Hùng Bá Thiên Hạ

Chương 274: Chương 274: Hỏa hình (Thiêu sống)




Ngay lúc này Thiết Mộc đầu óc như bốc hỏa, không cần biết đối diện là ai, vọt lên như tên bắn. Bước chân di chuyển tương đối có tiết tấu, toàn thân cấp tốc lao về phía Trâu Lượng mà giết tới, không hề giấu giếm sát khí. Hắn phải cho đối phương trả giá thật đắt.

Lance không ngăn cản, một tế ti kiến tập có cái gì sư phụ v.v... lại không phải quan hệ huyết thống, giết chết thì sao chứ, dù sao đối phương cũng đã ra tay trước. Thân là Tử tước “cao quý”, Lance lúc này chỉ cần ngồi trên đài cao xem diễn trò.

Thiết Mộc chân trái điểm nhẹ, vốn đang vọt tới trước lại dùng một tư thế kỳ lạ để biến hướng, là thiểm điện bộ của sát thủ tộc báo!

Lấy tốc độ cùng sự quỷ dị để nổi danh, trong khi di động với tốc độ cao lại không ngừng thay đổi phương vị cùng góc độ làm đối thủ khó lòng phòng bị.

Đây là một kỹ năng rất hiệu quả nhưng người thật sự có thể nắm được đến hoàn mỹ lại không nhiều. Ngay trong giới sát thủ, có thể sử dụng tốt kỹ xảo này cũng rất hiếm, vậy mà Thiết Mộc làm được.

Bằng vào sức mạnh của chiến sĩ, phát huy kỹ xảo thiên phú tốc độ của sát thủ, như vậy còn có ai có thể chống đỡ nổi?

Thân hình khẽ vặn mang theo tàn ảnh, thời điểm mắt thấy sắp vọt tới trước mặt Arthur, bóng dáng đột nhiên biến mất, sau một khắc lại xuất hiện phía sau Arthur. Tay trái mang lá chắn lớn quét ngang phong tỏa đường lui của kẻ thù, cùng thời khắc đó, loan đao phía tay phải vẽ ra đao mang óng ánh hướng về phía cổ Arthur bổ tới.

Đao thuẫn hợp kích! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Ánh đao bộc phát như lửa mạnh, vô cùng sặc sỡ cũng vô cùng nguy hiểm.

Loan đao trong tay Thiết Mộc được người bạn điêu khắc sư hỗ trợ điêu khắc là cực phẩm loan đao, trên lưỡi đao lưu chuyển mơ hồ quang mang khiến người khác có thể cảm nhận được một luồng rét lạnh thấu xương. Một đao chém xuống, lá chắn bốn năm mươi điểm phòng ngự cũng không thể ngăn được.

Hắn không chút nghi ngờ, một đao này của mình chém xuống, đối phương có mặc vào trang bị cũng sẽ bị chém thành hai mảnh.

Khóe miệng Thiết Mộc mang nụ cười độc ác, dù sao có Lance tử tước làm chỗ dựa, giết một người so với giết một con chó cũng không khác nhau.

Những người đang có mặt, từ Kalou đến các tế ti kiến tập mắt thấy cảnh này, loáng cái máu đã xông lên đỉnh đầu, đỏ mắt gầm lên muốn xông tới.

Nhưng lúc này, bóng dáng Trâu Lượng biến mất rồi!

Thân pháp Thiết Mộc vô cùng hoa lệ, thiểm điện bộ đủ để viết vào sách giáo khoa, cộng thêm đao thuẫn hợp kích. Vậy mà toàn bộ đều đánh vào khoảng không!

Không người nào thấy rõ đến cùng có cái gì phát sinh, Arthur biến đi đâu rồi?

Kinh sợ nhất hẳn là Thiết Mộc, răng hắn suýt nữa cắn phải lưỡi rồi, một chiêu tất sát đánh trượt mục tiêu không khác gì bước hụt cầu thang, dụng lực như vậy khiến hắn khó chịu muốn hộc máu.

Hống!

Cảm giác nguy hiểm giống như chuông lớn trong lòng kêu vang, con ngươi Thiết Mộc đột nhiên co lại, cái gì cũng không để ý như tia chớp bắn về phía sau, đồng thời lá chắn lớn bên tay trái hoành trước người bảo vệ chỗ yếu hại.

Chậm rồi!

Bóng dáng Trâu Lượng như quỷ mị xuất hiện trước Thiết Mộc. Cái gì lá chắn lớn cấp đồng thau đầy đủ điểm phòng ngự, cái gì cực phẩm loan đao, tất cả đều không thể đỡ được.

Phần eo thẳng, như thuốc nổ bộc phát, quyền tay trái móc từ dưới lên, dứt khoát gọn gàng một kích quất lên dưới cằm Thiết Mộc.

“Phách!”

Đây là một chiêu xung thiên pháo!

Chỉ một quyền đã nghe cằm Thiêt Mộc phát ra tiếng nứt yếu ớt, cả người mất trọng tâm ngửa ra sau bay lên.

Không đợi hắn rơi xuống đất, Trâu lượng tay trái nắm lấy cổ tay hắn, đem thân thể Thiết Mộc đang bay lên không mạnh mẽ giật trở lại, gối phải giật lên – Muay Thái kỹ thuật Nhất tê ngưu.

Đơn giản một chiêu giật gối, sức mạnh từ gót chân bùng nổ đến hông, đến eo, toàn thân căng như dây cung, gối phải tựa tên nhọn bắn tới.

Thiết Mộc mặc dù trúng một quyền nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh tảo, nhiều năm chiến đấu cùng kinh nghiệm sống chết làm cho hắn trước hết lựa chọn phản ứng chính xác nhất, vứt bỏ loan đao ở tay phải, hai tay giữ vững lá chắn lớn bảo vệ trước ngực.

“Bố có lá chắn cấp đồng thau đầy đủ điểm phòng ngự, đòn tấn công của ngươi vô dụng…”

“Ầm!”

Một tiếng nổ đinh tai nhức óc, mọi người tại hiện trường đều thấy lá chắn lớn chắc chắn của Thiết Mộc rõ ràng đã xuất hiện vết nứt, đồng thời thân thể Thiết Mộc như bị xe tăng hung ác đụng trúng bắn ra ngoài.

Ặc…, sao có thể như vậy?!

Lance tử tước trên tửu lâu nhìn thấy một màn này con ngươi suýt nữa nhảy ra ngoài! Đó là lá chắn lớn cấp đồng thau, so với lá chắn của bản thân mình còn kiên cố hơn, làm sao không đỡ được? Làm sao có thể không đỡ được!

Đến lá chắn cấp đồng thau cũng xuất hiện khe nứt, lực lượng đó đến cùng là loại sức mạnh cỡ nào?

Không riêng Lance bị kích thích sâu sắc, người vây xung quanh xem cảnh này đều bùng nổ, gầm lên ủng hộ. Trong mắt người Jerusamer thì Arthur là anh hùng, chẳng những sáng tạo ra chiến ca mới, còn phát minh vài loại điêu khắc thuật, chỉ cần là tín ngưỡng Thần miếu cùng Thần thú đều xem hắn là người lãnh đạo của Jerusamer trong tương lai, hơn nữa Arthur không bao giờ kiêu ngạo, rất được lòng dân!

Trái ngược với điều này, Lance cùng thủ hạ đều là những kẻ ngang ngược, tự nhận mình tài trí hơn người, ngạo khí coi thường kẻ khác; tại khu náo nhiệt còn ra tay đánh những tế ti kiến tập, sớm đã khiến người địa phương sinh ra phản cảm rất lớn, coi là người từ bên ngoài đến mà sinh ra ánh mắt thù địch.

Tận mắt thấy tế ti Arthur đại triển thần uy, dân chúng đương nhiên ai cũng không ngoại lệ lựa chọn ủng hộ.

“Ah! Arthur đại nhân mạnh nhất!”

“Cái chiến sĩ chó má gì cấp đồng thau, không đỡ được tế ti đại nhân của chúng ta một kích.”

Không riêng gì dân chúng hoan hô, Kalou cùng cùng mấy tế ti chiến ca cứu ra Ruman cũng cùng nhau phát ra tiếng gào thét ủng hộ rung trời, trong lòng buồn bực quét sạch, nhất là Ruman, chính mình mới chịu thiệt thòi, tự nhiên bị chiến sĩ đồng thau đả thương, đối với một tộc gấu có thể là chuyện sống chết, may mắn hắn có lão Đại. Có đội trưởng!

Mà xem đội trưởng ra tay, hắn mới rõ ràng cái gì gọi là tế ti chiến ca, là có thể ca cũng có thể chiến!

Trong phủ Tổng đốc được xếp hạng cao thủ cấp đồng thau vậy mà rõ ràng bị một tế ti tay không tấc sắt đánh ngã, quả thật mất mặt đến không thể về nhà rồi.

“Đồ ăn hại!” Lance hung ác ném chén rượu trong tay xuống đất, bất ngờ đứng lên, hướng Thiết Mộc phía dưới lớn tiếng hét: “Thiết Mộc, cho ngươi một cơ hội, giết chết hắn, nếu không ngươi chết.”

“Vâng! Tử tước đại nhân!” sắc mặt Thiết Mộc chuyển sang màu đỏ, sức mạnh Arthur đánh ra hết sức quái dị, rõ ràng có hiệu quả xuyên thấu, bỏ qua phòng ngự của lá chắn lớn đánh trúng thân thể hắn. Đến bây giờ trong khoang bụng còn như có một thanh cương đao chém loạn, khó chịu đến mức muốn nôn mửa!

Thiết Mộc căn bản không biết đó là sức mạnh xuyên thấu của nguyên khí, chỉ duy nhất Trâu Lượng nắm giữ, hoàn toàn không thuộc về sức mạnh.kỹ xảo của Thú tộc.

Lấy năng lực của Trâu Lượng bây giờ có thể coi thường tất cả trang bị cấp đồng thau.

“Mẹ, mẹ nó!” Thiết Mộc có thể lăn lộn đạt được danh tiếng hiện nay, lại có thể trở thành tâm phúc của Lance Tử tước, trừ năng lực, tính cách cũng đủ tàn nhẫn!

Cắn răng vận động thân thể cố gắng đứng lên, hai mắt màu đỏ trợn nhìn Arthur cùng phía sau hắn - những tế ti kiến tập đó cười ác độc: “Ngươi một gã tế ti đồ trắng nho nhỏ đắc ý cái gì? Bố là chiến sĩ cấp đồng thau, bố cần đem các ngươi giết hết! Giết...”

Hắn nói chưa dứt lời, hai chân Trâu Lượng đã xuất hiện trước mặt hắn. Lúc Thiết Mộc còn nửa quỳ chưa đứng lên, Trâu bạn học bỗng nhiên đưa tay gọi ra quyền trượng!

Màu xanh kim loại chói lọi, thoáng cái sáng ngời trong mắt mọi người.

Đây là, cấp đồng thau!

Tế ti cấp đồng thau!

Sau một khắc, tất cả mọi người phút chốc suýt nữa ngã quỵ.

Chỉ thấy anh hùng trong suy nghĩ, tế ti cấp đồng thau Arthur hai tay nắm quyền trượng như đánh golf, đầu Thiết Mộc giống trái bóng văng ra sau, ầm một tiếng ngã xuống đất.

“Ngớ ngẩn! Bố dùng quải trượng cũng có thể đập chết ngươi, dám đánh người của bố! A? Ngớ ngẩn, đầu óc bị nước vào rồi! Không hỏi thăm cẩn thận xem Jerusamer đến cùng là thiên hạ của ai!”

Mẹ, tế ti mười phần bạo lực a!

Quyền trượng còn có thể dùng như vậy?!

Dân chúng xung quanh đều há miệng, con ngươi chút nữa lọt ra ngoài. Mà một thân tế ti kiến tập Ruman bị thương thì là hai mắt phát sáng, vẻ mặt sùng bái nhìn.

Vui sướng đồng thời, cũng cảm thụ được sự tàn nhẫn của Arthur, không nghĩ tới đội trưởng anh hùng còn có một bộ mặt mạnh mẽ như vậy, không chọc hắn là đúng.

Trâu Lượng bên mắng bên đập, sau mấy chục trượng thì chiến sĩ đồng thau vừa rồi còn ngoan cố muốn giết tất cả triệt để bị phế bỏ rồi. Bị đập đến đầy mặt máu tươi, nằm co giật trên mặt đất.

“Mẹ!” Trâu Lượng cuối cùng dùng quyền trượng hung ác chống lên bụng hắn, tay phải chống quyền trượng, chân trái giẫm lên thân thể đồ bỏ này, ngẩng đầu hướng về phía tửu lâu Lance Tử tước đang ngồi dựng thẳng lên một ngón giữa.

Khiêu khích, đây là trần trụi khiêu khích.

Hơn nữa trong tình huống chặt đi nanh vuốt Lance Tử tước.

Giờ khắc này, cả phố dài yên tĩnh không tiếng động, Lance Tử tước trên mặt thoạt đỏ thoạt trắng, cảm giác như bị người hung ác vả một tát lên mặt.

“Rất tốt, Arthur, ta nhớ kỹ ngươi rồi.” Lance hung tợn nói, mắt nhìn Trâu Lượng chằm chằm như muốn chảy máu.

Bất quá hắn cũng không phải ngu xuẩn, có thể đạt được Tử tước không có ai thật sự là đồ bỏ. Lúc này khí thế dân chúng cả dãy phố dài đều âm thầm ủng hộ Arthur, hơn nữa vừa rồi hắn triển lộ ra sức mạnh cùng bạo lực, tiếp tục cùng hắn dây dưa thật sự chỉ đồ đần mới làm.

Muốn hủy diệt một người, chưa chắc cần động đến đao thương, còn có rất nhiều biện pháp khác.

Một hộ vệ thấy được tâm ý của Lance tử tước, trên tửu lâu nhìn xuống chỉ Arthur quát: “Nghe đây, thức thời đem miệng vết thương của Thiết Mộc xử lý tốt rồi đưa lại đây cho chúng ta, nếu không...”

Hắn nói còn chưa dứt lời, không biết từ người nào trong đám người ném tới một vỏ dưa hấu nện vào mặt hắn, đập cho mặt hắn nở hoa.

Hộ vệ rống giận muốn tìm xem là ai ám toán hắn, theo Lance Tử tước vào nam ra bắc, tại cả hành tỉnh cũng không có thiệt thòi như vậy, chịu qua đả kích như vậy.

Nhưng lúc này hắn nhìn thấy gì?

Đám người cuồng nộ đòi đem chó săn của Lance tử tước đánh chết, dân chúng gào thét đuổi tới khiến hộ vệ sợ đến rắm cũng không dám đánh. Một lượt chạy nháo.

Trâu Lượng xoa xoa vết máu, để lại Thiết Mộc chỉ còn một nửa cái mạng, hắn coi như đã tiêu rồi. Làm quá lên như thế, không riêng gì cần trút giận, Trâu Lượng biết Sarah cần cái gì, cũng biết đối phương là ai.

Bất kể xuất phát từ chính mình, xuất phát từ Ruman bọn họ, hay từ Thomas mà nói đều không thể buông tha Thiết Mộc. Lance này không chỉ là cháu Tổng đốc, còn là con nuôi Hồng y đại chủ tế còn lại của tỉnh Thần Diệu - O'Veran.

Trâu Lượng giơ tay lên, đám người đang ồn ào vây quanh lập tức yên tĩnh lại, Lance sắc mặt lại càng khó coi, không nghĩ tới một tế ti kiến tập vậy mà có uy vọng cao như vậy.

Trâu Lượng mơ hồ nhìn lướt qua đối phương, “Người này ngang nhiên tấn công tế ti chiến ca, đây là hành vi khinh nhờn thần linh, ngày mai hắn bị trừng phạt đem thiêu sống trên cọc!”! ~!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.