Hứa Vị Trọng Sinh Ký

Chương 136: Chương 136: Phiên ngoại chi ký ức dữ duyên tục




Trong mộng cảnh… Hắn chính là mặc quỷ tam hoàng tử, sau khi tàn sát Sở triều hoàng thất, chinh chiến Nam Cương, ở trên chiến trường chinh chiến Nam Cương, hắn kinh giác vì tâm trí của bản thân lại bắt đầu bị vây nhốt, bản thân càng ngày càng thô bạo cùng thị huyết, hắn phát hiện, ở trong lòng hắn ẩn dấu thanh âm mê hoặc, Vì vậy hắn bắt đầu nỗ lực phản kháng, nhưng phát hiện căn bản vô dụng, trái lại ở trên chiến trường suýt nữa bị giết, một phen chật vật chiến đấu anh dũng sau, hắn lảo đảo trốn thoát, nhưng lại rớt xuống huyền nhai…

Trong chớp mắt rớt xuống huyền nhai, hắn cho rằng mình sẽ chết . Trong hốt hoảng, hắn tựa hồ thấy một thân ảnh, một người vận thanh sắc bố y, khuôn mặt rất thanh tú , tuổi cũng chừng bằng hắn.

Đợi hắn tỉnh lại, phát hiện mình ở trong một gian tiểu mộc ốc, tiểu mộc ốc rất đơn sơ, một cái giường, một cái bàn mà thôi. Hắn theo thói quen cảnh giác nhìn bốn phía, hắn tại sao lại ở chỗ này? Ai đem hắn kéo đến nơi đây ? Người nọ sẽ là địch hay hữu?

“A? Ngươi tỉnh?” Một thanh âm trong trong trẻo trẻo vang lên.

Hắn theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy ngoài cửa đứng một người , trên lưng nam tử nọ còn đeo sọt dược, trong tay còn cầm một lưỡi liềm, khuôn mặt nam tử này thanh tú, cặp mắt sạch sẽ, thấy hắn nhìn lại, con mắt nhất loan, cười tủm tỉm mở miệng nói rằng “Vốn ta còn nghĩ rằng tầm hai ngày nữa ngươi mới có thể tỉnh lại, không nghĩ ngươi nhanh như vậy đã tỉnh. Vũ kỹ cùng pháp thuật của ngươi khẳng định rất tốt. A, được rồi, ngươi hiện tại nghĩ thế nào? Còn có khó chịu hay không?”

Hắn trầm mặc nằm ở trên giường, nhìn nam tử kia một bên thao thao nói, một bên buông sọt dược, chỉnh lý dược liệu.

Nam tử này là tẩu phương lang trung sao ? Nguyên lai hắn được một tẩu phương lang trung cứu ?

Không vết tích đánh giá tẩu phương lang trung này, một thân thanh sắc bố y, trên còn có mấy đụm vá, lúc bước đi nhịp bước vô lực, nhãn thần tuy rằng sạch sẽ sáng sủa, nhưng không có ánh sáng như người học võ hay kẻ có pháp thuật. Người này… có lẽ có thể yên tâm.

“Làm sao vậy? Có phải đau ở đâu không?” Đợi nửa ngày chưa đợi được người này nói, thanh y nam tử bước lên phía trước, lo lắng đặt tay lên mạch cổ tay hắn, ở trong khoảng khách khi thanh y nam tử đặt tay lên cổ tay hắn, hắn vô thức muốn vận công đánh văng ra, nhưng chẳng biết tại sao khi nhìn đến trong mắt thanh y nam tử có lo lắng, hắn bất tri bất giác buông lỏng ra nội lực đã vận khởi.

“Di, kỳ quái, không thành vấn đề a.” Thanh y nam tử hoang mang nhìn về phía hắn, nghiêng đầu hỏi “Ngươi tại sao không nói chuyện?” Chần chờ một chút, lại cẩn cẩn dực dực hỏi “Lẽ nào ngươi không thể nói chuyện?”

Hắn sao không thể nói chuyện?

Nhíu mày, hắn mở miệng, mới phát hiện thanh âm khàn giọng, có chút tối nghĩa “Tên của ngươi?”

Thanh y nam tử nghe hắn mở miệng rồi, nhãn tình sáng lên, cười tủm tỉm mà nói “Ta là Hứa Vị.”

Tên chân chính của hắn là Sở Mặc, nhưng, dòng họ Sở này, hắn cũng thập phần chán ghét. Vì vậy, hắn trầm mặc trong chốc lát, mới mở miệng nói “Ta là Mặc.”

“Nga, ta đây gọi ngươi Tiểu Mặcđược rồi.” Thanh y nam tử cười rất ư là hồn nhiên mà nói.

Tiểu Mặc? ? Hắn nghe, lưng cũng có chút phát lạnh, hắn cũng không phải tiểu hài tử… Tiểu Mặc Tiểu Mặc… Thực sự là! Hắn có chút hối hận rồi! Vốn thế, hắn nên tức giận đúng không?

Nhưng kỳ quái, nhìn thanh y nam tử nói liên miên cằn nhằn bôi thuốc cho vết thương của hắn. Vừa nói sơn cốc này, nga, được rồi, hắn rớt xuống huyền nhai, rơi xuống một sơn cốc trồng đủ loại thảo dược. Thanh y nam tử nói, đây là dược cốc.

Sau đó, hắn liền bắt đầu những ngày ở sơn cốc này dưỡng thương. Thanh y nam tử nói, sơn cốc này đếm tới đếm lui cũng chỉ có hắn cùng y hai người, cho nên, cứ yên tâm mà dưỡng thương được rồi.

Thanh y nam tử không hỏi hắn thụ thương thế nào? Cũng không hỏi hắn là người ở nơi nào, từ đâu mà đến? Thanh y nam tử mỗi ngày trong này hái thuốc, sau đó luyện đan, cho hắn trị liệu vết thương, sau đó cùng hắn nói thao thao bất tuyệt về những phong cảnh mà y đã đi qua , gặp được một ít chuyện lý thú, một ít người kỳ quái.

Mà hắn , mỗi ngày cùng chỉ trầm mặc nghe y nói, uống thuốc.

Hắn khi đó, chỉ nhớ rõ ngày qua ngày rất ư khoái hoạt, rất an bình, rất thư thái. Có lẽ là bởi vì … thanh âm trong trẻo của người tên Hứa Vị này ? Có lẽ là bởi vì … hương dược thảo trên người thanh y nam tử này khiến người ta cảm thấy thư thái ? Có lẽ là bởi vì … tươi cười trên mặt thanh y nam tử này lộ vẻ trong sáng nhu hòa? Có lẽ, là bởi vì thanh y nam tử này sớm đã biết trên người hắn có dấu hiệu mặc quỷ nhưng lại không tỏ vẻ khinh ghét hay sợ hãi ? Lại cũng có thể, là bởi vì hắn bắt đầu tham luyến bản thân in trong mắt thanh y nam tử này?

Đúng vậy, ở trong mắt thanh y nam tử, hắn không có dung nhan tuấn mỹ, không băng lãnh làm người sợ hãi. Chỉ là một nam tử trẻ tuổi chất phác ít lời.

Ngồi ở dưới tinh không, nhìn thanh y nam tử ở bên cạnh lửa trại hết sức chuyên chú ngao dược thang, hắn rũ mắt xuống, đưa tay vỗ về mặt mình, trong lòng hiện lên một cái ý niệm trong đầu, nếu như y nhìn thấy khuôn mặt chân thật của mình, có thể hay không sẽ nhận ra thân phận thật sự của mình? Sau đó, y sẽ dùng thái độ thế nào mà đối đãi với mình?

Hắn ở bên ngoài vẫn luôn dùng pháp thuật cùng dược vật để che dấu khuôn mặt chân thực, mà lúc này hắn lại muốn cho thanh y nam tử nhìn thấy khuôn mặt chân thật của mình.

Nhưng… Lúc này hắn cũng do dự rồi.

“Được rồi, thương thế trên người của ngươi tu dưỡng thêm hai ngày nữa sẽ không có chuyện nữa.” Thanh y nam tử đột nhiên quay đầu ,đối hắn cười nói.

Hắn lấy lại tinh thần, trầm mặc không nói, chỉ là gật đầu.

Thanh y nam tử tựa hồ quen với hắn trầm mặc, chỉ là ở lúc này sẽ nói tới một vấn đề ở đâu đâu nào đó.

“Vũ kỹ của ngươi khẳng định rất cao, nhưng, thân thể của ngươi không thể tái thừa thụ lực lượng cường đại quá mức rồi. Trước đây, ngươi khẳng định đều miễn cưỡng chính mình, sau này không thể như thế nha…”

“Được rồi, chuyện pháp lực ta cũng không hiểu, sau khi ngươi rời khỏi đây phải tìm một người biết pháp lực nhìn xem nha.”

“Vì sao?” Hắn rốt cục lên tiếng hỏi, pháp lực của hắn có chuyện sao?

Thanh y nam tử rất ngưng trọng gật đầu “Ân, ngươi… Trên người hình như có một thứ gì đó cùng loại với cấm chế.”

Cấm chế? Con ngươi của hắn co rụt lại, trước đây mê man không xác định đó là gì , giờ thì nháy mắt rõ ràng.

Đúng rồi, là cấm chế.

“Cảm tạ.” Hắn thấp giọng nói tạ ơn.

“Không cần khách khí, đó là điều hẳn làm.” Thanh y nam tử lắc đầu nói, lại tiếp tục ngưng trọng nói “Ta không có pháp lực, đối cấm chế gì đó này cũng không quá lý giải, ta chỉ có thể sử dụng kim châm mở ra bách hối thần của ngươi, kích phát pháp lực bảo vệ tâm trí của ngươi mà thôi. Nhưng, biện pháp như thế hiệu quả quá nhỏ, hơn nữa, cũng chỉ là tạm thời.”

Hắn gật đầu, minh bạch rồi, hắn vẫn luôn đều nghi hoặc, vì sao trước đây bản thân thô bạo thị huyết, nhưng ở bên người thanh y nam tử này cũng bình tĩnh an ổn, nguyên lai là vì vậy a.

Minh bạch nguyên nhân rồi, thương thế được rồi, như vậy, cũng nên ly khai.

Lúc đi ra tiểu mộc ốc, bầu trời trạm lam, khoảng không rộng rãi.

Hắn quay đầu lại nhìn về phía thanh y nam tử tiễn mình đi ,người này thật là người kì diệu.

“Ta sẽ không tiễn.” Thanh y nam tử chắp hai tay sau lưng, loan loan khóe miệng, cười nói.

“Ngươi vẫn ở lại chỗ này?” Hắn hỏi.

Thanh y nam tử lắc đầu cười “Vậy cũng không nhất định. Ngươi biết, ta là tẩu phương lang trung.”

“Vì sao?”

“Cái gì vì sao?”

“Vì sao muốn làm tẩu phương lang trung?”

“Bởi vì muốn đi khắp thiên hạ nha.” Thanh y nam tử cười cười nói.

Hắn nhìn thật sâu vào trong mắt nam tử, đột nhiên ngực có loại ước ao, ước ao cái gì ni? Rồi lại nói không rõ.

Xoay người đi, hắn phi nhanh mà đi, ở lúc sắp tới cốc khẩu, hắn nhịn không được quay đầu lại, đã thấy trước cửa tiểu mộc ốc, thanh y nam tử còn đang ngóng nhìn hắn, khóe miệng tươi cười nhu hòa yên lặng.

Vì vậy, ngực bắt đầu kìm lòng không đậu mà lan tràn một ý niệm trong đầu: nhất định phải tái kiến…

Mặc Tam từ trong mộng cảnh tỉnh lại, nghiêng đầu nhìn về phía người nào đó ngủ ngọt ngào trong lòng, đôi mắt đen kịt không khỏi phóng nhu, nắm chặt tay người nào đó, ở người nào đó vô thức lẩm bẩm vài câu sau, trong mắt Mặc Tam hiện lên một mạt sủng nịch, đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc người nào đó, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn trán người nào đó, một điểm một điểm nhẹ nhàng đụng vào, khẽ hôn, phảng phất quý trọng , tuy rằng rất mềm nhẹ, nhưng người nào đó vẫn mơ mơ màng màng mở nửa con mắt rồi “Tiểu Mặc?”

“Ngủ đi.” Mặc Tam khàn khàn nói .

Người nào đó vì vậy mệt mỏi nhắm lại mắt, tiếp tục gặp Chu Công.

Mà Mặc Tam cũng dừng ở người nào đó vì hắn quấy rầy mà lần thứ hai đi gặp Chu Công, trong đầu lần thứ hai hiện lên một đoạn hồi ức ngắn trong mộng cảnh…

Đó là mộng sao?

Là ký ức đời trước đã bị gạt bỏ… Độc nhất vô nhị ký ức?

Đích thật là bị tận lực gạt bỏ rồi a, rời đi dược cốc sau, cái tên khống chế hắn như phát hiện được điều gì đó , một ngày , hắn quên đi ký ức nơi dược cốc.

Sau khi trọng sinh, cũng là đêm nay mới đột nhiên nằm mộng nghĩ tới.

Nghĩ tới trong mộng cảnh, nguyên nhân Vị Vị làm tẩu phương lang trung là vì muốn đi khắp thiên hạ… Như vậy, chờ sớm mai Phương Hạo Nhiên cùng Trương Minh Thụy trở về, sẽ mang Vị Vị đi bên ngoài dạo chơi. Mặc dù bản thân mỗi ngày đều rút một ít thời gian để cùng Vị Vị dạo chơi, nhưng Vị Vị kỳ thực không thích ở trong hoàng cung…

Nghĩ tới tương lai cùng Vị Vị đi khắp thiên hạ… khóe miệng Mặc Tam xả ra tươi cười thỏa mãn.

Nhưng lại nghĩ tới, vậy thứ đời trước đã khống chế mình… Không biết là người hay vật… Mặc Tam nhíu chặt lông mày, vốn tưởng rằng sẽ là Trương Minh Thụy, nhưng tra xét rõ ràng thì lại phát hiện không phải, thứ chỉ xuất hiện khi hắn sắp nổ tung không phải Trương Minh Thụy.

Khí thế của nó còn mạnh hơn Trương Minh Thụy rất nhiều.

Kí tức đó rốt cuộc là ai? Tại sao muốn khống chế mình, chế tạo giết chóc, đảo loạn thiên hạ?

“Nghìn vạn năm trước, chúng ta đã ký kết minh ước, thần chi nhất tộc không được tiến nhập phàm thế, đảo loạn trật tự nhân gian. Vì sao ngươi lại làm trái minh ước?”

“Phượng hoàng Ngọc Thần Nữ đã bị loại bỏ thần danh, hồn thể dĩ tán, hồng lưu đã bắt đầu sơ tán, kỳ lân thủ hộ luân hồi động đã bắt đầu tu bổ luân hồi động bị phá vỡ.”

“Ngươi hẳn cũng biết, hồng lưu vạn năm một lần, còn có ba trăm năn mới đủ một vạn năm. Ngọc Thần Nữ mạnh mẽ mở thời không, dẫn phát hông lưu, để hồng lưu phá vỡ luân hồi, nghịch sửa luân hồi, phá vỡ nhân thế, tội ác tày trời!”

“Dạ! Phượng hoàng Ngọc Thần Nữ đã bị trừng phạt, hồn phách cụ tán, tái không luân hồi chi kỳ.”

“Vạn năm minh ước, luân hồi hồng lưu, nhân quả tuần hoàn, thần chi nhất tộc kiếp nạn buông xuống! Các ngươi tự giải quyết cho tốt!”

Toàn văn hoàn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.