Hotgirls Siêu Quậy

Chương 2: Chương 2: ĐỤNG MẶT




Xuống náy bay, tụi nó bắt taxi về căn biệt thự của ba nó cho rồi cất hành lí và ra khỏi nhà. Nó hỏi Vi:- Muốn đi đâu nào?- Ừm…tới trung tâm thương mại hưởng máy lạnh đi?

- Ừ…được đó. Trời nóng quá à! – Nó nhăn mặt.Nó lấy từ trong gara của biệt thự một chiếc mui trần màu đen mới tinh để dạo phố cùng nhỏ. Chiếc xe dừng lại khi tới trung tâm thương mại bậc nhất

- Style - thuộc gia đình của Vi.--------------------Kiwasato Bảo Thiên (18t): Anh trai nó, là người vô cùng đẹp trai với mái tóc màu hạt dẻ và khuôn mặt lãng tử, một người khá dịu dàng và ấm áp. Rất thương nó và nó cũng vậy nhưng anh nó thường xuyên không cho nó đi chơi nhiều vì sợ nguy hiểm (không biết ai bị nguy hiểm à! Ặc…ặc…). Rất giỏi võ nhưng không tham gia bất cứ bang nhóm nào vì không thích, tuy nhiên cũng là một người có máu mặt và được gọi với cái tên “Kiwasato killer”.

Chiều cao: 1m88, chỉ số IQ: 300/300.Trương Khánh Minh (18t): Anh trai của Vi, có thể ví như một chàng hoàng tử từ trong truyện cổ tích bước ra, sở hữu một nụ cười rất đẹp làm nhiều em điêu đứng. Phó bang Monster, thành thạo rất nhiều thế võ, là một người tài giỏi, thường được gọi với cái tên “David monster”. Chiều cao: 1m89, chỉ số IQ: 294/300,Hoàng Trí Đăng (18t): Bạn của Minh và Thiên, hắn là tên thay bồ như thay áo, cứ thấy em nào ngon ngon là quen, được vài hôm thì bỏ.

Chỉ xem con gái như một trò chơi tiêu khiển nhưng chưa bao giờ điêu đứng trước nhan sắc của em nào (để rồi coi khi găp nó có đơ không thì biết!!!). Là thiếu gia tập đoàn chứng khoán bậc nhất thế giới. Bang chủ Monster, vô cùng giỏi võ, nghe đến cái tên “Crayon evil” là ai cũng sợ chết khiếp.

Chiều cao: 1m87, chỉ số IQ: 299/300.Nguyễn Hoàng Anh Khánh (18t): Là “Dark of Kun” - Phó ban Monster cũng như là bạn của ba người kia. Là người đào hoa, thích lăng nhăng và chưa bao giờ phải lòng ai (kaka…cái tính này để rồi coi chị Vi nhà ta xử anh thế nào!!! :D). Gia thế là con của một tập đoàn viễn thông thứ 5 thế giới.

Chiều cao: 1m88, chỉ số IQ: 293/300.--------------------Lúc bước vào, cả hai nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý và được bàn tán sôi nổi. Nó chẳng để tâm tới những lời nói xung quanh mà vẫn thản nhiên như không trong khi Vi thì liên tục đáp trả bằng những nụ cười đẹp mê hồn. Đối với nó, cảnh tượng này quá quen rồi. (kiêu!!!)Nó với Vi đi tới lầu hai thì hai đứa bắt đầu có chiều hướng cãi nhau:- Đi mua sắm trước cái đã!

– Nó nói.- Không…ăn trước cơ! – Vi không chịu thua.- Mua sắm!- Ăn!- Mua sắm!- Ăn!- Hừ…thế thì đi ăn đi. Tao đi mua sắm. Lát gặp ở đây!

– Nó không muốn tranh cãi nữa nên cả hai chia nhau đi hai hướng.Nó lượn hết shop này đến shop khác, mua không biết bao nhiêu là đồ. Bất chợt, nó dừng lại trước shop trang sức. Nó chăm chú nhìn cái nhẫn có hoa văn tinh xảo bên trong lớp kính. Trên chiếc nhẫn có đính vài viện ruby và vài viên kim cương đen nên cái giá cũng chẳng phải rẻ.Nó nhìn chị bán hàng rồi yêu cầu:- Chị cho tôi xem cái nhẫn kia được không? – Một giọng nam khác vang lên cùng nó.- Ơ…

- Nó và hắn quay sang nhìn nhau.- … - Hắn chết sững trước nhan sắc của nó. (Chuyện! Đẹp khỏi chê mà)- Anh đẹp trai gì ơi? Anh có thể nhường em cái nhẫn ấy không? – Nó biết là hắn đã chết mê chết mệt cái sắc đẹp của mình nên được nước sử dụng mĩ nhân kế luôn.- À…ờ…em cứ lấy đi! – Hắn chấp nhận ngay để lấy điểm trong mắt nó.

- Cảm ơn! Chị ơi…lấy em cái nhẫn ấy. – Nó nói với chị nhân viên.- Ừ. – Chị nhân viên gật đầu mỉm cưởi rồi lấy chiếc nhẫn bỏ vào hộp cho nó.- Của quí khách. – Chị nhân viên đưa cho nó cái túi sau khi thanh toán xong.

Đang hả hê vì đã dành được chiếc nhẫn một cách ngoạn mục mà không cần tốn một chút sức lực nào thì hắn lên tiếng cắt ngang dòng cảm hứng của nó:

- Người đẹp cho anh một cơ hội để đi chơi cùng được chứ? – Hắn bắt đầu sử dụng nhan sắc đối với nó nhưng trái với những gì hắn mong đợi, nó từ nhỏ đã miễn nhiễm với trai đẹp vì các vệ tinh xung quanh nó đâu ít những người đẹp trai.- Không! – Mặt nó lạnh tanh như tiền rồi bước đi luôn để cho hắn một bộ mặt không thể nào quê hơn được nữa với thái độ thay đổi tới 3600 của nó.

Còn về phía Bảo Vi thì nhỏ sau khi sử lí xong một phần gà rán muốn gấp ba bốn lần người thường thì bước vào một quán café.

- Lấy tôi một ly café đen nguyên chất ít đường. – Nhỏ nhẹ nhàng nói với người đang pha café.- Vâng…cô đứng chờ tôi một chút.

– Tên nhân viên đó đáp.- Ừm… - Nhỏ ậm ừ đứng chờ.- Của cô đây. – Tên nhân viên đưa nhỏ tận tay ly café.- Cảm ơn… - Nhỏ mỉm cưởi quay lưng lại bước đi nhưng vừa được vài bước thì…“Bịch”- Oái… - Một tiếng hét phát ra.Bảo Vi do mới quay người lại dợm bước được đôi ba bước thì đụng phải một người khác. Kết quả là hai người cùng té và trên áo tên đó hưởng luôn nguyên ly café mới mua của nhỏ. Tên đó sau khi bị đổ café lên người thì hét lên làm nhỏ giật mình nhìn lại. Với cái chỉ số IQ ngất ngưỡng như nhỏ cũng đủ hiểu chuyện gì vừa xảy ra là sắp tới sẽ có chuyện gì.

Vi loay hoay rối rít không biết làm thế nào:- Tôi…tôi xin lỗi…tôi không cố ý…anh có sao không? Tôi thành thật xin lỗi. Anh có ổn không? – Nhỏ loạn xì ngầu.- Haiz…cô đi đứng cái kiểu gì thể hả? Mắt cô để ở đâu vậy? Đui à? – Tên đó càu nhàu gắt lên.- Anh… - Nhỏ trợn mắt nhìn.- Tôi sao? Giờ cô tính thế nào? – Tên đó tỏ vẻ bực bội.- Thế anh muốn thể nào?

– Nhỏ cố gắng bình tĩnh.- Bồi thường! – Tên đó dửng dưng đáp.- Cái gì á? Anh mơ à? Não có vấn đề hay thần kinh bị chập mạch thế hả? Không đời nào tôi lại đi bồi thường cho anh. Còn vấn đề mắt của tôi thì cho anh xem lại!

Anh cũng bị đui à mà còn hỏi mắt tôi để đâu? Bộ không thấy sao còn hỏi? Anh đi cũng không thèm tránh đường cho tôi ở đó mà quát mắng này nọ! Anh tưởng mình là ai? – Bảo Vỉ bực tức xả một tràng làm tên đó ngớ người.- Cô… - Tên đó cứng họng.Từ xa xa có hai người bước tới. Một nam một nữ. Đứa con gái đi cạnh tên con trai phải nói là chỗ cần che không che, hở không hở. Nói chung ăn mặc cực kì thiếu vải trầm trọng. Bảo Vi liếc xéo nhỏ đó một cái với ý nghĩ trong đầu: “Chướng cả mắt!”

Còn quay sang tên con trai thì…nhỏ đơ luôn! Nhận thấy hai người đó đi về phía mình…nhỏ quay mặt đi, cốt là để tên con trai đang bước tới không thấy mình.Hai người đó dừng lại bên cạnh tên vừa gây sự với nhỏ, tên con trai hỏi:

- Chuyện gì vậy?- Hừ…cái con nhỏ thối tha này làm đổ café lên người tao rồi không chịu bồi thường…đúng là cái đồ thiếu tự trọng! – Tên đó nói nhỏ làm Bảo Vi trừng trừng mắt quay lại mắng, quên luôn mình đang trốn ai.- Anh vừa phải thôi nhá! Bản tiêu thư đây hạ mình xin lỗi anh là phước đức mười hai đời nhà anh rồi đó! Đừng có mà được đằng chân lên đằng đầu như thế! Tôi không nhịn anh đâu! – Bải Vi tức tối quát.- Vi???

– Tên kia chứng kiến nãy giờ thì nheo mắt hỏi.- Á…chết mẹ rồi… - Vỉ đưa mắt sang người vừa gọi mình thì mới phát hiện mình bị hớ rồi. Ôi trời ơi! Công sức lặng lẽ chuồn qua đâ không để hai ông anh biết thế công toi!- Vi…sao lại ở đây? – Tên con trai đó hỏi tiếp.

- Á…à…anh Minh yêu quý của em… - Nhỏ nói với giọng ngọt ngào kinh khủng làm tên kia giật cả mình với thái độ quay ngoắt 3600 của nhỏ.- Ôhô…anh đâu đề cập tới vấn đề yêu hay ghét? Anh chỉ muốn hỏi sao em lại ở đây? – Minh cưởi giả lã rồi nhìn cô em mình.- À…thật ra thì… - Nhỏ ấp a ấp úng vì nếu nói ra thì về nhà sẽ bị nó chém chết còn giờ mà không khai thì bị anh phanh thây ngay tại chỗ. Đường nào cũng gặp Diêm Vương sớm.- Bảo Vi…

- Minh nghiêm giọng lại.- Thật ra…pama cho em sang đây! – Nhỏ nói lí nhí.- Cái gì? Pama cho mày sang đây à? Có nhầm không? – Minh nhíu mày nghi ngờ.- Anh không tin thì gọi về hỏi pama mà kiểm chứng. Em tuyệt đối không nói sai sự thật! – Nhỏ hung hồn.- Hừ…thôi bỏ đi! Cứ coi anh mày tin mày một lần. Mày qua đây thì chắc con tiểu quỉ kia cũng sang đúng chứ? – Minh nhíu mày nghi ngại.- Vâng! – Nhỏ gật đầu lia lịa.- Ôi…cái tháng năm huy hoàng của tôi ơi! – Minh ôm đầu kêu than.- Hừ…than với chả vãn suốt ngày! – Nhỏ hừ mạnh một tiếng.

- Con kia! Mày câm miêng lại giùm anh mày một cái! Mày có tin tao gọi điện kêu pama vác mày về ngay không? – Minh trừng trừng mắt.- Anh dám? Em chưa méc pama anh sang đây cặp với mấy con nhỏ chân dài là may phước lắm rồi. Còn hù em hả? – Nhỏ vặn ngược lại.- Thôi thôi cô ơi…cho tôi xin! Tôi không dám! – Minh vác cái bộ mặt thất bại.- Hừ…may cho anh đó. Còn tên này là bạn anh hả? – Nhỏ hất mặt sang tên kia.- Phải! Nó là Khánh. Bạn anh!

– Minh trả lời.- Thế hai người tự giải quyết nhá. Em đi. – Nhỏ đứng dậy, phủi quần áo rồi quay lưng đi.- Này…giải quyết chuyện gì thế? – Anh nhỏ hỏi với theo.- À…chuyện café trên áo hắn ta ấy mà. Em xin lỗi rồi nhưng hắn không chịu. Anh giải quyết đi. Em về nhá! – Nhỏ quay lại trả lời rồi chạy biến đi.

Nó và Vi gặp lại nhau tại chỗ cả hai hẹn lúc đầu rồi cùng nhau quay trở về căn biệt thự. Buổi chiều hôm nay thế là đủ. Nó về phòng rồi đi tắm một cái cho mát mẻ. Nó ngâm mình trong bồn nước hơn nửa tiếng đồng hồ rồi mới chịu bước ra. Quanh người quấn một cái khăn bông lớn, dài tới ngang đùi, nó bước về phía giường và cầm lấy chiếc điện thoại đang reo inh ỏi mà nghe máy:“Dạ…” “An đó hả con? Mama nè! Ăn uống gì hết chưa?”

– Là going mẹ nó.“Dạ rồi ạ! Mẹ gọi kiếm con có chi không?” – Nói trả lời.“Ta nhớ hai đứa nên mới gọi hỏi thăm thôi. Bảo Vi thế nào? Khoẻ cả chứ?”“Vâng! Vẫn khoẻ ạ…”

– Nó trả lời mà lưỡi lè ra.“Hừ…nói chuyện với con mất cả hứng.” – Mẹ nó nói với giọng hờn dỗi.“Thế thôi ạ. Mama không có hứng nữa thì con cúp đây!”“Ấy khoan…hừ…cô đấy nhá! Chỉ có biết chọc tức tôi là giỏi thôi.” – Mẹ nó trách móc.“Hì…con mà lại…”

– Nó nhăn răng cười.“Mệt cô quá. Tôi gọi điện để nói với hai cô là hai đứa sẽ học chung với hai thằng anh kia. Mai tới trường rồi lên phòng hiệu trưởng nhận lớp tiện thể chào hỏi luôn thể hộ ta. Lâu rồi không gặp ông ấy!” – Mẹ nói nói.“Vâng…con biết rồi!” – Nó chán nản.“Ngủ sớm đi. Mai đi học.” – Mẹ nó dặn dò.“Vâng…mẹ ngủ ngon, con cúp đây!” – Nó nói rồi cúp máy cái “rụp”.Nó không khỏi nén tiếng thở dài. Nhắc đến hai tiếng đi học, thực sự đối với nó quả là kinh khủng. Nó còn nhớ gần 15 năm cắp sách tới trường đều cùng là một thảm hoạ. Con trai xếp hàng dài theo nó với Vi thật sự khiến người ta đau đầu. Chưa kể còn gặp mấy vụ đánh ghen lùm xùm của mấy đứa con gái ghen ghét hai đứa nó nữa chứ.Đáng nói hơn nữa là nó đã cố gắng để trở thành một đứa con gái quậy phá kinh khủng để mấy đứa khác tránh xa ra nhưng không ngờ phản tác dụng.

Số fans theo đuổi nó tăng gấp 3, 4 lần làm nó thấy nản. Đấy là lí do tại sao nó cố gắn nhảy cóc ra trường nhanh chứ không chết sớm. Hiện tại trong tay nó nắm 4 cái bằng đại học của 4 trường nổi tiếng trên thế giới về: thiết kế thời trang, luật sư, kinh doanh và bác sĩ.Mai đi học rồi, nó ngẫm mà thấy chán ngán. Một suy nghĩ loé lên trong đầu nó: “Hay là đi chơi?”Nó nhanh chóng chạy cái vèo sang phòng Bảo Vi thì thấy nhỏ đang ung dung nằm trên giường lướt web với cái laptop trước mặt. Nó nhảy cái phót lên giường khều nhẹ tay Vi hỏi:- Ê…tao chán quá à!- Rồi…mày muốn đi đâu?

– Vi nhìn nó bằng đôi mắt gian gian.- Hì…có mày hiểu tao nhất! Tao tính tới bar xem hai ông anh mình làm ăn ra sao. Tao muốn biết ai sẽ nắm chức danh chị dâu tương lai của mình! – Nó hứng khởi.- Nghe cũng vui đó! Tao duyệt! Haha… - Nhỏ cười rồi nhìn nó, nói tiếp:- Thế nhưng biết hai ổng ở đâu mà tìm?- Keke…tao đã liệu trước chuyện này rồi. Gọi điện hỏi thằng Zun là biết ngay ấy mà! – Nó cười nham hiểm.- Đúng là bạn tao có khác!

Gọi lẹ đi!! – Vi thúc nó.Nó cầm cái điện thoại rồi gọi cho Zun – một tên đàn em hai đứa nó rất quí:“Alo…thằng nào đấy?” – Đầu dây bên kia giọng khó chịu.“Cái gì á? Thằng nào sao? Mắt mày đui hả? Nghe điện thoại mà cũng chẳng biết nhìn xem là ai sao?” – Nó lớn giọng.“Hứ…mẹ nó…thằng nào nói lẹ! Tao đang bận!” – Zun gắt.“Bà nội mày!

Tao rủa tám đời dòng họ nhà mày sống gặp ma, chết gặp quỉ, ở nhà thì bị điện giật tưng tưng, ra đường thì xe tông thần kinh tửng tửng, xuống biển gặp cá mập nó xơi, lên núi thì mệt chết hết hơi để thở! Tao cho mày 3s để biết tao là ai!!!”

– Nó chửi xối xả làm thằng nhóc trợn tròn mắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, mặt mủi trắng bệch đầy sợ hãi còn Bảo Vi bên cạnh thì nằm cười lăn cười bò.“Không lẽ…chị…” – Thằng Zun ấp úng.“Phải…tao là chị mày đây chứ thằng nào! Ngon quá nhỉ?

Dám nạt tao à?” – Nó hét vào cái điện thoại làm Zun phải để xa gần cả mét để bảo toàn cái tai.“Em…em xin lỗi chị yêu quý mà! Tại không ngờ hôm nay…chị chiếu cố gọi cho thằng em này nên em hơi…bất ngờ mới không kịp nhận ra thôi! Chị làm ơn bỏ qua cho em!” – Zun nuốt nước bọt cái “ực” đầy khó khăn.“Hừ…chị mày đang có chuyện gấp cần hỏi nên bỏ qua nhưng nên nhớ là không có lần sau đâu!” – Nó hăm doạ.“Vâng…mà chọ có chuyện gì cần hỏi ạ?”

– Zun hỏi.“Anh hai đang ở đâu vậy?”“Ý chị là Anh Minh với anh Thiên ý ạ?” – Zun hỏi lại.“Ừ”“Hai anh ấy đang ở trường đua Tử Thần. Chị tới đó là gặp ngay. Ngồi ngay dãy vip đó!” – Zun nói.“Thế hai ổng có tham gia không?” – Nó hỏi.“Theo em biết là không. Hai anh ấy hôm nay chỉ đến xem thôi.” – Zun thành thật trả lời.“Thế thôi nha nhóc.

Mà chị mới về Việt Nam đây. Nghe nhóc nhắc tới trường đua Từ Thần làm chị nóng máu thật đấy! Tối nay chị muốn quậy một bữa ra trò ở đó. Nếu thích thì tới xem!” – Nó cười.“Thật ạ? Thế thì em sẽ tới. Khoàng 10g là bắt đầu đấy. Em tới đó chờ chị!”“Thật sao? Thế thì lát chị tới!” – Nó nói rồi cúp máy.- Sao rồi? Hai ổng đang ở trường đua Tử Thần hả?

– Bảo Vi nhìn nó đầy thích thú.- Ừ…tối nay nóng máu thật! Hay là tham gia? – Nó hỏi.- Thôi nha…mày đua thì tao ngồi xem! Đua với mày tao nhục chết. – Vi lắc lắc cái đầu.- Haha…biết không thắng nổi tao nên mới ngồi xem chứ gì? Biết thế là tốt đó! Tao không ngờ mày lại biết dừng lại đúng lúc như vậy! – Nó được thể tự sướng một tràng.- Khùng à? Tao còn khuya mới sợ mày. Chỉ là đem nay không có hứng. Để bữa khác đi. – Nhỏ bĩu môi trả lời.- Ờ…thì thôi.

Chuẩn bị đi rồi đi. 8g30 rồi. 10g là đua nên tao không muốn tới trễ. – Nó nói rồi chạy tót về phòng sửa soạn.Nó về tới phòng là mở tung cái tủ quàn áo chọn một bộ đồ thật phù hợp cho đêm nay. Nó chọn một cái áo da đen ôm sát người, cộc tay làm tôn lên vóc dáng của mình cùng với cái quần dài cũng màu đen nốt.

Thêm một cái dây chuyền có mặt hình đầu lâu trước ngực, tai đeo khuyên hình chữ thập bằng pha lê đen đầy bí ẩn kết hợp với vài cái vòng tay màu đen có đinh tán khiến nó trở nên cá tính hơn. Chân mang đôi bốt cao tới đầu gối có gót nhọn 1 tấc, chiều cao của nó như được tăng lên một cách rõ ràng. Gương mặt nó bị che đi hơn nửa nhờ cặp kính mát to bản, mái tóc màu hung đỏ cá tính được buột vổng lên cao. Nó bây giờ nhìn chẳng gì xã hội đen.Bước xuống nhà, nó thấy Bảo Vi đang đứng chờ nó.

Nhỏ điện một cái áo lệch vai màu đỏ nóng bỏng dài qua cái quần sóoc trắng một chút, chân mang đôi bốt cao 1 tấc tới mắt cá chân màu đen. Nhỏ cũng như nó, trên gương mặt hiện diện một cái kính to bản để che đi gương mặt của mình. Phải nói thật, Bảo Vi lúc này làm mấy tên sói già nhìn vào phải nuốt nước bọt “ừng ực”. Hai đứa leo lên hai chiếc xe moto đen bóng lao vút ra khỏi cổng biệt thự với đích đến là trường đua Tử Thần…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.