Huyễn Hình Sư

Chương 6: Chương 6: Chương 4




Lấy hết dũng khí ngồi dậy, Trịnh Bân chậm rãi xuống giường, lúc này liền có một con robot tiến lại gần cậu, giọng nói máy móc vang lên: Xin chào đại thiếu gia, mời đại thiếu gia làm vệ sinh cá nhân, Thập Tứ sẽ cố gắng hết sức làm hài lòng cậu.

Trịnh Bân lần đầu tiên nhìn một con robot ở khoảng cách gần như vậy. Trịnh Bân chỉ có chướng ngại với nhân loại nên không sợ con robot sinh hoạt này, thậm chí còn cảm thấy nó rất đáng yêu.

Dù rất muốn tìm hiểu thêm với con robot chút nữa nhưng người bên ngoài lại hối thúc Trịnh Bân nhanh xuống lầu, cậu đành phải làm thật nhanh vệ sinh cá nhân rồi tìm quần áo để thay. Lúc nhìn tủ quần áo Trịnh Bân có chút câm nín. Cái gu thẩm mỹ của Trịnh Thành Hi thật làm đau mắt người nhìn. Trong tiểu thuyết miêu tả, bởi Trịnh Thành Hi chẳng có cái nào tốt ngoài cái mặt đẹp, nên hắn thích mặc những loại quần áo phong cách xa hoa nổi bật giữa đám đông, với lối suy nghĩ tuy ta không có năng lực nhưng mọi người vẫn phải khuất phục dưới vẻ đẹp của ta. Cái lối suy nghĩ não tàn này Trịnh Bân không hiểu làm sao Trịnh Thành Hi có thể nghĩ ra được. Dù ngươi có đẹp đến mấy thì người ta vẫn chỉ coi ngươi là cái bình hoa không giá trị, hơn nữa không phải cứ mặc những loại quần áo này là đẹp đâu, thậm chí còn phản tác dụng ấy chứ.

Cố sức mãi Trịnh Bân mới lục từ đáy tủ ra một bộ xem như là vừa mắt. Đây là một bộ quân trang màu trắng, những đường may rất tinh tế, chất liệu cũng mượt mà không thô ráp, lúc Trịnh Bân mặc lên vừa hay ôm sát thân hình mảnh khảnh, lớp vải cọ sát lên làn da cũng không gây ra điểm khó chịu gì, thậm chí còn rất thoải mái.

Trịnh Bân nhìn thiếu niên mặc quân trang mặt mày nghiêm chỉnh ở trong gương. Diện mạo của Trịnh Thành Hi vậy mà tương tư với gương mặt cũ của Trịnh Bân đến bảy tám phần, điểm khác biệt là gương mặt này trông trẻ hơn và thêm một chút yêu dã mà thôi. Nét yêu dã này là do phần mái tóc dài của nguyên chủ ảnh hưởng đến. Điều này khiến Trịnh Bân từng có bóng ma trước kia cực kì không thích, quay ra bảo con robot đưa mình cây kéo làm vài đường lượn cho đến khi bản thân thấy hài lòng mới thôi.

Sau khi cắt tóc quả nhiên nhìn tốt hơn nhiều, ít nhất gương mặt này không còn quá trung tính mà thêm phần khí khái nam tử hơn trước.

Trịnh Bân mỉm cười nhìn thành quả này rồi đem cây kéo đưa trả cho robot Thập Tứ, kết quả lại bất ngờ nghe được lời khen của nó:

Đại thiếu gia hôm nay thay đổi phong cách thật đẹp trai, còn đẹp trai hơn trước kia nhiều. Đương nhiên Thập Tứ sẽ không nói ra thiếu gia trước kia nhìn như con vẹt bảy màu, trông thì rực rỡ đấy nhưng không đẹp tí nào, nó là robot nhưng cũng có thẩm mỹ quan đó nhé.

Cảm ơn lời khen của ngươi Trịnh Bân cười càng thêm thích ý, thậm chí còn lộ ta chút má lúm nho nhỏ, chỉ là trước kia bị mái tóc dài che khuất nên không nhìn thấy.

Lại nghe tiếng thúc giục bên ngoài Trịnh Bân thoáng cái ngừng cười, gương mặt trở nên cứng lại chậm rãi đi tới mở cửa. Việc này làm bất ngờ vị quản gia đang gõ cửa bên ngoài.

Bình thường Trịnh Thành Hi rất khó gọi rời giường, tính khí rời giường còn rất đáng sợ, mấy nữ hầu từng gọi cậu đều bị cậu hành hạ cho thừa sống thiếu chết. Dần dần không còn ai dám đi gọi Trịnh Thành Hi nữa, nhiệm vụ này cuối cùng lại đẩy cho quản gia Hình Sinh. Hình Sinh không phải là đại quản gia của Trịnh gia, hắn chỉ là quản gia phụ trách đời sống cho Trịnh Hâm và Trịnh Thành Hi. Trịnh Hâm thì không nói rồi, vừa xinh đẹp tài giỏi còn am hiểu lý lẽ, Hình Sinh rất vui vẻ khi biết mình là quản gia phục vụ cho cô. Nhưng Trịnh Thành Hi thì ngược lại, vừa phế vật còn dốt nát, tính tình lại nát bét thích gây hoạ, nếu không phải cậu là đại thiếu gia Hình Sinh đã xử cậu từ lâu. Ai, phận làm tôi tớ còn gặp phải loại chủ nhân kiểu này đúng là xui xẻo tám đời mà.

Mấy hôm trước vị đại thiếu gia này làm ra trò ngu xuẩn hãm hại Trịnh Hâm tiểu thư, nhưng may mắn Tần công tử phát hiện kịp lúc liền dùng kế gậy ông đập lưng ông trị cho tên này một trận. Hình Sinh còn thấy được tên thiếu gia này bị Tần công tử lôi cổ áo ném đến trước mặt lão gia tử. Tần công tử còn nói hắn nể mặt Trịnh lão gia tử với Trịnh tiểu thư nên mới không nặng tay, nếu Trịnh Thành Hi còn không biết điều thì đừng trách hắn không khách khí.

Trịnh lão gia tử sau khi nghe rõ sự tình thì giận không ngừng được, nhốt Trịnh Thành Hi trong phòng cấm túc năm ngày. Ông không phạt nặng cậu vì suy cho cùng Trịnh Thành Hi là cháu trai duy nhất của Trịnh gia. Trịnh gia xưa nay mỗi thế hệ đều là độc đinh, bởi vậy tuy chán ghét Trịnh Thành Hi là phế vật không nên thân nhưng Trịnh lão vẫn khoan dung cậu, chỉ cần Trịnh Thành Hi không làm ra chuyện gì thương thiên hại lí động chạm đến hạch tâm của Trịnh gia, Trịnh lão sẽ mắt nhắm mắt mở mặc cậu làm càn.

Hôm nay là hết hạn cấm túc của Trịnh Thành Hi. Hình Sinh không sai được ai đành tự thân lên gọi cậu dậy. Vốn đã chuẩn bị nghe một bài cáu gắt chửi bới của Trịnh Thành Hi, ai ngờ đối phương còn mang đến cho hắn bất ngờ không tưởng tượng.

Hình Sinh nhìn thiếu niên mặc quân trang chỉnh tề đang lãnh đạm nhìn ngược lại hắn mà miệng há hốc. Người này là Trịnh thiếu gia? Hay cách mở cửa của hắn không đúng? Chắc chắn là vậy rồi, Trịnh thiếu không thể có loại hình phong cách như vậy, chắc chắn là hắn mở cửa sai cách rồi.

Có thể tránh đường không? Thanh âm của thiếu niên vang lên có phần đạm mạc và lạnh lùng, Hình Sinh còn đang thẫn thờ suy nghĩ linh tinh liền giật mình hồi thần, ánh mắt càng thêm kinh ngạc nhìn Trịnh Bân. Thật đúng là cậu? Ôi má ơi chuyện gì xảy ra thế này?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.