Kẻ Ăn Chơi Biến Tổng Tài

Chương 358: Chương 358: Đường vòng






**********

Một bữa trưa này của hai người ăn hết hơn một trăm hai mươi nghìn, nếu những người gây dựng sự nghiệp khách nhìn thấy bữa trưa lập nghiệp phong phú với toàn là yến, bào ngư, vi cá như thế này thì sợ sẽ khóc lóc giàn giụa.

Đều là gây sự nghiệp như nhau, nhưng sự khách biệt giữa người và người có đôi khi còn lớn hơn cả người và chó.

Nếu như nhìn từ phía vốn đầu tư, Giang Hiểu Nghi chắc chắn là người đầu từ xuất sắc nhất trên thế giới này, gả cho Lục Tam Phong, bản thân chính là khoản đầu tư có tỷ suất hoàn vốn cao nhất.

Buổi chiều, ở thành phố buôn bán mỹ phẩm, chỗ này là thành phố buôn bán mỹ phẩm lớn nhất trên cả đất nước, giống với thành phố vật dụng linh tinh, ở đây có thể tìm được tất cả các loại mỹ phẩm, giá cả từ cao xuống thấp, toàn bộ đều là giá bán sỉ.

Kiểu tư tưởng tập trung bán sỉ, tập trung phân phối hàng hóa như thế này có tác dụng rất quan trọng trong việc xây dựng và phát triển thành phố sau này, hơn nữa chính phủ địa phương cũng đã cố gắng rất nhiều, thành phố đồ điện gia dụng, thành phố mỹ phẩm, thành phố vật dụng linh tinh, thành phố bán sỉ bán lẻ, và những trải nghiệm khách nhau.

Đủ loại ý nghĩa, sáng tạo đều sẽ ưu tiên phát triển trong thành phố này, nếu như thành công thì sẽ mở rộng toàn bộ khuôn mẫu này ra toàn đất nước, đây chính là sứ mệnh của đặc khu.

Trong thành phố mỹ phẩm tổng cộng có năm mươi bảy nghìn nhà kinh doanh, từ thành phẩm mỹ phẩm, đến quà tặng mỹ phẩm, bao gồm những phụ kiện mỹ phẩm, ví dụ như gel, màu thực phẩm, dầu thầu dầu, son môi, khuôn mẫu thiết kế, dao rọc giấy vân vân, cả một đống!

Lục Tam Phong nhìn tấm biển giới thiệu treo trước cửa, trong lòng hơi kinh ngạc, đây thật sự là Hoa Cường Bắc mỹ phẩm.

"Anh em, anh muốn mua mỹ phẩm à? Muốn nhãn hiệu nào? Muốn loại cỡ nào, chúng tôi đều có cả, chỉ cần cậu nói là lập tức làm ra được!”

Một chàng trai trẻ hơn hai mươi tuổi ở bên cạnh lanh lẹ giới thiệu: “Bên kia chúng tôi còn có bản vẽ, anh có thể chọn thử xem, cái gì cũng làm được cảm, hôm nay đặt hàng là ngày mai lập tức có hàng…..

“Ê cậu kia, cấm kéo khách trước cổng, không biết à?” Quản lý cửa hàng đi ra quát lớn.

“Không phải kéo khách, đây là anh trai tôi với chị dâu của tôi, xin lỗi nhé!” Chàng trai một tay ôm vai Lục Tam Phong, vô cùng thân thiết nói: “Anh, người ta không cho mình trước đứng cửa nói, chúng ta đến quầy của tôi nói chuyện đi..."

Bởi vì tiền thuê mặt bằng sạp hàng không giống nhau, khách hàng cũng không giống nhau, vị trí sát cửa có rất nhiều khách hàng qua lại, tiền thuê cũng đắt, chỗ này cẩm la hét, cấm lôi kéo khách, nếu không sẽ loạn tùng phèo như nồi cám heo.

Lục Tam Phong bị kéo vào một quầy hàng cỡ chừng mười mấy mét vuông, bốn vách tường treo đầy đồ, chàng trai lật vài quyển vở, đồ đạc ở bên trên cực kỳ phong phú, từ son môi, sữa rửa mặt, kem lót, sữa tắm trắng da, kem nền, lông mi giả, tóc giả đầy đủ các loại.

Lục Tam Phong xem hết một lượt, đây chắc cần tới mười tiệm hùn vốn lại làm, kéo khách cho đôi bên, chỉ cần có một người khách đến, cho dù muốn làm cái gì thì cũng chắc chắn có thể giữ chân khách lại, đây là mánh khóe thường dùng của các sạp hàng cấp thấp.

“Ở chỗ này các cậu có son môi không?” Giang Hiểu Nghi hỏi.

“Có, rất rẻ, 4 nghìn rưỡi một thỏi, không tính chuôi son nhé, đắt hơn một chút thì 72 nghìn!” Chàng trai vừa nói chuyện vừa bưng một cái hộp son môi lớn ra từ bên dưới.

Giang Hiểu Nghi thử vài cái sau đó liên tục lắc đầu, hỏi: “Các cậu tự mình mở phân xưởng sao? Hay nhập hàng?”

“Chúng tôi có nguồn hàng của mình, tất nhiên là, nếu như hai người muốn rẻ thì cũng có thể cầm hàng sang đây xem thử” Hào hứng của chàng trai đã giảm dần, cậu ta cảm nhận được hai người này không giống người đến nhập hàng, trái lại giống như đến tìm người bán hàng.

“Chúng tôi đi thêm một lát nữa!”

“Cái kia thì sao? Chị, 72 nghìn, chị bỏ thêm 18 nghìn tiền chuôi, tôi dán cho chị một cái nhãn Lancome, chị đem ra ngoài bán 450 nghìn, chắc chắn có lời, nếu được thì tôi có thể giảm cho chị thêm một chút, năm trăm cây là có thể lấy rồi."

Giang Hiểu Nghi vẫn cứ lắc đầu, mấy người bán hàng bên cạnh đã ló đầu ra nhìn chằm chằm hai người Lục Tam Phong.

Bỏ đồ xuống đi chưa được mấy bước đã có người đến bắt chuyện: “Nào vào nhìn một chút xem, cái gì cũng có.”

“Có mua không cũng vào xem thử đi, tôi có hàng tồn kho đây, rất rẻ!”

“Hàng tồn kho rất rẻ, kem dưỡng ẩm, chỉ có 4 nghìn rưỡi một lọ thôi, nếu lấy thì sẽ rẻ hơn nữa.”

Đi chưa đến một trăm mét mà đủ kiểu mời hàng, thậm chí lôi kéo, đủ làm Lục Tam Phong bỏ tay toàn tập, trái lại là Giang Hiểu Nghi ở trong hoàn cảnh như thế này lại giống như cá gặp nước.

Thử mấy sản phẩm cũng không vừa lòng lắm, hỏi một lát, chỗ làm son môi thật sự rất nhiều, theo như tiếng lóng trong nghề của bọn họ thì son môi là hàng bán chạy, mỗi tiệm ở chỗ này căn bản đều bản son môi, tiền lời trên cơ bản đều là giá niêm yết.

“Mấy cây son này rẻ thật sự luôn đó, đây là lần đầu tiên em biết thì ra son là một giá, chuôi son là một giá khách, bao bì cũng tính giá tiền khách, ngay cả chuôi đẩy lên xuống cũng chia ra thành nhựa, đồng, hợp kim, nhựa dẻo mà còn chia ra nhiều loại như vậy.” Giang Hiểu Nghi cau mày nói.

Lục Tam Phong cũng được mở mang tầm mắt, son môi đủ loại màu sắc làm anh nhìn mà hoa cả mắt, ở đây anh hoàn toàn không thể nào xen vào lời nào, còn có những loại mỹ phẩm kỳ lạ khác nữa. Giang Hiểu Nghi vừa đi vừa hỏi thăm, Lục Tam Phong hoàn toàn làm đàn em đi theo đuôi, lúc Giang Hiểu Nghi hỏi suy nghĩ của anh thì anh cũng chỉ có thể hàm hồ gật đầu.

Điều này làm trong lòng Giang Hiểu Nghi toát lên một cảm giác tự hào không thể nói thành lời, thì ra anh cũng có một mặt như vậy à, không biết chút gì cả, chỉ biết lẽo đẽo đi theo sau lưng em như một tên ngốc.

“Chúng tôi định sản xuất một ít son môi cao cấp, chỗ này của các ông có muốn lấy không?” Giang Hiểu Nghi hỏi ông chủ.

“Cao cấp là cao tới cỡ nào? Bây giờ loại bán chạy nhất trong các thị trường tiêu dùng đều là 3 nghìn, giá cả cỡ này mọi người cũng khá là đồng ý, chất lượng tốt một chút thì đúng là bán chạy thật, dù lợi nhuận ít hơn một chút.” Ông chủ nói.

“Chúng tôi định làm loại không khô như thế này, kiểu thoa lên không bị dính lại, trơn hơn một chút, mấy loại son kia của bọn họ đều bị dính, thậm chí còn bị bóng môi!” Giang Hiểu Nghi nghĩ nghĩ một lát rồi nói: “Nói ví dụ, giá bán sỉ cỡ 90 đến 180 nghìn, nếu như bán chạy thì mấy ông có làm không?”

“Chỉ thỏi son thôi mà đã 90 đến 180 nghìn á?”

"Đúng!”

“Giá này hơi bị đắt đấy, thêm vào vỏ son, nhãn mác, còn phải bao bì đóng gói gì nữa, giá bán sỉ cũng phải hơn cả 270 nghìn, bọn họ kéo nhau ra ngoài bán lẻ, 450 nghìn là bị lỗ vốn rồi.”

“Bản 630 nghìn là được, ông thấy bán được không?”

“Chuyện này thì thật sự không biết, cô có thể thử xem sao, chủ yếu vẫn phải coi thành phẩm, xài tốt một chút, chỗ này của chúng tôi cũng có, giá bán lẻ ngoài chợ cũng hơn 900 nghìn rồi, bỏ 900 nghìn để mua một cây son, đó đều là mấy cô bé có tiền thôi.” Ông chủ cười hì hì nói.

Giang Hiểu Nghi hỏi thăm ông chủ về tình hình thị trường, thử mặt hàng cao cấp này của bọn họ, Lục Tam Phong ngồi trên cái ghế nhựa bên cạnh cứ ngáp liên hồi, có lẽ đàn ông trời sinh chính là như vậy.

Sạp hàng đối diện khá là lớn, nhìn qua đến bốn mươi, năm mươi mét vuông, có một cô bé trẻ tuổi ngồi trong đó, mặc váy ngắn ngồi đó cắn hạt dưa, thỉnh thoảng có mấy chàng trai trẻ đi ngang qua liếc nhìn thêm mấy lần.

“Yến Tử, buôn bán sao rồi?” Một giọng nữ sang sảng hoạt bát vang lên.

Lục Tam Phong cứ cảm thấy giọng nói này rất quen, nhìn về phía người nói chuyện, rõ ràng chính là người phụ nữ hôm đó tuyển người, Triệu Yên Nhiên.

“Tổng giám đốc Triệu, hôm nay giao hàng rất tốt, giao được chuyển hàng sáu triệu.” Hiển nhiên cô gái bị người kiểm tra xuất hiện đột ngột dọa hết cả hồn, đứng dậy vứt hạt dưa trong tay đi.

“Suốt cả ngày chỉ biết cắn hạt dưa thôi, cô ăn mặc kiểu gì vậy hả?” Triệu Yên Nhiên nhìn chằm chằm cô ta liên tục chau mày, quát lớn nói: “Nói cho cô biết, đừng có dụ dỗ linh tinh, lẳng lơ đủ chưa, còn ăn chơi nữa thì đá cô về đấy.”

“Em biết rồi.”

“Thay quần áo đi, tôi đến quầy hàng kia xem thử.” Triệu Yên Nhiên nói xong chuẩn bị đi, mới vừa xoay đầu liếc nhìn thì bước chân đột nhiên khựng lại, lại quay đầu nhìn chằm chằm bóng lưng Giang Hiểu Nghi, sau đó đưa ánh nhìn về phía Lục Tam Phong ở bên cạnh.

“Ố ồ, là vợ chồng hai người à?” Triệu Yên Nhiên như tóm được món đồ chơi nào vui lắm, nhìn Lục Tam Phong nói: “Giám đốc ba triệu kia của anh không đi theo đến đây à?”

“Giám đốc tất nhiên là phải bận chuyện của giám đốc rồi, cô thật sự rất tài đấy, sản xuất, tiêu thụ đều nắm trong lòng bàn tay.” Lục Tam Phong nói.

“Cũng thường thôi, cửa hàng của mình thì phải tự mình quản lý chứ, giao cho người khách không được yên tâm, để tránh bị tiêu tiền như nước, tôi thấy vợ chồng hai người có tiền, cứ thoải mái coi tiền như rác đi.” Triệu Yên Nhiên cười khoái chí, dường như đã nhìn ra hết tất cả, nói: “Không đến hai tháng, anh lại có thể làm cô giám đốc kia lừa anh thê thảm.

Giang Hiểu Nghi nghe thấy đằng sau có người nói chuyện, quay đầy lại thì thấy là Triệu Yên Nhiên, cũng lập tức sửng sốt, vui vẻ nói: “Không ngờ lại tình cờ gặp được chị ở chỗ này, vui quá đi!”

“Vui đến cỡ nào cơ?”

Giang Hiểu Nghi bị hỏi ngược lại á






Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.