗi một đứa con gái, dựa vào những yếu tố trên mà so sánh, thì có vẻ “lưng” Ngũ lão phu nhân thẳng hơn hai người kia nhiều.

Chỉ có điều, bà ta làm việc thường không suy tính kĩ.

Mục đích hôm nay bà ta tới gây sự rất đơn giản, chẳng qua thấy khí thế Cố Đình Diệp ngày một tăng thì không vừa lòng, muốn áp chế Minh Lan, tìm ra chỗ sai của nàng, để chứng tỏ ưu thế của phủ Ninh Viễn hầu vượt xa Cố Đình Diệp, và có quyền đưa ra yêu cầu.

Về điểm này, nàng nhìn không thấu, nhưng vừa rồi hai ma ma Hoa Điền lại hiểu rõ ràng.

Minh Lan và Địch nhị phu nhân cùng nói đùa vài câu, mấy người Ngũ lão phu nhân liền chuẩn bị rời đi. Trước khi đi, Minh Lan chỉ nói khẽ một câu: “Thím à, hôm nay cháu có mạo phạm đến thím, mong thím bỏ qua đừng để trong lòng, có điều, thím nghĩ lại đi ạ, tại sao cả phủ Ninh Viễn hầu to như vậy lại chỉ có một mình thím đến đây?”

Câu này nếu bà ta nghe không hiểu, thì mong rằng hai nàng dâu của bà ta nghe hiểu.

Trên đường về, vẫn như mọi khi Ngũ lão phu nhân cùng con dâu thứ yêu quý chung một xe, bà ta nổi giận đùng đùng nói: “Hừ! Con bé đó còn muốn chia rẽ chúng ta, bác gái Tư của con thì vô dụng rồi, không có con trai phải nhìn sắc mặt người khác mà hành sự, tất nhiên không dám tới! Bác cả con cho dù giỏi hơn nữa cũng bó tay, thằng Diệp rõ ràng không muốn gặp chị ấy, chị ấy sao có thể không biết ngại mà tới dạy dỗ con dâu! Vậy thì mình mẹ đến là điều đương nhiên!”

Địch nhị phu nhân vậy mà không phụ họa theo, ai chia rẽ ai, việc này không quan trọng, quan trọng là bây giờ Cố Đình Diệp có thế lực, đối với con cái trong nhà càng có lợi…Tốt nhất không đắc tội thì hơn.

Dương đại phu nhân ngồi một mình trong xe ngựa nhỏ ở đằng sau, hầu gái thân cận ở bên cạnh thì thầm: “Vị phu nhân mới này thật lợi hại, chỉ vài câu đã khiến lão phu nhân không nói nên lời, em chứng kiến một màn này, cảm thấy thật… thật hả giận nha.”

”Không được nói bậy!” Dương đại phu nhân không còn bộ dạng nhu nhược vừa rồi, mặt trầm xuống mang ý trách cứ, lại nói: “Em không biết vị phu nhân mới này gặp nguy hiểm tới mức nào đâu!” Thấy hầu gái thân cận mang vẻ mặt ngờ nghệch không hiểu, chị ta nói nhỏ: “Mẹ hôm nay đúng là đi tìm vận xui mà, không đủ cớ để đến lý sự, nói thẳng ra, cái lí do kia cũng chẳng phải là lí do chính đáng. Điều quan trọng nhất chính là, cha mẹ là biển là trời, nói sao thì hay vậy, không thể cãi lại. Người lớn có sai, phận làm con cháu cũng không thể chống đối. Nàng dâu này chỉ mới vào cửa có mấy ngày đã tranh cãi ầm ĩ với thím, cho dù ai đúng ai sai, chuyện này một khi truyền ra ngoài, thì chính là nàng ta sai!”

Hầu gái kia khẽ hô: “Ah, em hiểu rồi. Chuyện này nếu Diệp nhị phu nhân nhẫn nhịn bỏ qua, thì lão phu nhân sẽ càng lấn tới, nắm đằng chuôi mà hành sự; còn nếu Diệp nhị phu nhân không chịu im hơi lặng tiếng, cùng lão phu nhân xảy ra tranh chấp, như vậy chính là bất kính bất hiếu! Đáng tiếc, vị phu nhân mới lại rất thông minh, từ đầu tới cuối vẫn cười hi hi ha ha, không hề tỏ vẻ tức giận.”

Dương đại phu nhân thở dài một hơi , ngước mắt nhìn nóc xe, lẩm bẩm mấy chữ: “Người kia thật lợi hại, tính toán mọi nơi…” Ngay sau đó liền cười nhẹ hai tiếng, “Nhưng mà, vị kia cũng chẳng phải người dễ bắt chẹt! Lúc đầu nghe nói muốn lấy một đứa con gái vợ lẽ, bà ta đã vui vẻ biết chừng nào nha… haha…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.