Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 186: Chương 186: Không thấy Yên Lam?




“Ha ha…” Từ trước đến giờ sao anh lại không phát hiện ra, Lam Lam có mặt đáng yêu như vậy chứ?Có cô ở bên cạnh, anh sẽ không nhịn được muốn nhìn ngắm cô, trêu đùa cô.

Biết Lam Lam mang theo cái khẩu trang to sẽ rất khó chịu, nên anh muốn giúp cô cầm, nhưng cô lại khăng khăng muốn đeo trên mặt để có thể đi từ ngoài cửa vào công ty. Muốn dùng bạo lực để lấy cái khẩu trang đó xuống,lại sợ cô bị đau, anh đành phải cứ thế mà theo cô vào đây.

Sau đó, Lam Lam lại nhất quyết không muốn cho anh nhìn thấy. Cô vì thái độ của anh mà cư xử như vậy, chứng tỏ trong lòng cô cũng có anh đi! Không muốn để anh nhìn thấy khuôn mặt không xinh đẹp của mình, phát hiện ra điểm này, tâm tình anh quả thực rất vui vẻ.

Bây giờ Lam Lam đã đi ra ngoài hít thở không khí.Cứ để cho cô thoải mái một chút vậy, có Lam Lam ở cạnh, chính anh cũng không thể nào chuyên tâm vào công việc được.Sau một khoảng thời gian, đã xong xuôi mọi việc, anh sẽ đi tìm Lam Lam về bên cạnh mình. Còn cái khẩu trang kia, chắc chắn anh sẽ không cho cô tiếp tục dùng!

Mười lăm phút sau, đã xử lý xong công việc mà Lam Lam còn chưa trở về, anh liền đứng dậy muốn ra ngoài xem cô thế nào. Nhưng chưa ra đến cửa đã gặp Kỷ Tồn Viễn bước vào.

“Tổng tài, mọi công tác chuẩn bị về hội nghị đã xong xuôi, chúng ta có thể đến phòng họp rồi.”

Nghe Kỷ Tồn Viễn thông báo, Cận Thế Phong mới nhớ đến hôm nay mở một cuộc họp quan trọng, làm sao bây giờ? Vậy Lam Lam…

“Tồn Viễn, vừa rồi ở bên ngoài anh có nhìn thấy Lam Lam hay không?” Cận Thế Phong hỏi.

“Có!”Kỷ Tồn Viễn đáp. “vưà nãy có gặp tiểu Lam đứng ở cạnh cửa sổ phòng nghỉ, nói là muốn hít thở không khí.”

“Được rồi, chúng ta vào họp trước đi!”Cận Thế Phong gật gật đầu, nghĩ rằng nhanh kết thúc hội nghị là có thể đi tìm Lam Lam trở về.

Anh chưa từng nghĩ, một hội nghị lại dài như vậy.Từ phòng hội nghị bước ra, suốt dọc lối đi anh đều có ý nghĩ đi tìm Lam Lam.

Trở lại văn phòng, thấy Lam Lam còn chưa về, không biết cô có ở phòng nghỉ không. Cận Thế Phong nhếch mày, quyết định tự mình đi đem cô bé chạy trốn kia về.

Đi tới phòng nghỉ, Cận Thế Phong thấy một cảnh tượng náo nhiệt.Anh thật không ngờ, phòng nghỉ cũng có lúc sôi nổi như vậy.Bên trong nhân viên ngày nào cũng túm năm tụm ba trò chuyện như vậy sao?Chẳng lẽ họ không làm việc?

Nhìn đồng hồ, anh mới biết đã đến thời gian nghỉ trưa, là giờ ăn cơm. Không trách họ được!

Muốn chạy nhanh đi tìm Lam Lam, cùng nhau ăn cơm trưa, nếu không Lam Lam sẽ đói bụng. Cận Thế Phong vội vàng ngẩng đầu nhìn lại hướng phòng nghỉ, nhưng nhìn trong đám người kia ngay cả bóng dáng Lam Lam cũng không có.

Lam Lam đâu? Cận Thế Phong đang cong cong khóe miệng, dần trở thành bộ dáng lạnh lùng nghiêm túc.

“A!!! Tổng tài?”Người bên trong đột nhiên phát hiện ra Cận Thế Phong, vội vàng đứng lên.

Nhìn vẻ mặt tổng tài đứng ở cửa phòng nghỉ không chút thay đổi, người kia nhất thời cảm thấy da đầu run lên. Làm sao vậy?Bọn họ lại phạm sai lầm gì sao???Sao sắc mặt tổng tài lại khó chịu như vậy chứ?

“Lam Lam đâu?”Một phòng người, đều bởi những lời nói lạnh thấu xương này của Thế Phong mà đông cứng.

“Thư ký Yên?Tổng tài tìm thư kí Yên, nhưng chúng tôi không thấy cô ấy ở chỗ này!”Nhìn tổng tài sắc mặt ngày càng khó coi, một người trong đám đông trả lời.

“Không có ở đây?Sao lại thế?” Cận Thế Phong nhăn mặt nhíu mày , Tồn Viễn rõ ràng nói, hắn thấy Lam Lam ở phòng nghỉ. Vậy cô ấy ở đâu?

Nghĩ nghĩ, Cận Thế Phong lập tức quay đầu rời khỏi phòng nghỉ, không biết phải đi đâu tìm cô gái bé bỏng kia.

Thấy Kỷ Tồn Viễn đi qua người mình, Cận Thế Phong vội vàng gọi lại, “Tồn Viễn, anh có nhìn thấy Lam Lam không?Chẳng phải anh nói cô ấy ở phòng nghỉ sao?Vì sao mọi người ở phòng nghỉ nói cô ấy không đến đó?”

“Tôi ở cửa phòng gặp tiểu Lam. Cô ấy không có ở đó, hay là đã trở về văn phòng?” Kỷ Tồn Viễn sốt sắng hỏi.

“Không có, tôi vừa quay lại văn phòng nhìn, Lam Lam chưa trở về.Cô ấy đi đâu được chứ?”Cận Thế Phong có chút lo lắng nói.

“Tổng tài, cậu đừng vội, nói không chừng Lam Lam chỉ đi một lát sẽ quay lại.Cậu thử gọi điện thoại cho cô ấy xem sao?”Tồn Viễn ở một bên bình tĩnh nói.

Đúng vậy! Điệnthoại.sao anh lại không nghĩ tới cơ chứ! Vội vàng lấy di động ra lập tức gọi cho cô.

Trong lúc hoảng hốt thấy có cuộc gọi nhỡ từ một số xa lạ, anh cũng không để ý. Bấm số gọi cho cô, nhưng lại là tiếng chuông từ trong văn phòng truyền tới . Lúc này anh mới nhớ, Lam Lam đi ra ngoài không mang theo túi xách, di động cũng đẻ trong đó ở trên bàn làm việc của anh luôn.

Lúc này Kỷ Tồn Viễn cũng nhanh chóng đứng lên, “Tổng tài, hay là tôi đến chỗ lúc trước tìm, cậu không nên nóng vội.” Nói xong anh lập tức rời đi.

Chưa bao giờ tim lại đập nhanh đến thế, giờ phút này Cận Thế Phong vô cùng bối rối.

Anh phải cố gắng ổn định nhịp tim hỗn loạn của mình, Lam Lam rốt cuộc đang ở đâu? Vừa nghĩ đến cảnh cô có thể gặp nguy hiểm, anh nắm chặt hai tay, trên đó nổi lên những gân xanh cuồn cuộn, cảm giác có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Nên đi đâu tìm cô đây???Thế Phong không biết bản than phải làm gì đẻ có thể tìm được Lam Lam.

Lê đôi chân nặng nề, Thế Phong trở về văn phòng. “Ba!!!”, hai tay của anh hung hăng đập vào cánh cửa che trước mặt mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.