Hủ Nữ Ga Ga

Chương 59: Chương 59




Chờ đến khi ta nhảy vào văn phòng của Nhậm Hàn, người nào đó đang chăm chú phê duyệt văn kiện, thậm chí còn thảnh thơi nhấp cà phê, không hề có một chút tự giác của người làm việc xấu bị lộ.

Ta ngao ngao tru lên, móng vuốt xòe ra chưa kịp bổ xuống đã bị Nhậm Ma Vương túm người, kéo vào trong lòng. Bởi vì ta và Nhậm Hàn chưa lần nào thân mật như vậy ở trong văn phòng nên giờ tự nhiên ngồi trên đùi hắn, ta có một chút ngẩn người.

Ngay giây tiếp theo, ta còn chưa kịp tỏ vẻ phản kháng, hai vị nhân viên phòng phóng viên là lão Huyền cũng Slime ào ào xuất hiện ở cửa văn phòng.Thật ra vừa rồi ta gào rít xông vào, hai người này biết chắc chắn 100% ta tìm Nhậm tổng không phải vì việc công, ta vừa chạy như bay suốt một đoạn đường đến văn phòng của hắn, những người khác đều chỉ dám chỉ trỏ sau lưng, nhưng lão Huyền này chỉ sợ thiên hạ không loạn, không biết moi đâu ra một tập tài liệu, liền đàng hoàng lôi Slime đến “báo cáo công tác”.

Nói trắng ra là đến hóng chuyện.

Kết quả, đúng là có chuyện bổ não cho bọn họ hóng thật.

{{{(>_<)}}}

Ta ngoan ngoãn ngồi gọn lỏn trong lòng Nhậm Ma Vương, bốn mắt nhìn nhau.

Phút chốc, cuối cùng Nhậm Ma Vương cũng xem xong văn kiện, ngẩng đầu lên thản thiên: “Xem xong chưa? Xong thì đi ra ngoài đi.”

Bên này lão Huyền và Slime cũng chỉ đơn thuần nghĩ muốn đến hóng hớt, không ngờ tới lại có thể nhìn thấy một cảnh tượng mạnh mẽ táo bạo như vậy, vẫn cứ đực mặt đứng ở cửa, bây giờ nghe thấy BOSS lên tiếng, vội vàng hoảng hốt rút lui. Trong lúc gấp rút, lão Huyền còn đạp phải chân Slime.

Thấy thế, Nhậm Đại BOSS nửa cười nửa không: “Phiền phức lại đến rồi.”

Ta khó nhọc quay đầu như con robot bị rỉ đối mặt với Nhậm Ma Vương, còn chưa kịp nói lấy nửa câu, Nhậm Hàn đã đột ngột cúi đầu, chạm nhẹ lên một ta một cái như chuồn chuồn điểm nước.

Ta 囧, lần này không chút do dự đẩy Nhậm Hàn ra, nhưng cánh tay hắn đang ôm sau lưng lại càng siết chặt hơn. Nhậm Ma Vương nhíu mày, bất mãn nói: “Không được nhúc nhích, anh biết tính em kích động thả ra là nhảy nhót loạn xạ, sợ em va vào cạnh bàn nên mới phải ôm, em còn dãy dụa nữa!”

Ta khóc không ra nước mắt: “Nhưng mà đây là văn phòng.” Nhậm Đại BOSS, tuy rằng anh là phó tổng, nhưng em thì chỉ là một chân biên tập nho nhỏ, anh làm ra cái chuyện ám muội động trời như thế, còn có định để em sống ở đây nữa hay không đây?

Kết quả, Nhậm Ma Vương đàng hoàng trả lời, “Không sao, dù sao em cũng sắp từ chức rồi. Quan hệ của chúng ta không tính là cấp trên cấp dưới nữa, là người một nhà rồi.”

!!

Người một nhà thì có thể ban ngày ban mặt, ở nơi nghiêm túc như văn phòng mà XXOO sao? Người một nhà thì có thể tùy ý gây trở ngại cho công việc cần xử lý của công ty sao? Còn nữa, ta đã đồng ý từ chức bao giờ đâu?

Ngẫm nghĩ, ta liền nhớ lại mục đích chủ yếu của buổi mang binh hỏi tội hôm nay, đôi mắt rực lên hai ngọn lửa căm hờn, nghiến răng: “Anh dám trộm ID Uy Phong Văn Học Mạng của em!!”

Ai ngờ đối phương thong dong đáp, “Ngưng Ngưng, đấy không gọi là trộm. Chính em nói sau này chúng ta phải hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau, không giấu diếm bất kỳ điều gì. ID của em cũng là của anh, anh login ID của mình thì có gì là sai?”

Nhất thời, ta hiểu ra cái gì là cảm giác lấy đá tự đập vào chân mình.

Sau sự kiện Kiều Kiều, ta vẫn còn chịu một chút di chứng đa nghi, ngờ vực, ghen tị vân vân, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng ta yêu cầu Nhậm Ma Vương sau này có cái gì cũng phải nói hết sạch với ta, không được giấu bất kể cái gì dù là vớ vẩn nhất (ngoại trừ bí mật thương nghiệp của công ty). Kết quả mới chưa đầy hai ngày, Nhậm tiên sinh đã dùng nguyên những lời này táng lại ta.

Đây rõ ràng là một âm mưu! Đây là một cái bẫy!

Ta đồng ý với hắn rồi, sau này Nhậm Ma Vương có thể login ID của ta mà không cần kiêng nể gì, hack QQ của ta, nói không chừng lần nào đó tỉnh giấc sau một đêm, đống đam mỹ của ta cũng sẽ biến mất luôn. Nhưng nếu không đồng ý thì sau này không thể vặn vẹo dò hỏi Nhậm Ma Vương được.

Đang do dự đồng ý hay không đồng ý, đột nhiên Nhậm Ma Vương thoải mái nói: “Trưa nay không cần ra canteen ăn cơm đâu, anh đặt bàn ở ngoài rồi.”

Ta giật mình, bị lôi kéo sang chủ đề khác thành công, “Đang yên đang lành sao lại tự nhiên ra ngoài ăn?”

Nhờ ơn Đại BOSS bóc lột đến tận cùng nên dù buổi trưa công ty cũng gọi là có một tiếng rưỡu nghỉ ngơi, nhưng xét theo tình hình chung, nếu buổi trưa chúng ta không đi làm sớm nửa tiếng thì gần như cầm chắc không hoàn thành công việc được. Cho nên từ sau khi vào tòa soạn làm, bọn ta không hề có khái niệm gọi là ăn trưa hoành tráng.

Nhậm Ma Vương nhìn dáng vẻ thắc mắc của ta, gật đầu nói, “Chiều anh xin nghỉ cho em rồi, lần đầu gặp mặt vẫn nên ra cửa hàng mua bộ quần áo mới thì tốt hơn.”

Ta mờ mịt, “Lần đầu cái gì? Lần đầu gặp ai?”

Nhậm Ma Vương nghe vậy, tâm trạng tự nhiên tốt đặc biệt, lại bẹp thêm một cái lên môi ta: “Anh hẹn với người nhà rồi, tối nay hai đứa mình đến ăn cơm. Tối Kỳ Kỳ đang chạy loăng quăng họp báo cũng sẽ về.”

“W —— T —— F —–?”

Ta thành công phát ra tiếng hét kinh hoàng lần thứ ba trong ngày, mấy đồng nghiệp tim không khỏe lắm nói chung đã đều được đưa lên xe cứu thương rồi. Giờ này phút này, cái gì Uy Phong Văn Học Mạng, bịa chuyện mang thai gì gì đều đã không còn quan trọng, ta đã đã hoàn toàn bị chuyển sang chủ đề khác.

“Anh anh anh!” Ta hoảng đến độ giậm chân bành bạch, “Nhanh vậy đã phải gặp bố mẹ anh rồi sao? Chuyện lớn như vậy sao không nói với em trước?”

Nhậm Ma Vương chớp mắt, giọng điệu hoàn toàn vô tội: “Bây giờ nói với em rồi còn gì? Từ giờ đến lúc ăn cơm còn cả một buổi chiều.”

“Một buổi chiều đủ thế sh*t nào được?” Hơn nữa cũng không nhất thiết phải gấp vậy chứ? Cũng không phải là mai đám cưới, ta vẫn hoàn toàn, hoàn toàn chưa chuẩn bị tốt tâm lý!

Trời cao ơi, đất dày ơi, ít nhất cũng phải cho con một tuần giảm béo đi SPA làm đẹp chứ!!!

Nhậm Hàn chết tiệt.

Suốt cả buổi trưa ta ở trong trạng thái hoảng loạn, tặng quà gì hoàn toàn do Nhậm Ma Vương quyết định, dù sao thì hắn là người rõ cha mẹ mình thích cái gì nhất. Nghĩ đến chuyện Nhậm Ma Vương có thể tìm được một người con gái có điều kiện cực tốt, kết quả chọn đi chọn lại lại chọn trúng ta… Hơn nữa thanh danh của ta trong xã hội thương lưu là con gái của nhà giàu mới nổi, lại là người hủy hôn ước sau khi vị hôn phu bị tai nạn, đứng ở cổng nhà Nhậm Hàn, hai chân ta không kìm được run lẩy bẩy.

Nhậm Ma Vương nhíu mày,“Được rồi, không cần nhìn nữa, cửa sắt của nhà anh bị em nhìn sắp chảy đến nơi rồi, vào thôi nào.”

Ta túm tay Nhậm Hàn kéo lại, nước mắt thành dòng: “Em thật sự vẫn chưa chuẩn bị tốt tâm lý mà, hay là thế này, anh gọi điện cho hai bác, nói tuần sau bọn mình đến. Giờ mình về nhà diễn thử trước một tuần, anh nói cho em biết mọi người thích gì, ghét gì, như vậy thì em có thể chú ý hơn một chút —— “

“Bạch Ngưng!”

Nhậm Ma Vương bị ta tra tấn, cuối cùng cũng nổi khùng, “Không cần rườm rà, cái trò diễn thử này chẳng tác dụng gì cả.”

“Tại sao?” Chẳng lẽ cha mẹ Nhậm Hàn vô cùng vô cùng dễ tính, cho dù ta vừa uống canh vừa xỉa răng cũng không ý kiến?

Nhậm Hàn nheo mắt, cong môi: “Vì em vốn hoàn toàn không phù hợp với yêu cầu của họ.”

“…” Ta hóa thạch tại chỗ, vẻ mặt Nhậm Ma Vương vẫn bình tĩnh như cũ, ngay cả lông mày cũng không thèm nhíu, tiếp tục đả kích: “Nếu án theo yêu cầu của họ mà tuyển dâu, em căn bản là không đạt tiêu chuẩn, ngay cả tư cách báo danh dự tuyển cũng không có, nếu thực sự muốn PK với các cô khác, ngay cả bạn gái kém nhất của anh em cũng không bằng được, cho nên không cần phải lấy lòng họ. Chỉ cần anh thích là được, vào thôi nào.”

——- Căn bản không đạt tiêu chuẩn

——- Căn bản tư cách báo danh dự tuyển cũng không có

——- PK không hơn được ai

Rõ ràng là muốn trấn an ta, nhưng đi qua cổ họng của Nhậm Ác Miệng thì liền thay đổi hoàn toàn sắc thái. Đương lúc ta đang nghiến chặt răng do dự không biết có nên nổi khùng hay thôi thì từ sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nữ đầy cường điệu: “Ai za za, sao đến rồi mà còn không vào?”

Ta quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bà lão mình mặc váy hoa cùng một con Samoyed trắng như tuyết, Nhậm Hàn nhìn thấy người này, quả nhiên mở miệng chào: “Bà nội.”

Ta học theo, ngoan ngoãn gọi “Bà nội.” Ánh mắt đảo đi đảo lại trên người Samoyed, thật ra từ lúc nuôi Ultraman, có một thời gian ta điên cuồng ham muốn nuôi thêm một loại cún to to, đối tượng lựa chọn chính lúc ấy là Samoyed cao lớn đáng yêu.

Ultraman tuy thông minh hoạt bát, nhưng tính tình hiếu động, gặp ai cũng quấn quấn quýt quýt, đừng nói là giữ nhà, thậm chí chỉ còn thiếu nước làm nội gián cho đám trộm. Samoyed nhanh nhẹn nhạy bén, chưa nói đến trình trông nhà siêu khủng, bình thường cũng sẽ thanh đạm tao nhã, không nhảy nhót lăng xăng như con khỉ Ultraman. Hai tên một lớn một nhỏ này mà sống cùng nhau hoàn toàn có thể bổ sung cho nhau!

Nhưng cuối cùng vẫn là vì chi phí sinh hoạt, chi phí chăm sóc của một con cún đắt quá nên ý tưởng này cuối cùng không bệnh mà chết. Không ngờ hôm nay ở nhà Nhậm Ma Vương lại được thấy Samoyed ngưỡng mộ bấy lâu, căng thẳng trong lòng ta liền tụt đi vài phần, chảy nước miếng nhìn Samoyed đang ngoan ngoãn ngồi cạnh bà nội của Nhậm Hàn.

Thật là ngoan ngoãn đáng yêu quá đi, đi bộ ra không cần buộc dây dắt cũng không chạy nhảy lăng xoăng, chẳng bù với con khỉ nhà ta, buộc cho cả sợi dây vào cổ rồi vẫn còn lao ào ào về phía trước. Nhưng mà… lúc hơi liếc về phía Nhậm Hàn, Sa bé nhỏ cũng không vẫy vẫy đuôi, chẳng lẽ tình cảm của hai người không được tốt?

Nhậm Ma Vương có vẻ như nhìn thấu suy nghĩ của ta, nhìn ta nhướng mày rồi mới quay sang nói: “Sako.”

Trong phút chốc, nghe thấy cậu chủ tình cảm gọi tên, Sako vẫy vẫy cái đuôi tiến đến trước mặt Nhậm Hàn, bộ dạng phục tùng cọ cọ vào chân hắn, cuối cùng ngoan ngoãn ghé vào đứng bất động bên người Nhậm Hàn. Nhậm Hàn vỗ vỗ đầu tiểu tử kia, Sako ngẩng lên lè lưỡi liếm liếm tay xem như đáp lại.

Nhất thời, ta trợn tròn mắt.

A a a!

Sako quả thật là… một nữ vương thụ siêu cao quý siêu thanh lịch siêu đáng yêu siêu dịu dàng siêu moe siêu man show!

Nói không chừng, lúc tiểu tử kia nhìn thấy chủ đã sớm muốn nhảy bổ vào người hắn hun hít, nhưng ngại vì bản thân thân phận cao quý, tính cách tao nhã nên đành phải chờ chủ mở miệng mới dám ngoan ngoãn lại gần cọ cọ. Đức tính này Ultraman có học cả đời cũng không học được! Cho nên mới nói, chủ nào chó nấy.

Sako mỹ thụ, ta quả thật rất vừa lòng với ngươi.

Ta định vươn móng vuốt ra chà đạp Sako một trận, nhưng còn chưa kịp chạm vào lông đã bị bà nội Nhậm Hàn chặn đứng, cụ liếc mắt đoan trang: “Ai za za, đây có phải là Ngưng Ngưng mà tiểu Hàn nhà ta suốt ngày nhớ nhớ nhung nhung không vậy?”

Nghe vậy, ai đó ngượng ngùng đưa nắm tay lên che miệng ho khan vài tiếng, trên mặt không ngờ cũng bắt đầu xuất hiện cái mà người ta vẫn gọi là “Đỏ ửng“.

Ta vì nghe được hai chữ “Ngưng Ngưng” mà mở cờ trong bụng, vẫy vẫy cái đuôi nói: “Con chào nội ạ, con là Bạch Ngưng. Vì hôm nay mới đột ngột biết phải đến thăm bà nên con chưa kịp mua gì nhiều, mong bà đừng trách ạ.”

Bà nội Nhậm Hàn nghe xong lời này, đôi mắt lập tức híp lại thành một đường, “Ai za a, đến là tốt rồi, còn quà cáp gì nữa.” Vừa nói vừa kéo ta vào trong nhà, hùng hồn lý luận tiếp: “Hơn nữa, con sớm muộn cũng là cháu dâu của bà, mua quà mua cáp vẫn là móc tiền của tiểu Hàn nhà ta mà.”

“…”

Ta bước hụt một bước, xém chút nữa ngã sấp ra trước cổng nhà họ Nhậm. Cuối cùng thì ta cũng biết cái miệng độc địa giết người không dao của Nhậm Hàn được di truyền từ ai rồi. Nhưng mà chung quy, dưới sự dẫn đường của bà nội, ta bắt đầu tiến vào lòng địch —- chính thức bước vào cánh cổng nhà họ Nhậm.

Bữa tối hôm đó, lửa sém lông mày.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.