Kẻ Ăn Chơi Biến Tổng Tài

Chương 54: Chương 54




Cao Chí Dũng trở lại văn phòng, đặt túi từ trên tay lên bàn, nói: “Đột nhiên, tôi cảm giác được lừa bịp là một công việc rất tốt, những người trong thị trấn đó rất dễ bị lừa, không cần loại cấp bậc như anh ra tay, chỉ mình tôi cũng có thể giải quyết.”

“Nói thế nào chứ?”

“Điều có có nghĩa là anh có năng lực nha!” Cao Chí Dũng lấy một xấp hợp đồng ra, sau đó lại móc một đống tiền.

“Bao nhiêu tiền vậy?”

“Một trăm hai mươi triệu, ngày mại đám người kia còn muốn tới tham quan nhà máy, anh cũng đừng lo lắng!” Cao Chí Dũng vừa nói chuyện, vừa tách đồng tiền và hợp đồng ra.

“Bình thường, một trăm hai mươi triệu có hơi ít đó!”

“Ngày đầu tiên đi ra ngoài, thế này là không ít đâu, chỉ cần dựa vào mấy bức ảnh chụp và mở miệng nói, có thể lừa được một trăm hai mươi triệu thì không ít chút nào.” Sau khi nói xong, Cao Chí Dũng cũng cảm nhận được sống cùng anh một thời gian dài, kiểu gì lại biến thành dạng người như bây giờ, mở miệng ngậm miệng đều lừa bịp.

“Gần đây, bên Vạn Nguyên sẽ trả lại một ít lợi nhuận bán lẻ trên thị trường, chúng ta phải thu hút vốn càng sớm càng tốt, và thành thật làm việc chăm chỉ.” Lục Tam Phong trầm giọng nói.

“Tại sao phải làm thế?” Cao Chí Dũng thắc mắc hỏi: “Vào thời điểm này, anh ta dừng tay lại? Anh lại lừa người ta rồi à?”

“Cái gì mà lừa gạt chứ? Nói khó nghe thế, đây được gọi là chiến lược đột ngột, anh không hiểu sao?” Lục Tam Phong tức giận nói: “Đã bảo không được nói thì đừng nói chuyện.”

“Được được được, số tiền này anh để ở chỗ nào?”

Tiếng gõ cửa vang lên, lúc Lục Tam Phong tiến vào có khóa trái cửa, Đầu To đứng ở ngoài cửa, tiếng vang vọng: “Anh Phong, mau mở cửa đi.”

Cao Chí Dũng đang định mở cửa thì bị Lục Tam Phong kéo lại, vội vàng nói: “Không tiện lắm, cậu hết giờ làm rồi mà! Tìm tôi có việc gì đấy?”

“Tôi thấy tổng giám đốc Cao đi vào, hai người làm gì ở bên trong vậy? Không tiện cái gì?” Giọng nói của Đầu To tràn đầy tò mò.

“Không làm gì cả, chỉ là không tiện thôi! Ai nha, bất tiện lắm, cậu hiểu không? Cậu đi về sớm đi!” Lục Tam Phong giục anh ta đi càng sớm càng tốt.

Đầu To gãi đầu một cái, không nghĩ tới hai người đàn ông vào phòng còn khóa cửa lại, còn bảo đang bất tiện nên không cho mình vào, thì đang làm gì đây?

Loại chuyện này đã chạm vào điểm mù kiến thức của anh ta.

“Sao không để cho anh ta tiến vào vậy?”

“Anh bị ngốc à? Chỉ cần một ngày chưa viết chuyện này lên, thì cũng chỉ có anh biết, tôi biết và trời biết đất biết, anh hiểu không?” Lục Tam Phong hạ giọng nói: “Số tiền này không thể ghi vào sổ sách, chỉ cần liệt kê vào sổ tài khoản của tôi, anh thấy bao lâu nữa thì mới được ba tỷ?”

“Một khi chuyện này tạo thành hiệu ứng thấm hút, thì sẽ rất nhanh thôi, thậm chí người đến tìm tiền của chúng ta, có thể là hai hoặc ba ngày! Chủ yếu hoàn thành tốt công việc trong ngày mai.”

Lục Tam Phong gật đầu nói: “Trước khi tan làm, tôi sẽ để tiền vào trong két sắt!”

Hai người lẩm bẩm hồi lâu, khi Lục Tam Phong tan làm, nói với nhân viên quét dọn vệ sinh rằng, bắt đầu từ ngày mai, không cần quét dọn phòng làm việc của anh. Sáu giờ ba mươi phút, bầu trời đã nhá nhem tối, trong không khí tràn đầy hơi sương, Lục Tam Phong vừa chạy xe máy vừa run lên bần bật vì lạnh, vừa nghĩ đến bản thân vào mùa đông nhất định phải mua một chiếc xe ô tô, chứ không thì khác gì đối xử tàn nhẫn với bản thân.

Mở cửa ra, anh hít vào một hơi lạnh, vừa cởi giày vừa nói: “Anh đã về rồi đây!”

“Mau ăn cơm đi, em chờ anh.”

Lục Tam Phong cởi xong giày mới phát hiện đèn trong nhà vàng vọt tối tăm, Như Lan ngồi trên ghế sô pha ngậm ngón tay, đôi mắt to tròn đầy tủi thân, trên mặt vẫn còn giọt nước mắt đọng lại, nhìn đồ ăn trên bàn thì tất cả các món đều là rau dưa, không có một món thức ăn mặn nào.

“Sao vậy? Sao đổi đèn huỳnh quang sang đèn sợi đốt rồi? Sao thế này, đứa nhỏ khóc rồi?” Đầu Lục Tam Phong đầy dấu hỏi chấm.

“Ba ba, mẹ xấu, mẹ xấu!” Như Lan vừa khóc vừa nói, nhanh chóng nhào vào trong lòng Lục Tam Phong, tiếng khóc đầy uất ức, khóc tu tu: “Đổi mẹ khác cho con được không? Mẹ đánh con.”

“Sao em đánh con làm gì?”

“Càng chiều thì càng hư, có đầy tật xấu, cứ muốn xem tivi rồi xem phim hoạt hình, không cho xem thì nằm lăn ra đất ăn vạ, em đánh nhẹ con mấy cái.” Giang Hiểu Nghi vừa nói chuyện, vừa bưng mấy cái bánh bao hấp.

“Có TV, vì sao không cho con bé xem? Còn có những thứ này, chuyện gì đây? Anh còn tưởng mình vào nhầm nhà.”

“Có thể tiết kiệm tí nào thì hay tí đấy! Dạo này vật giả leo thang, tiền điện rất đắt, trong khoảng thời gian này chúng ta nên sống tiết kiệm. Giang Hiểu Nghi lo lắng ngồi xuống, ngày nào cô cũng lo lắng, rất sợ có ngày cái nhà này sập xuống.

“Anh bảo em tiết kiệm sao? Dù anh đây kém đi nữa, cũng có thể để con gái mình xem phim hoạt hình mà? Em khinh thường ai đó?” Lục Tam Phong nhìn chằm chằm vào vẻ mặt của Giang Hiểu Nghi.

“Sao anh lại nhìn mặt em như vậy? Không phải em đây là đang…

“Nhà này do em làm chủ sao? Chủ hộ viết tên em sao?” Lục Tam Phong thả Như Lan trên ghế sô pha, quát lên: ” Mặc dù anh phá sản, em sợ anh bị đánh bại, nhưng đó là do anh không tốt, chút tiền ấy nhà chúng ta đâu thiếu?”

Đầu Giang Hiểu Nghi đầy dấu hỏi, nhà máy sắp đóng cửa, anh vẫn ngang ngược như vậy?”

“Anh uống rượu à?”

“Không, mở tivi lên cho con xem, đưa bóng đèn để anh thay, còn em xuống tầng mua một cần thịt lợn, nửa cân thịt bò và mua vài cái chân giò!” Lục Tam Phong móc từ trong túi ra mười mấy đồng đô la, ném lên bàn nói: “Đừng quá phận!”

“Cuộc sống này qua, nhưng…

“Đi nhanh, nghe đây, ngày mai không có tiền là chuyện của một thằng đàn ông như anh, không tới phiên em nói chuyện, cứ nói chuyện ăn uống vui vẻ đi, còn lại cứ giao cho anh.” Nói xong, Lục Tam Phong đi vào trong phòng tìm bóng đèn.

Giang Hiểu Nghi thở dài, nghĩ rằng anh ở ngoài bị chọc tức, về nhà lấy tiền ra chơi một phen, cho nên cô đành phải cầm tiền đi xuống tầng.

Lục Tam Phong dám nói lời này trước mặt Giang Hiểu Nghi, biết cô không dám tiêu quá nhiều tiền, nếu như đối mặt với anh là loại phụ nữ ăn chơi lòe loẹt, thì anh không bao giờ thể hiện như vậy.

Thay bóng đèn, bật tivi, Lục Tam Phong phát hiện phích cắm tủ lạnh bị rút ra, cho nên cắm lại vào ổ, bây giờ mới giống như một cái nhà.

Trên bàn bày đầy cơm và thịt cá, giống như một nhà giàu mới nổi, Giang Hiểu Nghi chỉ ăn vài miếng rồi không ăn nổi nữa, đặt đũa xuống nói: “Hôm nay nhà máy thế nào?” “Rất tốt!”

“Anh đừng lừa em!”

“Thật sự rất tốt, tình hình đã dịu đi, mấy ngày nay không phải anh uống rượu với tổng giám đốc Hoàng sao, ông ấy là sếp lớn đấy.” Lục Tam Phong thấy cô lo lắng, không thể làm gì khác đành thốt lên: “Ông ấy rất coi trọng anh, đầu tư cho anh hơn ba tỷ.”

“Bao nhiêu cơ?” Tông giọng của Giang Hiểu Nghi cao lên mấy lần.”

“Hơn ba tỷ!”

“Tại sao ông ấy đầu tư cho anh nhiều thế, không quen không biết mà.”

“Cũng đầu đầu tư không đâu, đổi lại là muốn cổ phần của công ty, người ta chiếm tám mươi phần trăm cổ phần, có nghĩa rằng hiện tại nhà máy đã thuộc quyền sở hữu của người khác.” Lục Tam Phong tiếp tục giải thích.

“Anh bỏ ra hơn sáu trăm triệu để xây dựng nhà máy đó, số tiền đó người ta có thể xây mấy cái nhà máy, anh nghĩ em ngốc sao?” Giang Hiểu Nghi hơi bĩu môi hỏi: “Anh ở bên ngoài nói với mọi người mình kết hôn rồi chưa?”

“Á?” Lục Tam Phong không bao giờ nghĩ tới, cô lại nghĩ đến chiều hướng này, hơi hoảng sợ đáp: “Chưa, á không phải, nói rồi.”

“Lần trước anh nói với em, tổng giám đốc Hoàng kia cũng sắp năm mươi tuổi rồi, nếu như ông ấy có con gái thì tuổi tác cũng chẳng chênh lệch nhiều với anh.”

“Đâu chứ? Khả năng tưởng tượng của em phong phú quá rồi, chỉ là ông ấy coi trọng anh thôi!” Lục Tam Phong câm chân giò đưa cho cô, nói tiếp: “Vợ à, bảo bối yêu quý của anh, ăn móng giò nào!”

Anh bớt đi, bây giờ miệng anh ngày càng ngọt đấy, anh lại còn đi làm, có lẽ bên ngoài rất nhiều các cô em xinh đẹp, chẳng biết có chuyện gì nữa.” Giang Hiểu Nghi càng nghĩ càng giận.

“Không có, thật sự không có đâu, ngày nào anh cũng rất bận rộn như Tôn Tử.” Trong lòng Lục Tam Phong rất rõ ràng, khi mà địa vị xã hội giữa hai bên càng lúc càng chênh lệch lớn, thì tự khắc sẽ sinh ra lòng nghi ngờ.

Giang Hiểu Nghi không nói gì, gặm móng giò, yên tĩnh ngồi ăn.

Trong lòng Lục Tam Phong có hơi khó chịu, tuy đang ăn cơm nhưng đầu thì suy nghĩ, hai người họ tốt nhất nên cùng giường càng sớm càng tốt!

Quan trọng nhất giữa hai người chính là sự tin tưởng, sự tin tưởng vô điều kiện, nếu không một ngày nào đó ở giữa châm ngòi thổi gió, thì chuyện đó sẽ thành một vấn đề rất lớn.

Hậu phương không vững, đối với một người đang ở trong giai đoạn gây dựng sự nghiệp mà nói, đó là một điểm trí mạng.

‘Anh đi dọn dẹp bát đũa, em đi tắm nhé! Chờ em tắm xong thì anh tắm. Như Lan! mau đi tắm rửa với mẹ, tí nữa xem phim hoạt hình cũng được, xem một chút rồi đi ngủ sớm, nghe chưa?”

Có thể là Lục Tam Phong cho bé xem phim hoạt hình, nên hôm nay rất ngoan ngoãn gật đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.