Huyền Giới Chi Môn

Chương 1434: Q.3 - Chương 1434: Hai giết (1)




Trên gương mặt trắng xanh của Lý Nguyên thoáng lộ vẻ ngưng trọng. Thân thể hắn chợt lui về phía sau, hai tay ở trước người nhanh chóng bấm động một hồi.

Chỉ thấy trong lòng bàn tay hắn có ánh sáng trắng chớp động. Một tấm lá chắn ánh sáng màu trắng với phù văn màu trắng giăng đầy, hiện ra, chặn năm luồng ánh sáng màu xám lại.

- Phụt phụt phụt.

Năm âm thanh vang lên. Ánh sáng màu xám này đều giống như mâu, đâm vào trong tấm lá chắn ánh sáng màu trắng.

Tấm lá chắn ánh sáng màu trắng nhất thời lõm vài bên trong, thẳng đến trước người Lý Nguyên, mắt thấy đã muốn phá vỡ ra.

Lý Nguyên thấy thế, trong mắt cũng không khỏi lộ ra một tia khiếp sợ.

Đúng lúc này, ở bên sườn hắn có một bàn tay màu đen bỗng nhiên xuyên ra. Trong lòng bàn tay ánh sáng màu đen điên cuồng phun ra, rót vào trong tấm lá chắn ánh sáng màu trắng.

Ánh sáng trên tấm lá chắn ánh sáng màu tắng lưu chuyển, biến thành hai màu đen và trắng. Những vết lõm trên đó nhất thời hồi lại. Năm ánh sáng màu xám lập tức bị ngăn cản trở lại.

Thạch Mục thấy thế, chân mày không khỏi nhíu lại.

- Hắc hắc hắc, muốn giết ta, đạo hạnh của ngươi còn chưa đủ.

Một giọng nói khàn khàn vang lên. Thân thể Lý Nguyên bỗng nhiên chuyển một cái. Một cảnh tượng quỷ dị xuất hiện. Phía sau lưng Lý Nguyên, lại lộ ra bóng dáng của Lý Bảo.

Lúc này, đầu hắn bị nghiền nát lại lần nữa khôi phục lại. Chỉ có điều trên má vẫn còn có thể thấy từng vết sẹo màu đỏ sẫm, giăng kín khắp nơi. Thoạt nhìn vô cùng đáng sợ.

Thạch Mục nhìn cảnh tượng như vậy, chân mày cũng không nhịn được nhíu lại.

Hắn chú ý thấy, phía sau đầu Lý Bảo có một mảnh ánh sáng trắng mông lung sáng lên, thoạt nhìn giống như một bóng người bằng ánh sáng trắng.

Dáng vẻ của bóng người ánh sáng trắng này tương tự với thân hình của Lý Nguyên. Trên đó ánh sáng giống như dòng nước, cuồn cuộn không ngừng lưu chuyển về phía trên người Lý Bảo, thoạt nhìn giống như là đang hội tụ tất cả linh lực thuộc tính dương trên người Lý Nguyên vào trong cơ thể Lý Bảo.

Theo ánh sáng trắng không ngừng hội tụ vào, bóng người ánh sáng trắng kia cũng dần dần trở nên mơ hồ, cho đến khi biến mất.

Sau một lát, vết sẹo trên đầu Lý Bảo lại cũng từng chút một nhạt đi, cuối cùng biến mất không thấy.

Tình hình này giống như khi hắn vẫn chưa bị giết, thậm chí giống như chưa bao giờ bị thương qua.

- Hừ, không có ta, ngươi có thể đã chết rồi.

Lý Nguyên xoay người lại, mở miệng nói, lại là nói cho Lý Bảo nghe.

- Nhất thời không quan sát, mới bị hắn đánh lén đi. Gia hỏa này, ta cứu ngươi cũng không chỉ một lần hai lần. Cái đầu ngu ngốc của ngươi cũng không biết bị đánh nát bao nhiêu lần? Còn chưa phải là dựa vào ta mới sống sót hay sao?

Lý Bảo thoáng khinh thường nói.

Âm dương tương tế!

Nghe hai người đối thoại, lại liên tưởng tới một cảnh tượng trước đó, trong lòng Thạch Mục bỗng nhiên dâng lên một loại suy đoán.

Công pháp của hai người này một âm một dương, hai bên tương hợp, bổ sung với nhau. Mặc dù thua ánh sáng màu xám do âm dương ngũ hành của mình dung hợp thành, nhưng cũng có chỗ độc đáo riêng. Thật sự không thể khinh thường.

Trong lúc Thạch Mục đang suy nghĩ, chỉ thấy phía sau lưng Lý Bảo, hơn mười chiếc chiến hạm đồng loạt hoạt động, mang theo những tiếng ầm ầm, chạy về phía bên này.

Hóa ra, đại quân Thiên Đình thấy hai người Lý Nguyên Lý Bảo rơi vào xu hướng suy tàn, liền dự định chạy tới trợ trận.

- Bọn họ hành động, chúng ta cũng lên đi.

Bên phía liên minh Di Thiên, An Hoa thấy thế, lập tức nói.

- Ừ, truyền lệnh đại quân, chuẩn bị tác chiến.

Lục Quỳ Chung trầm giọng quát.

Mọi người vừa nghe, đều hành động, chuẩn bị đại chiến một trận.

- Đừng nóng vội. Thạch Đầu lệnh cho chúng ta tạm thời án binh bất động.

Đúng lúc này, Thải Nhi đứng ở đầu vai Phương Trăn, chợt mở miệng kêu lên.

Mọi người nghe vậy, do dự một chút, vẫn tuân theo mệnh lệnh của Thạch Mục.

- Ha hả, hai người các ngươi chiến đấu với ta không đủ, còn muốn vận dụng đại quân qua. Định dựa vào số lượng người áp chế ta sao?

Ánh mắt Thạch Mục đảo qua chiến hạm phía sau hai người, trên mặt lộ ra vẻ khinh thường, giễu cợt nói.

Lý Bảo nghe vậy, sắc mặt chợt trầm xuống.

Ở phía sau lưng hắn, Lý Nguyên càng lớn tiếng quát:

- Tất cả làm gì vậy? Còn không mau bò trở lại cho ta.

Một tiếng này, giống như sóng trùng điệp cuồn cuộn truyền quay lại. Các chiến hạm của Thiên Đình đều ngừng lại, không tiếp tục tiến lên nữa.

Trong lòng Thạch Mục không khỏi cảm thấy buồn cười. Thật không nghĩ tới, tâm tư hai người này thật ra rất đơn thuần.

Trong lúc đang suy nghĩ, bóng người trước mắt lại hoa lên một cái. Bóng người Lý Bảo đã đột nhiên biến mất không thấy.

- Không tốt.

Thạch Mục thầm kêu một tiếng, thân thể chợt lui về phía sau.

- Ha ha ha, muộn rồi.

Một tiếng cười chói tai phát ra. Lại là xuất từ trong miệng Lý Nguyên.

Hắn còn chưa nói dứt lời, thân hình lại chợt xuất hiện trên không trung ở đỉnh đầu Thạch Mục. Quạt lông màu trắng trong tay hắn vung lên. Một mảnh hỏa nhận sáng loáng màu trắng lập tức từ trên không trung bao trùm xuống.

Chỉ thấy hỏa nhận màu trắng giống như mưa lửa rơi xuống đầu khuynh, cắt tinh không tối đen thành từng mảnh nhỏ, lôi cuốn vô cùng không gian chảy loạn sắc bén đánh về phía Thạch Mục.

Thạch Mục hừ lạnh một tiếng, một tay vừa nhấc lên, một quyền công kích về phía bên trên.

Một đạo quyền ảnh màu vàng cực lớn bỗng nhiên đánh ra, giống như một bức tường lớn từng tầng tiến mạnh, đánh về phía hỏa nhận màu trắng và không gian chảy loạn.

- Ầm ầm

Những tiếng nổ mạnh nặng nề liên tục vang nhớ. Hỏa nhận màu trắng và quyền ảnh màu vàng ầm ầm nổ tung, được không gian chảy loạn kéo đi, tản ra bốn phía.

Khí lưu mãnh liệt hóa thành một trận gió mạnh, tập kích bay về bốn phương tám hướng.

Thạch Mục bị lực lượng này quét qua, thân thể không tự chủ được hạ xuống vài thước.

Hắn chỉ cảm thấy chỗ bắp chân nhất thời lạnh lẽo. Hắn cúi đầu nhìn lại, lại thấy hai chân mình, đang chìm ở trong một “đầm lầy” màu đen với phạm vi mười mấy trượng.

Thạch Mục nhìn khu vực màu đen sền sệt dưới chân, cũng biết đây không phải là đầm lầy thật sự. Nhưng nó lại có đặc tính giống như đầm lầy, đang không ngừng cắn nuốt thân thể Thạch Mục.

Mới chỉ trong thời gian chốc lát, bộ phận dưới hai đầu gối của Thạch Mục, đã hoàn toàn bị nuốt đi vào.

Điều càng làm Thạch Mục ngạc nhiên chính là, phần bắp chân hắn rơi vào trong đầm lầy, lúc này không ngờ hoàn toàn mất đi tri giác. Hắn rốt cuộc hoàn toàn không nhận biết được sự tồn tại của bắp chân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.