Hủ Nữ Muôn Năm

Chương 86: Chương 86: Hùng Cách Cách, Chúng Ta Hẹn Hò Đi! (6)




Editor: Mèo Múp

Tô Hàng nhìn Hùng Cách Cách, quyết định dứt khoát, tối nay anh muốn xác định quan hệ của hai người!

Vì Hùng Cách Cách, ngay cả anh ruột anh cũng có thể mang ra làm bia đỡ đạn thì một người chú không thân thiết có đáng gì? Ha Ha... Ngày mai anh phải dẫn Hùng Cách Cách về nhà! Một chiêu giành lấy tiên cơ này, anh phải vận dụng cho tốt, không thể để Phó Khương chèn ép mãi được.

Bây giờ anh không khỏi có chút mong đợi, khi anh nắm tay Hùng Cách Cách, đứng ở trước mặt người nhà giới thiệu đây là bạn gái của mình thì lúc đó vẻ mặt của Phó Khương sẽ thay đổi đặc sắc như thế nào đây? Ha... Mới nghĩ thôi đã thấy vô cùng hưng phấn rồi!

Được rồi, được rồi, anh không thể đắc ý vênh váo được. Đầu tiên phải thu phục được Hùng Cách Cách trước đã.

Nhưng rốt cuộc phải làm thế nào mới thu phục được Hùng Cách Cách đây?

Trước kia, chỉ có phụ nữ mới tìm đủ mọi cách bám lấy anh, còn Hùng Cách Cách này, rõ ràng là thích anh nhưng lại muốn chơi vờ tha để bắt, đúng là trò chơi của con gái, quả thật làm cho anh gặp chút khó khăn khi ra tay. Hay là trước tiên thử dò xét ý tứ của cô một chút rồi mới tiếp tục? Hoặc là trực tiếp làm luôn thì tốt hơn đây? Thật là rắc rối.

Tô Hàng vô cùng rối rắm, sau đó quyết định nói thẳng ra ý định của mình. Anh đút hai tay vào túi, hít một hơi thật sâu, nhìn mặt hồ tĩnh lặng trong công viên, giọng điệu có chút đắc ý: “Này, Hùng Cách Cách, tôi biết là cô thích tôi, tôi sẽ cho cô một cơ hội, chúng ta...” Anh quay đầu nhìn Hùng Cách Cách, nói lớn tiếng: “Chúng ta hẹn hò đi!”

Hùng Cách Cách sợ hết hồn! Anh ta... Anh ta... Anh ta đang nói gì vậy? Đầu óc Hùng Cách Cách giống như bị chập mạch, cảm thấy chắc là mình nghe lầm. Cô nói lắp bắp: “Tôi... Chúng ta... Chúng ta... hẹn hò?”

Tô Hàng nắm lấy cổ tay Hùng Cách Cách, kéo cô đến trước mặt, ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm Hùng Cách Cách, cực kỳ nghiêm túc nói: “Đúng! Hẹn hò! Làm bạn gái của tôi!”

Trong nháy mắt, lòng của Hùng Cách Cách hoảng loạn. Cô lắc đầu như trống bỏi: “Không không không...” Lời nói của Tô Hàng nói giống như tàu lượn siêu tốc, thật dọa người! Cô thà ngồi tàu lượn siêu tốc mười lần, sau đó ói mửa dữ dội mười lần chứ không muốn nghe Tô Hàng rống lớn ‘Chúng ta hẹn hò đi’. Nói thế còn tổn thương người khác hơn là bạo cúc hoa nữa.

Tô Hàng hoàn toàn không nghĩ đến việc Hùng Cách Cách sẽ từ chối thẳng thừng như thế, tức giận nói: “Tại sao lại không? Không phải là cô thích tôi sao?” Rõ ràng là cô thích anh vậy mà bây giờ lại làm bộ làm tịch, rốt cuộc là tại sao?

Hùng Cách Cách kinh ngạc nói: “Ai nói tôi thích anh?”

Tô Hàng nghiến răng nói: “Phạm Bảo Nhi!”

Hùng Cách Cách suy nghĩ một chút, sực hiểu ra: “Cô ấy hiểu lầm rồi. Nhất định cô ấy cho rằng anh là ông chủ của tôi.”

Cả người Tô Hàng run lên, cố gắng khống chế đôi tay đang run rẩy, trầm giọng hỏi: “Ý của cô là cô thích anh tôi?”

Hùng Cách Cách mấp máy môi, nói thẳng đuột: “Có chút thích. Anh ấy rất tốt với tôi.”

Gân xanh trên trán Tô Hàng giật giật, anh gầm lên: “Chẳng lẽ tôi không tốt với cô hay sao?”

Hùng Cách Cách nhìn Tô Hàng, lên án: “Anh luôn la mắng tôi, lúc nghe những lời đó thì trong lòng tôi thấy không thoải mái.” Nếu như nói mắng một người xối xả là tốt với người đó, vậy thì cô cũng có thể đối xử tốt với Tô Hàng, còn hơn cả tốt nữa cơ!

Tô Hàng định mắng Hùng Cách Cách ngu ngốc, nhưng lời đến khóe miệng lại nuốt trở vào. Anh hít một hơi thật sâu, nắm cổ tay Hùng Cách Cách, thử dùng giọng nói bình tĩnh tiến hành khai thông cho Hùng Cách Cách: “Cô cũng biết bây giờ anh tôi và Xương Kỳ đã có con, cô sẽ không thể có kết quả với anh tôi được, nhưng cô có thể thích tôi.”

Hùng Cách Cách kiềm chế ý định né tránh Tô Hàng, lầm bầm “Đừng tưởng ‘thích anh’ là một niềm vinh hạnh. Tôi không muốn.” Thích một người là chuyện rất hạnh phúc, rất thần thánh, là chuyện tâm ý tương thông, tuyệt đối không phải là vinh hạnh, ban ơn gì hết. Từ ‘thích’ mà Tô Hàng nói giống như chủ nhân bố thí cho nô tài một ánh mắt thân thiện, chẳng những nô tài phải cảm tạ ân đức mà còn phải cảm động đến nước mắt đảo quanh, tạ chủ long ân, cam kết đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn đặt chủ nhân lên đầu. ‘Thích’ như vậy, Hùng Cách Cách không muốn, cũng không có cách nào chịu nổi.

Tô Hàng rất tổn thương, cực kì tổn thương. Anh cảm thấy mình như kẻ ngu. Anh lầm tưởng người Hùng Cách Cách thích là anh nên cứ vui mừng hớn hở mãi. Anh chủ động đến gần Hùng Cách Cách, ôm tâm tình kích động vây quanh cô, trong lòng thấp thỏm lo lắng thổ lộ với cô nhưng thứ nhận được chỉ là từ không! Không! Không! Liên tiếp cùng với sự hiểu lầm đến mắc ói!

Tô Hàng tổn thương nhưng lại không biết rằng lời nói của anh cũng khiến Hùng Cách Cách tổn thương.

Hùng Cách Cách bị tổn thương nhưng cũng không biết rằng lời của cô khiến Tô Hàng tổn thương.

Tô Hàng bị tổn thương là bởi vì anh luôn xem mình là trung tâm, luôn nghĩ ý muốn chủ quan của mình là ý muốn của người khác; còn Hùng Cách Cách bị tổn thương có lẽ là vì cô không bao giờ nghĩ mình là trung tâm, cũng hoàn toàn không ý thức được mình sẽ chiếm cứ trái tim của Tô Hàng, dẫn dắt tư tưởng của anh. Đây chính là một loại tình cảm rối rắm, muốn cắt đứt cũng không thể.

Hai người đều bị tổn thương, đều giống như con thú nhỏ, cho dù bị thương cũng không dễ dàng bỏ qua cho người tổn thương mình

Tô Hàng quay đầu đi, châm chọc nói: “Cô không muốn? Vậy thì cô muốn cái gì? Muốn chú tôi thích cô hay là muốn anh tôi thích cô? Tình cảm của tôi không đáng giá đến vậy sao? Để cô yêu thích tôi khó khăn đến thế sao? Hùng Cách Cách, đừng quá đề cao mình!”

Hùng Cách Cách hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay thành nắm đấm: “Tôi chưa bao giờ đề cao mình! Cho nên mới có thể chịu đựng sự giễu cợt và kinh thường của anh hết lần này đến lần khác! Tô Hàng, anh biết không, tôi có một chuyện muốn nói với anh từ rất lâu rồi.”

Tô Hàng quay đầu lại, kinh ngạc nhìn Hùng Cách Cách.

Hùng Cách Cách vung nắm đấm lên, đánh vào mặt Tô Hàng!

Tô Hàng đờ người. Máu tươi từ khóe môi anh chảy ra, nhỏ xuống ngực, giống như là bị một mũi tên bắn thủng tim.

Hùng Cách Cách lắc lắc quả đấm, co chân chạy mất. Người cũng đã đánh rồi, từ chối cũng đã từu chối rồi, bây giờ mà không chạy thì ở lại chờ bị đánh sao? Tô Hàng cũng không phải là một người đàn ông đối xử tử tế với con gái.

Nhớ tới đủ loại ức hiếp bắt nạt trước kia, anh ta quá độc ác mà. Cho dù anh ta nói thích cô thì cô cũng khó mà tin được. Ừ... Dù cho một chút xíu tin tưởng thì cũng không thể tiếp nhận được. Thử nghĩ đi, có cô gái nào tìm bạn trai mà lại không muốn tìm một người dịu dàng săn sóc? Làm gì có cô gái nào muốn tìm bạn trai vừa mở miệng đã mắng mình tới mức không đất dung thân, hận không được đào hố tự chôn mình chứ? Nếu như có cô gái như vậy thì tốt thôi, có thể xứng đôi với Tô Hàng.

Tô Hàng thấy Hùng Cách Cách bỏ chạy, lúc này mới hồi hồn. Con mẹ nó... Hùng Cách Cách dám đánh anh?

Giờ phút này, anh không biết mình muốn gì nữa, hình như trong đầu óc chỉ còn sót lại một ý nghĩ, đó chính là… nhất định phải đuổi theo cô!

Tô Hàng nhổ máu tươi trong miệng ra, cộng thêm một cái răng trắng noãn, sau đó điên cuồng đuổi theo.

Hai người ở trong công viên trình diễn một cuộc so tài rượt đuổi trước nay chưa từng có. Nam đuổi theo nữ, nữ chạy vòng quanh; nữ tránh nam, nam điên cuồng đuổi bắt!

Không biết đã chạy bao lâu, Hùng Cách Cách cho rằng dựa vào bản lĩnh đã vượt qua trăm ngàn thử thách của mình thì nhất định Tô Hàng sẽ không đuổi kịp nên hơi giảm tốc độ, quay đầu lại nhìn ra xa, không nghĩ tới lại bị Tô Hàng đánh lén.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.