Hợp Cửu Bất Phân

Chương 100: Chương 100: Em tin tưởng chị ấy




Giản Yên vẫn ôm bồn cầu nôn đến dịch bao tử cũng muốn tràn ra ngoài, toàn thân như bị rút đi hết sức lực. Nàng nhắm mắt lại, bọt nước thấp thỏm ở đáy mắt chậm rãi biến mất, ánh mắt từ từ trong trẻo. Xung quanh phòng vệ sinh tĩnh lặng, vòi nước bên cạnh nhiễu xuống từng giọt từng giọt, rơi vào trong lòng vốn đang hoảng loạn của nàng, như nước muối sát vào vết sẹo mới vừa bị xé toạt, đau đến khuôn mặt nàng trắng bệch. Nàng ấn xuống nút xả nước bồn cầu, tay đỡ thành bồn cầu đứng lên, eo đau nhức đến lợi hại, suýt chút nữa thì nàng lại ngồi sập xuống đất.

Nửa giờ sau, Tô Tử Kỳ nhận được điện thoại của Giản Yên, nàng sững sờ hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Giọng nói Giản Yên khàn khàn: “Không có gì, đột nhiên em muốn trở về khách sạn.”

Một câu giải thích dư thừa cũng đều không có, giọng nói lộ ra cứ như lòng đã hóa tro nguội. Tô Tử Kỳ nghe thấy có cái gì không đúng lại không có hỏi nhiều, nàng lập tức xuống lầu lái xe đến Vi Anh Hoa Uyển đón Giản Yên.

Lúc Giản Yên rời đi vẫn không quên đem tất cả các cửa sổ trong nhà đóng lại, ngay cả rèm cửa sổ cũng được kéo kín, phần đồ ăn không được đụng tới nằm ở trên bàn trà bị nàng cầm ở trên tay mang theo ra ngoài. Rời khỏi căn nhà thì nàng vứt vào trong thùng rác cách đấy không xa bao nhiêu, căn nhà ở sau lưng vẫn lặng lẽ giống như chưa từng có ai tiến vào.

Tô Tử Kỳ lái xe đến gần chung cư thì gọi điện thoại cho Giản Yên, vẫn chưa tắt điện thoại đi thì cửa xe đã có người mở ra. Giản Yên cầm theo túi xách ngồi vào trong, giọng nói của nàng vẫn khàn khàn như cũ, nghe không khác gì so với vừa rồi ở trong điện thoại di động, nàng nói: “Tô tỷ, trở về khách sạn đi.”

Tô Tử Kỳ quay đầu nhìn Giản Yên, trong xe không có mở đèn, chỉ có đèn đường bên ngoài rọi vào, thùng xe lại là một mảnh tối hề hề, vì lẽ đó chỉ có thể nhìn thấy đường nét ngũ quan, không thể nhìn thấy rõ vẻ mặt, Tô Tử Kỳ dừng vài giây hỏi: “Kỷ tổng, có việc gì rồi sao?”

Giản Yên trầm mắt xuống: “Ừm, chị ấy còn có chút việc bận chưa xong.”

Ngày hôm qua mọi người đều biết Kỷ tổng rời đi trước là vì đi xử lý công việc, Kỷ Vân Hân bận rộn là chuyện mà tất cả mọi người đều hiểu rõ ở trong lòng. Nghĩ thôi cũng biết, lão bản của một công ty giải trí, dưới trướng còn có nhiều công ty con như vậy, đi theo bọn họ ghi hình cũng đã là chuyện cực kỳ không dễ dàng, bây giờ một mình rời đi trước, tất cả mọi người đều biểu thị có thể hiểu được. Tô Tử Kỳ nghĩ đến vẻ mặt của Giản Yên vào ngày hôm qua trước khi Kỷ Vân Hân rời đi, cũng không giống như là rất khó chịu a? Tại sao bây giờ lại là như vậy?

Nàng có chút không hiểu lái xe đến cửa khách sạn, quay đầu nói với Giản Yên: “Chị đi lên trên đấy với em?”

Tay Giản Yên đang bấm điện thoại hơi ngừng lại, nàng ngẩng đầu lên, Tô Tử Kỳ nhìn thấy khóe mắt nàng rất đỏ, con mắt sưng vù, sắc mặt trắng bệch, trạng thái không tốt cho lắm, Tô Tử Kỳ cau mày nói: “Yên Yên?”

Giản Yên cất điện thoại đi cầm lấy khẩu trang từ trong túi xách đeo lên: “Không cần, em tự mình đi lên là được rồi.”

Nàng hơi động đậy thân mình, phần eo đau nhức đến mức nàng suýt chút nữa đã đau đến kêu ra, phỏng chừng ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, cho nên cơ thể nàng đã chịu quá giới hạn, Giản Yên nhíu mày nói: “Tô tỷ, sắp xếp lịch giúp em hẹn bác sĩ Lục gần nhất đi.”

Tô Tử Kỳ có chút quan tâm: “Làm sao vậy? Không thoải mái chỗ nào sao?”

Giản Yên nhẹ nhàng cử động: “Eo của em có chút đau nhức.”

“Đau nhức eo là chuyện bình thường, làm việc quá độ uể oải nên mới như vậy.” Tô Tử Kỳ nói: “Chắc là do ngày hôm nay đóng phim hơi mệt, chị dành ra một khoảng thời gian hẹn bác sĩ Lục cho em.”

Giản Yên trầm giọng đáp lại sau đó giẫm giày đế bằng bước xuống xe, Tô Tử Kỳ đi theo ở sau lưng nàng đưa nàng đi đến cửa thang máy. Giản Yên sau khi trở về phòng liền ngồi phịch ở trên sô pha, một chút cũng không muốn động đậy, nàng lấy điện thoại di động ra tìm kiếm tên của Kỷ Vân Hân. Trước đây đi theo phía sau tên của Kỷ Vân Hân đều là những dòng giới thiệu liên tục, hoặc là làm chức vị gì, hoặc là từng làm cái gì, mà bây giờ đi theo phía sau tên của Kỷ Vân Hân nhiều nhất chính là tên của nàng.

# Kỷ Vân Hân Giản Yên trên chương trình #

# Kỷ Vân Hân Giản Yên xứng đôi #

# Rốt cuộc ai là lão bản xuất sắc nhất của Kinh Nghi, là Kỷ Vân Hân sao? #

Giản Yên tiện tay ấn vào màn hình, thần sắc bình tĩnh, xúc động bất an tựa hồ như đã theo nôn mửa mà lao xuống bồn cầu, bây giờ cả người nàng đều rất trầm tĩnh.

Kỷ Vân Hân bận rộn, đương nhiên là nàng biết điều đó, dù sao nàng cũng không phải là ngày đầu tiên quen biết Kỷ Vân Hân, người kia không chỉ quản lý mỗi một Kinh Nghi, thậm chí còn quản lý rất nhiều công ty con mà nàng không biết. Nàng cũng đã gặp qua dáng vẻ Kỷ Vân Hân bận rộn làm việc đến nửa đêm, cho dù bây giờ đang ghi hình chương trình, nhưng Kỷ Vân Hân cũng thường xuyên thức đến nửa đêm. Những điều này nàng đều biết, thế nhưng nàng vẫn còn có chút khó chịu.

Nàng khó chịu không phải là vì Kỷ Vân Hân bận rộn, cũng không phải là vì người kia không có quay về, hay cũng không phải là vì người kia không thể đúng hẹn xuất hiện ở trong nhà, mà là vì nàng sợ người kia tắt máy với mình. Chuyện như vậy vào lúc kết hôn cũng không phải là chưa từng bắt gặp, nàng còn nhớ hồi đó lúc mới vừa kết hôn không lâu, nàng nhận được 'mệnh lệnh' của Kỷ Tùng Lâm là kêu Kỷ Vân Hân về nhà. Lúc đó nàng liền gọi điện thoại cho Kỷ Vân Hân, liên tục bốn, năm cuộc gọi đều không có ai nhận, cuối cùng là trực tiếp tắt máy, mặc cho nàng ngồi đợi một mình ở trong nhà suy nghĩ lung tung. Có thể người kia tắt máy là vì nàng gọi điện thoại ngay lúc người kia bận rộn; hoặc là người kia đang lái xe, nghe máy thì sẽ dễ gây tại nạn giao thông; cũng có thể tắt máy là vì điện thoại của người kia bị hư rồi. Khi đó nàng chính là nghĩ như vậy, liều mạng kiếm cớ, tìm lý do cho Kỷ Vân Hân, chính là không chịu thừa nhận người kia là vì phiền chán bản thân mình gọi đến nên mới tắt máy. Sau đó buổi tối Kỷ Vân Hân xuất hiện ở tại Kỷ gia, nàng mới biết hết thảy chỉ là mình cả nghĩ quá nhiều rồi, người này không có gặp chuyện ngoài ý muốn, cũng không có gặp tai nạn xe cộ, tất cả chỉ là nàng tự dưng tưởng tượng. Loại cảm giác lúng túng kia đến bây giờ nàng vẫn còn nhớ rõ, cùng với lúc này—— giống hệt như đúc.

Cho nên nàng nhanh chóng rời khỏi căn nhà kia ngay lập tức, nàng không biết nếu mình đối mặt với một hoàn cảnh giống như lúc trước, một tình huống giống như lúc trước, bản thân có bị mất khống chế hay không.

Không phải nàng không thừa nhận, khúc mắc của bản thân mình, vẫn còn chưa cởi ra hết được.

Giản Yên trở mình ở trên sô pha, động tác muốn gọi điện thoại cho Kỷ Vân Hân ngừng lại, cuối cùng thoát ra khỏi ứng dụng gọi điện thoại, tắt điện thoại di động đi, cầm lấy gối ôm chôn mặt vào đấy.

Toàn thân đều rất mệt mỏi, uể oải không nói ra được, nàng cũng không có đi rửa mặt mà cứ như thế sững sờ mở mắt nhìn đèn thủy tinh treo ở đỉnh đầu.

Đôi mắt sắp nhắm lại thì Giản Yên sờ sờ tìm điện thoại di động, đem âm lượng chỉnh đến cao nhất.

Nếu như Kỷ Vân Hân hết bận, thì sẽ gọi điện thoại cho mình đúng không?

Giản Yên ôm cái ý niệm này nhắm mắt chìm vào giấc ngủ, cả căn phòng yên lặng, so với bầu không khí trong một căn phòng khác khác biệt rõ ràng.

Kỷ Thủy Tuyền ngồi trên ghế làm việc hỏi Phó Cường: “Vẫn không có tin tức?”

Phó Cường đứng ở trước mặt hắn, lắc đầu: “Mậu cảnh sát vẫn còn đang điều tra.”

“Điện thoại thì sao?” Chiều hôm nay Kỷ Thủy Tuyền nhận được điện thoại từ Phó Cường, hắn mới vừa xuống máy bay, còn chưa kịp cùng Đỗ Nhạn trở về Kỷ gia nhìn cha già thì điện thoại đã bị người ta gọi đến. Dù sao cũng là điện thoại từ trợ lý của Kỷ Vân Hân, hắn không hề nghi ngờ đây chỉ là một trò đùa, lập tức chuẩn bị chuyên cơ riêng chạy đến đây. Đỗ Nhạn hỏi hắn đã xảy ra chuyện gì, hắn cân nhắc mãi đến cuối cùng vẫn quyết định giấu chuyện này trước, chỉ nói với Đỗ Nhạn là công việc lúc trước không được xử lý tốt, vì lẽ đó muốn bay ngược trở lại hoàn thành, đồng thời cũng nói nàng trở về nhà bồi Kỷ Tùng Lâm trước. Từ trước đến giờ Đỗ Nhạn đều tin tưởng không nghi ngờ gì hắn, nàng leo lên xe đến đón trở về Kỷ gia. Nghĩ đến ánh mắt tin tưởng kia của Đỗ Nhạn cùng với Kỷ Vân Hân bây giờ không biết sống chết ra sao liền khiến Kỷ Thủy Tuyền không nhịn được ấn ấn lại hai bên thái dương đau nhức.

Ba đời Kỷ gia chưa từng xảy ra chuyện như vậy, mỗi lần Kỷ Vân Hân đi ra nước ngoài bên cạnh đều sẽ có trợ lý, thư ký cùng với đoàn luật sư, không nghĩ tới lần này một mình tới nơi này lại xảy ra chuyện như thế. Cũng trách nàng không đủ cẩn thận, thế nhưng bây giờ không phải là thời điểm nên đổ trách nhiệm cho ai, mà là phải tìm được Kỷ Vân Hân. Tính tình Kỷ Thủy Tuyền xưa nay luôn nho nhã, giờ khắc này sắc mặt lại vừa nghiêm túc vừa lạnh lùng, Phó Cường giương mắt nhìn hắn, vẫn như cũ thấp giọng đáp lại: “Vẫn không gọi được.”

Buổi chiều Phó Cường nhận được điện thoại của Kỷ Vân Hân, là vào lúc sau khi nàng leo lên xe nói đi đến sân bay khoảng nửa tiếng đồng hồ, Kỷ Vân Hân gọi điện thoại cho hắn nói là không về nước, muốn đi đến công trường kiểm tra. Giọng nói của Kỷ Vân Hân không khác gì so với bình thường, thái độ cũng không khác biệt, vẫn thanh thanh lãnh lãnh lộ ra lạnh lẽo như cũ. Lúc đó Phó Cường không nghĩ nhiều, sau khi đáp lại khoảng chừng hơn mười phút mới cảm thấy có gì không đúng, hắn lập tức gọi điện thoại cho Kỷ Vân Hân, kết quả lại là tắt máy. Thân là trợ lý của Kỷ Vân Hân, hắn cũng được tính là hiểu rõ Kỷ Vân Hân, điện thoại di động của nàng chưa bao giờ tắt nguồn, vì lẽ đó hắn lập tức có linh cảm không tốt, lập tức phái người đi điều tra, lúc sau nhận được hai cái tin tức.

Thứ nhất, hôm nay Lạc Thời có đến công ty.

Thứ hai, xe Kỷ Vân Hân ngồi lên là Lạc Thời lái.

Phó Cường nhận được hai cái tin tức này đầu óc lập tức choáng váng. Lạc Thời cấu kết với Phan tổng là bí mật, trong công ty vẫn chưa có người nào biết, Kỷ Vân Hân còn ở trong đại hội cổ đông nói mình đang điều Lạc tổng đi làm việc, điều này càng khiến cho Lạc Thời hành động càng thêm thuận tiện, giống như là nhận được thánh chỉ, không có ai hoài nghi, ngoại trừ Phó Cường.

Phó Cường tự biết Kỷ Vân Hân rất có khả năng là bị Lạc Thời bắt đi, mà cuộc điện thoại cuối cùng kia của nàng cũng có thể là do Lạc Thời ép buộc nàng nói. Hắn không dám tự mình đưa ra quyết định cho nên lập tức gọi điện thoại cho Kỷ Thủy Tuyền, Kỷ Thủy Tuyền bay đến bên này bước đầu tiên là liên hệ với một vị cảnh sát viên thân thiết. Ở trong tình huống không được đánh rắn động cỏ bắt đầu điều tra, thế nhưng Lạc Thời cứ như là bỗng nhiên bốc hơi biến mất, bọn họ đã tìm thấy xe mà Lạc Thời vứt bỏ, chỉ là hắn và Kỷ Vân Hân từng ngồi trên chiếc xe đó bây giờ đang ở chỗ nào, thì vẫn không có tra ra được.

Điểm quan trọng nhất, Lạc Thời đến tận bây giờ, đều không có gọi đến một cú điện thoại, điều này khiến cho Kỷ Thủy Tuyền rất bất an. Nếu như có thể gọi đến một cuộc, biết được mục đích của Lạc Thời, chỉ cần là vì tiền, vậy chuyện này liền đơn giản, thế nhưng hắn rất sợ, Lạc Thời không phải là vì tiền.

“Để Mậu cảnh sát phái nhiều người hơn nữa đi tìm kiếm, không được kinh động đến bất kỳ người nào.”

Hắn nói xong thở dài: “Nếu như có điện thoại gọi đến, lập tức chuyển ngay đến cho tôi.”

“Chỉ cần là đòi tiền, bất luận bao nhiêu cũng đều phải đồng ý.”

Phó Cường đối với chuyện này cũng cảm thấy bản thân mình có trách nhiệm, nếu như hắn có thể bồi Kỷ Vân Hân cùng đi đến sân bay, nếu như hắn đưa Kỷ Vân Hân lên xe, nếu như hắn phát hiện có gì đó không đúng sớm hơn một chút, thì chuyện lần này sẽ không diễn biến thành ra như vậy, hắn gật đầu nói: “Tôi biết nên làm như thế nào ạ.”

Kỷ Thủy Tuyền trầm mặc vài giây: “Đi ra ngoài trước đi.”

Phó Cường cúi người xuống: “Vậy tôi đi gọi điện thoại cho Mậu cảnh sát.”

Trước mặt không có tiếng đáp lại, Phó Cường ngẩng đầu lên đưa mắt nhìn, phát hiện Kỷ Thủy Tuyền cúi đầu, văn kiện bày ra ở trên mặt bàn, cuối trang chính là chữ ký của Kỷ Vân Hân. Hắn nhìn thấy một Kỷ Thủy Tuyền bất cứ lúc nào cũng đều tao nhã khéo léo giờ đây đang cắn chặt răng, đôi mắt kia đột nhiên chớp xuống mấy cái, hắn nhìn đến không nhịn được chóp mũi cũng bắt đầu chua xót.

Một đêm qua đi, cảnh sát đã đi tìm kiếm rất nhiều nơi, bởi vì không thể đánh rắn động cỏ do đó hành động rất bất tiện, Kỷ Thủy Tuyền một đêm không ngủ khiến hai bên tóc mai của hắn bị nhuộm trắng toàn bộ. Phó Cường đứng trước bàn làm việc, Kỷ Thủy Tuyền đều duy trì cái tư thế ngồi này cả một đêm, hầu như đều không có cử động, hắn vừa vào cửa thì Kỷ Thủy Tuyền liền đứng dậy ánh mắt có chút kỳ vọng nhìn hắn, Phó Cường lắc đầu nói: “Vẫn không có tin tức.”

Chân Kỷ Thủy Tuyền đứng yên một hồi liền mềm nhũn, hắn ngã người ngồi xuống trên ghế giọng nói hơi trầm thấp khàn khàn: “Tiếp tục tra.”

“Kỷ tổng, nếu không...”

“Không được.” Kỷ Thủy Tuyền mặt lạnh xuống, bây giờ bọn họ vẫn không biết mục đích của Lạc Thời là cái gì, lỡ như làm lớn chuyện, chọc giận Lạc Thời, Vân Hân liền càng thêm nguy hiểm. Đương nhiên Phó Cường cũng biết kế sách như vậy không chu toàn, nhưng mà bây giờ cách thời gian Kỷ Vân Hân mất tích đã là mười mấy tiếng, hắn thật sự rất lo lắng.

Hai người mới vừa thương lượng xong thì điện thoại của Kỷ Thủy Tuyền vang lên, hắn nhìn xem tên trên màn hình điện thoại ánh mắt sáng ngời, sau đó ngẩng đầu nói với Phó Cường: “Đi ra ngoài trước đi.”

Phó Cường gật đầu: “Vâng.”

Phó Cường rời khỏi phòng làm việc, cửa 'phịch' một tiếng đóng lại.

Giản Yên nghe thấy tiếng gõ cửa giật mình ngồi dậy, nàng sờ sờ cái trán cất giọng hô đến bên ngoài: “Cửa không khóa.”

Đứng ngoài cửa là Tô Tử Kỳ, nàng nhìn thấy Giản Yên còn ăn mặc quần áo của ngày hôm qua không hiểu nói: “Em không ngủ sao?”

Giản Yên vò mắt: “Có ngủ.”

“Mới vừa tỉnh dậy, em đi rửa mặt.” Nàng nói xong tiến vào trong phòng vệ sinh, lướt qua tấm gương thì ánh mắt của nàng ngắm nhìn bản thân mình, sắc mặt thì khẽ biến trắng, con ngươi đen bóng hiện ra, đôi mắt còn có chút sưng vù. Tô Tử Kỳ có chút không yên lòng nhìn về phía phòng vệ sinh, nghe thấy bên trong có tiếng nước chảy nàng mới ngồi xuống ở trên sô pha. Chỗ này còn dư lại hơi ấm, tay nàng di chuyển về hướng bên cạnh sờ sờ, cả một khối đệm đều có nhiệt độ, chăn mỏng bị đặt chếch ở một bên, cũng ấm áp như vậy. Vậy là tối hôm qua Giản Yên, là nằm ngủ ở trên sô pha hay sao?

Giản Yên bước ra thì nhìn thấy Tô Tử Kỳ cau mày trầm ngâm suy nghĩ, nàng gọi: “Tô tỷ, có thể xuất phát.”

Tô Tử Kỳ thấy Giản Yên đã thay một bộ quần áo mới, mái tóc được buộc lên gọn gàng, toàn bộ thân người so với vừa rồi thì nhẹ nhàng khoan khoái hơn rất nhiều, nàng không có đứng dậy nhìn Giản Yên nói: “Đến cùng là xảy ra chuyện gì?”

Giản Yên hơi run lên: “Sao ạ?”

Tô Tử Kỳ hỏi nàng: “Em và Kỷ tổng, ngày hôm qua ở Vi Anh Hoa Uyển, đến cùng là xảy ra chuyện gì?”

Vẻ mặt Giản Yên hơi thay đổi một chút, nàng đối đầu với ánh mắt của Tô Tử Kỳ mím môi, ngưng một chút mới giải thích ngắn gọn vài câu, cuối cùng Tô Tử Kỳ nói: “Cho nên cô ấy vì tăng ca, không có quay về?”

Giản Yên không có phản bác, nàng từ bên cạnh Tô Tử Kỳ cầm lấy điện thoại di động, trên màn hình vẫn không có một cuộc gọi nhỡ nào, cũng không có một cái tin nhắn chưa đọc. Ánh mắt nàng tối sầm lại, ngẩng đầu nhìn Tô Tử Kỳ nói: “Không nói nữa, chúng ta đi đến làng du lịch trước sao?”

“Hôm nay không đi.” Tô Tử Kỳ nói: “Kỷ Hàm bảo hôm nay không có ghi hình, nghỉ ngơi một ngày, chị đã nói với Cố đạo diễn rồi, ngày hôm nay em đem những phân cảnh còn lại quay xong, phỏng chừng sẽ kết thúc trong vòng một buổi sáng, buổi chiều chị bồi em đi đến chỗ bác sĩ Lục một chuyến.”

Hôm trước Tô Tử Kỳ còn không biết tại sao lại không ghi hình, bây giờ cũng đoán được nguyên nhân, tám phần mười là do Kỷ Vân Hân không trở về, nàng nói rằng: “Đi thôi, chúng ta trực tiếp đi đến đoàn phim.”

Giản Yên đi theo phía sau Tô Tử Kỳ, lòng bàn tay nàng dán vào tên của Kỷ Vân Hân ở trên màn hình, suy nghĩ một hồi rốt cuộc vẫn không có gọi điện thoại đi, mà là đi theo Tô Tử Kỳ đến đoàn phim.

Phân cảnh của nàng cũng không còn lại bao nhiêu, vốn dĩ đã chuẩn bị ghi hình chương trình trước một tập sau đó mới tranh thủ thời gian nghỉ ngơi đem phân cảnh bên đoàn phim đóng máy, không nghĩ tới lại có thể đóng máy sớm như vậy. Phân cảnh Triệu Lâm động phòng đã được quay trước vào đêm hôm nọ, vì lẽ đó chỉ còn dư lại phân cảnh độc diễn, còn có một vài phân cảnh đối diễn cùng với Cảnh Viên. Lúc nàng đến đoàn phim thì Cảnh Viên đang hoá trang, tối hôm qua Giản Yên trực tiếp ngủ thẳng một giấc, sáng sớm bị Tô Tử Kỳ gọi dậy, cho nên cũng không biết tình hình của Cảnh Viên và Cố Khả Hinh ở trên mạng như thế nào rồi, có làm sáng tỏ hay không. Chỉ là bây giờ nàng, cũng không có tâm trạng gì đi tìm hiểu rõ ràng, nàng ngồi ở bên cạnh Cảnh Viên thoáng gật đầu: “Cảnh lão sư.”

Cảnh Viên đối đầu với hai mắt của nàng đôi mi thanh tú giật giật, vẻ mặt không gợn sóng: “Sớm.”

Hai người hóa trang xong liền bắt đầu diễn, ngoại trừ Cố Khả Hinh ra thì Giản Yên xem như là đối diễn với Cảnh Viên nhiều nhất, cảm xúc nhập vai của hai người rất tốt, phối hợp với nhau lại không mang một chút khí thế là ai ép ai. Mặc dù tính cách của hai người coi như là không giống nhau thế nhưng trong lúc quay phim lại có chút giống giống, còn bị các fans xưng là cặp đôi nha hoàn tiểu thư hoàn mỹ nhất trong lịch sử.

Dưới ống kính, Cảnh Viên và Giản Yên mặt đối mặt đứng nhìn nhau, Giản Yên một thân mặc áo trắng, mái tóc chỉ dùng một sợi dây cột tóc cột lên, mái tóc phiêu phiêu theo gió, nàng gọi: “Tiểu thư.”

Thanh Hàn ngẩng đầu cười với nàng, giống như biết nàng nhất định sẽ trở về vậy, hai người ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta rất lâu, cuối cùng Cố đạo diễn hô lên: “OK!”

Giản Yên thở phào một hơi, đi theo sau lưng Tô Tử Kỳ tiếp tục đi đổi một bộ hí phục khác. Phần kết cuối cùng bên này đã quay xong, còn có mấy phân cảnh phải quay ở sài phòng.

Nàng bị trói lại ở trong sài phòng, nghe thấy tiếng pháo vang lên ở bên ngoài, nghe thấy tiếng cười cười nói nói, nàng chỉ còn dư lại bất lực và tuyệt vọng, nàng nhìn về phía cánh cửa ánh mắt từ tràn ngập mong chờ đến dần dần mất đi thần thái. Giản Yên bị trói ở một góc trong phút chốc thoáng nghĩ đến chuyện tối hôm qua, chóp mũi nàng bắt đầu đau xót, vốn dĩ còn chưa tới cảnh quay phải khóc mà nàng đã rơi nước mắt trước.

“Cắt!” Cố đạo diễn nhìn Giản Yên nói: “Quay lại một lần nữa đi.”

“Cảm xúc của em biến hóa quá nhanh.”

Giản Yên gật đầu, lần này toàn thân nàng đều đã nhập vai vào bên trong kịch bản, cảm xúc chậm rãi chuyển biến, loại tình cảm nhẵn nhụi từ từ biến hóa kia liền chạm đến cảm xúc của mấy nghệ sĩ đang đứng quan sát ở một bên, Cố đạo diễn ở ngay lúc nàng cúi đầu thì mới hô lên: “OK!”

Mấy cảnh quay khác lần lượt hoàn thành, phân cảnh cuối cùng là Giản Yên ngồi ở bên trong sài phòng nhớ lại kí ức mình đã từng cùng với Triệu Lâm từng chút một. Cảnh quay này quay đi quay lại ba, bốn lần nhưng lần nào cũng đều khiến Cố đạo diễn nói không có cảm xúc, tay Giản Yên đè lại ở trên phần eo đau nhức, nàng nghe Cố đạo diễn nói: “Cảnh quay sau em từ từ nhớ lại những kí ức em cùng với Triệu Lâm, những cái ngọt ngào——”

Cố đạo diễn nói tới chỗ này thì vỗ tay một cái: “Trước đây có từng yêu đương chưa?”

“Cảnh quay sau em nhớ lại những chuyện giữa em cùng với người yêu.”

Giản Yên nghĩ sâu vài giây: “Quay lại một lần nữa đi ạ.”

Cố đạo diễn đứng dậy lui về phía sau vài bước, nhìn thấy chuyên gia trang điểm tiến lên bổ trang giúp Giản Yên sau đó mới nói: “Diễn!”

Tưởng tượng lại chuyện giữa người yêu sao?

Giản Yên chớp mắt đã nghĩ đến Kỷ Vân Hân, nghĩ đến cái đoạn tình cảm mang đến cho nàng thống khổ và hạnh phúc. Đầu nàng dựa vào thân cột nhà, ánh mắt trống rỗng vô thần, càng khiến cho cảm xúc hiện lên trên ống kính thêm phần phức tạp.

——Yên Yên, chị muốn theo đuổi em, có thể không?

——Ngủ được không? Nếu ngủ không được, chị kể chuyện xưa cho em nghe?

——Yên Yên, chị yêu em, không liên quan gì đến đứa nhỏ.

—— Em cười lên thật sự rất là đẹp mắt.

Giản Yên nghĩ tới đây thôi lông mày liền nhếch lên, trên mặt lại mang theo nụ cười nhạt, loại cười khổ xen lẫn vị ngọt đắng được nàng hoàn toàn diễn ra. Cố đạo diễn nhìn về hướng mấy người nghệ sĩ ở sau lưng phất tay, ra hiệu bọn họ tránh xa ra một chút.

Giản Yên còn rơi vào trong trạng thái trầm lặng, từng câu từng chữ của người kia, từng thái độ, từng vẻ mặt khi nói chuyện của người kia, vào đúng lúc này lại hiện lên cực kỳ rõ ràng, cứ như là ở ngay trước mặt, giọng nói của người kia cũng giống như đang ở ngay bên tai:

——Chị không có ý định muốn nói đạo lý với em, chị chính là nghĩ muốn theo đuổi em như vậy.

——Nhớ chị thì có thể nhắn tin cho chị biết, cũng có thể gọi điện thoại, ngoại trừ thời gian làm việc, lúc nào chị cũng là của em.

—— Em gửi một cái, chị gửi lại hai cái.

“OK!” Giản Yên vẫn chưa kết thúc hồi ức nhớ lại thì Cố đạo diễn đã hô to: “Cảnh tiếp theo chuẩn bị!”

Giản Yên ngồi yên ở trên mặt đất như thể không nghe thấy lời của Cố đạo diễn, nàng nghĩ đến lời Kỷ Vân Hân đã nói.

——Chờ chị về nhà.

Nhân viên tháo dây thừng ra cho nàng, Tô Tử Kỳ mới vừa đụng vào Giản Yên thì nhìn thấy vẻ mặt nàng khẽ biến, nàng nói rằng: “Tô tỷ.”

Tô Tử Kỳ đỡ nàng đứng dậy: “Sao vậy?”

Giản Yên không lên tiếng, nàng chỉ cầm lấy điện thoại từ Tô Tử Kỳ, lại gọi cho Kỷ Vân Hân một lần nữa, quả nhiên đúng như dự đoán, điện thoại vẫn tắt máy. Nàng quay đầu vẻ mặt nghiêm túc nói: “Vân Hân có khả năng là xảy ra chuyện rồi.”

Tô Tử Kỳ đầu tiên là sững sờ, sau đó tiện đà lắc đầu: “Em nghĩ gì thế.”

“Làm sao có khả năng cho được.” Nàng nói rằng: “Em chớ suy nghĩ lung tung, Kỷ tổng vốn đang bận rộn thôi.”

“Không phải bận rộn.” Giản Yên nghĩ đến cái tin nhắn nhận được vào buổi sáng ngày hôm qua, nàng mở ra cuộc trò chuyện, nhìn thấy cái chữ 'Rồi' kia, cách trả lời so với trước đây tuyệt nhiên không giống. Trong lòng nàng nổi lên một dự cảm không tốt, nàng lắc đầu nói: “Không phải bận rộn, chị ấy thật sự có khả năng là xảy ra chuyện rồi.”

Tô Tử Kỳ thấy nàng như vậy kéo tay nàng tiến vào trong phòng thay đồ. Bên trong phòng thay đồ không có ai, Tô Tử Kỳ để ngồi Giản Yên ở trên băng ghế, nàng ngồi xổm xuống dưới nói: “Yên Yên, nếu như Kỷ tổng thật sự xảy ra chuyện, vậy trợ lý của cô ấy sẽ không biết sao? Kỷ gia sẽ không biết sao? Bằng quan hệ giữa em với Kỷ gia, làm sao Kỷ Hàm có khả năng sẽ gạt em cho được? Em không nên nghĩ quá nhiều...”

“Không phải nghĩ nhiều.” Giản Yên phản bác: “Tô tỷ, chị ấy không phải là người không có trách nhiệm, tối hôm qua chị ấy đã đáp ứng sẽ quay về bồi em, coi như chị ấy không quay về, chị ấy cũng sẽ gọi điện thoại cho em.”

“Chị ấy luôn luôn đều là người nói được làm được.”

Tối hôm qua nàng bởi vì đối đãi ở bên trong căn nhà kia, lại nghĩ đến những chuyện trước kia, cho nên nàng cũng không có nghĩ sâu xa về những chuyện khác. Vừa rồi ở tại trường quay nàng nhớ lại từng li từng tí những hồi ức cùng với Kỷ Vân Hân một lần nữa, nàng đột nhiên mới nhớ đến, Kỷ Vân Hân vốn là hạng người gì. Người kia làm sao sẽ là người không chịu trách nhiệm như vậy được, trước đây người kia sợ mình sẽ vì chuyện công việc mà để ý, thậm chí còn kéo dài không đi xử lý, làm sao có khả năng sẽ để cho trợ lý chuyển lời nhắn đang bận, đang tăng ca cho được. Coi như đúng là như vậy, người kia cũng sẽ đích thân đi giải thích với mình, lúc nào thì người kia lại đi mượn danh nghĩa của người khác mà chuyển lời nói với mình?

Giản Yên giật mình một cái đứng lên: “Em muốn đi nước J.”

Tô Tử Kỳ cũng đứng lên: “Em! Yên Yên, em bình tĩnh lại trước đi.”

“Tô tỷ, em không có cách nào bình tĩnh được!” Vừa nghĩ tới lần này Kỷ Vân Hân thật sự có khả năng xảy ra chuyện, Giản Yên liền lòng như lửa đốt: “Chị cứ coi như em chưa chịu buông xuống là được rồi, nếu như chị ấy thật sự đang bận, em gặp mặt rồi thì liền sẽ trở về, còn nếu như không phải...”

Nếu như không phải, vậy thì chỉ còn là dự tính xấu nhất. Giản Yên bởi vì cái ý niệm này mà sắc mặt trắng bệch, nàng lập tức quay vào phòng thay đồ nhanh chóng thay quần áo, vội vã bước ra ngoài, Tô Tử Kỳ bắt lấy tay nàng hô lên: “Giản Yên!”

“Em có thể đừng kích động như thế được không!”

Giản Yên quay đầu nhìn nàng, giọng nói hơi trầm nói: “Tô tỷ, em này không phải là đang kích động.”

Nàng nhìn Tô Tử Kỳ sâu sắc: “Em tin tưởng chị ấy.”

Em tin tưởng Kỷ Vân Hân sẽ không quên đi lời hứa của mình, chị ấy chỉ là không có cách nào trở về mà thôi.

Tô Tử Kỳ đối đầu với đôi mắt kia của Giản Yên bàn tay nắm lấy tay Giản Yên mất đi khí lực, năm chữ này cứ như cây búa rơi vào trong ngực nàng, đập xuống khiến cho trái tim nàng đau đớn. Loại đau đớn thấu xương kia pha trộn cùng với chua xót không nói ra được khiến viền mắt của Tô Tử Kỳ ửng đỏ, lông mày nàng nhíu chặt nói rằng: “Được rồi, chị bồi em đi.”

Giản Yên mang theo túi xách đi theo phía sau Tô Tử Kỳ bước lên xe, hai người quay về khách sạn cầm hộ chiếu. Tô Tử Kỳ gọi điện thoại cho trợ lý của mình tìm chuyến bay đến nước J gần nhất, nàng nói rằng: “Hai giờ sau sẽ có một chuyến cất cánh.”

Nàng nói xong nhìn về phía Giản Yên: “Em thật sự chắc chắn bản thân muốn đi, lỡ như Kỷ tổng thật sự đang làm việc...”

“Vậy thì em sẽ chết tâm.” Giờ khắc này cảm xúc của Giản Yên đã bình tĩnh lại rất nhiều, nàng ngẩng đầu lên nói: “Tô tỷ, em không muốn mình ngay cả một cơ hội giải thích cũng không cho chị ấy mà đã phán chị ấy tử hình.”

“Chuyện này đối với chị ấy là không công bằng.”

Tay Tô Tử Kỳ đỡ Giản Yên hơi dùng sức, chau mày lại, đáy mắt rũ xuống còn thấp thỏm một chút bọt nước. Giản Yên phát hiện nàng khác thường quay đầu, nhưng lại không có lên tiếng.

Xe nhắm thẳng đến sân bay mà chạy, dọc đường đi Giản Yên mang lên khẩu trang, kính râm và mũ. Nàng thu thập xong tất cả mọi thứ ấn ấn phần eo, đau nhức quen thuộc xông tới, mí mắt phải của nàng chớp giật liên tục.

Đến sân bay chỉ mất nửa giờ đồng hồ, Tô Tử Kỳ đã thu dọn tốt lại cảm xúc của bản thân, nàng một bên vừa cởi đai an toàn vừa nói chuyện cùng với Giản Yên: “Đợi lát nữa sẽ có rất nhiều người đi vào, em đi sát theo chị.”

Giản Yên gật đầu, nàng tháo đai an toàn, mở cửa ghế phụ ra, nửa người mới vừa chuyển động về hướng bên cạnh thì phát hiện dưới thân có một luồng nước ấm thoát ra, phần eo đau nhức giống như cũng từ từ truyền xuống dưới. Cả người Giản Yên cứng đờ, tay đang đặt ở trên tay nắm cửa của ghế phụ nằm lại thật chặt, Tô Tử Kỳ đã đi tới bên cạnh ghế phụ, nàng hạ thấp người xuống: “Yên Yên?”

Giản Yên xuyên qua cơ thể của Tô Tử Kỳ nhìn về phía sân bay ở sau lưng Tô Tử Kỳ, ánh mắt phức tạp. Cuối cùng nàng thu hồi cái chân đã bước ra ngoài lại, một lần nữa cài lại đai an toàn nhìn Tô Tử Kỳ nói: “Tô tỷ, chúng ta đi đến bệnh viên đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.