Huyền Vũ Khuynh Tài

Chương 25: Chương 25: Siêu cấp biến thái!




Lãnh Trần đã hồi phục nên Lan Nhi cũng không cần ở lại chăm sóc hắn nữa mà trở về Ly Nhan viện.

Hiện tại trong phòng nàng ta đang nắm chặt tay Mộ Dung Như Ly, rưng rưng:

“Tiểu thư, người cuối cùng cũng tỉnh rồi! Mấy ngày nay nếu không có Hàn Phong công tử giúp nô tỳ chăm sóc tiểu thư thì nô tỳ cũng không biết phải làm sao nữa!”

Mộ Dung Như Ly thoáng bất ngờ, nheo mắt:

“Ngươi nói gì? Là hắn chăm sóc ta?” nói xong còn chỉ về phía Mạc Hàn Phong.

Lan Nhi gật đầu.

“Vậy ngươi làm gì?” Nàng hỏi.

Bỗng chốc mặt Lan Nhi nổi lên hai rặng mây hồng khả nghi, ấp úng:

“Nô tì...đi giúp Tam thiếu gia chăm sóc Lãnh Trần...” đầu cúi thấp.

“Ồ...”

Mộ Dung Như Ly tỏ vẻ đã thông suốt, kéo dài âm điệu, không dấu vết liếc Mạc Hàn Phong một cái. Hắn làm như không thấy, đưa mắt nhìn về hướng khác.

Không khí trong phòng nhất thời trầm xuống, không ai lên tiếng. Thấy vậy Lan Nhi vội vàng nói;

“Tiểu thư đã tỉnh, nô tỳ hiện tại phải đi thông báo một tiếng với Tam thiếu gia.” Rồi nhanh như chớp chuồn mất bỏ lại hai người Mộ Dung Như Ly.

Mộ Dung Như Ly lười biếng ngáp dài, tự rót một chén trà thưởng thức. Mạc Hàn Phong vẫn không ngồi xuống, chỉ lạnh nhạt nói:

“Hiện tại rảnh rỗi ngươi cũng nên vào xem xét hai căn phòng còn lại rồi chứ?”

Nàng gật nhẹ đầu buông chén trà xuống, tức khắc hai người liền biến mất khỏi phòng.

Lần này Mộ Dung Như Ly cũng không chần chừ như trước mà nhanh chóng mở cửa bước vào căn phòng thứ hai.

Khác với căn phòng thứ nhất, nơi này được bài trí hết sức đơn giản. Góc phải phòng là một tủ sách rất lớn tựa như chứa hết tất cả cuốn sách trên thế gian, góc trái là hai tủ kính bên trong chứa những chiếc bình ngọc bích nhỏ cùng dược liệu, giữa phòng là một lò lôi đỉnh.

“Theo như những gì ta quan sát được thì hẳn đây là phòng luyện đan đi. “ Mạc Hàn Phong nói. Mộ Dung Như Ly gật đầu tán đồng. Như vậy nàng không cần phải lo nhiều về vấn đề luyện đan nữa rồi.

Tiến vào căn phòng cuối cùng Mộ dung Như Ly liền kinh hỉ phát hiện bên trong chứa rất nhiều vũ khí và sách ma pháp dành riêng cho Ma pháp sư đủ bộ mười nguyên tố. Ngoài ra nàng còn tìm được rất nhiều cuốn sách hướng dẫn tu luyện Triệu hồi sư cùng thông tin về các loại ma thú. Điều này càng khiến nàng muốn trở thành Triệu hồi sư hơn nữa.

Mạc Hàn Phong đứng một bên, mày kiếm nhíu lại. Sau tất cả những việc này thì không còn nghi ngờ gì nữa, hắn hoàn toàn chắc chắn Cổ Vạn Phúc và nàng có mối liên hệ với nhau.

Cảm nhận được động tĩnh của kết giới trước đó hắn đặt trong Ly Nhan viện, Mạc Hàn Phong nói:

“Ly Nhi, có người đang tiến vào Ly Nhan viện.”

Mộ Dung Như Ly hiểu ý, lập tức liền trở lại phòng, hắn cũng theo ra.

Cửa phòng bật mở, Mộ Dung Như Lâm một bộ dáng gấp gáp tiến vào. Thấy nàng không có gì khác lạ hắn mới âm thầm thở phào, mỉm cười ôn hòa:

“Ly Nhi, muội cuối cùng cũng tỉnh, ta thật lo lắng!”

3 ngày qua hắn vẫn luôn đứng ngồi không yên, không thể chuyên tâm vào việc gì, chỉ một lòng lo lắng cho nàng. Phụ thân Mộ Dung Cảnh đã rời đi 5 năm, tại Mộ Dung gia hiện tại hắn chỉ có nàng là người thân duy nhất. Nhớ lại hắn ngày đó vì chút tự trọng của mình mà suýt nữa hại nàng mất một mạng hắn liền hối hận không thôi.

“Ly Nhi, chuyện hôm đó...ta...thật sự không cố ý! Xin lỗi!” Hắn khó khăn mở miệng, giọng nói thoáng qua một tia đau lòng cùng căng thẳng. Liệu Ly Nhi có tha thứ cho hắn không? Sẽ chứ?

Nhìn bộ dáng lúng túng của hắn, Mộ Dung Như Ly dở khóc dở cười. Tiểu tử này thật là...

“Ca ca, huynh đang nói gì vậy? Chuyện này xảy ra đâu phải lỗi của huynh. Hơn nữa đây là một trận luận bàn đương nhiên khó tránh khỏi thương tích.” Nàng nói với vẻ đương nhiên.

Nàng nói có lý như vậy Mộ Dung Như Lâm cũng không còn gì để đáp trả lại nữa. Một lúc sau như chợt nhớ ra điều gì hai mắt hắn tức khắc liền sáng lên. Nắm chặt lấy hai vai nàng, hắn nghiêm túc:

“Ly Nhi, nói thật cho ta, tu vi của muội đã đạt đến cấp bậc nào rồi?”

Mộ Dung Như Lâm cũng không phải kẻ ngốc, ngày đó Mộ Dung Như Ly một chiêu liền đả bại Lãnh Trần khiến nghi ngờ trong lòng hắn ngày càng lớn, nàng đang ẩn giấu thực lực. Hôm nay hắn nhất định phải hỏi cho ra lẽ!

Mộ Dung Như Ly cũng không gấp, nàng đã đoán trước được việc này. Nhẹ gõ tay xuống bàn một cái dưới chân nàng liền xuất hiên một vòng tròn tử sắc, bên trong là hai ngôi sao nhỏ.

Không riêng Mộ Dung Như Ly mà cả Lan Nhi lẫn Lãnh Trần đều kinh hãi. Hắn reo lên đầy vui sướng:

“Là Huyền Vương nhị cấp! Ly Nhi, ngươi thật biến thái! Không, phải là siêu cấp biến thái mới đúng! Không những là Ma pháp sư song tu mà còn còn có thực lực mạnh mẽ như vậy, muội thật giỏi!”

Lãnh Trần tuy không mở miệng song ánh mắt nhìn nàng lại mang theo sự sùng bái. Tam tiểu thư rõ ràng là một thiên tài nhưng lại bị thiên hạ gắn cho cái danh 'phế vật'.

Lan Nhi hai mắt sáng ngời, miệng không ngừng khen :

“Ôi tiểu thư, người là thiên tài! Người là thần tượng trong lòng nô tỳ!...”

Mộ Dung Như Ly cũng lười để ý, vừa thưởng thức ly trà hoa nhài Mạc Hàn Phong rót cho, vừa liếc mắt nhìn Mộ Dung Như Lâm, hỏi:

“Ca ca, hôm nay huynh đến đây không phải chỉ vì muốn thăm ta chứ?”

“Ách, muội không nói thì ta cũng quên mất. Ba ngày nữa giữa tam đại gia tộc sẽ diễn ra một cuộc tỉ thí. Mỗi gia tộc sẽ chọn ra 20 người có năng lực nhất tham gia tranh đấu. Ngày mai Mộ Dung gia sẽ tổ chức khảo hạch để chọn lựa, ta nghĩ muội nên thử. Mới đầu ta còn lo bất quá hiện tại với thực lực của muội thì chắc chắn sẽ được chọn!”

Mộ Dung Như Lâm khẳng định, trong mắt không giấu được sự tự hào. Thấy vậy Mộ Dung Như Ly chỉ thở dài, ốc nhẹ vào đầu hắn một cái:

“ Ca ca à, thay vì lo lắng việc ta có được chọn hay không ta nghĩ huynh nên quay về chăm chỉ tu luyện thì hơn. Chẳng lẽ huynh không muốn tham gia tỉ thí ?”

Nàng nói đây là nghiêm túc. Theo những gì nàng quan sát được qua trận luận bàn thì chỉ có thể nhận xét hắn với hai từ: quá yếu. Hắn rất thông minh nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Sức bền không ổn, kinh nghiệm chiến đấu quá ít, không biết vận dụng hết ưu điểm của hệ nguyên tố. Mặc dù thiên phú tu luyện cao nhưng do không chuyên tâm tu luyện khiến tu vi bị trì trệ, không vững chắc.

“Chuyện này...ta cũng không chắc lắm. Dạo gần đây ta chỉ luôn đọc sách dược liệu nên không có thời gian tu luyện.”

Mộ Dung Như Lâm gãi đầu xấu hổ. Thật ra cũng tại hắn quá chăm chú vào việc đọc sách nên bỏ bê việc tu luyện. Aizz, nghĩ lại mới thấy thật ngại!

Mộ Dung Như Ly thở dài, lấy từ không gian trữ vật ra một viên khoáng thạch thượng phẩm*, tùy tiện ném cho hắn.

(* Khoáng thạch là một loại khoáng vật được tạo ra bởi thiên địa, bên trong chứa huyền lực cùng năng lượng hỗ trợ Ma pháp sư tu luyện. Khoáng thạch được chia làm 4 cấp : hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, cực phẩm; mỗi cấp chia thành một màu theo thứ tự là trắng, cam, đỏ, tím; cấp càng cao thì càng có tác dụng giúp Ma pháp sư đột phá.)

“Ta giao cho huynh một nhiệm vụ. Cầm lấy thứ này, đến ngày mai ít nhất huynh cũng phải đột phá lên Huyền Sư cho ta. Nếu không hoàn thành thì cũng đừng mong ta nhận một ca ca vô dụng như huynh!”

Nghe nàng nói Mộ Dung Như Lâm sắc mặt liền trầm xuống, nhưng khi nhìn đến thứ nàng vừa ném cho mình hắn liền trợn trừng hai mắt, lắp bắp kinh hãi:

“Ly Nhi, đây là...khoáng thạch thượng phẩm?!” Bàn tay cầm khoáng thạch của hắn run run, nâng đến gần mắt nhìn chằm chằm tựa như việc này cực kì khó tin.

Đương nhiên là vậy rồi. Đối với Ma pháp sư khoáng thạch chính là vật phẩm quý hiếm, có được một viên khoáng thạch hạ phẩm là đã may mắn lắm rồi vậy mà hiện tại trên tay hắn lại chính là một viên khoáng thạch thượng phẩm - thứ mà chỉ có thể thấy được trong tưởng tượng của bao nhiêu người. Đến ngay cả Mộ Dung gia cũng chỉ diễm phúc có được ba viên, mà đây Mộ Dung Như Ly lại tùy tiện đem một viên ném cho hắn không chút tiếc nuối.

“Sao vậy? Không thích? Hay ca ca muốn khoáng thạch cực phẩm?” Đây là nàng hỏi thật không có bất cứ ý trêu chọc nào đâu nha!

Bất quá Mộ Dung Như Lâm hắn vẫn đang trong trạng thái kích động nên liền hiểu lầm nàng đang giễu cợt mình, vội vàng xua tay:

“Không, không có gì, ta rất thích!” Đùa gì chứ, có khoáng thạch thượng phẩm mà còn không muốn, hắn không ngốc như vậy đâu!

Lại xuất ra một viên khác, Mộ Dung Như Ly ném cho lãnh Trần:

“Đỡ lấy!”

Lãnh Trần chưa kịp hiểu gì, vội vàng giơ tay ra đỡ. Đến khi nhìn đến thứ mình đang cầm hắn liền chấn động, khuôn mặt đã không giữ được vẻ lạnh nhạt thường ngày. Tam tiểu thư cư nhiên đem một viên khoáng thạch thượng phẩm cho hắn?!

“Ngươi là hộ vệ bên cạnh ca ca, cần nhất chính là thực lực, thứ này nên giữ lấy tu luyện để lỡ như mai sau ta không có bên cạnh huynh ấy ngươi vẫn có thể thay ta bảo hộ.”

Không phải là nàng dễ dàng đặt lòng tin vào người khác mà nàng chính là không muốn chặt đứt con đường dẫn đến tương lai tươi sáng của kẻ khác. Lãnh Trần có thiên phú tốt như vậy, tương lai nhất định sẽ trở thành một cường giả.

Hắn nhìn nàng, ánh mắt mang theo cảm kích cùng sùng bái:

“Uh, thuộc hạ nhất định sẽ không phụ sự mong đợi của tiểu thư!”

Mộ Dung Như Ly gật đầu cười nhẹ, nàng biết hắn sẽ không khiến nàng thất vọng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.