Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 230: Chương 230




“Mình biết , mình sẽ nắm chặt hạnh phúc của mình!” Tuy đỏ mặt ngại ngùng nhưng Yên Lam vẫn kiên định nói.

“Nếu vậy, mình có thể chờ tin vui của cậu rồi Lam Lam!” Nói xong việc quan trọng, Trần Mạt lại cười hi hi ha ha bên cạnh. “À, đúng rồi, bọn mình sẽ đi Pháp hưởng tuần trăng mật, giữa trưa nay sẽ đáp máy bay đi luôn. Hi vọng lúc mình về sẽ nhận được tin tức tốt đẹp của cậu nha!” Trần Mạt chớp chớp mắt nói.

“Mạt Mạt…” Lời vừa nói đến miệng, không hiểu sao mũi cô thấy chua xót, hai mắt liền đỏ lên. Cô mừng cho hạnh phúc của Mạt Mạt, nhưng không hiểu vì sao trong lòng vẫn có một cảm giác mất mát kì lạ.

Nhìn Yên Lam như vậy, Trần Mạt cũng không kiềm chế được tâm tình, gắt gao ôm chặt Yên Lam, “Lam Lam, mình đã chạm tay tới hạnh phúc rồi, cậu cũng nhất định phải hạnh phúc đấy!”

Sau một lúc lâu, hai người mới lưu luyến buông nhau ra. “Được rồi Mạt Mạt, không nói những lời buồn buồn như vậy nữa. Hôm nay cậu là cô dâu, không nên rơi nước mắt nha. Không Kỷ học trưởng lại nghĩ mình bắt nạt cậu.” Yên Lam lau lau nước mắt, cười nói.

Không nói mà ánh mắt hai người đều hướng về chỗ Cận Thế Phong và Kỷ Tồn Viễn.

“Tồn Viễn, chúc mừng anh!” Cận Thế Phong đứng bên người Kỷ Tồn Viễn nói.

“Chủ tịch, cảm ơn cậu!” Kỷ Tồn Viễn chân thành nhìn Cận Thế Phong nói lời cảm ơn. Kỳ thực, anh cũng vô cùng ngạc nhiên khi thấy Cận Thế Phong đích thân đến dự đám cưới của mình.

Nhìn hai người con gái đang nói chuyện bên kia, trên khuôn mặt không giấu nổi nét vui cười cùng hạnh phúc. Hai ngừơi đó cũng chính là niềm hạnh phúc của bọn họ.

“Chủ tịch, cậu cùng Lam Lam cũng nên có kết quả đi thôi!”

Cận Thế Phong gật đầu, “Tôi biết, cũng bắt tay vào chuẩn bị rồi.”

Đại sảnh sân bay, rất nhiều người đi qua đi lại.

Trần Mạt hạnh phúc kéo tay Kỷ Tồn Viễn tiến vào phòng đăng ký, trước khi đi còn không quên ghé vào tai Yên Lam nói nhỏ, “Lam Lam, đừng quên lúc mình về, cho mình tin vui của cậu!”

“Được rồi được rồi, mình biết rồi, Mạt Mạt sao cậu nói nhiều thế nhỉ?” Yên Lam nói xong liền đẩy Trần Mạt vào lòng Kỷ Tồn Viễn.

Nhìn thấy hai người biến mất ở khúc quặt, Yên Lam quay đầu tìm Cận Thế Phong. Vừa nãy anh nói phải tìm chỗ yên tĩnh tiếp một cuộc điện thoại quan trọng, bay giờ còn chưa trở về.

Yên Lam còn đang chìm đắm trong cảm xúc tiễn chân Trần Mạt, bên tai lại truyền đến một giọng nam. “Sao vậy? Bạn thân kết hôn nên buồn à?”

Yên Lam ngẩng đầu, trước mắt là một khuôn mặt tươi cười hiền lành, ánh nắng chiếu một bên khuôn mặt khiến cho người ấy càng thêm sáng lạn.

“Ước Hàn tiên sinh, sao anh lại ở đây?” Yên Lam từ tốn hỏi.

“Nếu tôi nói tôi tìm em thì sao?” Ước Hàn cười cười.

“Tìm tôi ư? Sao anh biết tôi ở trong này?”

“À, chắc chúng ta tâm ý tương thông!” Ước Hàn cười hì hì khoe khoang câu thành ngữ mình mới học được.

“Ha ha…” Yên Lam cười gượng hai tiếng, “Ước Hàn tiên sinh, anh đừng nói giỡn như thế, sao vậy được!”

“Sao? Em không tin à? Nói thật tôi cũng không tin!” Nói xong, Ước Hàn còn tự cười giễu chính mình.

Trời đất ạ, cái người này! Yên Lam đảo đảo đôi mắt, “Ước Hàn, đùa thế chẳng thú vị chút nào!”

Đoán được Ước Hàn sẽ phản bác lại lời nói của mình, nhưng không ngờ anh ta còn vô sỉ đến nỗi vuốt cằm cười hề hề, gật đầu, “Yên Lam tiểu thư sao lại biết tôi không thú vị vậy?”

Thần linh ơi! Phản ứng của Ước Hàn khiến Yên Lam há hốc mồm, điên rồi! Anh ta lại còn thừa nhận nữa chứ!

Đột nhiên Ước Hàn vươn tay về phía Yên Lam, trong lúc cô chưa kịp hiểu chuyện gì đã kéo cô vào trong lòng ôm chặt. Yên Lam bị hành động đột ngột này dọa cho đứng hình, ở trong lòng Ước Hàn nửa ngày mới nghĩ đến phản kháng. Ước Hàn anh ta có ý gì đây???

Lúc này, phía sau truyền đến một giọng giải thích, “Rất xin lỗi, xin lỗi!” Yên Lam quay đầu, thì ra có một người kéo hành lý nhưng không chú ý đường nên suýt đâm phải cô.

Ước Hàn kịp thời kéo cô, che cho cô nên mới không bị xe đụng vào.

“Yên Lam tiểu thư, em không sao chứ?” Ước Hàn quan sát Yên Lam từ trên xuống dưới, ân cần hỏi han.

Yên Lam xấu hổ thoát ra khỏi vòng tay cyủa anh ta, cuống quít đáp “Tôi không sao, không…”

Phía sau lưng có một lực khác mạnh mẽ bá đạo hơn, Yên Lam ngay lập tức ngã vào vòng ôm ấm áp quen thuộc ấy. Yên Lam vui mừng quay đầu nhìn Cận Thế Phong.

Sắc mặt Cận Thế Phong không được tốt lắm, “Ước Hàn tiên sinh, cảm ơn anh vừa rồi đã cứu Yên Lam!”

Lúc nãy anh rõ ràng nhìn thấy một chiếc xe chất đầy hành lý cứ thế hướng về phía Yên Lam. Anh cả kinh, chạy vội tới nhưng đúng là nước xa không cứu được lửa gần, anh có nhanh đến mấy động tác cũng không nhanh bằng Ước Hàn, nháy mắt anh ta đã ôm chặt lấy Lam Lam của anh trong lòng.

Tuy rằng anh biết ơn Ước Hàn, nhưng vẫn rất khó chịu. Cảnh Ước Hàn ôm lấy Yên Lam khiến anh cảm thấy không vừa mắt chút nào. Lam Lam là của anh, anh không cho phép ai động vào hay cướp đi, kể cả Ước Hàn.

Ước Hàn nhìn Cận Thế Phong, “Cận tiên sinh, không cần nói cảm ơn. Anh cũng không phải là Yên Lam, cũng không phải là người thân của cô ấy!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.