Hợp Đồng Tình Nhân (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình)

Chương 259: Chương 259: Cho dù anh có chết, cũng không có cách nào vãn hồi






Hơi thở lạnh lẽo phả lên trên mặt Tiêu Lăng Phong, khiến cho thân thể của anh cứng ngắc lại. Trước khi anh kịp có phản ứng thì ngược lại, Đường Nhã Đình đã lên tiếng trước: “Trình Diệu Tinh, cô đang nói nhăng nhít gì đó?" Đường Nhã Đình kêu to. "Lăng Phong, anh không nên nghe cô ta nói bậy!" Đường Nhã Đình nói đầy vẻ hốt hoảng: "Nhất định là cô đã đố kỵ với tôi, cô đố kỵ vì tôi đã sinh con cho Lăng Phong. Cô đố kỵ với tôi vì tôi có thể sinh con!"

Hừ... Diệu Tinh cười ra thành tiếng. Cô nhẹ nhàng hít một hơi nhè nhẹ, nhìn Đường Nhã Đình vẻ đầy chán ghét, giống như cảm thấy bị mất thể diện vậy.

"Đường tiểu thư! Ở nơi quảng đại quần chúng như thế này, cô không thể khiêm tốn được một chút hay sao? Nói ra lời như vậy, cô không sợ thẹn thùng, nhưng tôi lại cảm thấy đỏ mặt đấy!" @MeBau*diendan@leequyddonn@ Diệu Tinh quét mắt liếc nhìn Đường Nhã Đình một cái đầy vẻ khinh miệt. "Được rồi! Vốn là tôi tính toán đi vào đây để uống ly cà phê, nên sẽ không quấy rầy mấy người một nhà quây quần vui vẻ nữa!" Diệu Tinh nhìn đồng hồ, lại nhìn sang hai đứa trẻ vẫn đang khóc lớn như cũ một chút. Vốn dĩ Diệu Tinh nghĩ định đi tới an ủi lũ trẻ một chút, nhưng khi nhìn thấy Đường Nhã Đình, cô vẫn bỏ qua cho cái ý nghĩ này

"Diệu Tinh!" Tiêu Lăng Phong khẽ kêu lên.

"Không biết, vào thời điểm bị xe đụng vào, có phải đứa nhỏ của tôi cũng rất đau hay không! Nhưng mà... đến ngay cả khóc một tiếng nó cũng không thể..." Diệu Tinh nhẹ giọng nói nghe như thì thầm, cứng rắn đâm vào trái tim Tiêu Lăng Phong. Giờ phút này, anh thật hận không thể giết mình để tạ tội.

"Diệu Tinh!" di@en*dyan(lee^qu.donnn) Tiêu Lăng Phong đuổi theo Diệu Tinh đang đi ra khỏi quán cà phê. Nhìn thấy Diệu Tinh xoay người rời đi, Tiêu Lăng Phong không rảnh để bận tâm tới hai đứa trẻ bởi vì sợ mà khóc thành một đoàn.

"Đừng đi!" Cánh tay của Tiêu Lăng Phong chống vào trên cửa xe của Diệu Tinh. "Hãy nghe anh giải thích!" Thật hiếm khi thấy bên người Diệu Tinh không có sự tồn tại của Car­lor, cho nên anh không thể bỏ qua cơ hội này được.

"Diệu Tinh. Đợi đã!" Vươn cánh tay ra, Tiêu Lăng Phong cầm bàn tay của Diệu Tinh run rẩy nói: "Diệu Tinh. Nghe anh giải thích đã." Tiêu Lăng Phong thở hào hển giọng đầy lo lắng.

"Anh buông tay!" Diệu Tinh giùng giằng. Nhưng cô lại bị anh ôm chặt chẽ, giãy giụa không thoát ra được. Thân thể của Tiêu Lăng Phong nóng bỏng dọa người. Diệu Tinh bị anh ôm như vậy, diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn lại càng cảm thấy cực kỳ không thoải mái.

"Anh đã nói rồi., anh sẽ không bao giờ buông tay để em rời khỏi bên cạnh anh nữa." Tiêu Lăng Phong nói đầy sự kiên định: "Diệu Tinh! Anh biết những chuyện trong quá khứ đã làm tổn thương đến em rất sâu! Hãy cho anh một cơ hội để bồi bổ lại có được hay không? Bất kể em muốn anh làm cái gì cũng có thể, chỉ cần em tha thứ cho anh!" Tiêu Lăng Phong nhìn Diệu Tinh đầy vẻ thâm tình.

Nhìn bộ dạng này của Tiêu Lăng Phong, Diệu Tinh hừ lạnh một tiếng. Tha thứ sao? Tiêu Lăng Phong, anh đang ở đây mà nói mớ hay sao?

"Anh đi theo tôi để làm gì thế?" Diệu Tinh hỏi. "Tiêu Lăng Phong, con của anh khóc đến thê thảm như vậy, sao anh không đi đến đó mà ôm lấy bọn trẻ!" Diệu Tinh không thể giãy giụa ra nổi, đành chỉ có thể nhìn Tiêu Lăng Phong, đáy mắt cô đều là sự giễu cợt.

"Không phải là em cũng đã nói, bọn chúng không giống anh đó sao!" Tiêu Lăng Phong có chút bất đắc dĩ. Đầu của Tiêu Lăng Phong có chút choáng váng. Anh nhắm mắt lại lắc lắc đầu, cố gắng chống đỡ.

Nghe những lời của Tiêu Lăng Phong vừa nói..., Diệu Tinh cũng có chút sửng sốt. Hai đứa trẻ kia dáng dấp không giống anh, chẳng qua cô cũng chỉ là thuận miệng nói một chút, nghĩ muốn kích thích anh một cái mà thôi! Nhưng mà, không nghĩ tới... Cô nhìn Tiêu Lăng Phong hiển nhiên hoài nghi tính chân thật của những lời nói này.

"Diệu Tinh. Tin tưởng anh đi!" Nhìn nghi ngờ sự trong mắt Diệu Tinh, Tiêu Lăng Phong còn tưởng rằng anh có thể có hi vọng giải thích cho cô hiểu. Chỉ cần giải quyết vấn đề của Đường Nhã Đình thì sẽ giải thích rõ được vấn đề tai nạn xe cộ kia. Sau đó, hai người bọn họ sẽ có thể trở lại giống như trước! Nhưng mà... Hiển nhiên, anh đã đánh giá thấp chuyện này, đã đánh giá thấp hận ý trong lòng Diệu Tinh...

“A!”… Hồi lâu sau, Diệu Tinh cười ra thành tiếng. "Không phải là con của anh sao?" Diệu Tinh gật đầu một cái, "Tiêu Lăng Phong vậy mà anh vẫn cứ yêu Đường Nhã Đình như vậy hay sao? Biết rất rõ ràng hai đứa bé kia không là con của mình, anh vẫn có thể sống cùng với cô ta! Có thể kết hôn cùng cô ta sao?" Diệu Tinh hỏi, ngón tay siết chặc lại ở chung một chỗ. Cô nhìn người trước mắt mình đầy vẻ khinh miệt: "Tiêu thiếu gia, tình yêu này của anh, thật sự quá mức khoan dung, vĩ đại rồi..."

"Không phải vậy" Tiêu Lăng Phong la lớn. "Thật xin lỗi!" Anh nói lời xin lỗi là vốn định giải thích, nhưng mà hiển nhiên là Diệu Tinh đã xuyên tạc ý tứ của anh. "Diệu Tinh! Không phải là anh muốn hung dữ với em đâu!" Tiêu Lăng Phong nói giải thích. "Cho anh một chút thời gian có được không? Anh không hề ở cùng với Đường Nhã Đình! Anh không hề yêu cô ta! Quan hệ của chúng ta không phải giống như là bên ngoài đã nói đâu! Hôm nay anh gọi cô ta ra ngoài, chính là muốn nói mọi chuyện rõ ràng, anh..."

"Nhưng mà, những chuyện này có liên quan gì đến tôi đâu nhỉ?" Diệu Tinh không hiểu.

"..." Không liên quan ư? Tiêu Lăng Phong đầy một bụng những lời nói muốn giải thích với Diệu Tinh, nhưng cũng bị cô cứng rắn phản ứng trở lại.

"Tiêu Lăng Phong, anh sẽ không cho là tôi thật sự để ý đến những chuyện này đấy chứ!" Cô buồn cười hỏi lại: "Tôi khuyên anh không nên suy nghĩ quá nhiều như vậy! Anh cùng ai ở chung một chỗ, đó là quyền tự do của anh. Hai đứa trẻ kia có phải là con của anh hay không, cũng không có chút liên quan gì với tôi. Bất kể có phải là anh hối hận hay không, cũng đều không thể ngăn cản việc tôi quyết tâm báo thù cho đứa con của tôi!" Diệu Tinh nhìn Tiêu Lăng Phong, tâm tình lại cực kỳ bình tĩnh.

Báo thù cho đứa trẻ ư?" Tiêu Lăng Phong từ từ ngẩng đầu lên.

"Em thật sự cho rằng những người đã đến bệnh viện kia chính là do anh đã sai khiến hay sao? Em thật sự cho rằng chính anh đã cố ý tạo ra tai nạn xe cộ đó sao?" Tiêu Lăng Phong hỏi lại Diệu Tinh vẻ bị tổn thương. "Diệu Tinh, anh yêu em như vậy, em thật sư cũng không hề cảm giác được chút nào hay sao?" Giọng nói của anh bởi vì đau lòng mà trở nên run rẩy.

"Tôi cảm nhận


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.