Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Chương 359: Q.8 - Chương 359: Ma ma mau cứu con




Nhìn thấy vẻ mặt Uất Noãn Tâm kiên quyết như vậy, giống như một tảng băng ngàn năm cũng không tan chảy, luôn làm trái tim Ngũ Liên lạnh lẽo, cũng làm cho anh chợt tỉnh ra, chính mình lại cho mình thêm một cái tát vang dội. Cả người như bị hút sạch hết mọi sức lực, anh lắc đầu mỉm cười trong cô đơn.

“Uất Noãn Tâm………. em đúng là……….. đúng là người phụ nữ tàn nhẫn nhất tôi từng gặp………. kiếp trước tôi đã gây nên nghiệp chướng gì………… mới để tôi kiếp này gặp được em, bị em giày xéo đến như vậy chứ…………”

Đối mặt với một người không yêu mình, còn quyết tâm đến như vậy, Ngũ Liên ngoài việc chấp nhận, cũng chỉ biết chấp nhận. Trái tim cô vốn không hề có chỗ nào dành cho anh, anh tức giận, anh gào thét, anh cầu xin, thậm chí tự sát……….. cũng chẳng có ích gì. Mọi thứ, tất cả mọi thứ, giống như vô số tảng đá, rơi xuống vực sâu ngàn thước, một chút rung động cũng không có.

“Từ lúc bắt đầu, chúng ta không nên ở bên nhau, mọi chuyện đều là sai lầm, vậy thì hãy để nó kết thúc hoàn toàn đi, được không anh? Sau này, chúng ta đừng gặp nhau nữa.” Cho dù đau lòng, không nỡ, nhưng Uất Noãn Tâm vẫn buộc mình phải đưa ra quyết định tàn nhẫn này.

Suốt bảy năm qua, vỏn vẹn bảy năm, anh có mặt lúc cuộc đời cô đen tối nhất, anh luôn ở bên cô, luôn quan âm chăm sóc cô, cùng cô nhìn bé Thiên lớn lên. Một khoảng thời gian dài đến vậy, vị trí của anh trong trái tim cô không ai có thể thay thế được, cô làm sao có thể dễ dàng quên những chuyện đã qua, về sau không qua lại với anh chứ?

Nhưng mà, không phải cô muốn là được.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ càng làm anh đau khổ thêm, anh là người đáng có được tình yêu chân thành, đáng có được hạnh phúc nhất thế giới này. Điều duy nhất cô có thể làm được, đó là rời xa anh, kết thúc nỗi đau khổ này.

Ngũ Liên nhìn cô, ngẩn ngơ nhớ đến chuyện nhiều năm về trước, có một ông thầy bói xem tướng cho anh. Nói sau này anh sẽ hại rất nhiều người phụ nữ, khoản nợ trăng hoa quá nhiều, anh sẽ gặp một người phụ nữ giày vò anh bằng tình yêu chân thành của anh, để anh trả lại tất cả. Lúc đó anh còn tưởng ông ta bị điên, vô cùng khinh thường ông ấy. Ngũ Liên anh, yêu một người phụ nữ, chuyện này làm sao có thể chứ?

Cho dù ai yêu ai, cũng làm cho người đó vui mừng khôn xiết, không ngừng nhảy nhót, làm gì có tư cách để anh “đền bù” chứ.

Nhưng bây giờ, anh coi như cũng đã biết được mùi vị đau khổ rồi.

Không cách nào chấp nhận, đành phải buông tay.

Lúc ra khỏi cửa, thời tiết rất lạnh, Ngũ Liên định cởi áo khoát đưa cho Uất Noãn Tâm, nhưng anh ngừng lại. Bên cạnh cô đã có người khác cho cô sự ấm áp, che chở cô rồi, còn cần gì anh phải tốn công làm người tốt chứ.

“Có cần tôi đưa em về không?” Anh vẫn, nhịn không được hỏi.

“Không cần đâu, gần đây thôi, em đi bộ về được rồi.” Cuối cùng Uất Noãn Tâm cũng không dám nhìn anh.

“………..Ừ! Cũng được, vậy tôi đi trước đây.” Ngũ Liên đi được vài bước, rồi quay đầu lại, nhìn cô. “Chúng ta sau này có thật là sẽ không ặp nhau nữa không?”

“Có lẽ vậy, em cũng không biết nữa!”

Cô luôn cảm thấy, bọn họ sẽ không hoàn toàn cắt đứt liên lạc với nhau. Có lẽ rất nhiều năm sau, tại một ngõ hẻm nào đó, sẽ gặp lại nhau. Hai người dắt theo con cháu của mình, nhìn nhau trong gió tuyết, nhắm mắt một cái thì nhiều năm trôi qua. Sau đó tiếp tục chào hỏi nhau, rồi nói lời chào tạm biệt, đó cũng coi như là một kết thúc tốt đẹp nhất.

“Ngũ Liên.” Cô gọi anh, “cô Hứa là một người con gái rất tốt, em hy vọng anh có thể trân trọng cô ấy!”

“Ừ! Tôi sẽ làm vậy!”

Bởi vì cô từng làm anh đau khổ, cho nên anh càng phải hạnh phúc hơn. Buông tay, đúng là thoải mái hơn rất nhiều.

Uất Noãn Tâm dõi theo xe của Ngũ Liên rời đi, tảng đá lớn đè nén trong lòng cuối cùng cũng bỏ xuống được, có thể thở phào nhẹ nhõm.

Ngũ Liên, xin lỗi anh, anh nhất định phải hạnh phúc đó…….. nhất định phải hạnh phúc!

Cô lặng lẽ đi một đoạn đường thì đột nhiên điện thoại đổ chuông, bất ngờ nghe được giọng của bé Thiên ở đầu bên kia. “Ma ma, con là bé Thiên….”

“Bé Thiên………” Uất Noãn Tâm lo lắng gọi to, “ma ma rất nhớ con.”

Bé Thiên đọc địa chỉ cho cô bằng tốc độ nhanh nhất, “ma ma, ma ma mau đến cứu con đi……”

Mắt của Uất Noãn Tâm sáng lên, cố gắng nhớ rõ địa chỉ. “Được rồi, con đợi ở đó, ma ma sẽ đến nhanh thôi.”

Cô vội vàng gọi xe taxi, chạy đến chỗ bé Thiên nói, không chờ được thang máy, nên cô chạy thẳng lên thang bộ, mệt tới thở hồng hộc, dùng sức nhấn chuông.

Sophie nhìn ra ngoài qua lỗ nhìn, hỏi với giọng cảnh giác: “Cô là ai?”

“Tôi là mẹ của bé Thiên, mau mở cửa.”

“Ở đây không có ai tên bé Thiên, cô mau đi đi……..”

“Ma ma, ma ma” Tiếng của bé Thiên từ bên trong vọng ra, nhưng cậu bé bị bịt miệng lại ngay, không thể phát ra tiếng.

“Bé Thiên.” Uất Noãn Tâm sốt ruột dùng sức phá cửa. “Mau mở cửa! Mở cửa ra!” Nhìn thấy phòng chữa cháy quên đóng cửa, cô lấy một cái búa trong đó, đập thẳng vào cửa, làm Sophie sợ hãi. “Người phụ nữ điên này, mau đi đi………. mau rời khỏi đi……..”

Nhưng không có gì có thể ngăn được quyết tâm gặp bé Thiên của Uất Noãn Tâm, cô cố gắng hết sức đập vào.

Bé Thiên thừa dịp Sophie bị sợ đến hoảng hồn, cắn vào tay cô ta một cái, cô ta đau quá phải buông tay, cậu bé thừa dịp thoát khỏi, chạy đến cửa.

Uất Noãn Tâm suýt không kiếm soát được sức mình, đập nguyên cây búa vào người bé Thiên, cô hoảng hốt quăng cây búa qua một bên, kéo bé Thiên vào trong lòng. “Bé Thiên, ma ma nhớ con chết đi được.” Nước mắt sắp sửa rơi xuống.

“Ma ma, tại sao pa pa không cho ma ma gặp con vậy?”

“Bây giờ không có thời gian giải thích nhiều đâu, chúng ta đi thôi!”

Sophie lo lắng, “cô không thể mang cậu chủ nhỏ đi.”

“Cô chút ngay cho tôi!” Uất Noãn Tâm đẩy cô ta ra, cô ta muốn cản cũng không cản được.

“Đinh……” Thang máy mở cửa, Uất Noãn Tâm vội vàng muốn ôm bé Thiên đi vào, thì có một người từ bên trong bước ra.

Lúc này sắc mặt của cô tái mét, giống như gặp phải kẻ địch hùng mạnh. Cô lùi về sau vài bước, cả người run cầm cập.

Nhìn cảnh tượng trước mắt khiến cho Nam Cung Nghiêu trong chớp mắt hiểu ra đã xảy ra chuyện gì, lạnh lùng nhìn cô. “Uất Noãn Tâm, em cũng giỏi thật đó, có thể mò đến tận chỗ này.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.